Ăn chơi Tại sao đức dc coi là man di nhưng hitler lại tự cho là thượng đẳng

chúng ta cần phân biệt rõ hai giai đoạn khác nhau, vì "Hy Lạp hùng mạnh" và "Hy Lạp bị man di đánh bại" là hai thời điểm cách nhau hàng trăm năm.
Thực tế là: Hy Lạp thời hùng mạnh nhất (cổ đại) KHÔNG thua các bộ lạc lạc hậu.
Dưới đây là sự thật về việc ai đã đánh bại ai:
1. Khi Hy Lạp còn "hùng mạnh" (Thế kỷ 5 - 4 TCN)
Lúc này (thời của Sparta, Athens, Alexander Đại đế), các bộ lạc lạc hậu ở phương Bắc không có "cửa" để đánh Hy Lạp.
* Thực tế: Hy Lạp lúc này quá mạnh. Quân đội của Alexander Đại đế thậm chí đã đi chinh phạt khắp thế giới, đánh tan nát Đế chế Ba Tư khổng lồ.
* Ai đánh bại họ? Hy Lạp thời này chỉ thua La Mã (năm 146 TCN). Mà La Mã lúc đó là một siêu cường quân sự có tổ chức cực tốt, không phải là "bộ lạc lạc hậu".
2. Khi Hy Lạp thua "bộ lạc lạc hậu" (Thế kỷ 3 - 5 SCN)
Lúc này Hy Lạp không còn hùng mạnh nữa. Họ đã bị La Mã cai trị suốt 400-500 năm. Họ trở thành một tỉnh lẻ, người dân đã quên cách cầm gươm vì sống dựa vào sự bảo vệ của quân đội La Mã.
Vậy tại sao lúc này họ lại thua thảm hại trước các bộ lạc Đức (Goths, Heruli)?
A. "Văn minh" làm mất khả năng chiến đấu (Sự giải giáp tâm lý)
Đây là nghịch lý lớn nhất: Càng văn minh, người ta càng lười đánh nhau.
* Người Hy Lạp thời này là những công dân "thượng lưu": Họ thích triết học, xem kịch, đi tắm công cộng và buôn bán.
* Họ coi việc đánh đấm là việc của "người nhà nước" (lính La Mã) hoặc của lũ man di đánh thuê.
* Hệ quả: Khi quân La Mã rút đi hoặc bị đánh bại, người dân Hy Lạp trong thành phố hoảng loạn vì họ không biết tự vệ. Một đám dân thường dù đông nhưng chưa từng cầm vũ khí sẽ dễ dàng bị một nhóm nhỏ chiến binh tàn bạo tàn sát.
B. Chiến thuật "Du kích" vs "Chính quy"
Quân đội văn minh (như La Mã/Hy Lạp) thường có đội hình cồng kềnh, cần hậu cần lớn (lương thực, trại lính).
* Các bộ lạc Đức (Goths, Heruli) không có thành phố để bảo vệ. Họ di chuyển cả gia đình trên xe ngựa, đánh theo kiểu "cướp xong chạy".
* Họ không cần giữ đất, họ chỉ cần cướp của. Điều này khiến quân đội chính quy rất khó đối phó vì không biết địch ở đâu mà đánh, trong khi địch có thể tấn công bất cứ đâu.
C. Công nghệ quân sự đã bị bắt kịp
Bạn đừng nghĩ "lạc hậu" nghĩa là cầm gậy gộc đánh nhau với súng.
* Đến thế kỷ 3-4, các bộ lạc Đức đã học được kỹ thuật rèn sắt từ La Mã. Kiếm, khiên, giáp của họ tốt ngang ngửa, thậm chí cải tiến hơn (như kiếm dài spatha).
* Nhiều thủ lĩnh của họ (như Alaric - người cướp phá Hy Lạp) thực chất từng là tướng trong quân đội La Mã. Ông ta được đào tạo bài bản bởi chính người La Mã, nên ông ta biết rõ điểm yếu của Hy Lạp nằm ở đâu.
Tóm lại
Hy Lạp không thua vì họ kém văn minh, mà họ thua vì:
* Họ đã giao phó sự an toàn của mình cho kẻ khác (La Mã).
* Đối thủ của họ tuy gọi là "man di" nhưng lại sở hữu vũ khí và chiến thuật hiện đại.
Chính sự kiện này đã củng cố quan điểm của Hitler sau này: Hắn cho rằng văn minh quá mức sẽ khiến một dân tộc trở nên yếu đuối (nữ tính hóa), và sẽ luôn bị đánh bại bởi những kẻ "thô sơ nhưng mạnh mẽ" (nam tính).
 
Hitler là một kẻ mâu thuẫn. Hắn có một "bộ mặt công khai" để hô hào dân chúng và một "bộ mặt riêng tư" đầy mặc cảm thua kém khi đối diện với lịch sử.
Dưới đây là sự thật đằng sau quan điểm của Hitler:
1. Bộ mặt công khai: Tự hào là "Man di"
Trước đám đông và trong sách Mein Kampf, Hitler buộc phải tôn vinh sự "man di" vì đó là tài sản duy nhất nước Đức có để đối trọng với phương Tây văn minh.
* Chiến thuật: Hắn biến sự thiếu thốn vật chất (nhà tranh, vách đất) thành sự ưu việt về tinh thần.
* Lập luận: Văn minh làm con người yếu hèn, còn sự hoang dã tạo ra sức mạnh sinh học. Hắn cần người Đức tin rằng họ là những chiến binh thượng đẳng tự nhiên để chuẩn bị cho chiến tranh.
2. Bộ mặt riêng tư: Xấu hổ vì... "nhà tranh vách đất"
Đây là chi tiết lịch sử rất thú vị mà ít người biết: Hitler thực sự rất xấu hổ về trình độ khảo cổ của tổ tiên mình.
Trong các cuộc nói chuyện riêng (được ghi lại trong tập tài liệu Hitler's Table Talk), Hitler thường xuyên chế giễu Heinrich Himmler (trùm SS, cánh tay phải của Hitler). Himmler là một kẻ cuồng tín, rất thích tổ chức các đoàn khảo cổ đi đào bới di tích người Đức cổ để chứng minh nguồn gốc hào hùng.
Hitler đã từng mắng Himmler đại ý rằng:
> "Tại sao ông cứ phải đi đào bới khắp nơi để cho cả thế giới thấy rằng chúng ta không có quá khứ?
> Thật tệ hại khi người La Mã đã xây dựng những tòa nhà khổng lồ bằng đá cẩm thạch thì tổ tiên chúng ta vẫn còn ở trong nhà tranh vách đất (mud huts).
> Giờ ông lại còn đào mấy cái nhà tranh đó lên, trưng bày mấy cái rìu đá thô sơ. Làm thế chỉ chứng minh cho thiên hạ thấy là khi Hy Lạp, La Mã đã đạt đỉnh cao văn minh thì chúng ta vẫn còn trèo cây và ngồi quanh đống lửa. Tốt nhất là nên im lặng về cái quá khứ đó đi!"
>
3. Cách Hitler "chữa ngượng": Đánh cắp tổ tông
Để giải quyết mâu thuẫn giữa việc "muốn thượng đẳng" nhưng "thực tế lại lạc hậu", Hitler đã sáng tạo ra một giả thuyết lịch sử điên rồ:
* Hắn nhận vơ rằng: Người Hy Lạp và La Mã cổ đại thực chất cũng là người Đức (Aryan) di cư xuống phương Nam.
* Theo logic này, đền Parthenon hay Đấu trường La Mã cũng là "công trình của người Aryan".
* Nếu nói về kiến trúc: Hắn nhận Hy Lạp là tổ tiên.
* Nếu nói về dòng máu: Hắn nhận các bộ lạc trong rừng Đức là tổ tiên (vì họ giữ máu thuần khiết hơn).
Tóm lại
Hitler không thực sự tin rằng sống trong rừng, ở lỗ là thượng đẳng hơn sống trong thành phố văn minh. Hắn mê mẩn kiến trúc La Mã và muốn Berlin phải to đẹp hơn cả Rome.
Nhưng vì mục đích chính trị, hắn buộc phải dùng chiêu bài "sức mạnh man di" để tẩy não người dân, biến sự tự ti của họ thành sự hung hăng hiếu chiến. Quan điểm của hắn là một sự lắp ghép khiên cưỡng để phục vụ quyền lực, chứ không dựa trên thực tế lịch sử.
 
Sửa lần cuối:

Có thể bạn quan tâm

Top