tao thấy đúng. Tính cách đàn bà đa phần tương đồng với tiểu nhân thời xuân thu: ít kỉ, nhỏ nhen, đố kỵ... mà người quân tử thời đó k làm
Nói rất haytao thấy đúng. Tính cách đàn bà đa phần tương đồng với tiểu nhân thời xuân thu: ít kỉ, nhỏ nhen, đố kỵ... mà người quân tử thời đó k làm
Thiếu khôn lỏi và ngu Lồntao thấy đúng. Tính cách đàn bà đa phần tương đồng với tiểu nhân thời xuân thu: ít kỉ, nhỏ nhen, đố kỵ... mà người quân tử thời đó k làm
Nữ giới nên được đưa về đúng vị trí, vị trí đó là chăm sóc gia đình.Thật sự lúc còn đi học tao cũng nghi ngờ câu nói này của Khổng Tử lắm.
Nhưng khi đi làm rồi chúng mày sẽ thấy có lẽ đây là 1 trong những câu nói đúng đắn của lão.
Đàn bà thực sự 99% đéo có khả năng nhận biết được những thứ quan trọng, chính yếu và tổng quát, rất thích đi vào những cái lặt vặt, tủn mủn.
Đó là lí do hầu như đàn bà đếch có khả năng lãnh đạo, những nơi có đàn bà làm lãnh đạo đa phần từ nát đến rất nát.
Có một phần tư tưởng phong kiến trọng nam kinh nữ, nhưng tại sao trọng nam khinh nữ? Trong phật giáo thời Đức Phật còn tại thế cũng không cho người nữ đi tu TẠI SAO VẬY?đơn giản là trọng nam khinh nữ
bởi vì con mái nó làm tệ hơn con đực, địt nhau tới việc nấu ăn cũng vậy. Tuy là nữ vào bếp nhiều hơn nhưng thực tế cho thấy đầu bếp giỏi trên thế giời này đều là nam, cho đến thời trang cũng vậy thôiCó một phần tư tưởng phong kiến trọng nam kinh nữ, nhưng tại sao trọng nam khinh nữ? Trong phật giáo thời Đức Phật còn tại thế cũng không cho người nữ đi tu TẠI SAO VẬY?
CẢ ĐẠO GIÁO - NHO GIÁO VÀ PHẬT GIÁO đều coi nữ giới thấp hơn nam giới vậy vấn đề là tại sao cả PHẬT - NHO - ĐẠO đều có chung tư tưởng đó.
Ai nói thế?
M ko biết câc nữ tướng vingroup vả nữ tướng trong ngành hospitality ahThật sự lúc còn đi học tao cũng nghi ngờ câu nói này của Khổng Tử lắm.
Nhưng khi đi làm rồi chúng mày sẽ thấy có lẽ đây là 1 trong những câu nói đúng đắn của lão.
Đàn bà thực sự 99% đéo có khả năng nhận biết được những thứ quan trọng, chính yếu và tổng quát, rất thích đi vào những cái lặt vặt, tủn mủn.
Đó là lí do hầu như đàn bà đếch có khả năng lãnh đạo, những nơi có đàn bà làm lãnh đạo đa phần từ nát đến rất nát.
Chuyển hướng cho nữ tu là đúng cmnr, nếu đéo cho nữ tu thì tự sụp đỗ và đến giờ đéo con ai tôn sùng phật nữa.Ban đầu ko cho, sau đổi ý, có quen biết nên Phật cho miễn tu , buff thẳng má nuôi Mahāpajāpati Gotamī lên tầng 4 hay 5 gì đó, title là A la hán. Nhưng ko cho ko phải vì như thằng thớt nói, mà ông ấy sợ mấy thằng đệ đang tu thấy gái lại nứng cặc
Sau này Xá lợi phất hay Mục kiều liên cũng buff thẳng mama lên a la hán khỏi qua phỏng vấn
nguồn: tiểu bộ kinh - phẩm ... con mẹ gì quên rồi nhưng mà nhớ có
Sai tiểu nhân là những kẻ ít có lòng nhân, chỉ biết nghĩ đến lợi cho mìnhGọi là tiểu nhân vì chỉ có thể nghĩ nhỏ, gọi là đại nhân vì có thể nghĩ lớn.
Đàn bà thì cả đời chỉ nghĩ mớ rau, cái váy, giàu sang hơn thì cái túi LV, du lịch châu âu. Dâm dật thì lo cái đầu vú, cái mép lồn. Gọi là tiểu nhân là đúng.
Chỉ đàn ông mới có khả năng nghĩ cho cả gia đình, cho quốc gia, cho nhân loại ...
Chuyển hướng cho nữ tu là đúng cmnr, nếu đéo cho nữ tu thì tự sụp đỗ và đến giờ đéo con ai tôn sùng phật nữa.
Dm. Mày đang ở cái xứ xuất khẩu Lồn đi khắp năm châu bốn bể để lấy ngoại tệ thì tém tém bớt cái mồm xạo lồn lại.Gọi là tiểu nhân vì chỉ có thể nghĩ nhỏ, gọi là đại nhân vì có thể nghĩ lớn.
Đàn bà thì cả đời chỉ nghĩ mớ rau, cái váy, giàu sang hơn thì cái túi LV, du lịch châu âu. Dâm dật thì lo cái đầu vú, cái mép lồn. Gọi là tiểu nhân là đúng.
Chỉ đàn ông mới có khả năng nghĩ cho cả gia đình, cho quốc gia, cho nhân loại ...
Đúng rồi, cho nên phải kén rể, ko nên gả con gái cho kẻ tiểu nhân.Sai lầm hiểu ko rõ lại nói bậy, m mới là tiểu nhân
Duy nữ tử dữ tiểu nhân, vi nan dưỡng dã; cận chi tắc bất tốn, viễn chi tắc oán”.
Thật ra, “nữ tử” ở đây, cũng không phải là chỉ “nữ nhân” (người nữ) thời nay. Truyền thống cổ đại gọi “nhi tử” (con trai), “nữ nhi” (con gái) là “tử” (con), “tử” cũng là chỉ con gái. Ở đây nói “nữ tử”, trước chữ “tử” thêm một chữ “nữ”, là đặc biệt chỉ rõ ra là “nữ nhi” (con gái). Còn từ “dã”, trong “Thuyết văn giải tự” giải thích rằng: “Dữ, tứ dữ dã”, từ “dã” trong ý “giá” (gả) ở đây là “giá dã” (gả cho ai đó…). Thế nên, hàm nghĩa cả câu nói này chính là phản ảnh cách thức hay quan điểm chọn rể của Khổng Tử.
Tức là: “Chỉ khi đem con gái gả cho tiểu nhân, mới khó ở chung. Ở gần, kẻ đức hạnh thấp hèn, hành vi vô lại, ở gần không (chịu) được; ở xa, lòng nhớ mong con gái, xa cũng không đành”.