Có Hình [Tên Truyện]: 🌸Khói Đêm Trên Dãy Núi Đen ( Điều Tra Tâm Lý Tội Phạm, Ngôn Tình, Trinh Thám)

CHƯƠNG 43 — LỜI KHAI CỦA KẺ ĐÓNG THẾ


Bốn giờ mười hai phút sáng.
Mưa đã ngớt.
Những giọt nước cuối cùng chậm rãi trượt xuống ô cửa kính của Phòng thẩm vấn số 2, để lại những vệt dài như dấu móng tay cào lên màn đêm vừa qua.

Bên trong căn phòng chỉ rộng chưa đầy hai mươi mét vuông, ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh hắt xuống chiếc bàn inox ở giữa phòng, khiến mọi biểu cảm trên gương mặt con người đều trở nên rõ ràng đến tàn nhẫn.

Người đàn ông ngồi đối diện họ khoảng hơn ba mươi tuổi, vóc người gầy, xương quai hàm nhô cao, hai cổ tay còn hằn rõ vết còng.

Lớp mặt nạ silicon đã được bóc bỏ hoàn toàn, để lộ một khuôn mặt rất bình thường, bình thường đến mức nếu đi ngang qua giữa phố, sẽ không ai nhớ nổi chỉ sau năm phút.

Đó cũng là điều khiến Lạc Tranh chú ý đầu tiên.
Những kẻ thích được chú ý sẽ không bao giờ chọn loại người như thế để đóng giả mình.

Chỉ có người thật sự hiểu cách ẩn náu mới biết, gương mặt dễ quên mới là lớp ngụy trang tốt nhất.

Cô không ngồi xuống ngay.
Chỉ lặng lẽ đứng phía sau tấm kính một chiều, quan sát đối phương gần mười phút.

Không hỏi.
Không gây áp lực.
Càng không cố tỏ ra mình nắm quyền chủ động.

Một điều tra viên trẻ đứng bên cạnh khẽ hỏi:

"Đội trưởng Lạc... sao chưa bắt đầu?"

Lạc Tranh vẫn nhìn người đàn ông trong phòng.
Giọng cô rất nhỏ.

"Chờ."

"Chờ gì?"

"Chờ hắn mất kiên nhẫn."

Viên điều tra viên hơi ngơ ngác.
Lục Trầm đứng bên cạnh lại khẽ gật đầu.

Anh hiểu.
Trong mọi cuộc thẩm vấn, người mở miệng trước thường là người mất lợi thế trước.

Quả nhiên...
Đúng phút thứ mười hai.
Người đàn ông cúi đầu cười nhạt.
Giọng khàn đặc.

"Các người không hỏi à?"

Lạc Tranh lúc ấy mới mở cửa bước vào.
Cô kéo ghế ngồi xuống, đặt trước mặt hắn một cốc nước còn bốc khói, rồi bình thản nói:

"Anh tên Triệu Khải, ba mươi hai tuổi, từng học diễn xuất nhưng bỏ dở năm thứ hai, ba năm gần đây làm diễn viên đóng thế cho phim truyền hình. Sáu tháng trước, tài khoản của anh bất ngờ nhận được ba trăm triệu đồng từ một công ty ma ở nước ngoài."

Cô ngẩng mắt nhìn hắn.
"Nếu tôi đoán không nhầm..."

"...anh chưa từng gặp Hàn Kỳ."

Triệu Khải đang cầm cốc nước.
Bàn tay khựng lại rất nhẹ.
Chỉ nửa giây.

Nhưng Lạc Tranh đã nhìn thấy.
Đủ rồi.
Đối phương không hề biết Hàn Kỳ thật.
Ít nhất, chưa từng gặp trực tiếp.

Triệu Khải cười gượng.
"Đội trưởng Lạc đúng là lợi hại."

"Không phải tôi."

Lạc Tranh đáp rất bình tĩnh.
"Là dấu vết."

Cô mở tập hồ sơ.
"Trong điện thoại của anh không có một cuộc gọi nào từ Hàn Kỳ, cũng không có tin nhắn, email hay tài khoản liên lạc cố định.

Người chỉ đạo anh luôn sử dụng thiết bị dùng một lần, sau mỗi lần liên lạc đều tự hủy."

"Cách làm này chỉ có hai khả năng."

"Một..."

"Người thuê anh cực kỳ chuyên nghiệp."

"Hai..."
"Cũng giống anh."

"Chưa từng gặp Hàn Kỳ."

Trong phòng thẩm vấn bỗng im phăng phắc.
Triệu Khải nhìn cô rất lâu.
Khóe miệng chậm rãi nhếch lên.

"Lần đầu tiên..."

"...có người đoán đúng."

Lục Trầm vẫn ngồi yên.
Nhưng cây bút trong tay anh đã dừng lại.
Mọi giả thiết của chuyên án bắt đầu thay đổi.

Nếu ngay cả quân cờ thân cận cũng chưa từng gặp Hàn Kỳ...
Vậy suốt hai mươi năm qua, hắn đã điều khiển cả mạng lưới bằng cách nào?

Triệu Khải chậm rãi uống một ngụm nước.
Giọng nói nhỏ hơn rất nhiều.

"Tôi chỉ biết người tuyển mình."

"Ai?"

"Một phụ nữ."

"Cô ta tên gì?"

"Không biết."

"Bao nhiêu tuổi?"

"Khoảng bốn mươi."

"Có đặc điểm gì?"

Triệu Khải im lặng vài giây.
Ánh mắt dần trở nên kỳ lạ.
"Cô ta..."

"...rất thích hoa dành dành."

Lạc Tranh hơi nhíu mày.
"Hoa dành dành?"

"Ừ."

"Lần nào gặp cũng mang theo."

"Hương rất nồng."

"Cô ta còn nói..."

Triệu Khải ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lạc Tranh.

"...đó là loài hoa một người bạn cũ của cô ấy thích nhất."

Lạc Tranh không nói gì.
Nhưng đầu ngón tay đang đặt trên mặt bàn đã siết trắng bệch.

Hoa dành dành.
Mẹ cô...
Lạc An Nghi...
Mỗi mùa hè đều cắm một bình hoa dành dành trong phòng làm việc.

Đó không phải sở thích phổ biến.
Mà là một ký ức rất riêng.

Không thể trùng hợp đến vậy.
Ngay lúc ấy, điện thoại của Lục Trầm rung lên.
Là kết quả giám định mới nhất từ phòng kỹ thuật hình sự.

Anh mở tệp tài liệu, ánh mắt dừng lại rất lâu rồi từ từ ngẩng lên nhìn Lạc Tranh.

Giọng nói lần đầu tiên xuất hiện sự dao động.

"Kết quả ADN dưới móng tay của nạn nhân trong vụ án đầu tiên..."

"...không thuộc Hàn Kỳ."
Anh dừng lại.

"Cũng không thuộc bất kỳ người nào trong hồ sơ chuyên án."

"Có nghĩa là..."
Lạc Tranh khẽ khép mắt.

"...còn một người nữa."

Lục Trầm gật đầu.

"Đúng."

Anh đặt bản báo cáo lên bàn.
Dòng kết luận cuối cùng của pháp y được in rất rõ.

"Hiện trường tồn tại ADN của một đối tượng nam giới chưa xác định, khả năng rất cao là người trực tiếp tiếp xúc với nạn nhân trước thời điểm tử vong."

Lạc Tranh nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy rất lâu.
Rồi cô cầm bút đỏ, gạch một đường thật mạnh lên bảng chuyên án.

Ngay dưới cái tên HÀN KỲ, cô viết thêm một cái tên mới.
Không ai biết là ai.
Chỉ có một ký hiệu.
SỐ 0.

Bởi linh cảm nghề nghiệp mách cho cô rằng...
Có lẽ từ đầu đến cuối, Hàn Kỳ chưa bao giờ là người trực tiếp ra tay giết người.

Và kẻ đứng trong bóng tối ấy...
Mới là đối thủ thực sự của Ban chuyên án 417.

....Hết chương43...🌸
 
CHƯƠNG 44 — KẺ KHÔNG TỒN TẠI


Bảy giờ ba mươi lăm phút sáng.
Trời vừa hửng.
Cơn mưa kéo dài gần một đêm cuối cùng cũng dừng lại, chỉ còn những giọt nước nhỏ tí tách rơi từ mái hiên xuống bậc tam cấp của Cục Cảnh sát Hình sự.

Thành phố dần thức giấc, nhưng tầng sáu – nơi Ban chuyên án 417 làm việc – vẫn chìm trong bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Một đêm.
Ba hiện trường.
Hai vụ nổ.
Một nghi phạm bị bắt.
Và hàng chục giả thuyết vừa được dựng lên đã phải xóa bỏ.

Lạc Tranh đứng trước tấm bảng điện tử, lặng lẽ nhìn những đường dây liên kết chằng chịt như mạng nhện. Càng điều tra, cô càng có cảm giác vụ án này không hề tiến gần đến đáp án, mà giống như đang bóc từng lớp vỏ của một mê cung.

Mỗi khi tưởng đã chạm đến trung tâm, phía trước lại xuất hiện thêm một cánh cửa khác.

Lục Trầm mang theo hai cốc cà phê bước vào.
Không ai nói lời nào.
Anh đặt một cốc cạnh tay cô.
Động tác rất tự nhiên.

Lạc Tranh không cảm ơn, chỉ cầm lên uống một ngụm. Hai người đều hiểu, trong chuyên án, những lời khách sáo đôi khi chỉ làm lãng phí thời gian.

"Có phát hiện mới."

Lục Trầm mở máy tính, kết nối với màn hình lớn giữa phòng họp.
Một bản đồ thành phố hiện ra.
Trên đó đánh dấu mười ba vị trí.

"Đây là toàn bộ nơi Triệu Khải từng nhận chỉ thị trong sáu tháng qua."

Các điều tra viên chăm chú nhìn lên màn hình.
Mười ba địa điểm.
Không hề có quy luật.

Có bãi giữ xe, quán cà phê, nhà ga, thư viện, công viên, thậm chí cả một nghĩa trang ngoại thành.

Một điều tra viên trẻ nhíu mày.
"Hắn cố tình chọn nơi đông người?"

Lục Trầm lắc đầu.
"Không."

"Hắn chưa bao giờ gặp người giao nhiệm vụ."

Anh bấm chuyển sang ảnh hiện trường.
Ở mỗi địa điểm đều có một điểm chung rất kỳ lạ.

Một tủ gửi đồ tự động.
Hoặc một ngăn khóa công cộng.
Tiền.
Điện thoại dùng một lần.
Mật khẩu.
Lệnh mới.

Mọi thứ đều được trao đổi qua những chiếc tủ vô tri ấy.
Không một cuộc gặp.
Không một cuộc gọi.
Không một camera ghi lại cảnh hai người xuất hiện cùng lúc.

Lạc Tranh nhìn thật lâu rồi khẽ nói:
"Đây không phải cách một tên tội phạm hành động."

Mọi người đồng loạt nhìn sang cô.
"Đây là cách..."

"...một tổ chức vận hành."

Căn phòng bỗng im phăng phắc.
Câu nói ấy khiến toàn bộ hướng điều tra thay đổi.

Nếu Hàn Kỳ chỉ là người đứng đầu một mạng lưới phân tầng, thì việc bắt được hắn chưa chắc đã khiến vụ án kết thúc.

Ngược lại...
Có thể chỉ mới bắt đầu.
Đúng lúc ấy, cửa phòng họp mở ra.
Một cán bộ kỹ thuật mang vào một chiếc hộp niêm phong.

"Đội trưởng Lạc."

"Kết quả khôi phục dữ liệu từ chiếc điện thoại thu ở hiện trường."

Lạc Tranh đeo găng tay, cẩn thận mở niêm phong.
Không có danh bạ.
Không có tin nhắn.
Không có ảnh.
Bộ nhớ gần như bị xóa sạch.
Chỉ còn sót lại một tệp âm thanh dài đúng mười bảy giây.

Cả phòng im lặng.
Lục Trầm nhấn nút phát.
Ban đầu chỉ có tiếng gió.
Sau đó là tiếng tàu hỏa chạy ngang.
Cuối cùng...
Một giọng nam rất trầm vang lên.

"Bốn mươi ba..."
"Bốn mươi bốn..."
"Bốn mươi lăm..."
Rồi dừng hẳn.
Không ai hiểu.
Một điều tra viên lên tiếng:

"Đếm số?"

Lạc Tranh không trả lời.
Cô yêu cầu phát lại.
Lần thứ hai.
Lần thứ ba.
Đến lần thứ năm, cô đột nhiên bước đến tắt loa.

"Có tiếng chuông."
Lục Trầm sửng sốt.

"Chuông?"

"Ở giây thứ mười hai."

Phòng kỹ thuật lập tức lọc tạp âm.
Quả nhiên.
Ẩn dưới tiếng tàu là ba tiếng chuông rất nhỏ.

"Keng..."
"Keng..."
"Keng..."
Không giống chuông tàu.
Cũng không giống chuông đồng hồ.

Lạc Tranh nhắm mắt vài giây rồi mở bản đồ thành phố.
Ngón tay cô dừng lại ở một địa điểm cách trung tâm gần ba mươi cây số.
Một nhà thờ cũ đã bỏ hoang.

"Không."
Lục Trầm nói ngay.

"Tiếng chuông nhà thờ theo quy luật khác."

Lạc Tranh mỉm cười rất nhẹ.
"Đúng."

"Vậy nên..."

"...đó không phải chuông."

Cô phóng to phổ âm thanh trên màn hình.
Ba đỉnh sóng hiện lên đều nhau.
Khoảng cách giữa các đỉnh gần như tuyệt đối.
Điều đó chỉ có thể được tạo ra bởi...

Một thiết bị cơ khí.
Không phải con người.

Đúng lúc ấy, một kỹ thuật viên bỗng reo lên.

"Tìm thấy rồi!"

Anh mở cơ sở dữ liệu âm thanh quốc gia.
Một kết quả hiện ra.
Độ trùng khớp: 96,8%.

Nguồn âm thanh:
Chuông báo đóng cửa của Kho lưu trữ chứng cứ Trung tâm số 3.

Căn phòng lặng đi.
Đó là nơi cất giữ hàng nghìn vật chứng của các vụ án lớn suốt hơn hai mươi năm.

Lạc Tranh nhìn chằm chằm vào màn hình.
Một suy nghĩ chợt lóe lên.
Nếu Hàn Kỳ để lại âm thanh này không phải ngẫu nhiên...
Thì rất có thể...
Thứ hắn cần không nằm ngoài xã hội.

Mà đang nằm ngay trong kho vật chứng của cảnh sát.

Cô chậm rãi quay sang Lục Trầm.
Giọng rất nhỏ nhưng dứt khoát.

"Ra lệnh phong tỏa Kho lưu trữ số 3."

"Không một ai được phép lấy hay hủy bất kỳ vật chứng nào..."

"...kể cả người của chúng ta."

Bởi vì lần đầu tiên trong suốt quá trình điều tra, Lạc Tranh bắt đầu nghi ngờ rằng...
nội gián không ở ngoài cánh cửa Cục Cảnh sát.
Hắn đang ở bên trong.

Hết chương44...🌸
 

Có thể bạn quan tâm

Top