Nước lớn nên giao hảo cho tốt thôi giống bây giờ Bò Vàng cũng sắp sang chầu Tập Cận Bình đấy thôi !
nhưng sợ thì Đại Việt đéo sợ nhé !
Thích thì chiến đéo nói nhiều !
Còn ngoại giao thì dĩ hòa vi quý tránh đổ máu !
Còn đã đổ quân sang xâm lược là bố đấm cho banh xác !
Hoa Hạ nó lo mạn Bắc chứ hơi đéo đâu dồn toàn lực sang đánh An Nam làm quái gì !
Thế này gọi là giao hảo hả
:
Đan thành vạn lý cận chiêm y
Đôn sử toàn vô ninh cứ hi
Bất khẳng hữu canh ban phượng chiếu
Khước hân vô ý khất oanh y.¹
Thanh lương thủ thích gia ưng doãn
Điển lễ như thường thận mạc vi.
Cự viết nhất gia đàm phụ tử,
Hải bang dịch diệp vĩnh trinh kỵ.
Dịch nghĩa:
Từ vạn dặm đến kinh đô để chiêm cận,
Sử sách hiếm có người cầm đầu nào làm như thế.
Không được thay đổi trước đây đã có chiếu rồi
Thế nhưng vẫn khẩn khoản xin được mặc y phục màu vàng.
Đã bằng lòng cho được mặc áo trời mát
Nhưng trong điến lễ thì không được vi phạm.
Coi như một nhà không khác gì cha con
Để cho nước ở ngoài biển đời đời được tươi tốt.
1 [Chú]: Nguyễn Quang Bình đến [Tị Thử] sơn trang chiêm cận hết sức cung kính, ta thật thương mến, y mới cảm ân xin được mặc áo mũ thiên triều để thêm thành ý. Vì thế ta mới ban cho hồng bảo thạch đính, tam nhãn linh, hoàng quải để tỏ lòng ưu sủng. Trước đây khi ta chưa chấp thuận đã có chỉ hãy cứ dùng phục sức bản quốc [triều phục Đại Việt].
2 [Chú]: Mùa xuân năm nay gia ân ban cho Nguyễn Quang Bình dây lưng màu vàng [hoàng thinh - 黃程], đai ngọc, lại khẩn khoản xin được mặc y quan thiên triều vào hôm dự tiệc tại sơn trang nên ban cho y phục hoàng tử mãng bào màu vàng, áo ngắn thêu bốn con rồng hình tròn. Đến ngày lên kinh chúc mừng, theo điển lễ ra lệnh cho y dùng y quan nước mình cho đúng thế chế. Lại nghĩ quốc vương kia là chủ của một nước, [22a] nếu cắt tóc [theo lối Mãn Thanh] thì khi chuyển lại quần áo bản quốc thần dân nhìn vào [sẽ coi thường], không phải là ý của trẫm.
3 [Chú]: Các ngoại phiên, Mông cổ vương, bối lặc nay đều là hàng con cháu ta cả, ân nghĩa vua tôi mà cũng như cha con một nhà. Trước đây Nguyễn Quang Bình tâu trong tạ biểu văn nói là vua cũng là thầy là cha, đó là do thiên lương thuần thành mà ra, ta vì thế lẽ nào coi y như người ngoài.