Tiếp tục chương 2: Những buổi tối ở quán cà phê (theo giọng Nguyễn Nhật Ánh)
Sau lần chở Linh đi học, tôi nghĩ mọi chuyện rồi cũng sẽ trôi qua như nhiều chuyện nhỏ khác trong đời.
Một buổi chiều tình cờ.
Một đoạn đường ngắn.
Một cô gái ngồi sau xe.
Chỉ vậy thôi.
Nhưng có những chuyện ban đầu nhìn rất nhỏ. Nhỏ đến mức mình không buồn để ý. Vậy mà sau này khi nhìn lại, nó lại trở thành cái mốc chia cuộc đời mình ra làm hai phần: trước khi gặp người đó, và sau khi gặp người đó.
Tôi không biết Linh đã nghĩ gì trong lần đầu tôi chở em đi học.
Còn tôi, tôi chỉ nhớ mình chạy xe chậm hơn bình thường.
Không phải vì đường đông.
Cũng không phải vì sợ.
Chỉ là tôi muốn đoạn đường ấy dài thêm một chút.
Người trẻ thường không nhận ra lòng mình ngay. Họ cứ nghĩ đó là sự tử tế, sự lịch sự, hoặc một chút quan tâm bình thường. Phải đến rất lâu sau, khi một buổi tối không gặp người ta bỗng trở nên nhạt nhẽo, họ mới giật mình hiểu rằng: hóa ra mình đã thích người ta từ lúc nào không hay.
Tôi lúc đó cũng vậy.
Tôi chưa gọi cảm giác đó là yêu.
Tôi chỉ thấy Linh dễ thương.
Chỉ thấy nói chuyện với em cũng vui.
Chỉ thấy mỗi lần nhớ lại đoạn đường hôm đó, trong lòng mình có một thứ gì rất nhẹ, giống như gió lùa qua kẽ áo vào một buổi chiều mát.
Rồi tôi biết Linh làm pha chế ở một quán cà phê.
Quán ấy không lớn.
Không đẹp theo kiểu người ta hay chụp hình đăng mạng.
Nó nằm ở một con đường bình thường, giữa những căn nhà bình thường, dưới thứ ánh đèn vàng cũng rất bình thường.
Nếu đi ngang qua, có lẽ không ai nghĩ nơi đó từng chứa một phần tuổi trẻ của tôi.
Nhưng với tôi, suốt một thời gian dài, đó là nơi đẹp nhất thành phố.
Không phải vì quán.
Mà vì em.
Lần đầu tôi ghé quán, tôi tự nói với mình là tiện đường.
Con người ta khi bắt đầu thích ai đó thường rất hay nói dối bản thân.
Tiện đường.
Rảnh quá.
Không có gì làm.
Ghé uống ly nước thôi.
Tôi cũng vậy.
Tôi dựng xe trước quán, nhìn vào bên trong. Linh đang đứng sau quầy. Em mặc đồng phục quán, tóc cột gọn, tay cầm ly nhựa, mắt nhìn xuống mấy dòng order.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Chiếc chuông nhỏ treo trên cửa kêu lên một tiếng rất khẽ.
Linh ngẩng đầu.
Thấy tôi, em hơi bất ngờ.
“Ủa, sao anh tới đây?”
Tôi cười.
“Đi ngang.”
Tôi nói dối rất dở.
Mà hình như Linh cũng biết tôi nói dối.
Em cười, nhưng không hỏi thêm.
Tôi chọn một bàn ở góc quán.
Từ chỗ đó có thể nhìn thấy quầy pha chế.
Sau này, cái bàn ấy gần như trở thành chỗ của tôi.
Không ai ghi tên tôi lên đó.
Cũng không có ai giữ chỗ cho tôi.
Nhưng mỗi lần bước vào quán, tôi đều đi về phía nó như một thói quen.
Tôi gọi một ly nước.
Thật ra tôi không nhớ ly đầu tiên hôm đó là gì.
Cà phê sữa đá hay trà đào.
Những thứ như vậy bây giờ tôi quên hết rồi.
Tôi chỉ nhớ Linh đứng sau quầy, cúi đầu làm nước.
Nhớ tiếng máy xay.
Nhớ tiếng đá va vào ly.
Nhớ ánh đèn hắt lên mái tóc em.
Nhớ cả cảm giác của tôi khi ngồi ở đó: vừa ngượng, vừa vui, vừa không hiểu tại sao mình lại tới.
Có hôm quán đông.
Linh chạy qua chạy lại liên tục.
Em nhận order, pha nước, đem nước ra bàn, rồi lại quay về quầy.
Mồ hôi lấm tấm trên trán.
Tóc con rơi xuống hai bên má.
Tôi ngồi nhìn.
Không giúp được gì.
Chỉ thấy thương.
Có lúc em đi ngang qua bàn tôi, hỏi vội:
“Ngồi lâu không chán hả?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
Thật ra có chán không?
Nếu ngồi một mình ở bất kỳ quán nào khác, chắc tôi đã chán sau mười lăm phút.
Nhưng ở quán đó thì không.
Vì tôi không ngồi một mình.
Dù Linh bận, dù em không ngồi cùng tôi, dù có khi cả buổi tối em chỉ nói với tôi vài câu, tôi vẫn thấy mình có một lý do để ở lại.
Lý do ấy rất đơn giản.
Em ở đó.
Vậy là đủ.
Từ một lần ghé, rồi hai lần.
Từ hai lần, thành vài lần trong tuần.
Rồi không biết từ khi nào, buổi tối của tôi bắt đầu xoay quanh quán cà phê ấy.
Đi làm về, tôi nghĩ tới quán.
Ăn cơm xong, tôi nghĩ tới quán.
Có hôm định không đi, nhưng đến tám giờ tối, tôi lại cầm chìa khóa xe.
Tôi tự nhủ:
“Ghé chút thôi.”
Nhưng cái “chút thôi” ấy thường kéo dài đến lúc Linh tan ca.
Người ta có thể hình thành một thói quen rất nhanh.
Nhất là khi thói quen đó mang hình dáng của một người con gái.
Nhân viên trong quán dần quen mặt tôi.
Có người còn đùa:
“Anh lại tới đợi Linh hả?”
Tôi cười.
“Đâu có.”
Câu đó cũng là nói dối.
Nhưng lần này tôi nói dối khá hơn một chút.
Có những lời nói dối không nhằm để lừa người khác, mà để che đi sự ngượng ngùng của chính mình.
Tôi ngồi đó nhiều đến mức biết được giờ nào quán đông, giờ nào quán vắng.
Biết hôm nào Linh mệt.
Biết hôm nào em vui.
Biết em hay uống gì.
Biết lúc pha chế em thường nghiêng đầu một chút khi đọc order.
Biết khi khách khó tính, em sẽ mím môi lại nhưng vẫn cố cười.
Những điều đó nhỏ lắm.
Nhỏ đến mức nếu nói ra, người khác có thể bảo tôi rảnh.
Nhưng khi thích một người, người ta thường có một trí nhớ rất kỳ lạ.
Nhớ những thứ chẳng ai cần nhớ.
Quên những thứ đáng ra nên nhớ.
Tôi từng quên làm bài.
Quên cuộc hẹn với bạn.
Quên cả một vài chuyện quan trọng.
Nhưng lại nhớ Linh thích uống trà sữa vị gì.
Nghĩ cũng buồn cười.
Có những tối, tôi mua trà sữa cho em.
Không phải món gì lớn lao.
Chỉ là một ly nước.
Nhưng lúc đưa cho em, tôi luôn thấy trong lòng vui hơn bình thường.
Linh nhận lấy, có khi cười.
“Lại mua nữa hả?”
“Ừ.”
“Uống nhiều mập đó.”
“Thì uống ít thôi.”
“Vậy sao còn mua?”
Tôi không biết trả lời sao.
Vì câu trả lời thật lòng quá đơn giản.
Vì anh muốn mua cho em.
Nhưng lúc đó, tôi không đủ gan để nói vậy.
Tôi chỉ cười.
Có những câu người ta không nói ra không phải vì không có, mà vì sợ khi nói ra, mọi thứ sẽ không còn nhẹ nhàng như cũ.
Tôi sợ cái cảm giác đó.
Sợ mình nói nhiều quá, em sẽ lùi lại.
Sợ mình thể hiện rõ quá, em sẽ thấy phiền.
Nên tôi chọn cách yên lặng.
Yên lặng tới.
Yên lặng ngồi.
Yên lặng đợi.
Và yên lặng chở em về.
Đó là phần tôi thích nhất trong ngày.
Lúc Linh tan ca, quán bắt đầu vắng.
Ánh đèn dịu xuống.
Những chiếc ghế được xếp lại.
Tiếng máy xay im hẳn.
Em thay áo khoác, cầm túi, rồi bước ra ngoài.
Tôi đứng dậy.
“Về chưa?”
“Ừ, về.”
Chỉ hai câu vậy thôi mà tôi đã thấy vui.
Có những niềm vui của tuổi trẻ thật rẻ.
Không cần quà.
Không cần lời hứa.
Không cần tương lai.
Chỉ cần một người chịu ngồi sau xe mình vào cuối ngày là đủ.
Tôi chở Linh về trên những con đường quen.
Thành phố buổi tối lúc đó không quá ồn.
Đèn đường rơi xuống mặt đường thành từng vệt vàng dài.
Gió thổi qua tai.
Linh ngồi phía sau.
Có hôm em kể chuyện ở quán.
Khách này khó tính.
Khách kia dễ thương.
Hôm nay làm mệt.
Hôm nay bị la.
Hôm nay vui.
Tôi nghe.
Thỉnh thoảng trả lời vài câu.
Tôi không phải người giỏi an ủi.
Cũng không phải người biết nói những câu ngọt ngào.
Nhưng tôi biết lắng nghe.
Và lúc đó, tôi nghĩ chỉ cần lắng nghe thôi cũng đủ.
Có hôm hai đứa im lặng gần hết đường.
Không phải vì không có gì để nói.
Mà vì im lặng cũng dễ chịu.
Có những người khiến mình phải cố nói chuyện để không ngượng.
Cũng có những người khiến sự im lặng trở nên bình yên.
Linh thuộc kiểu thứ hai.
Ít nhất là trong những ngày đó.
Tôi không nhớ lần đầu em tựa nhẹ vào lưng tôi là khi nào.
Có thể vì đường xóc.
Có thể vì em mệt.
Cũng có thể vì khoảng cách giữa hai người đang gần lại từng chút một.
Tôi chỉ nhớ tim mình đập hơi nhanh.
Một cái chạm rất nhẹ.
Nhẹ đến mức có thể coi như không có gì.
Nhưng với một thằng con trai đang bắt đầu thích một cô gái, cái chạm đó đủ để làm cả đêm dài ra.
Tôi về nhà, nằm trên giường, nhìn trần nhà.
Trong đầu cứ hiện lại đoạn đường vừa đi.
Tiếng Linh cười.
Giọng em kể chuyện.
Cái cách em nói “về chưa”.
Tất cả những thứ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi như một bài hát mà mình không biết tên.
Tôi bắt đầu nhắn tin với em nhiều hơn.
Ban đầu là hỏi han bình thường.
“Về tới chưa?”
“Ăn gì chưa?”
“Hôm nay quán đông không?”
Rồi dần dần, cuộc trò chuyện kéo dài hơn.
Từ chuyện quán cà phê, sang chuyện gia đình.
Từ chuyện học, sang chuyện bạn bè.
Từ những câu hỏi ngắn, thành những đoạn tin nhắn dài.
Có những đêm tôi nhìn màn hình điện thoại, thấy chữ “đang nhập...” hiện lên rồi biến mất.
Chỉ vậy thôi cũng đủ làm tôi chờ.
Người trẻ thật kỳ lạ.
Họ có thể chờ một dòng tin nhắn lâu hơn chờ bất cứ điều gì khác.
Tôi cũng từng như vậy.
Chờ em trả lời.
Chờ em kể tiếp câu chuyện.
Chờ em hỏi ngược lại tôi một câu gì đó.
Vì khi một người hỏi mình, nghĩa là họ còn muốn nghe mình nói.
Tôi đã nghĩ như vậy.
Có hôm Linh nhắn:
“Mai anh có ghé không?”
Tôi đọc câu đó mấy lần.
Một câu rất bình thường.
Nhưng với tôi, nó giống như một lời mời.
Tôi trả lời tỉnh bơ:
“Có rảnh thì ghé.”
Thật ra hôm đó tôi đã quyết định ghé từ trước rồi.
Đôi khi người ta giả vờ bận, không phải vì bận thật, mà vì sợ người kia biết mình rảnh vì họ.
Nhưng hình như Linh biết.
Em nhắn lại:
“Xạo.”
Tôi cười một mình.
Từ hôm đó, tôi nhận ra không chỉ mình tôi quen với sự có mặt của em.
Có thể em cũng bắt đầu quen với sự có mặt của tôi.
Ý nghĩ đó làm tôi vui.
Nó nhỏ thôi.
Nhưng đủ để một người ôm nó trong lòng suốt mấy ngày.
Tình cảm giữa tôi và Linh không đến bằng một lời tỏ tình.
Nó đến bằng những buổi tối lặp đi lặp lại.
Bằng một cái bàn quen.
Một ly trà sữa.
Một con đường về nhà.
Một tin nhắn “về tới chưa”.
Một câu hỏi “mai có ghé không”.
Nó đến chậm.
Nhưng chính vì chậm nên tôi tin nó thật.
Sau này, khi mọi chuyện đã qua, tôi thường tự hỏi: nếu ngày đó tôi không ghé quán lần đầu thì sao?
Nếu tôi không chở Linh đi học thì sao?
Nếu Tùng không giới thiệu em cho tôi thì sao?
Có thể tôi đã tránh được rất nhiều nỗi đau.
Nhưng rồi tôi lại nghĩ, nếu tránh được nỗi đau đó, tôi cũng sẽ mất luôn những buổi tối đẹp nhất của tuổi trẻ mình.
Mà con người ta đôi khi kỳ lạ lắm.
Có những ký ức dù làm mình đau, mình vẫn không nỡ xóa.
Vì trong đó từng có một phiên bản rất trong trẻo của mình.
Một phiên bản biết thích một người bằng tất cả sự vụng về.
Một phiên bản ngồi hàng giờ ở quán cà phê chỉ để thấy người ta đi ngang qua.
Một phiên bản vui cả buổi tối chỉ vì được chở người ta về.
Tôi của năm đó là một người như vậy.
Ngốc nghếch.
Chân thành.
Và rất dễ hạnh phúc.
Có một tối, trời mưa.
Mưa không lớn.
Chỉ lất phất.
Quán vắng hơn mọi ngày.
Tôi ngồi ở bàn quen, nhìn ra ngoài.
Mặt đường ướt.
Ánh đèn phản chiếu thành những vệt dài.
Linh đứng sau quầy, chống tay lên bàn, nhìn mưa.
“Chắc lát về ướt rồi,” em nói.
“Có áo mưa mà.”
“Em không thích mặc áo mưa.”
“Tại sao?”
“Nóng.”
Tôi bật cười.
“Vậy muốn sao?”
Linh quay sang nhìn tôi.
“Chạy chậm thôi.”
Tôi không biết vì sao câu đó lại làm tôi nhớ lâu như vậy.
Có lẽ vì nó không giống một câu nhờ vả.
Nó giống một sự tin tưởng.
Tối đó, tôi chở em về rất chậm.
Mưa rơi lên vai.
Gió thổi qua mặt.
Linh ngồi phía sau, im lặng.
Tôi cũng im lặng.
Cả thành phố như nhỏ lại trong tiếng mưa.
Có những khoảnh khắc khi đang sống trong đó, mình không biết nó đẹp.
Chỉ đến rất lâu sau, khi mọi thứ đã mất, mình mới nhận ra:
À, hóa ra lúc đó mình đã hạnh phúc.
Tôi đã hạnh phúc trong buổi tối ấy.
Dù không ai nói yêu ai.
Dù không ai hứa điều gì.
Dù tương lai còn rất xa.
Tôi chỉ chở một cô gái về nhà dưới cơn mưa nhỏ.
Và thấy lòng mình ấm.
Những ngày sau đó, tôi càng ghé quán nhiều hơn.
Không cần ai rủ.
Không cần lý do.
Tôi đã có chỗ để đến.
Và có người để mong.
Đối với một thằng con trai bình thường như tôi lúc ấy, như vậy đã là nhiều lắm.
Có lần Tùng hỏi:
“Mày thích Linh rồi hả?”
Tôi im một chút.
Rồi nói:
“Chắc vậy.”
“Chắc là sao?”
“Thì... chắc.”
Tùng cười.
Tôi cũng cười.
Có những chuyện người ngoài nhìn thấy trước cả mình.
Tôi không biết Linh có thích tôi không.
Nhưng em không đẩy tôi ra.
Em để tôi đến quán.
Để tôi mua nước.
Để tôi đợi.
Để tôi chở về.
Để tôi bước từng chút vào đời sống của em.
Và đôi khi, chỉ cần người ta không đẩy mình ra, mình đã tự cho rằng đó là một cánh cửa đang mở.
Tôi đã tin như vậy.
Có thể tôi đúng.
Có thể tôi sai.
Nhưng ở thời điểm đó, tôi không cần biết.
Tôi chỉ biết mỗi tối, khi thấy Linh cười với mình, mọi thứ trong ngày bỗng nhẹ đi.
Nhẹ hơn cả những mệt mỏi.
Nhẹ hơn cả nỗi tự ti từng khiến tôi rút lui.
Tôi không còn nghĩ nhiều về Duy.
Không còn nghĩ mình thua ai.
Không còn nghĩ mình không đủ.
Bởi vì ở quán cà phê ấy, trong những buổi tối ấy, Linh không ngồi sau xe ai khác.
Em ngồi sau xe tôi.
Vậy là đủ để một người đang yêu thấy mình có chỗ đứng.
Tình yêu tuổi trẻ đôi khi chỉ cần từng đó.
Không cần danh phận rõ ràng.
Không cần kế hoạch tương lai.
Không cần biết cuối cùng sẽ đi về đâu.
Chỉ cần hôm nay người đó còn ở đây.
Chỉ cần tối nay còn được gặp.
Chỉ cần ngày mai còn có lý do để quay lại quán.
Tôi đã sống như vậy trong một khoảng thời gian.
Và nếu được quay lại, có lẽ tôi vẫn sẽ ghé quán.
Vẫn sẽ chọn cái bàn ở góc.
Vẫn sẽ mua trà sữa cho Linh.
Vẫn sẽ đợi em tan ca.
Vẫn sẽ chở em về trên những con đường vàng ánh đèn.
Dù biết sau này mình sẽ đau.
Dù biết câu chuyện ấy không đi đến đâu.
Bởi vì có những điều trong đời không thể đo bằng kết quả.
Có những người bước vào đời mình không phải để ở lại mãi mãi.
Họ đến để mình biết thế nào là yêu một người bằng tất cả sự non nớt của mình.
Linh là người như vậy.
Còn quán cà phê đó, với tôi, là nơi tình yêu bắt đầu.
Không ồn ào.
Không rực rỡ.
Chỉ là một chàng trai ngồi ở một góc quán.
Nhìn một cô gái đứng sau quầy pha chế.
Và tưởng rằng nếu mình đủ kiên nhẫn, đủ chân thành, đủ tốt, thì hạnh phúc sẽ ở lại.
Lúc đó tôi chưa biết.
Không phải thứ gì mình nâng niu cũng thuộc về mình.
Nhưng đó là chuyện của sau này.
Còn vào những buổi tối ở quán cà phê năm ấy, tôi thật sự đã tin rằng mình đang có một điều rất đẹp.
Và có lẽ, chính vì đã từng tin như vậy, nên nhiều năm sau, mỗi khi nghĩ về Linh, điều đầu tiên hiện lên trong đầu tôi không phải là những lần cãi nhau, cũng không phải là ngày mọi thứ đổ vỡ.
Mà là ánh đèn vàng của quán.
Là tiếng chuông nhỏ trên cửa.
Là ly trà sữa đặt trên bàn.
Là bóng dáng em sau quầy.
Là tôi của năm đó, ngồi lặng lẽ trong một góc quen, đợi người con gái mình thương tan ca.