Tám có thiệt nha

tichxuan

Lỗ đýt gợi cảm
Cuba
Theo đạo sĩ thúi, theo bbc
BẢN ANH HÙNG CA KHÔNG THỂ BỊ DẬP TẮT: NGỌN ĐUỐC SỐNG THỊ NGHÈ LÀ SỰ THẬT LỊCH SỬ TUYỆT ĐỐI!

Các bạn ạ,

Ngày 23 tháng 9 năm 1945, dựa vào quân Đồng minh Anh và đám hàng binh Nhật, lính Pháp nổ súng đánh chiếm Sài Gòn sau chưa đầy một tháng được về với tổ quốc Việt Nam thống nhất.

Ngày 17/10/1945, một thiếu niên tay không dũng cảm đốt kho xăng Thị Nghè. Hình ảnh cậu bé chìm trong ngọn lửa xăng bốc cao lên ngùn ngụt khác chi ngọn "Đuốc sống" biểu tượng cho tinh thần yêu nước của nhân dân bừng sáng lên.

Có thể nói, trong những trang sử vàng chói lọi của ngày đầu kháng chiến Nam Bộ năm 1945, hình tượng người thiếu niên anh hùng, "ngọn đuốc sống" đốt kho xăng Simon Piétri tại Thị Nghè chính là một biểu tượng thiêng liêng, một sự thật lịch sử đanh thép không một luận điệu nào, không một lời kể một phía nào có thể hạ bệ hay xóa nhòa.

Có thể ai đó sẽ tranh cãi về mặt hành chính, về một cái tên cụ thể trên giấy khai sinh. Nhưng trước ánh sáng của các tư liệu gốc mang tính pháp lý đương thời, hành động quả cảm “lấy thân mình làm mồi lửa” là một SỰ THẬT TỒN TẠI KHÔNG THỂ NGHI NGỜ.

Thế mà, đê tiện thay, núp dưới danh "nghiên cứu lại lịch sử khách quan hơn", Gs Phan Huy Lê đã từng có bài viết đăng trên Tạp chí Xưa & Nay, số tháng 10/2009 phủ nhận sự tồn tại của anh hùng Lê Văn Tám, toàn bằng suy diễn cá nhân và lời kể 1 chiều.

1. Tiếng nói đanh thép từ những chứng cứ đương thời

Hãy lật lại những trang báo còn thơm mùi mực súng của mùa thu năm 1945. Báo Cứu Quốc, cơ quan trung ương của Tổng bộ Việt Minh, số 71 phát hành ngày 19/10/1945, ngay trên trang nhất đã trang trọng đăng tải dòng tít: "Một gương hy sinh dũng cảm oanh liệt". Bản tin từ Mỹ Tho gửi về ngày 17/10 đã chấn động toàn quốc khi tường thuật chi tiết về một chiến sĩ cảm tử tự tẩm dầu vào người, biến thân mình thành mũi tên lửa lao thẳng vào kho xăng Simon Piétri của thực dân Pháp tại Sài Gòn.

Báo Độc Lập (cơ quan ngôn luận của chính phủ Việt Nam DCCH) ngày 20/10/1945 đưa tin: "Ngày 16, quân ta đốt cháy 2 kho hàng của Pháp thiệt hại tới mấy triệu đồng. Lửa to quá, giặc Pháp không thể cứu được (Tin Đê-li ngày 18-10)".

Báo La République ở Hà Nội (tiếng Pháp) số 2, ra ngày 21/10/1945 và số 5 ra ngày 4/11/1945 đều nói sự kiện này. Đặc biệt bài "Đuốc sống" có đoạn: "Ngày 16-10, một người lính đã biến thân mình thành đuốc sống, bằng cách thiêu thân mình sau khi tẩm xăng để đốt cháy kho dầu Simon Piétri ở Sài Gòn. Đám cháy đã kéo dài 2 ngày 2 đêm. Vị anh hùng vô danh, người đã đốt sáng ngọn đuốc chủng tộc (race) đã chiếu sáng tất cả chúng tôi trên con đường bổn phận".

Cùng thời điểm đó, tờ Thời Mới số 6 (ngày 28/10/1945) cũng đồng loạt đưa tin về dòng máu anh hùng của tuổi trẻ Nam Bộ.

Những dòng chữ ấy không phải là truyền thuyết dân gian, không phải là câu chuyện dựng lên sau chiến tranh, mà là biên bản sống được ghi lại ngay giữa tầng tầng khói lửa. Kho xăng Simon Piétri đã nổ tung, bầu trời Thị Nghè đã rực cháy, và một thân xác thiếu niên đã hóa thành tro bụi để đổi lấy một chiến công vang dội. Đó là những chứng cứ không thể chối cãi!

Chiến công hiển hách ấy đã rung động đến cả Trung ương Đảng và Chính phủ tại Hà Nội. Ngày 23/10/1945, chính Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dành những lời ngợi khen trân trọng nhất cho người chiến sĩ cảm tử đốt kho xăng. Trong bức thư gửi chiến sĩ Nam Bộ ngày 4/12/1945, Bác Hồ một lần nữa khẳng định lòng quả cảm kiên cường ấy chính là minh chứng cho danh hiệu "Thành đồng Tổ quốc".

Lời của một vị nguyên thủ quốc gia, lời của một lãnh tụ vĩ đại ghi nhận ngay trong thời điểm cuộc chiến đang diễn ra, chính là lời khẳng định đanh thép nhất cho sự tồn tại của người anh hùng.

Hơn thế nữa, tính xác thực của sự kiện này đã được cố định hóa trong các công trình nghiên cứu sử học chính thống mang tầm quốc gia. Tập II của bộ sách "Mùa thu rồi ngày hăm ba" do Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia Hà Nội ấn hành, hay cuốn sách "Lịch sử Sài Gòn - Chợ Lớn - Gia Định kháng chiến (1945 - 1975)" đều trang trọng ghi nhận: Đêm 17/10/1945, một đội viên cảm tử đã anh dũng đốt cháy kho đạn và kho xăng Thị Nghè. Lịch sử nước nhà đã ký thác và bảo chứng cho hành động vĩ đại ấy.

Đó là một phần máu thịt của lịch sử cách mạng Việt Nam, không phải là một câu chuyện hư cấu vu vơ!

2. Sự đê tiện trơ tráo của những kẻ đong đếm đức hy sinh

Ấy thế mà, trong xã hội vẫn lạc lõng những tiếng nói dè bỉu, nghi ngờ, cố tình hạ thấp một biểu tượng thiêng liêng. Đó là tư duy của những kẻ ngu dốt và ích kỷ, những kẻ dành cả đời chỉ để mưu cầu lợi ích cá nhân nhỏ nhen nên không bao giờ có đủ tầm vóc để tin rằng, trên đời này tồn tại những con người sẵn sàng xả thân vì đại nghĩa, sẵn sàng biến thân mình thành tro bụi vì độc lập của Tổ quốc.

Họ dùng lòng dạ hẹp hòi của kẻ phàm phu để đo lường chí khí của những bậc vĩ nhân, dùng sự hèn nhát của bản thân để phủ nhận dòng máu anh hùng của một thế hệ. Họ không hiểu rằng, vào giây phút non sông lâm nguy, cái chết không phải là dấu chấm hết, mà là sự bắt đầu của một huyền thoại bất tử.

Để tăng thêm sức nặng cho sự hoài nghi vô căn cứ, những kẻ xét lại lịch sử thường bám víu vào phát biểu của Giáo sư Phan Huy Lê, người từng khẳng định rằng cố Giáo sư Trần Huy Liệu đã thừa nhận chính ông "dựng" ra nhân vật này.

Trích lại lời ông Phan Huy Lê đăng trên Tạp chí Xưa & Nay số tháng 10/2009. Trích.

"Về câu chuyện Lê Văn Tám, tôi (Phan Huy Lê) xin được tóm lược một cách đầy đủ lời kể và lời dặn của GS Trần Huy Liệu mà tôi đã lĩnh hội như sau

- Nhân vụ kho xăng của địch ở Thị Nghè bị đốt cháy vào khoảng tháng 10/1945 và được loan tin rộng rãi trên báo chí trong nước và đài phát thanh của Pháp, đài BBC của Anh; nhưng không biết ai là người tổ chức và trực tiếp đốt kho xăng nên tôi (GS Trần Huy Liệu) đã "dựng" lên câu chuyện thiếu niên Lê Văn Tám tẩm xăng vào người rồi xông vào đốt kho xăng địch cách đấy mấy chục mét. Sau khi ta phát tin này thì đài BBC đưa tin ngay, và hôm sau bình luận: Một cậu bé tẩm xăng vào người rồi tự đốt cháy thì sẽ gục ngay tại chỗ, hay nhiều lắm là chỉ lảo đảo được mấy bước, không thể chạy được mấy chục mét đến kho xăng.

GS đã tự trách là vì thiếu cân nhắc về khoa học nên có chỗ chưa hợp lý. " - Hết trích.

Nhưng hãy nhìn thẳng vào sự thật bằng tư duy khoa học và pháp lý sòng phẳng: Đây hoàn toàn là một lời kể một phía, vô giá trị về mặt chứng cứ của ông Lê!

Hãy nhớ rằng, cố Giáo sư Trần Huy Liệu qua đời năm 1969. Cho đến hơi thở cuối cùng, ông không hề để lại bất kỳ văn bản, nhật ký, di chúc hay bút tích chính thức nào được công bố rộng rãi xác nhận việc mình tự hoang đường ra câu chuyện. Lời khẳng định của ông Phan Huy Lê chỉ hoàn toàn dựa trên ký ức cá nhân về các buổi trò chuyện riêng tư tại nhà riêng của Giáo sư Trần Huy Liệu vào đầu những năm 1960.

Vào thời điểm đó, ông Phan Huy Lê chỉ là một thanh niên trẻ tuổi ngoài 20. Hà cớ vì đâu một Giáo sư đầu ngành, một bậc đại trí thức, một nhà cách mạng kỳ cựu và giàu lòng tự trọng như Trần Huy Liệu lại đem trút hết tâm sự thầm kín, hệ trọng mang tầm quốc gia cho một người trẻ tuổi như thế trong một cuộc gặp riêng tư? Nếu là một sự thật cần đính chính với nhân dân, với tư cách và uy tín của mình, Giáo sư Trần Huy Liệu hoàn toàn có quyền và đủ khả năng công bố chính thức bằng văn bản cho toàn thể quốc dân đồng bào.

Việc dùng lời kể không chứng cứ của một người về một người đã khuất là một hành vi vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc sử học, là một sự bất công, nếu không muốn nói là hành vi "hắt nước bẩn" bôi nhọ thanh danh của bậc tiền bối.

3. Bản án trừng phạt những kẻ lật sử ở Trung Quốc và sự nhởn nhơ đáng suy ngẫm ở Việt Nam.

Nhìn rộng ra thế giới, việc bảo vệ các biểu tượng tinh thần của quốc gia luôn được thực thi bằng kỷ cương sắt đá.

Hãy nhìn sang đất nước láng giềng Trung Quốc với biểu tượng mẫu mực về lòng vị tha và cống hiến quên mình, Liệt sĩ Lôi Phong (Lei Feng), nhân vật được đưa vào giảng dạy trong sách giáo khoa quốc gia về tinh thần yêu nước mãnh liệt, sự hy sinh về Tổ Quốc đầy dũng cảm và cao thượng. Để bảo vệ hình tượng này, luật pháp và toàn xã hội Trung Quốc phản ứng vô cùng quyết liệt trước mọi hành vi bôi nhọ.

Minh chứng điển hình vào năm 2012, nữ nhà văn kiêm Giáo sư Vương Tiểu Ni đã đăng tải bức ảnh về Liệt sĩ Lôi Phong, công nhiên gọi nhà lưu niệm Lôi Phong và các bài học giáo khoa về ông là "những tư liệu cho Nhà hát Kịch phi lý" (Theater of the Absurd) nhằm mỉa mai lòng yêu nước.

Hậu quả cho hành vi dè bỉu, xúc phạm biểu tượng lịch sử này vô cùng thảm khốc. Tận 8 năm sau, năm 2020, khi có cư dân mạng vô tình lục lại được chứng cứ về việc bà Vương Tiểu Ni xúc phạm hình tượng Lôi Phong, khi những phát ngôn mỉa mai này bị khơi lại, bà ta lập tức bị xã hội lên án gay gắt trên mọi phương tiện truyền thông, bị trường đại học cắt đứt hợp đồng, bị Chính phủ Trung Quốc tước bỏ hết học hàm học vị, chịu kỷ luật nặng nề và bị tước bỏ mọi chế độ, ưu đãi khi về hưu.

Hành động mạnh tay của Trung Quốc như lời tuyên ngôn để giới trẻ hiểu rằng: Dung túng cho một kẻ mỉa mai anh hùng là tự tay bức tử nền tảng đạo đức của dân tộc.

Nhìn lại nước ta, thật đáng buồn khi những kẻ nói xấu, xuyên tạc, bới móc hình tượng anh hùng Lê Văn Tám dựa trên những lý do mơ hồ và những lời kể một phía vẫn ngang nhiên nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Họ tự cao tự đại cho rằng mình đang "tìm kiếm sự thật" nhưng thực chất là đang chà đạp lên lòng tự tôn dân tộc. Sự dung thứ quá mức vô hình trung đã tạo cơ hội cho những tư tưởng xét lại lịch sử, làm xói mòn niềm tin và lòng biết ơn của thế hệ trẻ.
__________

* Cái tên "Lê Văn Tám" có thể là một cái tên tượng trưng, là đại diện viết thay cho một vị anh hùng khuyết danh mà lịch sử chưa kịp ghi lại họ tên đầy đủ. Nhưng bản chất con người đó, hành động đó, và dòng máu đó là hoàn toàn có thật! Tên của người anh hùng nhỏ tuổi ấy có thể là Tám, là Bình, là Dũng, là Minh... điều đó không quan trọng. Quan trọng là có một người con bằng xương bằng thịt của đất Sài Gòn đã đứng lên, đã tẩm xăng vào mình và đã cháy lên một cách kiêu hùng.

Việc dựa vào lời kể một phía, không có văn bản đối chứng của ai đó để xóa bỏ một tượng đài anh hùng là một sự bất công với lịch sử, là sự "hắt nước bẩn" vào vong linh của những người đã khuất. Giáo sư Trần Huy Liệu, một nhà cách mạng, một học giả uyên bác, nếu có gọi tên em là Lê Văn Tám, thì đó là ông đang làm cái nhiệm vụ thiêng liêng của một người chép sử: Khái quát hóa chí khí của cả một thế hệ thanh thiếu niên Nam Bộ thành một biểu tượng bất tử.

Có thể nói, hình tượng anh hùng Lê Văn Tám, Ngọn đuốc sống Thị Nghè, là biểu tượng sống động, đanh thép của tinh thần yêu nước Việt Nam. Tám sống trong tiếng nổ của kho xăng Simon Piétri năm 1945, Tám sống trên trang báo Cứu Quốc rực lửa, Tám sống trong lời ngợi ca của Bác Hồ, và Tám sống mãi trong trái tim của hàng triệu người dân Việt Nam.

Lịch sử là sự thật, và sự thật về người anh hùng đốt kho xăng là bất khả xâm phạm!
 

Có thể bạn quan tâm

Top