Tại sao vậy ae? Người Bắc giỏi thật sự, không có người Bắc thì nền kinh tế Hàn, Nhật, Đài chắc sụp đổ từ lâu rồi. Họ là trụ cột trong nền kinh tế 3 con rồng này. Nhiều người Âu Mỹ đã từng nhận cú sốc ỉa chảy khi thấy người Bắc quá thông minh giỏi giang. Người Bắc thường ham làm lười ăn, có thể coi là tầng lớp tinh hoa của dân tộc VN, tại sao người Trung Nam lại kém cỏi quá so với người Bắc vậy?
Ba bợm nhậu ngồi trong một quán lòng lợn tiết canh ở vỉa hè Hà Nội. Sau khi làm vài chén rượu, câu chuyện bắt đầu chuyển sang chủ đề khoe khoang gia thế và sự "tinh vi" của gia đình mình.
Anh thứ nhất là người Hải Phòng, vỗ ngực:
- Nói các ông không tin, chứ nhà tôi có truyền thống đóng tàu bè. Cái tàu thủy to nhất bờ biển Đông hiện tại là do ông nội tôi thiết kế bản vẽ đấy! Chạy ba ngày ba đêm không hết chiều dài con tàu!
Anh thứ hai là người Quảng Ninh, bĩu môi cười nhạt:
- Thế đã là gì! Nhà tôi ba đời làm mỏ than. Ông cụ thân sinh ra tôi ngày xưa đào được một viên kim cương thô to bằng cái lu nước. Giờ nhà tôi vẫn dùng nó để chặn cửa phòng khách cho gió đỡ đập kia kìa!
Anh thứ ba là một người gốc Bắc Kỳ chính hiệu, thong thả gắp một miếng lòng, chấm đẫm mắm tôm, nhai tóp tép rồi từ tốn dùng khăn giấy lau mép. Anh thở dài, vẻ mặt đầy suy tư và thanh lịch:
- Các ông nói thế tôi lại thấy chạnh lòng cho gia tiên nhà tôi. Cụ cố nhà tôi ngày xưa làm quan triều đình, tính tình nho nhã, thích chơi cây cảnh. Có một năm, cụ trồng được một cây hành hoa ở góc vườn.
Hai anh kia tò mò: "Cây hành hoa thì có cái đếch gì mà khoe?"
Anh Bắc Kỳ hớp một ngụm rượu, tặc lưỡi:
- Thì có gì đâu. Cây hành ấy chả hiểu hợp đất thế nào mà lá nó cứ dài ra, to lên. Đến mùa bão, lá hành đổ ngang qua đường, chắn luôn lối đi của chín tỉnh phía Bắc. Chính phủ ngày ấy phải điều động hàng vạn dân phu cầm cưa máy đến, cưa ròng rã ba tháng trời mới thông được đường cho dân đi lại.
Anh Hải Phòng nghe xong đập bàn đứng phắt dậy, mặt đỏ tía tai:
- Láo toét! Làm quái gì có cây hành nào to kinh khủng thế? Ông lấy cái gì để chứa cái củ của cây hành đấy hả?!
Anh Bắc Kỳ vẫn mặt tỉnh bơ, cười tủm tỉm rồi chỉ tay vào anh Quảng Ninh:
- Ơ kìa! Thì cụ nhà tôi đào đất, lấy luôn cái lu bằng kim cương của nhà ông này để muối dưa hành chứ còn gì nữa!