Tâm sự của 1 loser, xin được viết lại dưới giọng văn của Nguyễn Ngọc Ký

Chương 1: Gặp gỡ

Tôi quen Linh vào một thời điểm rất bình thường trong cuộc đời.

Không phải lúc tôi cô đơn nhất.
Cũng không phải lúc tôi cần một ai đó.

Chỉ đơn giản là… một ngày như bao ngày khác.


Tôi quen Tùng trước đó.

Hai đứa không phải bạn thân,
nhưng đủ để ngồi với nhau vài buổi cà phê,
nói vài chuyện vu vơ về cuộc sống.

Một hôm, Tùng nhắc tới một người bạn của nó.

“Ê, có con bé này cũng ổn, mày thử nói chuyện không?”

Tôi nghe vậy, cũng không để tâm nhiều.
Chỉ là gật đầu.

Lúc đó tôi không nghĩ,
một lời giới thiệu vu vơ như vậy
lại kéo theo một câu chuyện dài đến vậy.


Tối hôm đó, tôi mở Facebook,
tìm tên Linh.

Avatar của em không có gì nổi bật.
Chỉ là một tấm hình bình thường.

Tôi nhắn tin.

“Hi, Tùng giới thiệu mình với bạn.”

Một lúc sau, Linh trả lời:

“Ừ, mình biết.”

Chỉ vậy thôi.

Không có gì đặc biệt.
Không có cảm giác “wow”.
Cũng không có rung động.


Nhưng tụi tôi vẫn nói chuyện.

Từ những câu hỏi đơn giản:

  • “Bạn làm gì?”
  • “Ở đâu?”
  • “Học hay làm rồi?”
Mọi thứ diễn ra chậm rãi.
Không ai cố gắng gây ấn tượng.

Cũng không ai cố gắng giữ cuộc trò chuyện.

Chỉ là… nói chuyện vì thấy cũng được.


Rồi một ngày, tụi tôi hẹn gặp nhau.

Một quán cà phê nhỏ.
Không đông.
Không ồn.

Tôi đến trước.

Ngồi nhìn ra đường.
Thỉnh thoảng lại nhìn vào điện thoại.

Không phải vì hồi hộp.
Mà là vì… không biết nói gì khi gặp.


Linh đến.

Em bước vào quán,
nhìn quanh một chút,
rồi thấy tôi.

Tôi đứng dậy,
hai đứa chào nhau.

Một khoảnh khắc rất bình thường.


Linh ngoài đời không khác trên mạng nhiều.

Nhưng có một thứ mà ảnh không thể hiện được.

Là cảm giác.

Một cảm giác dễ gần.

Không quá nổi bật.
Nhưng cũng không nhạt.


Tụi tôi ngồi đối diện nhau.

Nói chuyện.

Những câu chuyện rất đơn giản:

  • công việc
  • bạn bè
  • cuộc sống hằng ngày
Có lúc im lặng.

Có lúc cười nhẹ.

Không có gì đặc biệt.
Nhưng cũng không hề gượng ép.


Tôi rời khỏi buổi cà phê đó
với một cảm giác rất bình thường.

Không thích nhiều.
Nhưng cũng không chán.

Tôi nghĩ:

“Ừ, chắc là một mối quan hệ bình thường thôi.”


Nhưng tôi không biết,
mình không phải người duy nhất đang ở đó.


Duy — bạn thân của tôi —
cũng đang nhắn tin với Linh.


Tôi biết chuyện đó sau này.

Không ai nói ra.
Không có ai công khai.

Nhưng có những thứ,
không cần nói vẫn hiểu.


Duy đẹp trai hơn tôi.
Tự tin hơn.
Nói chuyện cũng cuốn hơn.

Còn tôi…

chỉ là một thằng bình thường.

Không có gì nổi bật.


Tôi không hỏi.

Cũng không tranh.

Tôi chỉ lặng lẽ rút lui.


Không phải vì tôi không thích Linh.

Mà là vì…

tôi thấy mình không có lý do gì để bước tiếp.


Cảm giác lúc đó không quá đau.

Chỉ là…

một chút tủi.

Một chút hụt.

Kiểu như mình đến sau,
và tự hiểu mình nên dừng lại.


Tôi ngừng nhắn tin.

Ngừng nghĩ tới.

Và nghĩ rằng…

mọi thứ sẽ kết thúc ở đó.


Một người con gái tôi từng gặp.
Một vài tin nhắn.
Một buổi cà phê.

Hết.


Nhưng cuộc đời không đơn giản như vậy.

Có những người,
mình tưởng chỉ lướt qua.

Nhưng lại quay lại
vào đúng lúc mình không ngờ nhất.


Và Linh…

là một người như vậy.


(còn tiếp – Chương 2: Bắt đầu lại)
 

Có thể bạn quan tâm

Top