1. Bếp gas – chiến thần bất tử của mọi thời đại:
Có lửa thật, nhìn nó cháy là thấy... yên tâm. Tâm linh học cho rằng món ăn phải được “lửa hun hồn” mới ra hương vị đỉnh cao.
Nấu nhanh, chỉnh to nhỏ dễ, xào cái là khét lẹt – à nhầm, thơm nức mũi.
Mất điện? Không sao. Có gas là có cơm. Trong khi bếp từ lúc mất điện thì đành nhai mì tôm sống.
2. Bếp từ – sinh vật hiện đại chưa thân thiện lắm với dân Việt:
Ưu điểm: sạch, an toàn, tiết kiệm lâu dài nếu bạn nấu ít và điện ổn định.
Nhược điểm: nồi nào hợp thì chín, nồi nào không hợp thì... bật khóc. Nhà dùng nồi nhôm di sản thì xác định nghỉ chơi với bếp từ.
Điện chập chờn, hoặc mỗi lần cúp điện nửa tiếng là bếp từ thành… cái bàn sưởi cho mèo nằm.
3. Kinh tế - Vua của mọi quyết định:
Bình gas 12kg nấu cả tháng chưa hết, giá tầm 350–450k, chia ra ngày chỉ vài nghìn, rẻ như rau muống ngoài chợ.
Bếp từ điện 1 tháng vài trăm ngàn tiền điện nếu nấu nhiều. Mà cúp điện thì lại cười ra nước mắt.
4. Văn hóa ẩm thực – yếu tố khó thay đổi:
Dân Việt mình nấu ăn là phải thấy lửa, nghe xèo xèo, khói bốc lên thơm nức mới thấy “mùi nhà”.
Bếp từ thì “ngon nhưng nhạt”, không có vibe xào rau muống mắm tỏi kiểu truyền thống. Bảo sao các quán ăn vẫn full bếp gas.
Bếp điện – dành cho dân sống ở căn hộ cao cấp, có điện ổn định, hay sống một mình và thích sạch.
Bếp gas – dành cho gia đình đông, nấu ăn hardcore, và yêu cảm giác “lửa bập bùng – cơm thơm dã man”.
Mà thực ra, thông minh nhất là chơi cả hai, bếp gas nấu khi cần tốc độ, bếp từ nấu canh đun nước nho nhỏ, thế mới gọi là đa hệ sinh thái nấu nướng, sống sót trong mọi hoàn cảnh.
Đời có thể thiếu tình yêu, nhưng bếp nấu cơm thì phải có lửa.