Câu chuyện: "Cơn Mưa Chiều Thứ Sáu"
Hoàng là một giám đốc kỹ thuật tài năng, người luôn tự hào về khả năng logic và giải quyết vấn đề nhanh gọn của mình. Vợ anh, Lan, là một quản lý nhân sự, một người phụ nữ tinh tế và nhạy cảm. Họ yêu nhau, nhưng ngôi nhà của họ dạo gần đây luôn có những "cơn bão ngầm".
Chiều thứ Sáu hôm ấy trời mưa tầm tã. Lan trở về nhà muộn hơn thường lệ 30 phút. Cô bước vào cửa với bộ dạng ướt sũng, đôi giày cao gót lấm lem bùn đất, và khuôn mặt phờ phạc vì mệt mỏi. Một ngày làm việc tồi tệ: sếp chỉ trích cô vô lý trước mặt nhân viên, và dự án cô tâm huyết bị hoãn lại.
Hoàng đang ngồi ở sofa xem tin tức. Thấy vợ về, anh nhìn lên, nhận ra ngay sự bất ổn.
"Em về rồi à? Sao ướt thế kia?" Hoàng hỏi, giọng quan tâm nhưng vẫn dán mắt vào màn hình iPad một chút.
Lan thở dài, quăng túi xách lên ghế, giọng nghẹn ngào: "Anh không tưởng tượng được hôm nay kinh khủng thế nào đâu. Đường thì ngập, taxi gọi mãi không được, em phải đi bộ một đoạn dài mới bắt được xe ôm. Đã thế lão sếp còn mắng em té tát chỉ vì một lỗi sai của bên thiết kế..."
Hoàng lập tức đặt iPad xuống. Bộ não kỹ sư của anh kích hoạt chế độ "Sửa chữa". Anh đi tới, vẻ mặt nghiêm túc:
"Em đi bộ làm gì cho khổ? Sao không chờ thêm 10 phút hoặc book GrabCar Premium ấy, kiểu gì chả có xe? Với lại, chuyện sếp mắng, anh đã bảo em bao lần rồi, em phải cứng rắn lên. Lỗi của thiết kế thì em phải đưa bằng chứng ra, cãi lại ngay lúc đó chứ. Em cứ im im người ta bắt nạt là phải."
Lan khựng lại. Cô đang tháo chiếc giày ướt, bỗng dưng động tác trở nên mạnh bạo hơn. Cô ngước lên nhìn chồng, ánh mắt từ mệt mỏi chuyển sang giận dữ.
"Anh nghĩ em ngu đến mức không biết gọi xe à? App báo hết xe! Và chuyện ở công ty, em đâu cần anh dạy em cách làm việc! Em chỉ đang nói là em mệt!"
Hoàng ngớ người. Anh cảm thấy oan ức. Anh đang cố giúp cô cơ mà? Anh đang đưa ra giải pháp tối ưu nhất để lần sau cô không bị ướt và không bị sếp mắng.
"Anh chỉ muốn tốt cho em thôi. Em than phiền về vấn đề đó, anh đưa giải pháp, sao em lại cáu? Em thật vô lý."
"Đúng, tôi vô lý thế đấy!" Lan hét lên, nước mắt bắt đầu trào ra. Cô cầm túi xách, chạy thẳng vào phòng ngủ và đóng sầm cửa lại.
Hoàng đứng chôn chân giữa phòng khách. Anh hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Anh đã làm gì sai? Anh không quát mắng, anh đưa ra lời khuyên hữu ích, anh quan tâm cô bị ướt. Tại sao kết cục lại là tiếng cửa đóng sầm và sự im lặng lạnh lẽo bao trùm cả buổi tối thứ Sáu?
Trong phòng ngủ, Lan ngồi thụp xuống giường. Cô không khóc vì chuyện công ty, cũng không khóc vì mưa ướt. Cô khóc vì cảm giác cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình. Cô không cần một người sếp thứ hai ở nhà dạy cô cách book xe hay cách đối nhân xử thế. Lúc đó, cô giống như một chiếc cốc đã đầy tràn nước và nứt vỡ, cô cần ai đó nhẹ nhàng lau đi những giọt nước tràn ra, chứ không phải một người thợ đến gõ vào thành cốc và bảo: "Tại sao em lại để nước tràn?".
Cô cần một cái ôm. Cô cần một câu nói: "Trời ơi, ướt hết rồi, chắc em lạnh lắm. Lại đây anh lấy khăn cho."
Nhưng Hoàng, với tất cả sự thông minh logic của mình, đã trượt bài kiểm tra tâm lý quan trọng nhất.
Hoàng là một giám đốc kỹ thuật tài năng, người luôn tự hào về khả năng logic và giải quyết vấn đề nhanh gọn của mình. Vợ anh, Lan, là một quản lý nhân sự, một người phụ nữ tinh tế và nhạy cảm. Họ yêu nhau, nhưng ngôi nhà của họ dạo gần đây luôn có những "cơn bão ngầm".
Chiều thứ Sáu hôm ấy trời mưa tầm tã. Lan trở về nhà muộn hơn thường lệ 30 phút. Cô bước vào cửa với bộ dạng ướt sũng, đôi giày cao gót lấm lem bùn đất, và khuôn mặt phờ phạc vì mệt mỏi. Một ngày làm việc tồi tệ: sếp chỉ trích cô vô lý trước mặt nhân viên, và dự án cô tâm huyết bị hoãn lại.
Hoàng đang ngồi ở sofa xem tin tức. Thấy vợ về, anh nhìn lên, nhận ra ngay sự bất ổn.
"Em về rồi à? Sao ướt thế kia?" Hoàng hỏi, giọng quan tâm nhưng vẫn dán mắt vào màn hình iPad một chút.
Lan thở dài, quăng túi xách lên ghế, giọng nghẹn ngào: "Anh không tưởng tượng được hôm nay kinh khủng thế nào đâu. Đường thì ngập, taxi gọi mãi không được, em phải đi bộ một đoạn dài mới bắt được xe ôm. Đã thế lão sếp còn mắng em té tát chỉ vì một lỗi sai của bên thiết kế..."
Hoàng lập tức đặt iPad xuống. Bộ não kỹ sư của anh kích hoạt chế độ "Sửa chữa". Anh đi tới, vẻ mặt nghiêm túc:
"Em đi bộ làm gì cho khổ? Sao không chờ thêm 10 phút hoặc book GrabCar Premium ấy, kiểu gì chả có xe? Với lại, chuyện sếp mắng, anh đã bảo em bao lần rồi, em phải cứng rắn lên. Lỗi của thiết kế thì em phải đưa bằng chứng ra, cãi lại ngay lúc đó chứ. Em cứ im im người ta bắt nạt là phải."
Lan khựng lại. Cô đang tháo chiếc giày ướt, bỗng dưng động tác trở nên mạnh bạo hơn. Cô ngước lên nhìn chồng, ánh mắt từ mệt mỏi chuyển sang giận dữ.
"Anh nghĩ em ngu đến mức không biết gọi xe à? App báo hết xe! Và chuyện ở công ty, em đâu cần anh dạy em cách làm việc! Em chỉ đang nói là em mệt!"
Hoàng ngớ người. Anh cảm thấy oan ức. Anh đang cố giúp cô cơ mà? Anh đang đưa ra giải pháp tối ưu nhất để lần sau cô không bị ướt và không bị sếp mắng.
"Anh chỉ muốn tốt cho em thôi. Em than phiền về vấn đề đó, anh đưa giải pháp, sao em lại cáu? Em thật vô lý."
"Đúng, tôi vô lý thế đấy!" Lan hét lên, nước mắt bắt đầu trào ra. Cô cầm túi xách, chạy thẳng vào phòng ngủ và đóng sầm cửa lại.
Hoàng đứng chôn chân giữa phòng khách. Anh hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Anh đã làm gì sai? Anh không quát mắng, anh đưa ra lời khuyên hữu ích, anh quan tâm cô bị ướt. Tại sao kết cục lại là tiếng cửa đóng sầm và sự im lặng lạnh lẽo bao trùm cả buổi tối thứ Sáu?
Trong phòng ngủ, Lan ngồi thụp xuống giường. Cô không khóc vì chuyện công ty, cũng không khóc vì mưa ướt. Cô khóc vì cảm giác cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình. Cô không cần một người sếp thứ hai ở nhà dạy cô cách book xe hay cách đối nhân xử thế. Lúc đó, cô giống như một chiếc cốc đã đầy tràn nước và nứt vỡ, cô cần ai đó nhẹ nhàng lau đi những giọt nước tràn ra, chứ không phải một người thợ đến gõ vào thành cốc và bảo: "Tại sao em lại để nước tràn?".
Cô cần một cái ôm. Cô cần một câu nói: "Trời ơi, ướt hết rồi, chắc em lạnh lắm. Lại đây anh lấy khăn cho."
Nhưng Hoàng, với tất cả sự thông minh logic của mình, đã trượt bài kiểm tra tâm lý quan trọng nhất.