CHƯƠNG 43 — LỜI KHAI CỦA KẺ ĐÓNG THẾ
Bốn giờ mười hai phút sáng.
Mưa đã ngớt.
Những giọt nước cuối cùng chậm rãi trượt xuống ô cửa kính của Phòng thẩm vấn số 2, để lại những vệt dài như dấu móng tay cào lên màn đêm vừa qua.
Bên trong căn phòng chỉ rộng chưa đầy hai mươi mét vuông, ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh hắt xuống chiếc bàn inox ở giữa phòng, khiến mọi biểu cảm trên gương mặt con người đều trở nên rõ ràng đến tàn nhẫn.
Người đàn ông ngồi đối diện họ khoảng hơn ba mươi tuổi, vóc người gầy, xương quai hàm nhô cao, hai cổ tay còn hằn rõ vết còng.
Lớp mặt nạ silicon đã được bóc bỏ hoàn toàn, để lộ một khuôn mặt rất bình thường, bình thường đến mức nếu đi ngang qua giữa phố, sẽ không ai nhớ nổi chỉ sau năm phút.
Đó cũng là điều khiến Lạc Tranh chú ý đầu tiên.
Những kẻ thích được chú ý sẽ không bao giờ chọn loại người như thế để đóng giả mình.
Chỉ có người thật sự hiểu cách ẩn náu mới biết, gương mặt dễ quên mới là lớp ngụy trang tốt nhất.
Cô không ngồi xuống ngay.
Chỉ lặng lẽ đứng phía sau tấm kính một chiều, quan sát đối phương gần mười phút.
Không hỏi.
Không gây áp lực.
Càng không cố tỏ ra mình nắm quyền chủ động.
Một điều tra viên trẻ đứng bên cạnh khẽ hỏi:
"Đội trưởng Lạc... sao chưa bắt đầu?"
Lạc Tranh vẫn nhìn người đàn ông trong phòng.
Giọng cô rất nhỏ.
"Chờ."
"Chờ gì?"
"Chờ hắn mất kiên nhẫn."
Viên điều tra viên hơi ngơ ngác.
Lục Trầm đứng bên cạnh lại khẽ gật đầu.
Anh hiểu.
Trong mọi cuộc thẩm vấn, người mở miệng trước thường là người mất lợi thế trước.
Quả nhiên...
Đúng phút thứ mười hai.
Người đàn ông cúi đầu cười nhạt.
Giọng khàn đặc.
"Các người không hỏi à?"
Lạc Tranh lúc ấy mới mở cửa bước vào.
Cô kéo ghế ngồi xuống, đặt trước mặt hắn một cốc nước còn bốc khói, rồi bình thản nói:
"Anh tên Triệu Khải, ba mươi hai tuổi, từng học diễn xuất nhưng bỏ dở năm thứ hai, ba năm gần đây làm diễn viên đóng thế cho phim truyền hình. Sáu tháng trước, tài khoản của anh bất ngờ nhận được ba trăm triệu đồng từ một công ty ma ở nước ngoài."
Cô ngẩng mắt nhìn hắn.
"Nếu tôi đoán không nhầm..."
"...anh chưa từng gặp Hàn Kỳ."
Triệu Khải đang cầm cốc nước.
Bàn tay khựng lại rất nhẹ.
Chỉ nửa giây.
Nhưng Lạc Tranh đã nhìn thấy.
Đủ rồi.
Đối phương không hề biết Hàn Kỳ thật.
Ít nhất, chưa từng gặp trực tiếp.
Triệu Khải cười gượng.
"Đội trưởng Lạc đúng là lợi hại."
"Không phải tôi."
Lạc Tranh đáp rất bình tĩnh.
"Là dấu vết."
Cô mở tập hồ sơ.
"Trong điện thoại của anh không có một cuộc gọi nào từ Hàn Kỳ, cũng không có tin nhắn, email hay tài khoản liên lạc cố định.
Người chỉ đạo anh luôn sử dụng thiết bị dùng một lần, sau mỗi lần liên lạc đều tự hủy."
"Cách làm này chỉ có hai khả năng."
"Một..."
"Người thuê anh cực kỳ chuyên nghiệp."
"Hai..."
"Cũng giống anh."
"Chưa từng gặp Hàn Kỳ."
Trong phòng thẩm vấn bỗng im phăng phắc.
Triệu Khải nhìn cô rất lâu.
Khóe miệng chậm rãi nhếch lên.
"Lần đầu tiên..."
"...có người đoán đúng."
Lục Trầm vẫn ngồi yên.
Nhưng cây bút trong tay anh đã dừng lại.
Mọi giả thiết của chuyên án bắt đầu thay đổi.
Nếu ngay cả quân cờ thân cận cũng chưa từng gặp Hàn Kỳ...
Vậy suốt hai mươi năm qua, hắn đã điều khiển cả mạng lưới bằng cách nào?
Triệu Khải chậm rãi uống một ngụm nước.
Giọng nói nhỏ hơn rất nhiều.
"Tôi chỉ biết người tuyển mình."
"Ai?"
"Một phụ nữ."
"Cô ta tên gì?"
"Không biết."
"Bao nhiêu tuổi?"
"Khoảng bốn mươi."
"Có đặc điểm gì?"
Triệu Khải im lặng vài giây.
Ánh mắt dần trở nên kỳ lạ.
"Cô ta..."
"...rất thích hoa dành dành."
Lạc Tranh hơi nhíu mày.
"Hoa dành dành?"
"Ừ."
"Lần nào gặp cũng mang theo."
"Hương rất nồng."
"Cô ta còn nói..."
Triệu Khải ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lạc Tranh.
"...đó là loài hoa một người bạn cũ của cô ấy thích nhất."
Lạc Tranh không nói gì.
Nhưng đầu ngón tay đang đặt trên mặt bàn đã siết trắng bệch.
Hoa dành dành.
Mẹ cô...
Lạc An Nghi...
Mỗi mùa hè đều cắm một bình hoa dành dành trong phòng làm việc.
Đó không phải sở thích phổ biến.
Mà là một ký ức rất riêng.
Không thể trùng hợp đến vậy.
Ngay lúc ấy, điện thoại của Lục Trầm rung lên.
Là kết quả giám định mới nhất từ phòng kỹ thuật hình sự.
Anh mở tệp tài liệu, ánh mắt dừng lại rất lâu rồi từ từ ngẩng lên nhìn Lạc Tranh.
Giọng nói lần đầu tiên xuất hiện sự dao động.
"Kết quả ADN dưới móng tay của nạn nhân trong vụ án đầu tiên..."
"...không thuộc Hàn Kỳ."
Anh dừng lại.
"Cũng không thuộc bất kỳ người nào trong hồ sơ chuyên án."
"Có nghĩa là..."
Lạc Tranh khẽ khép mắt.
"...còn một người nữa."
Lục Trầm gật đầu.
"Đúng."
Anh đặt bản báo cáo lên bàn.
Dòng kết luận cuối cùng của pháp y được in rất rõ.
"Hiện trường tồn tại ADN của một đối tượng nam giới chưa xác định, khả năng rất cao là người trực tiếp tiếp xúc với nạn nhân trước thời điểm tử vong."
Lạc Tranh nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy rất lâu.
Rồi cô cầm bút đỏ, gạch một đường thật mạnh lên bảng chuyên án.
Ngay dưới cái tên HÀN KỲ, cô viết thêm một cái tên mới.
Không ai biết là ai.
Chỉ có một ký hiệu.
SỐ 0.
Bởi linh cảm nghề nghiệp mách cho cô rằng...
Có lẽ từ đầu đến cuối, Hàn Kỳ chưa bao giờ là người trực tiếp ra tay giết người.
Và kẻ đứng trong bóng tối ấy...
Mới là đối thủ thực sự của Ban chuyên án 417.
....Hết chương43...🌸