Tâm hự đêm phia

chủ tịt lước

Thanh niên hoi
Finland
Chuyện nhà t thì cũng ngang. T là con riêng của ba t vs vợ trước (mẹ t đi xa rồi). 2012 ba t đi bước nữa, thế là nhà lại có thêm đứa em cùng cha khác mẹ.

Cảnh mẹ kế con chồng nó tuổi hờn không thể tả. T luôn khát khao ánh mắt, nụ cười yêu thương mà mẹ kế dành cho đứa e t. T biết là t không có quyền đòi hỏi những thứ cao siêu đó, nên t chỉ biết cố gắng nghe lời, làm một đứa trẻ tốt cốt để đổi lấy sự hài lòng của mẹ, cũng như trấn an người cha vốn mang nhiều khổ tâm của t.

Những năm tháng đi xa học đh là khoảng tg mà t thật sự trút bỏ được phiền não gia đình, vì t không phải chứng kiến cảnh mẹ con họ yêu thương nhau vs tư cách ng ngoài lề. Nhớ năm nhất phòng t có mấy đứa khóc vì lần đầu rời nhà mà t bối rối, tại sao mình lại thấy vui chứ? Tại sao mình không khóc được như vậy? Nên buồn hay nên mừng cho sự lạc quan này đây?

Rồi t tn đh, như lẽ thường với một đứa thất nghiệp thì t buộc về quê nương tựa ổng bả. Chuỗi ngày tra tấn với t lại bắt đầu. T cố "hoà nhập" với nơi t gọi là "nhà". T làm mọi thứ có thể làm để nhận được sự công nhận. Nhưng nỗi đau về hình tượng người mẹ vẫn bám riết t.

Chiều nay lúc chuẩn bị ăn thì ba mẹ t lại gây lộn. Ba t nói là mẹ biển thủ lương riêng. Mọi thứ chi phí, nợ nần trong nhà đều do ba t chi trả, trong khi tiền của mẹ lại đc chắt bóp, dành dụm hòng phòng thân cho 2 mẹ con. T không biết thực hư ra sao, nhưng t tin ổng. Trong người ba t đến 100tr cũng không có.

Nghe đến đó t muốn sụp đổ, giấc mơ xin 462 Úc rơi bụp, tan nát. Có lẽ kế hoạch thoát ly vĩnh viễn của t phải tạm gác lại rồi.

Ổng bả cải nhau một hồi rất lâu, nhưng mẹ t bả luôn kéo được ổng lệch khỏi vấn đề chính bằng mấy bài trách móc đạo đức. T ngẫm lại thì toàn bộ các chi phí sinh hoạt trước nay của t đều do ba t trả. Thậm chí nhiều lần t lấy tiền đó cho mẹ vay, nói là vay nhưng vì biết thân phận nên lúc đưa tiền t toàn gạt tay nói không cần phải trả lại.

Nhà t thì đứa e vs mẹ nó cùng một chiến tuyến rồi. T khá chắc là mẹ t đã công tác tư tưởng mấy lời chửi rủa chê bai ba t vào tai nó rồi. Ba t thì vẫn bảo bọc t như ngày còn bé. Nhưng t buồn lắm vì có ai muốn nhà mình lúc nào cũng trong tình trạng sẵn sàng nội chiến như này đâu.

2h hơn rồi không biết viết gì hơn nữa. Nhưng nói ra được suy nghĩ làm ng ngợm nhẹ hẳn. Thôi đi ngủ vậy. xàm nào đọc được thì coi như thêm bằng chứng cho thấy tụi m không cô đơn giữa cõi đời đau khổ này.

Chúc động xàm ngày mới an lành.
 
Top