Có Hình [Tham gia cuộc thi: “Dâm Văn Hội Tụ”]Tên truyện: Người Giữ Cửa..ManhThuong

Tên truyện: Người Giữ Cửa

Nam chính: Manhthuong xamvn
Nữ chính: TrìnhCa

CHƯƠNG 1:

Diễn đàn lên đèn lúc 1 giờ sáng.
Không phải kiểu ánh sáng rực rỡ của mạng xã hội ngoài kia, mà là thứ ánh sáng xanh lạnh của những ô thread kéo dài bất tận

nơi người ta đến để chửi nhau, tâm sự, khoe chiến tích, than đời, và đôi khi… nói những điều ngoài đời chẳng ai dám nói.

Trình vẫn thường online giờ đó.

Không phải vì mất ngủ.

Mà vì cô thích cảm giác ấy.

Cái cảm giác mọi người đều đang tháo mặt nạ.

Ở nơi này, không ai cần giả tử tế.

Thread mới nhảy liên tục.
“Thất tình rồi, xin chửi em người yêu cũ.”

“Đi công tác gặp chị trưởng phòng ngon quá…”

“Triết học phương Đông: Vì sao con người càng lớn càng cô đơn?”

Trình bật cười.
Cô nhấn vào box quen thuộc.
Người ta hay đùa rằng box ấy giống một quán trà khuya giữa giang hồ mạng.

Ồn ào, bẩn bựa ở ngoài kia, nhưng ở đây lại có những đoạn viết kỳ lạ đến mức làm người ta ngồi lại.

Và rồi… cô thấy nick ấy online.
Manhthuong, không avatar, không status.
Không màu mè.

Chỉ một cái tên ngắn đến mức lạnh.

Cô chưa từng thấy anh trả lời ai dài.

Không tranh luận.

Không dạy đời.

Nhưng lạ ở chỗ, mỗi lần nick ấy xuất hiện, cả box tự nhiên yên hơn một chút.

Giống như có người đứng ở cuối hành lang, không nói gì, nhưng ai cũng tự biết đừng đi quá xa.

Trình từng nhắn.
Không rep.

Lần đầu:
“Anh đọc triết học thật hay chỉ làm màu vậy?”
Seen.

Lần hai:
“Anh có thật không đấy?”
Không seen.

Lần ba:
“Em nghĩ anh là kiểu người ngoài lạnh trong lạnh luôn.”
Không rep.

Vậy mà kỳ lạ…
Cô vẫn tiếp tục online.
Không phải vì hy vọng được trả lời.

Mà vì có cảm giác rất buồn cười rằng:
Ở nơi hỗn loạn như thế này, vẫn có một người đang thức.

Và đôi khi chỉ vậy thôi…
đã đủ khiến người ta muốn ở lại thêm một chút.

Còn tiếp....
 
Người Giữ Cửa – Chương 81
(thương vụ cuối — người thứ ba không đơn giản )

Ngày thứ tư.
Manhthuong gần như không ngủ. Ba cuộc họp, hai buổi ký kết.
Một bữa tối xã giao kéo dài đến gần nửa đêm.

Trình Ca tỉnh dậy lúc 2 giờ sáng.
Theo thói quen, đi tìm tiếng bàn phím quen thuộc ngoài phòng khách.
Rồi mới nhớ ra,.người kia đang ở thành phố khác.
Đáng ghét.
Mới vài ngày thôi mà căn hộ đã thấy trống.

Điện thoại sáng lên.
Một tin nhắn gửi lúc 00:43.

Manhthuong:
“Ngủ chưa?”
“Anh xong rồi.”

Kèm một tấm ảnh chụp ly cà phê đen.

Và laptop còn mở tài liệu.

Cô nhắn lại:
“Anh sống kiểu này chắc đột quỵ sớm.”
Seen ngay.

“Có người quản mà.”

“Người ta chưa nhận lời.”

“…nhưng hình như đã ở nhà anh rồi.”

Trình Ca khựng lại, lại đáng ghét thật...

Người này bây giờ biết cách làm người ta mềm lòng quá mức.

Sáng hôm sau. Diễn đàn lại nổi thread mới.

“Admin với nữ đại diện tập đoàn X nhìn hợp ghê.”

“Đi ăn tối riêng luôn?”

“Không biết có gì không 😌”

Kèm ảnh. Lần này rõ hơn. Người phụ nữ vest trắng đứng cạnh anh ở sảnh khách sạn.
Khoảng cách không xa.
Và điều khiến lòng Trình Ca lạnh xuống, là ánh mắt người kia nhìn anh, không giống nhìn đối tác.

Điện thoại rung lên, một số lạ.

“Alo?”

“Chị là Trình Ca đúng không?”
Giọng nữ.

Rất nhẹ và rất lịch sự.

“Chị là ai?”

“Em là An Vy.”
Một nhịp dừng.

“…đối tác của anh Manhthuong.”

Tim cô khựng lại rất khẽ.

“Có chuyện gì?”

“À…”
Đầu dây bên kia cười nhỏ.

“Chỉ muốn nói anh ấy đang sốt.”

“Vẫn cố làm việc.”

“Nhắc không nghe.”

“Chị nói giúp được không?”

Không khí yên đi.

“…sao chị có số tôi?”

“Anh lưu chị là Trình Ca hay chạy mất.”

Một khoảng dừng rất nhỏ.

“…điện thoại anh rơi lúc họp.”

Đáng ghét ghê, đúng kiểu anh.
Nhưng điều khiến lòng cô khó chịu hơn, lại là một người phụ nữ khác đang ở cạnh lúc anh mệt nhất.

Biết anh sốt, biết cả điện thoại anh, và biết cả tên cô.

Tối.
Manhthuong gọi video,.mặt anh hơi tái, giọng khàn thật rồi. Rõ ràng là anh đang bệnh.

“Anh sốt?”

“Ai nói?”

“Người đẹp vest trắng.”

Anh im nửa giây, rồi day trán.

“…An Vy?”

“Ừ.”

“Em ghen nữa à?”

“Không.”

“Xạo.”

Trình Ca chống cằm, lần này cô không né.

“Em ghét việc có người ở cạnh anh lúc em không ở đó.”

Một nhịp dừng.

“…ghét việc người khác biết anh mệt trước em.”

Đầu dây bên kia yên thật lâu.

Rồi lần đầu tiên, người luôn tỉnh táo kia mệt mỏi tựa đầu vào ghế.

Khóe môi anh hơi cong.

“…vậy qua đây với anh không?”

“Điên à?"

“Ừ.”
Giọng thấp hẳn.

“…vì nhớ em quá rồi.”

Nhưng đúng lúc ấy, cửa phòng khách sạn phía sau anh mở ra.

Giọng nữ quen thuộc vang lên:
Manhthuong, hồ sơ bên...”

An Vy khựng lại khi thấy màn hình. Ánh mắt dừng trên Trình Ca.

Một giây.
Hai giây.
Rồi mỉm cười.

“À… chị Trình Ca.”

Không hiểu sao, lòng cô bỗng thấy có chuyện sắp không yên.

Mẹ nó chứ....


Còn tiếp....
 
Người Giữ Cửa – Chương 82


Cửa phòng khách sạn mở ra. Giọng nữ vang lên phía sau màn hình.
Manhthuong, hồ sơ bên”
An Vy khựng lại khi thấy video call.
Ánh mắt dừng trên Trình Ca vài giây. Rồi cười rất nhẹ.

“À… chị Trình Ca.”

Không hiểu sao, chỉ một câu đó thôi cũng khiến lòng người khó chịu lạ

Kiểu lịch sự quá mức, điềm tĩnh quá mức. Giống người biết rõ mình đang đứng ở đâu.

Manhthuong day trán.
“Để hồ sơ đó đi, mai nói.”

“Nhưng deadline sáng mai mà.”

An Vy bước gần thêm mấy bước, không quá gần. Nhưng đủ lọt vào khung hình.

“Anh đang sốt đấy.”

Rồi như vô tình, đặt hộp thuốc xuống bàn cạnh anh.

“Nhớ uống.”
Màn hình im vài giây.

“Mẹ nó.”
Trình Ca bật ra nhỏ xíu.

“Hửm?”

Manhthuong ngẩng lên.

“Không gì.”
Cô cười rất đẹp và rất giả.

“Anh làm việc tiếp đi.”

“Trình Ca.”

“Em buồn ngủ.”

Tắt máy. Căn hộ yên hẳn. Quá yên.

“Mẹ nó thật.”

Trình Ca quăng điện thoại lên sofa.

Đi tới đi lui, lòng thì khó chịu vô lý. Người phụ nữ kia cũng không làm gì sai. Không vượt giới hạn và không cố tình.

Nhưng chính vì quá đúng mực nên càng đáng ghét.

Sáng hôm sau. Một hộp quà được giao tới nhà.
Không tên người gửi.
Bên trong là một hộp thuốc cảm nhập khẩu.
Kèm tờ giấy viết tay rất đẹp:

“Người hay chạy mất nên nhớ chăm người bệnh giúp nhé ”

Ký tên: An Vy

Cạch.
Ly nước trên tay Trình Ca đặt xuống mạnh hơn bình thường.

“MẸ NÓ.”
Đáng ghét nhất là cô không biết đây là khiêu khích… hay thật sự tử tế.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ Manhthuong:

“Vừa họp xong.”

“Nhớ em.”

Seen.
Không rep.

30 giây sau.

“Trình Ca?”

“Lại giận?”

Cuộc gọi tới, cô bắt.
Không chào.

“Anh."

“Hửm?”

“Anh với An Vy thân lắm hả?”

Đầu dây bên kia im hai giây.

“…có chuyện gì?"

“Chị đẹp quá ha.”

“Trình Ca.”

Giọng anh thấp xuống.
Kiểu bắt đầu nhận ra có chuyện thật.

“Thuốc chị ấy chọn luôn.”

“Chăm anh ghê.”

“Mẹ nó, em còn chưa biết anh sốt bao nhiêu độ.”

Lần đầu tiên, Manhthuong ngồi thẳng dậy thật sự.

“Em đang ở đâu?”

“Nhà anh.”

“Chờ anh về.”

“Để làm gì?”

“Để nói rõ.” Giọng thấp hẳn.
Có chút lạnh.

“…và để em đừng tự diễn nữa.”

“MẸ NÓ, ai tự diễn?”
Trình Ca bật lại ngay.

“Anh thử thấy có người đẹp gọi video cho em nửa đêm xem!”

Đầu dây bên kia im rồi rất khẽ.

“…em ghen dữ vậy à?”
Một nhịp dừng.

Lần này giọng Trình Ca nhỏ hẳn đi.

“…vì em thấy sợ.”
Im lặng.

“Trình Ca.”

“Hửm?”

“Nghe anh.”
Giọng anh mệt, nhưng rất chắc.

“…người anh muốn về gặp là em.”

“Người làm anh đau đầu nhất cũng là em.”

“Và người có chìa khóa nhà anh…”
Một nhịp dừng.

“…cũng chỉ có em.”

Nhưng cả hai đều không biết, ở đầu bên kia thành phố,
An Vy đang nhìn điện thoại. Khóe môi rất khẽ cong lên.
Như thể, trò chơi mới chỉ bắt đầu.

...còn tiếp...
 
Người Giữ Cửa – Chương 83
(Trình Ca không dễ chơi )

Ba ngày sau. Manhthuong vẫn chưa về, thương vụ cuối bị kéo dài.
Lịch họp kín, điện thoại đôi lúc chỉ còn vài tin nhắn ngắn ngủi giữa đêm.

Nhưng Trình Ca không còn là kiểu người ngồi đó tự đau lòng nữa.
Nhất là sau hộp thuốc với tờ giấy kia.

“Mẹ nó.”

Cô đặt tờ note xuống bàn.
Cười rất nhẹ, rất đẹp.
Kiểu cười làm người khác nên cẩn thận.

“Chơi tâm lý à?”

“Được thôi.”

Tối hôm đó. Diễn đàn có một buổi livestream kín về huyền học.
Trình Ca hiếm hoi xuất hiện.
Bình luận nổ tung.

“Chị đẹp quá trời.”

“Idol xuất hiện thật?”

“Admin đâu rồi ”

Trình Ca chống cằm.
Nhìn camera, giọng lười biếng quen thuộc.

“Hôm nay xem chủ đề gì đây?”

Một tài khoản hỏi:
“Xem tình duyên đi chị.”

Cô bật cười.
“Được.”

“Ví dụ nha…”
Ánh mắt hơi cong lên.

“…có người tưởng mình rất thông minh.”

“Thích thử lòng.”

“Thích xuất hiện đúng lúc.”

“Nhưng quên mất là”
Một nhịp dừng rất nhẹ.

“…gặp đúng người đọc được ý đồ thì mệt lắm.”

Bình luận nổ tung.

Ở thành phố khác. Trong phòng họp khách sạn.
An Vy đang lướt diễn đàn. Khóe môi cứng lại.

Câu đó, nghe sao giống đang nói với ai đó quá mức.
Ngay lúc ấy. Điện thoại Trình Ca sáng lên.

Manhthuong:
“Em lại bắt đầu rồi à?”

Cô nhắn:
“Em hiền mà.”

Seen.
Ba giây.

“Xạo.”

Hôm sau. An Vy chủ động nhắn rất lịch sự.

“Chị Trình Ca, em nghe anh Manhthuong nhắc chị nhiều.”

“Lần trước chắc làm chị hiểu lầm.”

“Em chỉ lo công việc thôi "

Trình Ca đọc xong, đặt điện thoại xuống. Cười thêm lần nữa.

Ba phút sau , cô reply rất ngắn, rất đẹp. Rất Trình Ca.

“Ừ chị hiểu.”

“Em cũng đừng lo.”

“Người hay chạy xuyên đêm tìm chị…”
Một nhịp dừng.

“…thường không dễ bị cướp đâu ”
Seen. Không rep.

Mười phút sau.
Manhthuong gọi, vừa bắt máy đã day trán.

“…em nói gì với An Vy?”

“Hửm?”

“Cô ấy vừa xin đổi team.”

Trình Ca chớp mắt rất vô tội.

“Ủa?”

“Em có làm gì đâu.”
Một nhịp dừng.

Rồi chống cằm cười nhỏ:

“…em chỉ giúp chị ấy đỡ hiểu lầm vị trí thôi.”

Đầu dây bên kia im mấy giây.
Rồi lần đầu tiên sau nhiều ngày căng thẳng
Manhthuong bật cười thật.
Khàn khàn, mệt mỏi.
Nhưng rất thật.

“…đáng sợ ghê.”

“Mẹ nó.”
Trình Ca nhướng mày.

“Em là nhà huyền học đó.”

“Muốn chơi tâm lý với em…”
Giọng nhỏ lại, giọng ngọt hơn.

“…khó lắm.”

Ngoài trời mưa lất phất.
Còn ở đầu dây bên kia, Manhthuong bỗng thấy yên lòng lạ.
Đúng rồi. Trình Ca của anh đâu dễ bị bắt nạt vậy.

....còn...tiếp...
 
Người Giữ Cửa – Chương 84

Ba ngày sau nữa, Manhthuong mới về.
Chuyến bay đáp lúc gần nửa đêm.
Thành phố vừa mưa xong. Không khí lạnh và ẩm.
Trình Ca không ra đón.
Ít nhất, thì trên mặt thì tỏ vẻ vậy.

Manhthuong:
“Hạ cánh rồi.”
Seen.
Ba phút sau.

“Không hỏi anh về chưa?”

Seen.
Mười phút.

“Giận thật à?”

Trình Ca đặt điện thoại xuống.
Nhướng mày.

“Mẹ nó.”
“Cho chừa.”

Nhưng đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên.

Một lần.
Hai lần.
Rất chậm. Kiểu của người thật sự mệt.

Cửa mở.
Manhthuong đứng đó.
Vali còn chưa kéo vào.
Áo khoác đen, mắt hơi đỏ vì thiếu ngủ.
Rõ ràng vừa từ sân bay chạy thẳng về.

“Ủa.”
Trình Ca khoanh tay.

“Không về nhà à?”

Anh nhìn cô vài giây.
Giọng thấp khàn:
“…đây không phải nhà?”

Câu đó làm tim cô lệch một nhịp. Đáng ghét.
Đi công tác về là biết nói chuyện ghê hơn hẳn.

“Anh vào đi.”

“Ừ.”

Căn hộ yên. Chỉ còn tiếng vali kéo nhẹ trên sàn.
Manhthuong ngồi xuống sofa. Thở dài một hơi hiếm hoi.
Mệt thật.

“Ăn chưa?”
Cô hỏi.

“Họp xong chạy sân bay.”

“Tức là chưa.”

“Ừ.”

Mười phút sau.
Trình Ca đặt tô mì nóng xuống bàn. Tóc buộc vội, cô mang áo len rộng.
Không makeup. Nhưng vẫn đẹp kiểu rất khó chịu.
Kiểu đẹp có lực hút riêng, không cần cố.

Manhthuong nhìn cô lâu hơn bình thường.

“Gì?”

“Không gì.”

“Nhìn em dữ vậy?”

Giọng anh thấp hơn.
“…nhớ.”

Cô khựng nửa giây. Rồi quay đi giả bộ lấy nước.
Tai hơi đỏ, đáng ghét thật.

“An Vy sao rồi?”

“Hửm?”

“Còn đổi team không?”

Lần đầu tiên tối nay, anh bật cười.

“Em làm cô ấy sợ thật.”

“Em chưa làm gì mà.”

“Ừ.”

Anh tựa lưng sofa, nhìn cô rất lâu.

“…nhưng ai cũng nhìn ra em không dễ động vào.”

Trình Ca chống cằm.
“Em vốn không dễ chơi.”

“Biết.”

“Nhất là đồ của em.”

Không khí khựng lại rất nhẹ.

“Đồ của em?”
Anh nhướng mày.

Lần đầu tiên có vẻ hứng thú, cô bước lại gần hơn, và đứng trước mặt anh.
Cúi đầu nhìn xuống, ánh mắt cô đẹp nhưng sắc.
Rất nữ cường.
Rất Trình Ca.

“Anh đó.”
Một nhịp dừng.

“…Manhthuong là của TrìnhCa.”

Im lặng, tồi lần đầu tiên sau nhiều ngày mệt mỏi , người đàn ông luôn giữ bình tĩnh ấy bật cười thật sự.
Kiểu cười rất nhẹ, nhưng mắt mềm hẳn.

“Ghê vậy?”

“Ừ.”

“Lỡ anh không nghe?”

Trình Ca nhướng mày lên rất chậm.

“Em có nhiều cách trị.”

“Mẹ nó.”

Anh day trán cười.
“…anh bắt đầu thấy mình hơi thảm.”

Cô khẽ cúi xuống, hôn chạm nhẹ trán anh.

Giọng nhỏ hơn hẳn lúc nãy.

“Nhưng…”
Một nhịp dừng rất khẽ.

“…em cũng chỉ muốn anh là nơi em quay về thôi.”

Ngoài cửa kính thành phố đã ngủ gần hết.
Còn trong căn hộ nhỏ hai người từng rất giỏi tự sống một mình,
cuối cùng bắt đầu học cách đặt người kia vào kế hoạch lâu dài của đời mình.

...
 
Người Giữ Cửa – Chương 85


Một tuần sau. Trình Ca bắt đầu bận theo kiểu khác thường. Không phải khách huyền học.
Không phải drama diễn đàn. Cũng không phải mấy buổi cà phê người ta xin gặp.

Mà là 1 file excel. Danh sách trường học. Bảng giá áo ấm. Thuốc cảm.
Sách thiếu nhi, Giày dép.
Mỗi tối. Căn hộ của Manhthuong biến thành kho mini.
Thùng carton chất đầy phòng khách, băng keo.
Danh sách quyên góp.
Mấy túi áo trẻ em được phân loại theo size.

Manhthuong đứng giữa nhà nhìn một lúc lâu.

“…em tính mở siêu thị?”

“Thiện nguyện.”

“Hửm?”

“Vùng núi.”
Cô không ngẩng đầu.

Vẫn đang dán nhãn từng thùng đồ.

“Có trường ở sâu.”

“Trẻ con thiếu áo mùa lạnh.”

Anh đứng yên vài giây.
Hiếm hoi không nói gì.
Vì thật sự, đây là góc anh chưa từng thấy ở cô.

Người ngoài nhìn Trình Ca, đẹp, khó chiều.
Miệng hỗn, nữ cường.
Hay chửi thề lúc tức.
Thích chạy lung tung.
Giỏi đọc người đến đáng sợ.

Nhưng giờ, cô đang ngồi bệt dưới sàn.
Buộc từng túi bánh nhỏ.
Kiểm tra thuốc sốt.
Ghi chú cẩn thận:

“Không ăn lúc bụng đói.”

“Áo này cho bé lớp 2.”

“Em làm lâu chưa?”

“Hửm?”

“Thiện nguyện.”

Cô im vài giây.
“Lâu rồi.”

“Không đăng.”

“Không nói.”.

“Không thích quay clip khóc lóc.”

Một nhịp dừng.
“…mấy đứa nhỏ không cần thương hại.”

Lần đầu tiên Manhthuong thấy lòng mình mềm xuống rất lạ.

Người phụ nữ này, lúc thì gai góc như chẳng cần ai. Lúc lại dịu dàng đến mức làm người ta đau lòng.

“Tài trợ bao nhiêu?”
Anh hỏi rất tự nhiên.

“Ủa?”

“Anh góp.”

“Không cần.”

“Trình Ca.”
Giọng thấp.
Kiểu không cho từ chối.

“…cho anh tham gia.”

Cô nhìn anh vài giây, rồi bật cười nhỏ.

“Anh biết đường núi cực lắm không?”

“Biết.”

“Không có wifi đâu.”

“Ừ.”

“Đi 8 tiếng xe.”

“Ừ.”

“Có khi ngủ trường học.”

Lần này, anh cúi xuống giúp cô dán thùng đồ.

“…vậy càng phải đi.”

“Để làm gì?”

“Để coi người nào đó…”
Khóe môi anh hơi cong.

“…bình thường dữ vậy mà gặp trẻ con sẽ thế nào.”

Ba ngày sau.
Đoàn xe lên núi, đường núi quanh co, sương phủ kín, mạng chập chờn.
Một khúc cua lớn.
Trình Ca đang ngủ gục trên cửa kính, tóc xõa xuống vai, cô mệt thấy rõ.
Manhthuong kéo nhẹ áo khoác phủ lên người cô.
Rất tự nhiên, như đã quen.

“Anh thích chị Trình Ca hả?”

Một tình nguyện viên trẻ ngồi sau cười hỏi nhỏ.

Anh nhìn người đang ngủ cạnh mình vài giây.
Rồi rất khẽ.

“…ừ.”
Một nhịp dừng.
Khóe môi hiếm hoi mềm xuống.

“…thích dữ lắm.”

Nhưng khi lên tới điểm trường, điều khiến anh bất ngờ nhất là Trình Ca ở đây… hoàn toàn khác.
Không sắc lạnh, không cà khịa và không phòng thủ.

Cô ngồi xổm giữa đám trẻ, buộc dây giày cho một bé gái.

Kiên nhẫn dạy đọc tên, bế đứa nhỏ đang khóc.
Áo khoác dính bùn cũng không để ý.

Một bé trai ôm cổ cô hỏi:

“Chị ơi, chị ở lại luôn được không?”

Trình Ca cười.
Nhưng mắt hơi đỏ.

“Chị phải về.”

“Nhưng sẽ quay lại.”

Ở phía xa, Manhthuong đứng nhìn rất lâu. Lần đầu tiên thấy rõ là người phụ nữ anh yêu, mạnh mẽ không phải vì không biết mềm lòng.
Mà là vì…
cô đã đi qua đủ chuyện đau để vẫn chọn dịu dàng với thế giới.

.....🌸🌸🌸....
 
Người Giữ Cửa – Chương 86

Đêm ở vùng núi lạnh hơn tưởng tượng. Gió luồn qua khe cửa gỗ cũ.
Điện thì chập chờn.
Ngoài sân trường nhỏ, sương phủ trắng cả khoảng đồi.

Ngày phát quà kết thúc muộn. Mấy đứa nhỏ cứ níu áo Trình Ca mãi không cho đi.

“Chị ơi mai chị lại tới nha?”

“Chị đừng quên tụi em.”

“Chị đẹp quá…”

“...”

Trình Ca cười, xoa đầu từng đứa.

“Chị già rồi đẹp gì.”

“Không!”
Một bé gái ôm cổ cô.

“Chị giống công chúa trên TV.”

Ở cách đó vài mét, Manhthuong đứng tựa cột trường.
Nhìn rất lâu.

“Nhìn gì?”

Một tình nguyện viên huých nhẹ.
Anh im vài giây.

“…thấy mình thích đúng người.”

Nhưng tối đó, mọi thứ bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo. Mưa núi xuống bất ngờ, đường đất trơn.

Một nhóm tình nguyện viên bị kẹt ở điểm trường cũ vì sạt nhẹ.

Tín hiệu điện thoại yếu.
Không liên lạc được đầy đủ. Trình Ca kiểm tra danh sách người.
Khựng lại.

“Thiếu hai người.”

“Xe sau chưa tới.”

Không khí bắt đầu căng.

“Anh ở đây.”
Manhthuong kéo áo khoác lên.

“Anh đi xem đường.”

“Điên à?”
Trình Ca nhíu mày.

“Mưa kiểu này nguy hiểm.”

“Anh quen xử lý rồi.”

“Không.”
Giọng cô thấp hẳn.

Hiếm hoi mất bình tĩnh.
“…anh không được đi một mình.”

Lần đầu tiên, mọi người thấy Trình Ca thật sự lo.
Lo đến mức giọng run nhẹ.

“Em sợ?”
Manhthuong hỏi rất khẽ.

Một nhịp dừng.
“…em không thích cảm giác tìm không thấy anh.”

Ngoài trời. Sấm nổ rất gần. Cuối cùng là cả hai cùng nhóm hỗ trợ địa phương lên xe bán tải kiểm tra đường.

Mưa tạt trắng kính. Bùn đất trượt xuống triền núi. Không ai nói nhiều.
Cho đến lúc xe dừng giữa đoạn đường đất.

Tài xế khựng lại.
“Phía trước có xe mắc.”

Là xe nhóm tình nguyện. Một bánh lún xuống bùn. Hai người đứng co ro giữa mưa.

Trình Ca lập tức lao xuống. Không nghĩ nhiều..
“Ê! Chị!”
“Mẹ nó, em đứng đó làm gì!”
“Lạnh chết giờ!”

Manhthuong nhìn theo, rồi bật cười bất lực.
Người phụ nữ này, miệng lúc nào cũng dữ.
Nhưng mềm lòng hơn ai hết.
Đêm đó, Cả đoàn ngủ lại điểm trường. Mất điện hoàn toàn.
Chỉ còn ánh đèn pin yếu và tiếng mưa đập lên mái tôn.

Trình Ca ngồi ngoài hành lang. Ủ ấm cho đứa nhỏ vừa sốt.
Mắt mệt thấy rõ.
Manhthuong đưa ly trà nóng qua.

“Ngồi chút đi.”

“Chưa xong.”

“Trình Ca.”
Giọng thấp.

“…em cũng phải nghỉ.”

Cô tựa nhẹ đầu lên vai anh, rất hiếm hoi.

“Mệt quá.”

“Biết.”

“Nhưng nhìn tụi nhỏ…”
Giọng nhỏ lại.

“…không nỡ.”

Khoảng im kéo dài. Chỉ còn tiếng mưa.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu sau này…”
Cô nhìn màn sương ngoài đồi.

“…em cứ chạy mấy nơi như vậy hoài thì sao?”

Lần này, anh không trả lời ngay. Chỉ kéo áo khoác rộng hơn phủ qua vai cô. Rất tự nhiên.

“Thì anh đi theo.”

“Điên.”

“Ừ.”
Giọng thấp.
Chắc chắn.

“…vì giờ em đi đâu cũng giống mang tim anh theo rồi.”

Ở rất xa phía hành lang tối,.một bóng người đứng nhìn. Là An Vy..

Không ai biết, cô ta xuất hiện trong đoàn tài trợ phút cuối.
Và ánh mắt dừng trên hai người kia… không hề đơn giản.


....🌸....
 
Người Giữ Cửa – Chương 87


Đêm vùng núi lạnh buốt, mưa đã ngớt.
Chỉ còn tiếng nước nhỏ từng giọt từ mái tôn xuống nền xi măng cũ.

Điểm trường ngủ gần hết. Đèn pin đặt giữa hành lang hắt ánh sáng vàng yếu ớt.

An Vy xuất hiện trong đoàn vào phút cuối.
Lý do rất hợp lý, nhà tài trợ chính đổi người đại diện.
Không ai nghĩ nhiều.
Ngoại trừ Trình Ca.

Không phải vì ghen.
Ít nhất là cô tự nhủ vậy.
Nhưng có vài thứ phụ nữ nhìn rất rõ.
Ánh mắt và khoảng cách.
Cách một người vô thức bước gần ai đó.

“Anh uống thuốc chưa?”

An Vy đưa ly nước.
Giọng nhỏ, đúng mực và rất vừa đủ.

“Rồi.”
Manhthuong đáp ngắn.
Vẫn đang xem bảng hỗ trợ.

“Anh nghỉ chút đi.”

“Không sao.”

Trình Ca đứng ở xa, tay đang xếp lại chăn cho tụi nhỏ, khựng rất nhẹ.
Rồi tiếp tục, không nói gì.
Đến gần nửa đêm. Một bé sốt cao hơn.
Thiếu thuốc.
Trình Ca định xuống điểm y tế xã.

“Để anh đi.”
Manhthuong đứng dậy.

“Em ở lại.”

“Không cần.”

“Trình Ca.”

Giọng thấp kiểu quen thuộc mỗi lần anh muốn cô nghe lời.

“…ngoài kia tối.”

Đúng lúc ấy, An Vy cầm chìa khóa xe.

“Em biết đường.”

“Để em đi cùng anh.”

Khoảnh khắc rất nhỏ.
Rất nhanh..Nhưng đủ để thứ gì đó trong lòng Trình Ca lệch đi.

“Ừ.”
Manhthuong gật đầu.

“Đi nhanh thôi.”
Ừ,

chỉ vậy thôi, không có gì sai và cũng không vượt giới hạn.
Nhưng có vài chuyện đau không phải vì lớn.
Mà vì đúng lúc mình yếu lòng.

Hai giờ sáng.
Mưa lại bắt đầu, xe vẫn chưa về.
Trình Ca ngồi ngoài hành lang. Đứa nhỏ trong lòng đã ngủ.
Nhưng lòng cô thì không yên.

“Mẹ nó…”
Cô day trán.

Lần đầu tiên thấy khó chịu đến mức không biết đặt tên.

3 giờ. Xe quay lại.
An Vy xuống trước.
Áo khoác của Manhthuong đang trên vai cô.

“Đường trơn quá.”
Cô ấy cười nhẹ.

“Anh Manhthuong sợ em lạnh.”

Không khí khựng lại.
Manhthuong vừa bước xuống đã thấy ánh mắt Trình Ca khác thường, rất yên và quá yên.

“Em chưa ngủ?”

“Ừ.”

“Thuốc đây.”

Anh đưa túi qua.
Cô không nhận, chỉ nhìn chiếc áo khoác trên người An Vy vài giây.
Rồi quay đi.

“Cảm ơn.”

Lần đầu tiên, Manhthuong thấy có gì đó không ổn thật..

Sáng hôm sau, không ai cãi nhau nhưng lạnh.
Lạnh theo kiểu đáng sợ nhất.

Trình Ca bận với tụi nhỏ, không nhìn anh 1 cái.
Không cà khịa và hông hỏi ăn chưa.
Không đợi cùng ăn sáng.

Đến chiều, có một tình nguyện viên vô tình hỏi:

“Ủa anh chị giận nhau hả?”

“Không.”

Trình Ca cười rất đẹp rất lịch sự.

“…tụi em đâu là gì của nhau.”

Câu đó Manhthuong đứng cách vài mét vẫn nghe rõ. Tay khựng lại.

Đêm cuối ở điểm trường.
Hai người cuối cùng cũng nói chuyện.

“Em đang giận chuyện áo khoác?”
Giọng anh thấp và mệt.

“Không.”

“Xạo.”

Trình Ca im rất lâu.
Rồi cười nhạt.

“Anh muốn nghe thật không?”

“Ừ.”

“Em ghét cảm giác…”
Giọng nhỏ nhưng rất rõ.

“…lúc em đang lo cho tụi nhỏ, quay lại thấy người khác đứng ở vị trí đáng lẽ em muốn đứng.”

Im lặng.

“An Vy chỉ”

“Em biết.”
Cô cắt ngang.

“Mọi thứ đều hợp lý.”

“Đều đúng mực.”

“Đều không sai.”
Một nhịp dừng.

“…nên mới đau.”

Manhthuong khựng lại.
“Trình Ca—”

“Anh biết điều em sợ nhất là gì không?”

Lần đầu tiên, mắt cô đỏ.
Nhưng vẫn cười.

“…là em đang học cách thuộc về ai đó.”

“Còn người đó…”
Giọng nghẹn rất khẽ.

“…hình như không cần em nhiều như em tưởng.”

“Không phải.”
Anh bước tới.

Cô lùi lại.
“Hay là…”

Giọng nhỏ đi mệt thật sự.

“…mình dừng ở đây đi.”

Lần đầu tiên, Manhthuong chết lặng.
Thật sự.

“Em nói cái gì?”

“Em mệt.”

Cô nhìn ra màn núi tối đen.

“…với cảm giác phải đoán vị trí của mình.”

Ngoài kia, sấm vang rất xa.
Giống đêm mưa hôm họ gần nhau nhất.

Chỉ là lần này, không ai biết liệu còn tìm được đường quay về không.


.....🌸🌸....
 
Người Giữ Cửa – Chương 88


Câu nói đó
“Hay là… mình dừng ở đây đi.”

Tuy không lớn, không dữ dội, không nước mắt.
Nhưng đủ làm người đối diện chết lặng.

Gió núi thổi qua hành lang lạnh buốt. Ánh đèn pin chập chờn. Xa xa là tiếng chó sủa lẫn trong sương đêm.

Manhthuong đứng yên rất lâu. Giống như chưa xử lý kịp câu vừa nghe.

“Em nói lại đi.”
Giọng thấp. Rất thấp.
Không còn chút bình tĩnh thường ngày.

Trình Ca quay mặt đi.
Nhìn khoảng núi tối đen ngoài sân trường.

“Em mệt.”
“Không phải vì An Vy.”
“Cũng không phải cái áo khoác.”

Một nhịp dừng.
“…mà vì em bắt đầu thấy mình không còn giống mình.”

“Ý em là sao?”

“Em vốn không thích dựa vào ai.”

“Không thích chờ.”

“Không thích để ai ảnh hưởng cảm xúc.”
Giọng cô rất nhẹ.

Nhưng từng chữ đều rõ.
“Vậy mà giờ…”

Cô bật cười nhỏ. Rất nhạt.

“…anh đi công tác, em mất ngủ.”

“Anh bệnh, em khó chịu vì người khác biết trước.”

“Anh đứng gần ai, em thấy đau.”

Một nhịp ngắt.
“…em ghét phiên bản này của mình.”

Im lặng.

Lần đầu tiên, Manhthuong hiểu.
Cô không nổi giận vì ghen. Cô đang sợ.
Sợ chính việc mình đã yêu quá nhiều.

“Trình Ca.”
Anh bước gần thêm.
Chậm. Rất cẩn thận.

“…nhìn anh.”

Cô không quay.

“Em nghĩ anh không cần em nhiều bằng?”
Giọng anh khàn hẳn.

Mệt mỏi thật sự.

“Không phải sao?”

Lần này cô quay lại mắt đỏ đi. Nhưng rất bình tĩnh. Kiểu bình tĩnh đáng sợ nhất.

“Anh luôn ổn.”

“Luôn giải quyết được.”

“Đi công tác vài ngày vẫn sống tốt.”

“Bị sốt vẫn làm việc.”

“Có người lo.”
Giọng nhỏ đi.

“…còn em thì bắt đầu thấy thiếu anh ở khắp nơi.”

Câu cuối làm lòng anh siết lại rất mạnh.

“Em tưởng anh ổn?”
Một tiếng cười rất khẽ.
Rất mệt.

“Em biết hôm qua họp xong anh ngủ ở đâu không?”

Trình Ca khựng lại.

“Phòng khách.”

“Vì mở cửa phòng thấy trống.”

“Không có người nằm xem điện thoại tới 2 giờ sáng.”

“Không ai cằn nhằn anh ăn uống.”

Một nhịp dừng.
Giọng thấp hơn nữa.

“…anh ghét cảm giác về mà không thấy em.”

Lần đầu tiên, Trình Ca không nói được gì.

“Còn An Vy.”
Anh thở dài.

“Là anh sai.”

“Không phải vì có gì.”

“Mà vì anh nghĩ em sẽ hiểu.”

“Anh quen tự xử lý mọi chuyện.”

“Quen nghĩ mình gánh được.”
Một nhịp dừng.

“…nên quên mất người yêu mình sẽ đau.”

Người yêu! Từ đó khiến tim cô khựng lại rất nhẹ.

“Mẹ nó…”
Cô cúi đầu rất nhỏ. Giọng nghèn nghẹn.

“…đừng nói kiểu đó lúc em đang giận.”

Lần đầu tiên tối nay, anh bật cười khẽ, mắt vẫn mệt. Nhưng lòng mềm xuống.

“Trình Ca.”

“Hửm?”

“Nếu em đang học cách thuộc về anh…”
Anh dừng lại. Rất chậm.

“…thì anh cũng đang học cách đừng đánh mất em.”

Ngoài trời đang mưa bụi bắt đầu rơi. Mỏng như sương.
Nhưng đúng lúc ấyở đầu hành lang, An Vy đứng đó.
Không biết đã nghe được bao nhiêu.
Ánh mắt rất lặng.

Rồi cô ta bước tới. Đưa một tập hồ sơ cho Manhthuong.

“Xin lỗi.”
Giọng bình thường.

Nhưng ánh mắt dừng trên Trình Ca lâu hơn một nhịp.

“Có lẽ em làm chị hiểu lầm.”

Một nụ cười rất nhẹ.

“Nhưng…”
Một khoảng dừng nhỏ.

“…người như anh ấy, chắc nhiều người muốn giữ lắm.”

Không khí lạnh đi.
Lần này, Trình Ca không tránh. Không im.
Chỉ ngẩng đầu lên nhìn
Đẹp, Bình tĩnh. Và sắc đến mức làm người khác chột dạ.

“Ừ.”
Cô gật đầu.
Rất nhẹ.

“…nên mới phải xem anh ấy chọn đứng cạnh ai.”

Rồi kéo áo khoác trên vai chặt hơn. Ánh mắt không dao động.

“Với lại…”
Một nụ cười nhỏ. Rất Trình Ca.

“…đồ của tôi, thường tôi giữ khá kỹ.”

....hết chương 88...
 
Người Giữ Cửa – Chương 89

Sau chuyến vùng núi, mọi thứ tưởng như đã ổn hơn.
Ít nhất là trên bề mặt.

Manhthuong bận. Rất bận. Thương vụ cuối cùng kéo theo hàng loạt cuộc họp.

Tần suất đi công tác nhiều hơn, muộn hơn.
Mệt hơn.

Trình Ca cũng bận.
Dự án thiện nguyện bắt đầu mở rộng. Rồi diễn đàn. Khách huyền học.

Những buổi gặp mặt cộng đồng. Hai người vẫn ở cùng một căn hộ.
Nhưng có vài ngày, gặp nhau chỉ lúc một người ngủ, một người thức.

Cho đến một tối, một tin nhắn đến.

Tên hiển thị:
Tần Dịch.

Trình Ca nhìn màn hình rất lâu. Lâu đến mức tay dừng lại giữa không trung.

“Anh về rồi.”

“Singapore nóng thật.”

“Ra uống cà phê không?”

Người yêu cũ. Không phải mối tình dữ dội.
Cũng không phải người làm cô đau nhất.

Mà là người đã từng rất hiểu cô. Rất lâu trước khi Manhthuong xuất hiện.

Một người rời đi vì công việc ở nước ngoài.

Không phản bội, không cãi vã.
Chỉ là không cùng đường nữa.

“Mẹ nó…”
Trình Ca day trán.

Tin nhắn tiếp theo:

“Nghe nói em vẫn thức khuya.”

“Vẫn hay biến mất.”

“Vẫn chưa học được cách để người khác chăm?”

Cô bật cười rất khẽ. Ký ức cũ luôn có cách làm người ta chững lại.

Tối hôm ấy, cô đi gặp. Chỉ nghĩ là cà phê. Chỉ là hỏi thăm.
Chỉ là một đoạn quá khứ.
Nhưng thứ đáng sợ nhất là người từng hiểu mình.

“Em vẫn chống cằm lúc suy nghĩ.”
Tần Dịch cười.

“Vẫn uống trà nóng dù ghét vị.”

“Vẫn giả mạnh miệng lúc mệt.”

Trình Ca im vài giây.
“Anh vẫn nhớ?”

“Có thứ khó quên.”

Lần đầu tiên sau lâu lắm, cô thấy mình được nhìn thấu mà không cần giải thích.

Cùng lúc đó ở công ty.
Manhthuong vừa kết thúc cuộc họp.

Điện thoại sáng lên, một tấm ảnh ai đó gửi.
Ảnh chụp từ xa tại quán cà phê.
Ánh đèn vàng.

Trình Ca đang ngồi đối diện một người đàn ông.

Cười rất thoải mái.

Tin nhắn bên dưới:
“Hình như người yêu anh?”

“Người cũ của cô ấy mới về thì phải.”

Không khí trong phòng họp bỗng lạnh đi.

Lần đầu tiên, Manhthuong không trả lời tin nhắn của Trình Ca.

Đêm đó. Cô về rất muộn.
Nhà tối. Anh ngồi ở sofa, anh không bật đèn.

“Anh chưa ngủ?”

“Đi vui không?”
Giọng thấp. Bình quá mức

Trình Ca khựng lại.
“Anh biết rồi à?”

“Biết gì?”
Một nhịp dừng.

“…người cũ về?”
Không khí căng hẳn.

“Chỉ uống cà phê thôi.”

“Ừ.”

“Anh giận?”

“Không.”

Càng bình tĩnh, càng đáng sợ.

Manhthuong.”

“Hửm?”

“Anh nói thật đi.”

Lần này anh ngẩng lên. Ánh mắt rất mệt và rất lạnh.

“Em còn gì với người đó không?”

Câu hỏi làm cô đứng yên.
Một giây.
Hai giây.
Quá lâu.

Chỉ là có những chuyện không phải còn yêu.

Mà là...vẫn còn một phần chưa thật sự khép lại.

Sự im lặng ấy, đủ để làm người khác đau.

“…hiểu rồi.”
Anh đứng dậy.

Lấy áo khoác.

“Anh đi đâu?”

“Đi công tác.”

“Giờ này?”

“Ừ.”

Một nhịp dừng rất nhỏ.
Giọng thấp hẳn.

“…chắc nên cho nhau chút thời gian.”

Không ai ngờ là “chút thời gian” đó,
lại kéo dài thành
ba tháng.


.....🌸🌸🌸...
 


Người Giữ Cửa – Chương 90


Ba tháng. Chín mươi hai ngày.
Không block. Không cắt liên lạc hoàn toàn.

Không một câu:
“Mình chia tay đi.”

Chỉ là không còn ai hỏi:

“Ăn chưa?”

Không còn tin nhắn lúc nửa đêm:
“Ngủ đi.”

Không còn người đứng ở cửa đợi khi cô về muộn.

Căn hộ của Manhthuong,.Trình Ca dọn ra sau tuần đầu tiên, rất nhanh. Rất gọn.
Đúng kiểu của cô.

Chỉ có một thứ quên mang.
Chiếc áo hoodie xám anh hay mặc ở nhà.

“Mẹ nó…”

Cô ôm cái áo ngồi dưới sàn. Rồi tự thấy mình buồn cười.

Trong ba tháng ấy, Manhthuong gần như biến mất khỏi đời sống thường ngày của cô.

Đi công tác liên tục. Hai thương vụ mới.

Một dự án đầu tư lớn.
Tên anh xuất hiện trên báo tài chính nhiều hơn.

Có người nói:
“Anh ấy lên dữ lắm.”

“Lạnh hơn trước nhiều.”

“Không thấy đi cùng ai.”

Trình Ca nghe, rồi thôi.
Giống như cố tập sống bình thường.

Nhưng người ta chỉ thật sự biết mình yêu ai nhiều tới đâu, khi cuộc sống bắt đầu trống đi ở những chỗ rất nhỏ.

Không ai nhắc cô uống thuốc lúc đau đầu.

Không ai ép ăn sáng.
Không ai nhìn phát biết cô đang giả ổn.

Có hôm.
2 giờ sáng.

Cô vô thức gửi:
“Anh ngủ chưa?”
Seen sau 5 phút.
Không rep.

Lần đầu tiên, Trình Ca thấy đau thật. Kiểu đau của người quen được giữ lại, rồi đột nhiên phải học cách tự đứng.

Tần Dịch vẫn ở đây, vẫn quan tâm. Rất ổn. Rất trưởng thành.

“Em gầy đi.”
Anh đặt ly trà nóng xuống.

“Lại thức đêm?”

“Ừ.”

“Cãi nhau với người yêu à?”

Trình Ca cười nhạt.
“Chắc chia tay rồi.”

“Chắc?”

“Không ai nói gì.”
Giọng cô nhỏ đi.

“…nhưng anh ấy không quay lại.”

Tần Dịch nhìn cô thật lâu, rồi rất nhẹ:

“Em yêu người đó dữ vậy?”

Một khoảng im kéo dài.

“Mẹ nó…”
Trình Ca day trán.

Lần đầu tiên thừa nhận thành tiếng.
“…chắc vậy.”

Ở đầu bên kia thành phố, Manhthuong cũng không khá hơn.

Căn hộ quá yên, yên tới mức đáng ghét. Không còn sách huyền học nằm lung tung.

Không còn trà thảo mộc mùi kỳ quái. Không còn người vừa đi ngang vừa chửi:

“Làm việc kiểu này chết sớm.”

Có đêm. Anh mở cửa lúc 1 giờ sáng.
Theo thói quen nói:

“Anh về rồi.”
Không ai đáp.

Lần đầu tiên, một người luôn kiểm soát tốt cảm xúc như anh…
đứng rất lâu trong bóng tối.

Rồi tự cười khẽ.Rất mệt.

“…mẹ nó.”

Hiếm hoi.
Anh học luôn câu của cô.

Nhưng thứ khiến anh giận nhất,.không phải Tần Dịch.
Mà là khoảnh khắc hôm đó, khi anh hỏi:

“Em còn gì với người đó không?”

và Trình Ca đã im lặng.

Sự im lặng ấy, đủ để một người vốn luôn chắc chắn…lần đầu tiên thấy mình không được chọn.

Cho đến một ngày.

Diễn đàn nổ thread mới.

“Trình Ca nhập viện?”

“Nghe nói kiệt sức ở điểm thiện nguyện.”

Ảnh chụp rất mờ, người nằm trên giường bệnh.
Tóc dài. Gầy hơn trước.

Ở phòng họp.
Manhthuong đang ký hợp đồng.
Tay khựng lại. Ba tháng không liên lạc.
Ba tháng cố giữ khoảng cách.
Ba tháng nghĩ mình đang giận. Nhưng cuối cùng, chỉ cần thấy cô có chuyện là mọi lý trí đều vỡ.

Anh đứng bật dậy.
“Dời lịch.”

Giọng thấp hẳn.
Lạnh đến mức cả phòng im.

“Nhưng cuộc họp—”

“Dời.”
Một nhịp dừng.
Ánh mắt tối xuống.

“…tôi phải đi tìm người.”


@ManhThuong
 


Người Giữ Cửa – Chương 91


Bệnh viện tư nằm ở ngoại ô. Mưa lất phất, giờ thăm gần hết.

Trình Ca tỉnh lại lúc gần 8 giờ tối. Mùi thuốc sát trùng. Đèn trắng. Tay còn cắm kim truyền.
Đầu đau như bị ai lấy búa gõ.

“Chị tỉnh rồi?”
Y tá chỉnh lại dây truyền.

“Làm việc kiểu gì mà kiệt sức dữ vậy?”
Cô cười nhạt.

“Mẹ nó… chắc sống lỗi.”

Thật ra cũng không hẳn. Chỉ là ba tháng nay cô gần như không nghỉ.
Thiện nguyện.
Diễn đàn.
Khách huyền học.
Điểm trường vùng sâu.
Các chuyến đi liên tục.

Kiểu bận đến mức, không còn thời gian nhớ ai nữa.

Hoặc ít nhất là giả vờ như vậy. Tần Dịch mang cháo tới lúc 8 giờ 20.
Áo sơ mi còn chưa thay sau giờ làm.

“Cuối cùng cũng chịu nằm viện.”

“Đừng càm ràm.”

“Anh không càm ràm.”
Anh kéo ghế ngồi xuống.

“…chỉ thấy em đang cố tự hành mình.”

Trình Ca im. Nhìn ra cửa sổ.

“Em nhớ người đó.”

Tần Dịch nói rất khẽ.
Không phải hỏi, là khẳng định.

“Mẹ nó.”
Cô kéo chăn lên.

“…anh bớt hiểu em được không?”

Đúng lúc ấy, cửa phòng mở ra, không ai gõ.
Một người đứng đó. Áo vest còn nguyên nếp.
Cà vạt hơi lệch.

Rõ ràng vừa từ đâu chạy tới, mắt còn lạnh.
Nhưng hơi thở chưa kịp đều.

Không khí khựng lại. Tần Dịch quay đầu trước. Khựng nửa giây.
Rồi hiểu.

À.
Đây rồi.
Người khiến Trình Ca ba tháng nay ngủ không ngon.

Manhthuong đứng ở cửa. Ánh mắt dừng trên người nằm viện. Cô gầy hơn. Sắc mặt trắng hơn.
Tay còn truyền nước.

Có thứ gì đó trong mắt anh im lặng vỡ ra.

“Ra ngoài được không?”
Giọng thấp.

Nói với Tần Dịch. Rất lịch sự.
Nhưng không thương lượng.

Không khí căng đến mức y tá vừa đi ngang cũng nhìn lại.

Tần Dịch đứng dậy.
Bình tĩnh ngoài dự đoán.

“Đừng làm cô ấy mệt.”
Một nhịp dừng.

“…ba tháng rồi mới xuất hiện.”

Manhthuong không đáp. Chỉ nhìn Trình Ca. Rất lâu.

Cửa đóng lại. Phòng bệnh yên hẳn. Không ai nói trước.

Cuối cùng là anh.

“Em giỏi thật.”
Giọng thấp.
Khàn hơn trước nhiều.

“…kiệt sức luôn.”

“Anh tới làm gì?”

Cô hỏi nhỏ, không nhìn anh.
Một tiếng cười rất khẽ.
Rất mệt, và tất giận.

“Em nhập viện.”

“Anh không nên tới?”

“Ba tháng rồi mà.”
Giọng cô nhỏ đi.

“…anh có rep tin nhắn đâu.”

Lần đầu tiên, Manhthuong thật sự khựng lại.

“Tin nhắn nào?”

Cô mở điện thoại.
Đẩy qua.
02:13 AM

“Anh ngủ chưa?”
Seen.
Không rep.

Không khí chết lặng.
Rất lâu.

“…anh chưa từng thấy.”
Giọng anh thấp hẳn.

Anh mở máy. Email công việc. Thiết bị đồng bộ lỗi. Tin nhắn cũ hiện lên muộn.
Ở đó.
Một tin nhắn ba tháng trước.

“Anh ngủ chưa?”

Và một tin nhắn khác, chưa từng gửi đi.

Nằm trong draft.

“Nếu em gọi anh quay lại… anh có về không?”

Tim Trình Ca lệch một nhịp.

“Mẹ nó…”
Cô quay mặt đi thật nhanh. Mắt cay.

“…đừng cho em thấy mấy cái này lúc em đang bệnh.”

Lần đầu tiên sau ba tháng, Manhthuong bước lại gần. Ngồi xuống cạnh giường.
Rất chậm.
Như sợ cô lại chạy mất.

“Trình Ca.”

“Hửm?”
Giọng anh khàn thật.
Mệt thật.

“…anh giận.”

“Rất giận.”

“Giận chuyện em im lặng lúc đó.”

“Giận chuyện em để người cũ quay lại.”

Một nhịp dừng mắt anh đỏ hơn bình thường.

“…nhưng giận không thắng nổi lúc thấy em nằm đây.”

Ngoài trời, mưa lại bắt đầu. Giống rất nhiều đêm trước.
Chỉ là lần này, không ai còn đủ sức giả vờ không nhớ nhau nữa.

🌸🌸🌸
 
Người Giữ Cửa – Chương 92


Phòng bệnh rất yên, chỉ còn tiếng mưa chạm cửa kính.
Kim truyền nhỏ từng giọt. Ánh đèn trắng khiến mọi thứ trông nhợt nhạt hơn bình thường.

Nhưng có vài thứ, dù ba tháng không gặp,
vẫn quen thuộc đến đau lòng.

Như cách Manhthuong ngồi cạnh giường bệnh.
Không nói nhiều, chỉ kéo ghế sát hơn một chút.

Theo thói quen.
Trình Ca cúi đầu nhìn tay mình. Vẫn còn hơi run vì sốt.

“Anh không cần ở đây đâu.”
Giọng cô nhỏ.

Kiểu người bệnh nhưng vẫn thích mạnh miệng.

“Ừ.”
Anh đáp rất bình tĩnh.

“…nhưng anh vẫn ở.”

Im lặng.

Ba tháng, có quá nhiều chuyện không nói. Quá nhiều giận dỗi.
Quá nhiều khoảng trống.

“Anh gầy.”
Cô buột miệng.

“Em còn nói được anh?”
Anh nhìn cô.
Giọng thấp xuống.

“…em nhìn lại mình đi.”

“Mẹ nó…”
Cô kéo chăn cao hơn.

“Đừng la em lúc em bệnh.”

Lần đầu tiên sau rất lâu, anh bật cười nhẹ.
Kiểu cười mệt nhưng thật.

“Biết nói rồi.”

“Ba tháng không nói chuyện đủ rồi.”

Câu đó làm tim cô mềm xuống rất chậm.
Rất khó chịu.

“Anh có giận em không?”

Lần này cô hỏi thật, không né.

Manhthuong nhìn cô rất lâu. Ánh mắt mệt mỏi hơn trước.
Nhưng cũng sâu hơn.

“Có.”
Giọng thấp.

“Giận em không chịu nói.”

“Giận em lúc đau cũng tự chịu.”

“Giận em nghĩ mình không cần ai.”

Một nhịp dừng.
Rất nhỏ.

“…nhưng nhớ em nhiều hơn.”

Không khí khựng lại.

Trình Ca cúi đầu. Tai đỏ lên rất nhẹ. Đáng ghét thật.
Người này lúc bình thường nói ít.

Nhưng mỗi lần nói thật là lại khiến người ta không chống nổi.

“Trình Ca.”

“Hửm?”

“Nhìn anh.”

Lần này cô quay sang.
Khoảng cách rất gần.
Gần hơn cô tưởng.

Ba tháng không gặp,.hóa ra người ta vẫn nhớ rất rõ ánh mắt nhau.

“Anh không giỏi cãi nhau.”
Giọng anh khàn đi.

“…cũng không giỏi giữ người.”

“Nhưng nếu em còn muốn…”
Một nhịp dừng.

“…mình thử lại được không?”

Ngoài cửa sổ, mưa rơi chậm hơn.Trình Ca nhìn anh rất lâu.Rồi khẽ chửi nhỏ:

“…mẹ nó.”

“Hửm?”

“Mỗi lần em định giận lâu…”
Giọng cô nghèn nghẹn.

“…anh lại nói mấy câu làm em mềm lòng.”

Rồi rất chậmcô đưa tay kéo nhẹ cổ áo anh lại gần. Khoảng cách giữa hai người ngắn đi.
Một cái chạm rất khẽ nơi trán trước như xác nhận:
à, người này vẫn ở đây.

Rồi nụ hôn đến, không vội, không dữ dội.
Chỉ rất lâu rất lâu và rất yên.
Giống người xa nhau quá dài, cuối cùng mới chịu thừa nhận là đã nhớ đối phương đến mức nào.

Lúc tách ra, Manhthuong chống trán lên trán cô. Thở nhẹ.

“Lần sau giận…”
Giọng thấp hẳn.

“…đừng biến mất lâu vậy.”

Trình Ca cười rất khẽ.
Mắt vẫn đỏ.
“Vậy anh cũng đừng im lặng ba tháng.”

Một nhịp dừng.
“…em chịu không nổi đâu.”

...🌸🌸...
 
Người Giữ Cửa – Chương 93

Sau nụ hôn ấy, không ai nói gì một lúc lâu.
Chỉ còn tiếng mưa ngoài cửa kính.
Và khoảng cách ba tháng, hình như là đang từ từ được kéo lại.

Manhthuong vẫn ngồi cạnh giường bệnh.
Không đi đâu. Laptop mở nhưng không làm việc nổi.

Điện thoại rung liên tục.
Cuộc gọi.
Tin nhắn.
Lịch họp.
Anh tắt hết.

“Không làm việc à?”
Trình Ca hỏi nhỏ.

“Ừ.”

“Thế giới chưa sập.”
Giọng thấp.

“…em nhập viện đáng lo hơn.”

“Mẹ nó.”
Cô nhăn mặt.

“Nghe nổi da gà ghê.”

“Em bệnh vẫn còn hỗn.”

“Còn sức chửi là ổn rồi.”

Lần đầu tiên sau rất lâu,hai người lại nói chuyện kiểu cũ. Không gượng không phòng thủ.

Đến nửa đêm, Trình Ca sốt nhẹ lại. Mệt đến mức ngủ chập chờn.

Mỗi lần tỉnh, đều thấy Manhthuong vẫn ở đó.
Có lúc đang đọc hồ sơ.
Có lúc chống cằm nhìn cô ngủ.
Có lúc chỉ im lặng ngồi cạnh.

“Anh chưa về?”

Cô mở mắt lúc gần 2 giờ sáng.
Giọng khàn.

“Ừ.”

“Mai còn họp.”

“Dời rồi.”
Anh kéo lại góc chăn cho cô. Rất tự nhiên.

“…ở đây.”
Một khoảng yên rất nhỏ.

“Anh."

“Hửm?”

“Nếu lúc đó…”
Cô nhìn lên trần nhà.

“…em thật sự quay lại với Tần Dịch thì sao?”

Im lặng. Rồi anh đáp rất chậm.
Giọng thấp hơn bình thường.

“Anh sẽ không chúc phúc nổi.”
Một tiếng cười rất khẽ.
Tự giễu.

“…chắc sẽ làm đủ cách để kéo em về.”

“Ích kỷ vậy?”

“Ừ.”
Lần này thừa nhận rất nhanh.

“…vì em là người đầu tiên làm anh thấy chuyện về nhà có ý nghĩa.”

Tim cô khựng lại.
Rất nhẹ.

“Mẹ nó…”
Cô kéo chăn che nửa mặt.

“…đừng nói mấy câu này lúc em yếu lòng.”

“Muộn rồi.”
Khóe môi anh cong nhẹ.

“…anh định nói hết phần ba tháng luôn.”

Sáng hôm sau. Tần Dịch ghé lại. Mang cháo.

Nhưng vừa mở cửa, đã thấy Manhthuong đang ngồi bóc cam rất bình thản. Rất đúng vị trí.

Không khí yên vài giây.
Trình Ca ho khẽ.

“Mọi người đừng làm em thấy như phim drama được không?”

Tần Dịch bật cười. Đặt đồ xuống.
Rồi nhìn Trình Ca lâu hơn một chút.

“Ổn rồi?”

“Ừ.”

“Vậy tốt.”
Một nhịp dừng.
Rất nhẹ.

“…người em nhớ nhất cuối cùng cũng tới rồi.”

Lần này, Trình Ca không phủ nhận. Chỉ cúi đầu cười nhỏ. Tai hơi đỏ.

Còn Manhthuong
ngồi yên. Nhưng khóe môi hiếm hoi mềm xuống.

Có vài trận thắng của người trưởng thành, không phải vì hơn thua.
Mà là sau tất cả hiểu lầm, người kia vẫn chọn quay lại.

....🌸🌸...
 
Người Giữ Cửa – Chương Cuối(cuối cùng — cũng tìm được đường về )

Một năm sau.

Thành phố vào mùa mưa.

Không còn dữ dội như đêm năm đó.

Chỉ là những cơn mưa nhỏ kéo dài.

Đủ để người ta nhớ về vài chuyện cũ.

Căn hộ của Manhthuong, không còn là căn hộ của riêng anh nữa.

Trên bàn ăn luôn có trà thảo mộc kỳ quái của Trình Ca.

Ghế sofa đầy sách huyền học.

Laptop công việc nằm cạnh đống tài liệu thiện nguyện.

Và ở góc ban công, một đống cây nhỏ cô nhất quyết mua dù chăm mãi không khá hơn.

“Em lại làm cây chết.”

Manhthuong nhìn chậu lá vàng.

“hừm”

Trình Ca khoanh tay.

“Do cây yếu.”

“Hay do người chăm?”

“Anh muốn cãi nhau không?”

“Không.”

Anh bước tới rất tự nhiên. Kéo cô lại gần.

“…đang muốn ăn cơm.”

Thói quen.

Có những thứ, sau rất nhiều giận dỗi, vẫn thành thói quen.

Manhthuong vẫn bận.

Thương vụ.

Họp hành.

Bay nhiều nơi.

Nhưng dù mấy giờ, trễ anh cũng về.

Hoặc gọi.

“Ăn chưa?”

“Đừng thức tới 2 giờ sáng.”

“Ở đâu gửi định vị.”

Còn Trình Ca, vẫn hoang dã như cũ.

Đi vùng núi.

Thiện nguyện.

Mất tích vài ngày vì công việc huyền học.

Nhưng giờ, trước khi đi luôn để lại giấy note.

Kiểu chữ hơi nghiêng:

“Đi 3 ngày.”“Đừng thức khuya.”“Nhớ em thì gọi 😌”

An Vy chuyển công ty.

Không còn xuất hiện nữa.

Tần Dịch cũng quay lại nước ngoài.

Trước lúc đi chỉ cười:

“Cuối cùng em vẫn chọn đúng người.”

Trình Ca từng hỏi:

“Anh không tiếc à?”

Tần Dịch nhìn cô rất lâu.

Rồi cười.

“Có.”

“Nhưng người em nhìn lúc nhắc tới…”

Một nhịp dừng.

“…không phải anh.”

Có vài người, xuất hiện để dạy ta trưởng thành.

Có vài người, ở lại để thành nhà.

Hai năm sau.

Dự án thiện nguyện mở rộng.

Manhthuong tài trợ phần lớn kinh phí.

Nhưng không cho ghi tên.

“Anh giàu vậy khoe chút đi.”

“Không thích.”

Anh giúp cô dọn sách lên xe.

Giọng thấp.

“…thích thấy em vui hơn.”

Một bé gái vùng núi từng gặp họ kéo áo Trình Ca:

“Chị ơi.”

“Đây là chồng chị hả?”

Hai người cùng khựng lại.

“Mẹ nó…”

Trình Ca hiếm hoi đỏ tai.

Manhthuong bật cười.

Lần này không né. Chỉ rất tự nhiên đứng sát hơn.

“Chắc vậy.”

Đêm đó. Trên đường về. Mưa rất nhỏ. Đèn đỏ kéo dài.

Trình Ca chống cằm nhìn ngoài cửa kính.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu hồi đó thật sự chia tay luôn thì sao?”

Manhthuong im vài giây.

Một tay vẫn đặt trên vô lăng.

Tay còn lại rất tự nhiên tìm tới tay cô.

Đan vào.

“Chắc anh vẫn đi tìm.”

“Lỡ em không quay đầu?”

Giọng anh thấp xuống.

Rất chắc.

“Thì anh đứng đó đợi.”

“Một tháng.”

“Một năm.”

“Mười năm.”

Một nhịp dừng.

“…vì người như em, gặp một lần là đủ để không muốn ai khác nữa.”

Ngoài trời, mưa rơi lên kính xe. Rất giống đêm đầu tiên anh chạy xuyên bão tới đón cô.

Chỉ là lần này, không còn ai sợ mất nhau nữa.

Trình Ca tựa đầu lên vai anh.

Khẽ cười.

Giọng nhỏ đi:

“…về nhà thôi.”

Và cuối cùng, sau tất cả những lần bỏ đi, hiểu lầm, ghen tuông, im lặng và quay lại thì hai người từng rất giỏi sống một mình… cũng học được điều khó nhất:

Yêu không phải là giữ người kia thật chặt.

Mà là dù đi xa thế nào, cuối cùng vẫn muốn trở về bên nhau.

— HẾT —
 
Top