.png)
Nói chung giờ meta là công dân toàn cầu, khái niệm quốc gia chắc nó chỉ còn áp cho các nước đang phát triển thôi. Chứ các nước đã phát triển, giàu mạnh thì khoảng cách biên giới,địa lý nó cũng nhòa đi rất nhiều,điển hình là Europe. Cho nên chúng mày không cần thiết nghĩ nhiều làm gì, cứ phấn đấu thành công dân toàn cầu, qua Mỹ làm ăn, qua châu Âu du lịch, nghỉ dưỡng, sinh sống lúc tuổi già, qua Việt Nam chơi gái,...
Tặng chúng mày 1 đoạn trong kinh Bát Đại Hiền Nhân của Phật Giáo :
Thế gian vô thường
Quốc độ nguy thúy
Tứ đại khổ không
Ngũ ấm vô ngã
Câu "Quốc độ nguy thúy" đa phần các nơi tu tập phật giáo ở Việt Nam đều tránh đi, không dám luận bàn, giảng giải. Nhưng chúng mày có thể hiểu đơn giản đất nước là thứ mong manh, không bền chắc, rồi cũng có ngày biến mất trong dòng sông lịch sử, nên không cần lo nghĩ gì tới nó cả, có lo nghĩ cũng không được. Ví dụ ngay tại đây thôi, 500 năm trước tồn tại đất nước gọi là Chăm-Pa, giờ thì ít người biết, vậy liệu 500 năm sau số phận Việt Nam sẽ còn tồn tại trong dòng sông lịch sử, còn ai hay biết? Hay ở Châu Phi thôi, phiến loạn các quốc gia, đảng phái mọc lên vô số kể rồi cũng diệt vong vô số kể, chả quan trọng. Hay câu chuyện Hong Kong, Tây Tạng cũng rất đáng suy ngẫm. Nghĩ thoáng và không quan tâm tới những thứ vô thường, mong manh như thế làm gì cả, hãy nghĩ tới cái chung của cả nhân loại, một đất nước so với nhân loại thì nó nhỏ bé lắm.