Live Tại sao gần 40 tuổi rồi mà tao vẫn mơ về những năm cấp 3 ??

Có thằng nào gần 40 rồi mà trong mơ vẫn cứ đi học cấp 3 như tao không?


Tao học xong đại học, có bằng kỹ sư loại Khá. Đi làm cũng gần 20 năm rồi. Có vợ, có con, có đủ thứ phải lo.


Thế mà đéo hiểu sao trong mơ, tao vẫn thường xuyên quay lại trường cấp 3.


Không phải kiểu mơ mộng linh tinh đâu.


Nó thật đến mức tỉnh dậy rồi tao vẫn có cảm giác mình vừa sống lại những năm 17–18 tuổi.


Có hôm tao mơ bị giáo viên gọi lên kiểm tra bài tập. Đứng trước lớp, tim đập thình thịch, đầu óc trống rỗng, sợ bị giáo viên để ý rồi trù dập.


Y chang ngày xưa.


Có hôm còn ngồi làm tích phân. Đéo hiểu kiểu gì một thằng đã pass 3 kỳ toán cao cấp thời đại học loại Khá, đi làm gần 20 năm rồi, lại toát mồ hôi vì làm sai một bài tích phân.


Có những giấc mơ buồn cười hơn.


Tao vẫn đi học, vẫn có đám bạn ngày xưa, vẫn có con crush.


Tao rủ nó đi ăn kem, vẫn cái cảm giác hồi hộp ngu ngơ của thằng con trai mới lớn, muốn tỏ tình mà đéo biết nói thế nào.


Rồi đến lúc nắm tay nó, chuẩn bị hôn…


Tỉnh.


Mở mắt ra thấy vợ đang ngủ bên cạnh. Hai thằng con nằm đắp chăn vì điều hòa.


Đéo hiểu nên cười hay nên tiếc. 😂


Nhưng nặng đô nhất là giấc mơ tao đi thi tốt nghiệp cấp 3.


Đề yêu cầu phân tích tâm lý nhân vật, tao lại làm nhầm sang phân tích nội dung và nghệ thuật tác phẩm.


Bị liệt Văn. Trượt tốt nghiệp.


Bạn bè chê cười, gia đình thất vọng, chửi bới.


Tao tuyệt vọng đến mức đi tìm cành cây với dây thừng để… biến mất.


Rồi tỉnh dậy, mồ hôi ướt cả người.


Ngồi một lúc mới nhận ra:


Ơ đm, tao tốt nghiệp gần 20 năm trước rồi mà.


Có hôm thì mai thi nhưng chưa học được chữ nào. Chạy ra quán photo tài liệu thì quán mất điện.


Có hôm trốn học thêm vì con bạn rủ đi chat Yahoo!.


Có hôm chấp kèo Half-Life.


Những thứ nhỏ tí, tưởng chẳng có ý nghĩa gì, vậy mà gần 20 năm sau não tao vẫn giữ nguyên.


Điều lạ nhất không phải tao nhớ những chuyện đó.


Mà là trong mơ tao vẫn suy nghĩ như thằng 18 tuổi.


Vẫn sợ điểm kém. Vẫn sợ thầy cô. Vẫn hồi hộp khi đứng cạnh con gái mình thích. Vẫn lo ngày mai thi mà chưa học bài.


Tao từng nghĩ có lẽ mình bị rối loạn về khoảng thời gian học cấp 3.


Nhưng càng nghĩ tao càng thấy có khi không phải.


Có lẽ đó đơn giản là một quãng đời mà trong sâu thẳm, tao vẫn chưa muốn nó biến mất hoàn toàn.


Bây giờ tao gần 40.


Thầy cô đã già. Bạn bè mỗi đứa một nơi. Có những người tao chẳng còn biết giờ họ sống thế nào. Có những đứa con gái ngày xưa từng khiến tao mất ngủ, giờ gặp ngoài đường có khi còn chẳng nhận ra.


Nhưng kỳ lạ là…


thằng 18 tuổi ấy vẫn còn đâu đó trong đầu tao.


Thỉnh thoảng nó lại kéo tao về cái lớp học cũ, sân trường cũ, quán kem, Yahoo!, Half-Life, những bài kiểm tra chưa làm và những kỳ thi chưa ôn.


Nó chẳng biết gì về cuộc sống hiện tại.


Nó không biết tao đã đi làm gần 20 năm.


Không biết tao đã có gia đình.


Không biết tao đã có hai đứa con.


Nó chỉ biết mình đang 18 tuổi.


Và có lẽ nó vẫn đang chờ một điều gì đó mà ngày ấy chưa kịp xảy ra.


Có thể tuổi 18 không phải quãng đời đẹp nhất.


Nhưng đó là quãng đời mà mọi thứ đều lần đầu tiên.


Lần đầu biết sợ.


Lần đầu biết thích một người.


Lần đầu biết thất vọng.


Lần đầu biết mình có thể thất bại.


Và cũng là lần đầu biết mong chờ một ngày mai.


Rồi sáng hôm sau tỉnh dậy.


Vợ vẫn nằm bên cạnh.


Hai thằng con vẫn ngủ say.


Điều hòa vẫn chạy.


Tao ngồi im một lúc…


Rồi tự nhiên thấy nhớ một thằng nhóc.


Nó chính là tao của gần 20 năm trước.


Có lẽ nó sẽ còn quay lại trong những giấc mơ của tao nhiều lần nữa.


Không phải vì tao muốn quay về quá khứ.


Mà bởi vì dù cuộc đời đã đi rất xa…


tao vẫn chưa bao giờ hoàn toàn bỏ lại thằng 18 tuổi ấy.
Vãi Lồn, y chang tao, dm lâu lâu lại mơ thấy sắp thi c3, đại học mà nguyên chương trình toán 12 chưa học chữ nào, đi thi thì đm ngủ dậy trễ giờ, kẹt xe, thi lộn ngày, lại mơ chịch mấy em crush ngày xưa, bú lồn bấy nhầy.
Mày nên thấy vui vì dc mơ như vậy, đéo phải là bệnh mẹ gì đâu. Tâm hồn của chúng ta vẫn còn trẻ trung đấy, nên lấy đó là tự hào. Tao thì U45 rồi.
 
T
Có những tháng năm trôi chảy dần đi những mối quan hệ cũ, người quen - người lạ cũng chỉ là ranh giới nhạt nhoà.

Những người đã từng thề hẹn, yêu quý trọn đời, đã từng ôm lấy nhau nghẹn ngào trong giờ phút chia xa cũng mất tích trong biển người mênh mông.

Tình cảm không thắng được thời gian, không thắng được gánh nặng cuộc sống, không thắng được sức ép số phận. Người tgắn bó cũng chỉ là 1 thời. Cái mà t cần chỉ là cảm giác an toàn, có hay không có tình bạn, tình yêu cũng chẳng còn quan trọng.

Thật ra, đi đến độ tuổi nào đó, t chỉ còn mong ước ổn định, bình yên. Và đôi lúc, t cũng hoài niệm, cũng thương nhớ về cái thời mơ mộng ngày xưa, nhưng thực tế, chẳng còn đủ mạnh mẽ, chẳng còn đủ can đảm, và cũng chẳng còn đủ chút điên khùng để vứt bỏ hết thảy cho tình yêu. Cái gọi là hạnh phúc lâu bền chỉ là một đời yên ổn, lúc khó khăn có người đưa tay ra nắm lấy, lúc mệt mỏi có người để tựa vào, bình bình đạm đạm mà đi qua.

Năm tháng dài rộng…
Tml này sao viết hay vậy, mày làm tao nhớ về quá khứ trước công nguyên, ngày công làm việc cho tml hán cao tổ. Tý thì nó lừa chém đầu
 
Tao nghĩ là do cuộc sống hiện tại của mày như Lồn nên mày nhớ về ngày xưa thôi. Tao hồi xưa cũng vậy, trước 2025 tao nghèo lắm, từ hồi tao khá lên thì tao không còn muốn gặp lũ bạn cũ cấp 1 2 3 đại học nữa, tao chỉ muốn tận hưởng cuộc sống ở hiện tại thôi. 2026 vừa rồi lớp cấp 3 của tao vừa kêu gọi tổ chức họp lớp kỷ niệm 20 năm ra trường, rủ tao chả đi vì toàn đứa nghèo, tao mấy lần trước đi họp lớp tao nghe toàn chuyện tiêu cực nên lần này tao chả đi (hồi 2021 tao đi 1 lần cuối kỷ niệm 15 năm ra trường rồi nên tao chả lạ gì)
 
Giống tao, toàn mơ về khoảng thời gian trước lúc thi đại học, hồi đấy ham chơi méo học hành gì, xác định thi trượt bỏ nhà đi bụi, may thi trắc nghiệm may mắn nên đỗ, ngủ dậy lúc nào cũng ướt đẫm mồ hôi vì sợ:surrender:
Nó dùng AI viết đó. Tin gì.

Nhưng đúng huynh cũng thỉnh thoảng mơ về hồi học ĐH, chuẩn bị đi thi rồi mà mất gốc không biết gì để thi.
 
Tao nghĩ là do cuộc sống hiện tại của mày như lồn nên mày nhớ về ngày xưa thôi. Tao hồi xưa cũng vậy, trước 2025 tao nghèo lắm, từ hồi tao khá lên thì tao không còn muốn gặp lũ bạn cũ cấp 1 2 3 đại học nữa, tao chỉ muốn tận hưởng cuộc sống ở hiện tại thôi. 2026 vừa rồi lớp cấp 3 của tao vừa kêu gọi tổ chức họp lớp kỷ niệm 20 năm ra trường, rủ tao chả đi vì toàn đứa nghèo, tao mấy lần trước đi họp lớp tao nghe toàn chuyện tiêu cực nên lần này tao chả đi (hồi 2021 tao đi 1 lần cuối kỷ niệm 15 năm ra trường rồi nên tao chả lạ gì)
Không phải, là do tiềm thức mày nó lưu lại, và có lẽ khoảng tuổi đó là khoảng đẹp nhất, mới lạ nhất của đời người, nên nó lưu lại kĩ hơn, và khi mày ngủ, vỏ não nó được giải tỏa ra, thì tiềm thức nó tự đẩy ra những kí ức ấn tượng đó thôi. Hiểu chưa thằng ngu?
 

Có thể bạn quan tâm

Top