Cuộc thi viết truyện sex lớn nhất Xamvn - Giá trị giải thưởng lên đến 20 triệu đồng

Kính chào anh em.
Tao thấy Xamvn đang kém khoản truyện sáng tác, trước đây thì có thiendia chuyên tổ chức cuộc thi này nọ, nhưng giờ bên họ yếu rồi nên tao muốn nhân cơ hội để vực lại Xamvn mình.


Sau khi chốt được thương vụ với các Shark Xam, thảo luận cùng @ManhThuong, tao đã được cho phép tổ chức event nho nhỏ mang tên "Dâm Văn Hội Tụ" dành cho ae có tài năng viết truyện.


Bật mí : Tổng giá trị giải thưởng lên đến 20 triệu.

ko dài dòng...

Anh em cứ tạo thớt viết ngay trong box " Trại sáng tác ", một thớt duy nhất cho toàn bộ bài dự thi.

Yêu cầu bài dự thi :

-Truyện phải có nội dung sex rõ ràng, không phải kiểu tình cảm suông hay tán tỉnh lằng nhằng.

-Độ dài khuyến khích từ 3000 - 8000 chữ (viết dài quá cũng được, ngắn quá thì hơi ít).

-Chủ đề tự do, miễn là dâm, có thể viết hiện đại, cổ đại, fantasy, học đường, công sở, loạn luân, NTR, BDSM... gì cũng chơi được.

- Viết bằng tiếng Việt, văn phong thoải mái, gần gũi.

- Không giới hạn bài thi mỗi người, viết nhiều truyện khác nhau cũng được ( nhớ tách ra thớt khác)

- Bài viết phải là truyện mới, chưa từng đăng ở đâu trước đó.

- Khi đăng bài phải ghi rõ: [Tham gia cuộc thi : "Dâm Văn Hội Tụ"]

- Không được chửi bới, lạc đề, xúc phạm thành viên khác trong phần bình luận.

- Ban tổ chức có quyền loại bài vi phạm thể lệ mà không cần báo trước.

Thời gian nộp bài: từ nay đến hết ngày 30/6

Giá trị giải thưởng :

- Giải nhất 10triệu 💸
- Giải nhì 5triệu💸
- Giải ba 3 triệu💸
- Giải nhiều like nhất 2tr💸

BTC sẽ được tổng hợp và đánh giá bài thi vào ngày 20/6, ngày trao giải vào 23/6. Lưu ý : tiêu chí đánh giá truyện hay là bí mật quốc gia, truyện chưa hoàn vẫn có thể đoạt giải nhưng bị giam 50% tiền thưởng cho đến khi hoàn thành sẽ được tất toán.

Còn chờ gì nữa? thể hiện tài năng của Xamer chân chính đi anh em. Chúc may mắn. Thuôc lá...🚬
 
Sửa lần cuối:
Ngon. Đây là bài thi của con gái rượu miu miu
T vs xamer như đôi bạn tri kỷ zị , đi ăn , đi xem phim, đi chơi vs nhau.. Thỉnh thoảng có cho bóp vếu sờ lồn , 1 lần lếu lều=))))) Tạm gọi xamer là A đi
Cả 2 k xác định yêu hay cưới, cứ đi cùng nhau thôi cũng đéo địt. Căn bản là thoải mái , vui vẻ khi ở cạnh nhau.
Ngay cả khi đi chơi tao sợ A thích tao rồi tập trung cho mình tao thì khổ. Nên t đã nói ngay từ đầu là cứ tán gái để lấy vợ đi , đừng chỉ tập trung vào tao.
Rồi một ngày đi chơi , bạn ấy có cuộc dt rồi vừa nghe vừa cười như được mùa vậy. Tao nghĩ là chắc chỉ có đt gái thôi=))) Hôm đấy tao khá là không hài lòng . Tao nghĩ là tao bảo tán gái k có nghĩa là đi cùng tao mà nhấc dt buôn với gái để tao chờ=)))). Nó như k có một sự tôn trọng nhất định. Bọn tao mập mờ nhưng ít nhất mức độ tình cảm nó hơn tình bạn chỉ đơn giản không thể chạm đến tình yêu.
Rồi 1 time có chút thay đổi trong cs của tao, tao đi quá giờ không về phòng nên đi nn ngủ 1 mình. Có thằng bé phi công 98 ,ban đầu tao rủ đi đánh bi-a thâu đêm nó khá hào hứng . Nhưng xe để chỗ khác , trọ 1 chỗ khác mà giờ đó họ khoá cổng k lấy xe được nữa rồi.
Tao ngủ nn rồi có up tấm hình vs stt " hôm nay miu điên mà không ai điên cùng " thg bé mò vào cmt hỏi lượn đâu rồi chị? Tao chụp ngay quả ảnh nằm trước gương . Nó ib muốn mang bia đồ nhậu sang phòng tao. Tao chưa đồng ý nó đã mua ròii , gọi mess để sang thì tao bảo không cho sang đâu mà mua. Em mua rồi chị nỡ để em uống một mình sao? Tao gửi vị trí cho nó.Tao k nghĩ chén nó đâu , sẽ đuổi về nhưng mọi chuyện lại k theo ý ban đầu của tao.
Tóm lại tao đã cho nó sang và cuối cùng có bj,69 , lếu lều thôi. Tao vẫn đéo cho địt=))) Tin hay không kệ chúng mày. Đéo phét để làm gì cả=)))
Chuyện với thg bé tóm tắt như thế thôi kể ra thì lại dài vkl=))))
Xong hôm đi dạo với A tao đã thú thực việc với phi công. Thì A có vẻ cũng giận và đưa tao về luôn. T biết là tao làm A buồn rồi , tao im lặng hơn mọi lần.
Về đến phòng tao nhận được tin nhắn tạm biệt. Tao xem và cũng không biết nói gì? Nhưng nó thực sự khiến tao đau lòng . Tao đã khóc cả chiều luôn vừa giặt quần áo cũng khóc, nghĩ đến những lời nói chân thành tao lại khóc, nghĩ đến sự quan tâm dành cho tao , tao lại khóc.
Đáng lẽ mqh tao đã xác định mập mờ tao nghĩ nó sẽ không khiến bản thân phải buồn hay cry vì ít nhất tao đã chuẩn bị tâm lý ngay từ đầu. Chuyện tình cảm thì nó khá phức tạp . Tao không yêu A nhưng tao chỉ thấy bản thân như làm điều có lỗi và làm cho A bị buồn . Nó làm tao có cảm xúc cực kì khó chịu. Không phải yêu nhưng kiểu có một vị trí khá quan trọng trong lòng .
Bây giờ tao sn thông suốt rồi không cần lời khuyên đơn giản là trải lòng.
T và A vẫn nc bt mà hem bye nữa kk R ai có ny , lấy vợ thì cũng phải bye thôi=)))
Quan trọng là để quãng time bên nhau thoải mái , vui vẻ thôi.
 
Câu chuyện sẽ không có thật do tao tưởng tượng:
Vào cái lúc 18t thì tao tìm tới cô hàng xóm. Cô ấy không cho quan hệ và kết thúc câu chuyện.
 
Tội truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy
1. Người nào làm ra, sao chép, lưu hành, vận chuyển, mua bán, tàng trữ nhằm phổ biến sách, báo, tranh, ảnh, phim, nhạc hoặc những vật phẩm khác có nội dung khiêu dâm, đồi trụy hoặc hành vi khác truyền bá vật phẩm đồi trụy thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tiền từ 10.000.000 đồng đến 100.000.000 đồng, phạt cải tạo không giam giữ đến 03 năm hoặc phạt tù từ 06 tháng đến 03 năm:
a) Dữ liệu được số hóa có dung lượng từ 01 gigabyte (GB) đến dưới 05 gigabyte (GB);
b) Ảnh có số lượng từ 100 ảnh đến dưới 200 ảnh;
c) Sách in, báo in hoặc vật phẩm khác có số lượng từ 50 đơn vị đến dưới 100 đơn vị;
d) Phổ biến cho từ 10 người đến 20 người;
đ) Đã bị xử phạt vi phạm hành chính về một trong các hành vi quy định tại Điều này hoặc đã bị kết án về tội này, chưa được xóa án tích mà còn vi phạm.
2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ 03 năm đến 10 năm:
a) Có tổ chức;
b) Dữ liệu được số hóa có dung lượng từ 05 gigabyte (GB) đến dưới 10 gigabyte (GB);
c) Ảnh có số lượng từ 200 ảnh đến dưới 500 ảnh;
d) Sách in, báo in hoặc vật phẩm khác có số lượng từ 100 đơn vị đến dưới 200 đơn vị;
đ) Phổ biến cho từ 21 người đến 100 người;
e) Phổ biến cho người dưới 18 tuổi;
g) Sử dụng mạng internet, mạng máy tính, mạng viễn thông hoặc phương tiện điện tử để phạm tội;
h) Tái phạm nguy hiểm.
3. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ 07 năm đến 15 năm:
a) Dữ liệu được số hóa có dung lượng 10 gigabyte (GB) trở lên;
b) Ảnh có số lượng 500 ảnh trở lên;
c) Sách in, báo in hoặc vật phẩm khác có số lượng 200 đơn vị trở lên;
d) Phổ biến cho 101 người trở lên.
 
 
[Tham gia cuộc thi : "Dâm Văn Hội Tụ"]


Đêm đó mưa đổ xuống đường pasteur như thể ai vừa nghiêng cả bầu trời xuống mặt đường.

Tầng mười bảy của tòa nhà vẫn còn sáng đèn. Phòng làm việc cuối hành lang, nơi bộ phận thiết kế thường tăng ca mỗi khi sát deadline, chỉ còn lại hai người.

Vy ngồi bó gối trên ghế xoay, tóc buộc hờ, chiếc áo sơ mi trắng khoác ngoài váy đen đã nhăn ở tay áo. Màn hình laptop hắt ánh xanh lên gương mặt hơi tái vì mệt.

Còn Khải đứng bên cửa kính, tay cầm ly cà phê nguội ngắt từ lúc nào.

Hai người đã ly hôn được tám tháng.

Điều đáng buồn nhất không phải là chuyện ký đơn. Mà là sau từng ấy năm yêu nhau, họ vẫn hiểu thói quen của đối phương rõ đến mức đau đầu.

Vy biết Khải đang khó chịu vì anh cứ day day ngón tay vào thành ly mỗi lúc căng thẳng.

Khải biết Vy chưa ăn tối vì mỗi khi đói cô sẽ cắn mặt trong môi dưới đến đỏ lên.

Cả hai đều biết.

Và cả hai đều giả vờ không biết.

“Em sửa xong file chưa?” Khải hỏi mà mắt vẫn nhìn màn mưa ngoài cửa kính.

“Gần xong.”

“Client mai cần.”

“Em biết.”

Không khí lại chìm xuống.

Tiếng điều hòa khe khẽ chạy phía trên đầu.

Tiếng gõ bàn phím lách cách.

Tiếng mưa.

Chỉ vậy thôi mà ngột ngạt đến lạ.

Ngày trước họ từng có thể ngồi cạnh nhau cả đêm không chán. Khải code, Vy vẽ layout, chân cô gác lên đùi anh, thỉnh thoảng lại giật tai nghe của anh ra để bắt nghe thử một bài nhạc mới.

Rồi dần dần, công việc nhiều hơn.

Tin nhắn ít hơn.

Những câu “ăn chưa?” biến thành “gửi file chưa?”

Đến lúc nhận ra thì hai người đã ngủ chung một giường như hai hành khách đi nhờ trên cùng chuyến tàu.

Vy nhìn màn hình một lúc lâu rồi bất chợt lên tiếng:

“Anh vẫn hút thuốc à?”

Khải hơi khựng lại.

“Bỏ rồi.”

“Xạo.”

Anh cười nhạt.

“Nếu bỏ được thật thì chắc đã không ly hôn.”

Câu nói buông ra nhẹ tênh, nhưng đủ khiến căn phòng im lặng rất lâu.

Vy ghét cái kiểu đó của anh.

Lúc còn yêu, Khải luôn là người biết cách nói đúng thứ khiến cô mềm lòng nhất. Ngay cả khi đã kết thúc, anh vẫn giữ cái giọng trầm bình thản như thể mọi thứ chỉ là một đoạn nhạc buồn đi ngang qua đời mình.

Cô đứng dậy đi lấy nước.

Lúc quay lại, đèn vụt tắt.

Cả tầng chìm vào bóng tối.

Vy giật mình theo phản xạ. Ly nước trên tay nghiêng đi, nước lạnh tràn xuống cổ tay.

“Bình tĩnh.” Giọng Khải vang lên trong bóng tối. “Chắc cúp điện.”

Ngoài cửa kính, thành phố vẫn sáng rực. Chỉ riêng tầng này tối om.

Một tia chớp lóe lên, đủ để Vy nhìn thấy bóng anh đang tiến lại gần.

“Đưa ly đây.”

“Em tự được.”

“Vy.”

Chỉ một chữ thôi mà cô im lặng.

Anh lấy ly nước khỏi tay cô rồi đặt xuống bàn.

Khoảng cách giữa hai người quá gần.

Gần đến mức Vy ngửi được mùi nước hoa quen thuộc trên cổ áo anh — mùi gỗ trầm và thuốc lá nhạt mà cô từng ghét cay ghét đắng, nhưng sau này lại nhớ đến phát điên trong những đêm mất ngủ.

“Điện thoại em đâu?” Khải hỏi.

“Trong túi xách.”

“Đứng yên, anh bật đèn.”

Ánh đèn flash bật lên sau vài giây. Căn phòng hiện ra bằng thứ ánh sáng trắng nhợt nhạt.

Vy chợt bật cười.

“Gì vậy?”

“Trông anh như đang kể chuyện ma.”

Khải nhìn cô vài giây rồi cũng cười theo. Lần đầu tiên trong nhiều tháng, nét mặt anh dịu xuống thật sự.

Mưa ngoài kia càng lúc càng lớn.

Gió đập vào cửa kính thành từng tiếng trầm đục.

Vy kéo ghế ngồi xuống, co chân lên như một thói quen cũ. Khải ngồi đối diện, chống khuỷu tay lên bàn.

Có những người chỉ cần ngồi trước mặt nhau là mọi ký ức tự động quay về.

Không cần cố.

Không tránh được.

“Dạo này em ổn không?” anh hỏi nhỏ.

Vy im vài giây.

“Anh hỏi kiểu xã giao hay hỏi thật?”

“Hỏi thật.”

“Không ổn lắm.”

Khải gật đầu như thể anh đã biết trước.

“Còn anh?”

“Cũng vậy.”

Cô bật cười khẽ.

“Nghe vui ghê.”

Rồi cả hai cùng im.

Có tiếng sấm vang rất gần.

Vy vốn sợ sấm từ nhỏ. Ngày xưa mỗi lần mưa lớn cô đều chui vào lòng Khải ngủ, còn anh thì hay chọc : “Có anh ở đây rồi, trời đánh cũng đánh trúng anh trước.”

Nghĩ lại thấy trẻ con kinh khủng.

Nhưng có những thứ càng trẻ con lại càng khó quên.

Khải nhìn cô rất lâu rồi bất ngờ hỏi:

“Em có từng hối hận không?”

“Hối hận gì?”

“Ly hôn.”

Vy cúi đầu nhìn những ngón tay mình.

“Có.”

Câu trả lời đến nhanh hơn cô nghĩ.

“Nhưng nếu quay lại thời điểm đó…” cô nói tiếp, giọng chậm đi, “chắc em vẫn ký.”

Khải không nói gì.

Ánh đèn điện thoại hắt lên sống mũi cao và đôi mắt mệt mỏi của anh. Người đàn ông này từng là cả thanh xuân của cô. Từng là người cô muốn sinh con cùng, già đi cùng, cãi nhau rồi làm hòa đến hết đời.

Nhưng tình yêu đôi khi không chết vì hết yêu.

Nó chết vì mỏi.

Mỏi đến mức không còn sức giữ nhau nữa.

“Anh có biết điều em ghét anh nhất là gì không?” Vy hỏi.

“Ừ?”

“Lúc nào anh cũng im.”

“Anh tưởng như vậy sẽ đỡ cãi nhau.”

“Không.” Cô cười buồn. “Nó làm em thấy mình đang sống một mình.”

Mưa vẫn rơi.

Khải nhìn cô rất lâu rồi khẽ nói:

“Xin lỗi.”

Vy bỗng thấy sống mũi cay cay.

Đó là câu xin lỗi cô đã chờ suốt hai năm hôn nhân.

Đúng là con người rất kỳ lạ.

Thứ từng đau đáu muốn nghe, đến khi nghe được lại chỉ thấy buồn.

Khải đứng dậy, bước đến bên cửa kính. Anh tháo đồng hồ đặt lên bàn, kéo lỏng cổ áo sơ mi như thể đang rất mệt.

Vy nhìn bóng lưng ấy, bất giác nhớ tới những đêm cũ.

Những đêm cả hai nằm chen chúc trong căn phòng thuê bé xíu, trời nóng đến mức mất điện, Khải lấy bìa carton quạt cho cô ngủ còn mình thì thức đến sáng.

Hồi đó nghèo thật.

Nhưng yêu cũng thật.

“Vy.” Anh không quay lại. “Nếu hôm đó anh giữ em lại… liệu có khác không?”

Cô nhìn anh.

Một tia chớp lóe lên ngoài trời.

“Không biết.” Cô đáp khẽ. “Có khi tụi mình lại tiếp tục làm khổ nhau.”

“Ừ.”

“Có khi…” cô dừng một chút, “mọi chuyện sẽ tốt hơn.”

Khải bật cười nhỏ.

Tiếng cười rất khẽ, gần như tan ngay trong tiếng mưa.

Rồi anh quay lại nhìn cô.

Khoảnh khắc đó, Vy nhận ra điều nguy hiểm nhất giữa những người từng yêu nhau không phải là còn ham muốn.

Mà là vẫn còn dịu dàng với nhau.

Cô quay mặt đi trước.

“Điện chắc sắp có lại rồi.”

“Ừ.”

“Mai còn họp sớm.”

“Ừ.”

Nhưng chẳng ai đứng dậy làm việc tiếp.

Căn phòng tối, tiếng mưa dày đặc, ký ức cũ len lỏi giữa khoảng cách chưa đầy vài mét.

Khải bước lại gần cô.

Chậm.

Đủ chậm để nếu muốn, Vy có thể tránh đi.

Nhưng cô không nhúc nhích.

Bàn tay anh khẽ chạm vào tóc cô, vuốt xuống như một thói quen cũ kỹ đã ăn vào bản năng.

“Em cắt tóc rồi.”

“Ừ.”

“Đẹp.”

Tim Vy đập mạnh đến khó chịu.

Cô ghét việc cơ thể mình vẫn nhớ cảm giác này.

Ghét việc chỉ một câu nói của anh cũng đủ làm mọi lớp phòng bị mềm xuống.

“Khải…”

“Ừ?”

“Đừng làm em tưởng tụi mình còn như trước.”

Anh im lặng vài giây.

Rồi rút tay về.

“Xin lỗi.”

Ngay lúc đó, điện bật sáng.

Cả căn phòng choáng ngợp trong ánh trắng lạnh lẽo của đèn neon.

Mọi thứ trở lại rõ ràng đến tàn nhẫn.

Hai người đứng đối diện nhau như vừa tỉnh khỏi một giấc mơ ngắn.

Laptop sáng lên.

Điều hòa chạy lại.

Điện thoại rung liên tục vì tin nhắn công việc.

Thành phố ngoài kia vẫn sống hối hả như chưa từng có cơn mưa nào.

Vy hít nhẹ một hơi rồi ngồi xuống ghế.

“Làm tiếp thôi.”

Khải nhìn cô vài giây.

“Ừ.”

Anh quay về bàn làm việc.

Không ai nói thêm chuyện cũ nữa.

Nhưng lúc cúi xuống mở file, Vy khẽ chạm vào môi mình — nơi không hiểu sao vẫn còn cảm giác nóng ran từ ánh mắt anh vài phút trước.

Ngoài cửa kính, mưa bắt đầu nhỏ dần.

Và đâu đó trong lòng hai người, có thứ tưởng đã chết từ lâu vừa âm thầm thức dậy.

 
[Tham gia cuộc thi : "Dâm Văn Hội Tụ"]


Đêm đó mưa đổ xuống đường pasteur như thể ai vừa nghiêng cả bầu trời xuống mặt đường.

Tầng mười bảy của tòa nhà vẫn còn sáng đèn. Phòng làm việc cuối hành lang, nơi bộ phận thiết kế thường tăng ca mỗi khi sát deadline, chỉ còn lại hai người.

Vy ngồi bó gối trên ghế xoay, tóc buộc hờ, chiếc áo sơ mi trắng khoác ngoài váy đen đã nhăn ở tay áo. Màn hình laptop hắt ánh xanh lên gương mặt hơi tái vì mệt.

Còn Khải đứng bên cửa kính, tay cầm ly cà phê nguội ngắt từ lúc nào.

Hai người đã ly hôn được tám tháng.

Điều đáng buồn nhất không phải là chuyện ký đơn. Mà là sau từng ấy năm yêu nhau, họ vẫn hiểu thói quen của đối phương rõ đến mức đau đầu.

Vy biết Khải đang khó chịu vì anh cứ day day ngón tay vào thành ly mỗi lúc căng thẳng.

Khải biết Vy chưa ăn tối vì mỗi khi đói cô sẽ cắn mặt trong môi dưới đến đỏ lên.

Cả hai đều biết.

Và cả hai đều giả vờ không biết.

“Em sửa xong file chưa?” Khải hỏi mà mắt vẫn nhìn màn mưa ngoài cửa kính.

“Gần xong.”

“Client mai cần.”

“Em biết.”

Không khí lại chìm xuống.

Tiếng điều hòa khe khẽ chạy phía trên đầu.

Tiếng gõ bàn phím lách cách.

Tiếng mưa.

Chỉ vậy thôi mà ngột ngạt đến lạ.

Ngày trước họ từng có thể ngồi cạnh nhau cả đêm không chán. Khải code, Vy vẽ layout, chân cô gác lên đùi anh, thỉnh thoảng lại giật tai nghe của anh ra để bắt nghe thử một bài nhạc mới.

Rồi dần dần, công việc nhiều hơn.

Tin nhắn ít hơn.

Những câu “ăn chưa?” biến thành “gửi file chưa?”

Đến lúc nhận ra thì hai người đã ngủ chung một giường như hai hành khách đi nhờ trên cùng chuyến tàu.

Vy nhìn màn hình một lúc lâu rồi bất chợt lên tiếng:

“Anh vẫn hút thuốc à?”

Khải hơi khựng lại.

“Bỏ rồi.”

“Xạo.”

Anh cười nhạt.

“Nếu bỏ được thật thì chắc đã không ly hôn.”

Câu nói buông ra nhẹ tênh, nhưng đủ khiến căn phòng im lặng rất lâu.

Vy ghét cái kiểu đó của anh.

Lúc còn yêu, Khải luôn là người biết cách nói đúng thứ khiến cô mềm lòng nhất. Ngay cả khi đã kết thúc, anh vẫn giữ cái giọng trầm bình thản như thể mọi thứ chỉ là một đoạn nhạc buồn đi ngang qua đời mình.

Cô đứng dậy đi lấy nước.

Lúc quay lại, đèn vụt tắt.

Cả tầng chìm vào bóng tối.

Vy giật mình theo phản xạ. Ly nước trên tay nghiêng đi, nước lạnh tràn xuống cổ tay.

“Bình tĩnh.” Giọng Khải vang lên trong bóng tối. “Chắc cúp điện.”

Ngoài cửa kính, thành phố vẫn sáng rực. Chỉ riêng tầng này tối om.

Một tia chớp lóe lên, đủ để Vy nhìn thấy bóng anh đang tiến lại gần.

“Đưa ly đây.”

“Em tự được.”

“Vy.”

Chỉ một chữ thôi mà cô im lặng.

Anh lấy ly nước khỏi tay cô rồi đặt xuống bàn.

Khoảng cách giữa hai người quá gần.

Gần đến mức Vy ngửi được mùi nước hoa quen thuộc trên cổ áo anh — mùi gỗ trầm và thuốc lá nhạt mà cô từng ghét cay ghét đắng, nhưng sau này lại nhớ đến phát điên trong những đêm mất ngủ.

“Điện thoại em đâu?” Khải hỏi.

“Trong túi xách.”

“Đứng yên, anh bật đèn.”

Ánh đèn flash bật lên sau vài giây. Căn phòng hiện ra bằng thứ ánh sáng trắng nhợt nhạt.

Vy chợt bật cười.

“Gì vậy?”

“Trông anh như đang kể chuyện ma.”

Khải nhìn cô vài giây rồi cũng cười theo. Lần đầu tiên trong nhiều tháng, nét mặt anh dịu xuống thật sự.

Mưa ngoài kia càng lúc càng lớn.

Gió đập vào cửa kính thành từng tiếng trầm đục.

Vy kéo ghế ngồi xuống, co chân lên như một thói quen cũ. Khải ngồi đối diện, chống khuỷu tay lên bàn.

Có những người chỉ cần ngồi trước mặt nhau là mọi ký ức tự động quay về.

Không cần cố.

Không tránh được.

“Dạo này em ổn không?” anh hỏi nhỏ.

Vy im vài giây.

“Anh hỏi kiểu xã giao hay hỏi thật?”

“Hỏi thật.”

“Không ổn lắm.”

Khải gật đầu như thể anh đã biết trước.

“Còn anh?”

“Cũng vậy.”

Cô bật cười khẽ.

“Nghe vui ghê.”

Rồi cả hai cùng im.

Có tiếng sấm vang rất gần.

Vy vốn sợ sấm từ nhỏ. Ngày xưa mỗi lần mưa lớn cô đều chui vào lòng Khải ngủ, còn anh thì hay trêu: “Có anh ở đây rồi, trời đánh cũng đánh trúng anh trước.”

Nghĩ lại thấy trẻ con kinh khủng.

Nhưng có những thứ càng trẻ con lại càng khó quên.

Khải nhìn cô rất lâu rồi bất ngờ hỏi:

“Em có từng hối hận không?”

“Hối hận gì?”

“Ly hôn.”

Vy cúi đầu nhìn những ngón tay mình.

“Có.”

Câu trả lời đến nhanh hơn cô nghĩ.

“Nhưng nếu quay lại thời điểm đó…” cô nói tiếp, giọng chậm đi, “chắc em vẫn ký.”

Khải không nói gì.

Ánh đèn điện thoại hắt lên sống mũi cao và đôi mắt mệt mỏi của anh. Người đàn ông này từng là cả thanh xuân của cô. Từng là người cô muốn sinh con cùng, già đi cùng, cãi nhau rồi làm hòa đến hết đời.

Nhưng tình yêu đôi khi không chết vì hết yêu.

Nó chết vì mỏi.

Mỏi đến mức không còn sức giữ nhau nữa.

“Anh có biết điều em ghét anh nhất là gì không?” Vy hỏi.

“Ừ?”

“Lúc nào anh cũng im.”

“Anh tưởng như vậy sẽ đỡ cãi nhau.”

“Không.” Cô cười buồn. “Nó làm em thấy mình đang sống một mình.”

Mưa vẫn rơi.

Khải nhìn cô rất lâu rồi khẽ nói:

“Xin lỗi.”

Vy bỗng thấy sống mũi cay cay.

Đó là câu xin lỗi cô đã chờ suốt hai năm hôn nhân.

Đúng là con người rất kỳ lạ.

Thứ từng đau đáu muốn nghe, đến khi nghe được lại chỉ thấy buồn.

Khải đứng dậy, bước đến bên cửa kính. Anh tháo đồng hồ đặt lên bàn, kéo lỏng cổ áo sơ mi như thể đang rất mệt.

Vy nhìn bóng lưng ấy, bất giác nhớ tới những đêm cũ.

Những đêm cả hai nằm chen chúc trong căn phòng thuê bé xíu, trời nóng đến mức mất điện, Khải lấy bìa carton quạt cho cô ngủ còn mình thì thức đến sáng.

Hồi đó nghèo thật.

Nhưng yêu cũng thật.

“Vy.” Anh không quay lại. “Nếu hôm đó anh giữ em lại… liệu có khác không?”

Cô nhìn anh.

Một tia chớp lóe lên ngoài trời.

“Không biết.” Cô đáp khẽ. “Có khi tụi mình lại tiếp tục làm khổ nhau.”

“Ừ.”

“Có khi…” cô dừng một chút, “mọi chuyện sẽ tốt hơn.”

Khải bật cười nhỏ.

Tiếng cười rất khẽ, gần như tan ngay trong tiếng mưa.

Rồi anh quay lại nhìn cô.

Khoảnh khắc đó, Vy nhận ra điều nguy hiểm nhất giữa những người từng yêu nhau không phải là còn ham muốn.

Mà là vẫn còn dịu dàng với nhau.

Cô quay mặt đi trước.

“Điện chắc sắp có lại rồi.”

“Ừ.”

“Mai còn họp sớm.”

“Ừ.”

Nhưng chẳng ai đứng dậy làm việc tiếp.

Căn phòng tối, tiếng mưa dày đặc, ký ức cũ len lỏi giữa khoảng cách chưa đầy vài mét.

Khải bước lại gần cô.

Chậm.

Đủ chậm để nếu muốn, Vy có thể tránh đi.

Nhưng cô không nhúc nhích.

Bàn tay anh khẽ chạm vào tóc cô, vuốt xuống như một thói quen cũ kỹ đã ăn vào bản năng.

“Em cắt tóc rồi.”

“Ừ.”

“Đẹp.”

Tim Vy đập mạnh đến khó chịu.

Cô ghét việc cơ thể mình vẫn nhớ cảm giác này.

Ghét việc chỉ một câu nói của anh cũng đủ làm mọi lớp phòng bị mềm xuống.

“Khải…”

“Ừ?”

“Đừng làm em tưởng tụi mình còn như trước.”

Anh im lặng vài giây.

Rồi rút tay về.

“Xin lỗi.”

Ngay lúc đó, điện bật sáng.

Cả căn phòng choáng ngợp trong ánh trắng lạnh lẽo của đèn neon.

Mọi thứ trở lại rõ ràng đến tàn nhẫn.

Hai người đứng đối diện nhau như vừa tỉnh khỏi một giấc mơ ngắn.

Laptop sáng lên.

Điều hòa chạy lại.

Điện thoại rung liên tục vì tin nhắn công việc.

Thành phố ngoài kia vẫn sống hối hả như chưa từng có cơn mưa nào.

Vy hít nhẹ một hơi rồi ngồi xuống ghế.

“Làm tiếp thôi.”

Khải nhìn cô vài giây.

“Ừ.”

Anh quay về bàn làm việc.

Không ai nói thêm chuyện cũ nữa.

Nhưng lúc cúi xuống mở file, Vy khẽ chạm vào môi mình — nơi không hiểu sao vẫn còn cảm giác nóng ran từ ánh mắt anh vài phút trước.

Ngoài cửa kính, mưa bắt đầu nhỏ dần.

Và đâu đó trong lòng hai người, có thứ tưởng đã chết từ lâu vừa âm thầm thức dậy.
Nhìn bố cục là biết AI viết
 
[Tham gia cuộc thi : "Dâm Văn Hội Tụ"]


Đêm đó mưa đổ xuống đường pasteur như thể ai vừa nghiêng cả bầu trời xuống mặt đường.

Tầng mười bảy của tòa nhà vẫn còn sáng đèn. Phòng làm việc cuối hành lang, nơi bộ phận thiết kế thường tăng ca mỗi khi sát deadline, chỉ còn lại hai người.

Vy ngồi bó gối trên ghế xoay, tóc buộc hờ, chiếc áo sơ mi trắng khoác ngoài váy đen đã nhăn ở tay áo. Màn hình laptop hắt ánh xanh lên gương mặt hơi tái vì mệt.

Còn Khải đứng bên cửa kính, tay cầm ly cà phê nguội ngắt từ lúc nào.

Hai người đã ly hôn được tám tháng.

Điều đáng buồn nhất không phải là chuyện ký đơn. Mà là sau từng ấy năm yêu nhau, họ vẫn hiểu thói quen của đối phương rõ đến mức đau đầu.

Vy biết Khải đang khó chịu vì anh cứ day day ngón tay vào thành ly mỗi lúc căng thẳng.

Khải biết Vy chưa ăn tối vì mỗi khi đói cô sẽ cắn mặt trong môi dưới đến đỏ lên.

Cả hai đều biết.

Và cả hai đều giả vờ không biết.

“Em sửa xong file chưa?” Khải hỏi mà mắt vẫn nhìn màn mưa ngoài cửa kính.

“Gần xong.”

“Client mai cần.”

“Em biết.”

Không khí lại chìm xuống.

Tiếng điều hòa khe khẽ chạy phía trên đầu.

Tiếng gõ bàn phím lách cách.

Tiếng mưa.

Chỉ vậy thôi mà ngột ngạt đến lạ.

Ngày trước họ từng có thể ngồi cạnh nhau cả đêm không chán. Khải code, Vy vẽ layout, chân cô gác lên đùi anh, thỉnh thoảng lại giật tai nghe của anh ra để bắt nghe thử một bài nhạc mới.

Rồi dần dần, công việc nhiều hơn.

Tin nhắn ít hơn.

Những câu “ăn chưa?” biến thành “gửi file chưa?”

Đến lúc nhận ra thì hai người đã ngủ chung một giường như hai hành khách đi nhờ trên cùng chuyến tàu.

Vy nhìn màn hình một lúc lâu rồi bất chợt lên tiếng:

“Anh vẫn hút thuốc à?”

Khải hơi khựng lại.

“Bỏ rồi.”

“Xạo.”

Anh cười nhạt.

“Nếu bỏ được thật thì chắc đã không ly hôn.”

Câu nói buông ra nhẹ tênh, nhưng đủ khiến căn phòng im lặng rất lâu.

Vy ghét cái kiểu đó của anh.

Lúc còn yêu, Khải luôn là người biết cách nói đúng thứ khiến cô mềm lòng nhất. Ngay cả khi đã kết thúc, anh vẫn giữ cái giọng trầm bình thản như thể mọi thứ chỉ là một đoạn nhạc buồn đi ngang qua đời mình.

Cô đứng dậy đi lấy nước.

Lúc quay lại, đèn vụt tắt.

Cả tầng chìm vào bóng tối.

Vy giật mình theo phản xạ. Ly nước trên tay nghiêng đi, nước lạnh tràn xuống cổ tay.

“Bình tĩnh.” Giọng Khải vang lên trong bóng tối. “Chắc cúp điện.”

Ngoài cửa kính, thành phố vẫn sáng rực. Chỉ riêng tầng này tối om.

Một tia chớp lóe lên, đủ để Vy nhìn thấy bóng anh đang tiến lại gần.

“Đưa ly đây.”

“Em tự được.”

“Vy.”

Chỉ một chữ thôi mà cô im lặng.

Anh lấy ly nước khỏi tay cô rồi đặt xuống bàn.

Khoảng cách giữa hai người quá gần.

Gần đến mức Vy ngửi được mùi nước hoa quen thuộc trên cổ áo anh — mùi gỗ trầm và thuốc lá nhạt mà cô từng ghét cay ghét đắng, nhưng sau này lại nhớ đến phát điên trong những đêm mất ngủ.

“Điện thoại em đâu?” Khải hỏi.

“Trong túi xách.”

“Đứng yên, anh bật đèn.”

Ánh đèn flash bật lên sau vài giây. Căn phòng hiện ra bằng thứ ánh sáng trắng nhợt nhạt.

Vy chợt bật cười.

“Gì vậy?”

“Trông anh như đang kể chuyện ma.”

Khải nhìn cô vài giây rồi cũng cười theo. Lần đầu tiên trong nhiều tháng, nét mặt anh dịu xuống thật sự.

Mưa ngoài kia càng lúc càng lớn.

Gió đập vào cửa kính thành từng tiếng trầm đục.

Vy kéo ghế ngồi xuống, co chân lên như một thói quen cũ. Khải ngồi đối diện, chống khuỷu tay lên bàn.

Có những người chỉ cần ngồi trước mặt nhau là mọi ký ức tự động quay về.

Không cần cố.

Không tránh được.

“Dạo này em ổn không?” anh hỏi nhỏ.

Vy im vài giây.

“Anh hỏi kiểu xã giao hay hỏi thật?”

“Hỏi thật.”

“Không ổn lắm.”

Khải gật đầu như thể anh đã biết trước.

“Còn anh?”

“Cũng vậy.”

Cô bật cười khẽ.

“Nghe vui ghê.”

Rồi cả hai cùng im.

Có tiếng sấm vang rất gần.

Vy vốn sợ sấm từ nhỏ. Ngày xưa mỗi lần mưa lớn cô đều chui vào lòng Khải ngủ, còn anh thì hay chọc : “Có anh ở đây rồi, trời đánh cũng đánh trúng anh trước.”

Nghĩ lại thấy trẻ con kinh khủng.

Nhưng có những thứ càng trẻ con lại càng khó quên.

Khải nhìn cô rất lâu rồi bất ngờ hỏi:

“Em có từng hối hận không?”

“Hối hận gì?”

“Ly hôn.”

Vy cúi đầu nhìn những ngón tay mình.

“Có.”

Câu trả lời đến nhanh hơn cô nghĩ.

“Nhưng nếu quay lại thời điểm đó…” cô nói tiếp, giọng chậm đi, “chắc em vẫn ký.”

Khải không nói gì.

Ánh đèn điện thoại hắt lên sống mũi cao và đôi mắt mệt mỏi của anh. Người đàn ông này từng là cả thanh xuân của cô. Từng là người cô muốn sinh con cùng, già đi cùng, cãi nhau rồi làm hòa đến hết đời.

Nhưng tình yêu đôi khi không chết vì hết yêu.

Nó chết vì mỏi.

Mỏi đến mức không còn sức giữ nhau nữa.

“Anh có biết điều em ghét anh nhất là gì không?” Vy hỏi.

“Ừ?”

“Lúc nào anh cũng im.”

“Anh tưởng như vậy sẽ đỡ cãi nhau.”

“Không.” Cô cười buồn. “Nó làm em thấy mình đang sống một mình.”

Mưa vẫn rơi.

Khải nhìn cô rất lâu rồi khẽ nói:

“Xin lỗi.”

Vy bỗng thấy sống mũi cay cay.

Đó là câu xin lỗi cô đã chờ suốt hai năm hôn nhân.

Đúng là con người rất kỳ lạ.

Thứ từng đau đáu muốn nghe, đến khi nghe được lại chỉ thấy buồn.

Khải đứng dậy, bước đến bên cửa kính. Anh tháo đồng hồ đặt lên bàn, kéo lỏng cổ áo sơ mi như thể đang rất mệt.

Vy nhìn bóng lưng ấy, bất giác nhớ tới những đêm cũ.

Những đêm cả hai nằm chen chúc trong căn phòng thuê bé xíu, trời nóng đến mức mất điện, Khải lấy bìa carton quạt cho cô ngủ còn mình thì thức đến sáng.

Hồi đó nghèo thật.

Nhưng yêu cũng thật.

“Vy.” Anh không quay lại. “Nếu hôm đó anh giữ em lại… liệu có khác không?”

Cô nhìn anh.

Một tia chớp lóe lên ngoài trời.

“Không biết.” Cô đáp khẽ. “Có khi tụi mình lại tiếp tục làm khổ nhau.”

“Ừ.”

“Có khi…” cô dừng một chút, “mọi chuyện sẽ tốt hơn.”

Khải bật cười nhỏ.

Tiếng cười rất khẽ, gần như tan ngay trong tiếng mưa.

Rồi anh quay lại nhìn cô.

Khoảnh khắc đó, Vy nhận ra điều nguy hiểm nhất giữa những người từng yêu nhau không phải là còn ham muốn.

Mà là vẫn còn dịu dàng với nhau.

Cô quay mặt đi trước.

“Điện chắc sắp có lại rồi.”

“Ừ.”

“Mai còn họp sớm.”

“Ừ.”

Nhưng chẳng ai đứng dậy làm việc tiếp.

Căn phòng tối, tiếng mưa dày đặc, ký ức cũ len lỏi giữa khoảng cách chưa đầy vài mét.

Khải bước lại gần cô.

Chậm.

Đủ chậm để nếu muốn, Vy có thể tránh đi.

Nhưng cô không nhúc nhích.

Bàn tay anh khẽ chạm vào tóc cô, vuốt xuống như một thói quen cũ kỹ đã ăn vào bản năng.

“Em cắt tóc rồi.”

“Ừ.”

“Đẹp.”

Tim Vy đập mạnh đến khó chịu.

Cô ghét việc cơ thể mình vẫn nhớ cảm giác này.

Ghét việc chỉ một câu nói của anh cũng đủ làm mọi lớp phòng bị mềm xuống.

“Khải…”

“Ừ?”

“Đừng làm em tưởng tụi mình còn như trước.”

Anh im lặng vài giây.

Rồi rút tay về.

“Xin lỗi.”

Ngay lúc đó, điện bật sáng.

Cả căn phòng choáng ngợp trong ánh trắng lạnh lẽo của đèn neon.

Mọi thứ trở lại rõ ràng đến tàn nhẫn.

Hai người đứng đối diện nhau như vừa tỉnh khỏi một giấc mơ ngắn.

Laptop sáng lên.

Điều hòa chạy lại.

Điện thoại rung liên tục vì tin nhắn công việc.

Thành phố ngoài kia vẫn sống hối hả như chưa từng có cơn mưa nào.

Vy hít nhẹ một hơi rồi ngồi xuống ghế.

“Làm tiếp thôi.”

Khải nhìn cô vài giây.

“Ừ.”

Anh quay về bàn làm việc.

Không ai nói thêm chuyện cũ nữa.

Nhưng lúc cúi xuống mở file, Vy khẽ chạm vào môi mình — nơi không hiểu sao vẫn còn cảm giác nóng ran từ ánh mắt anh vài phút trước.

Ngoài cửa kính, mưa bắt đầu nhỏ dần.

Và đâu đó trong lòng hai người, có thứ tưởng đã chết từ lâu vừa âm thầm thức dậy.


THẰNG NGU NÀY CÒN ĐÉO HIỂU TRUYỆN SEX LÀ GÌ
 
Kính chào anh em.
Tao thấy Xamvn đang kém khoản truyện sáng tác, trước đây thì có thiendia chuyên tổ chức cuộc thi này nọ, nhưng giờ bên họ yếu rồi nên tao muốn nhân cơ hội để vực lại Xamvn mình.


Sau khi chốt được thương vụ với các Shark Xam, thảo luận cùng @ManhThuong, tao đã được cho phép tổ chức event nho nhỏ mang tên "Dâm Văn Hội Tụ" dành cho ae có tài năng viết truyện.


Bật mí : Tổng giá trị giải thưởng lên đến 20 triệu.

ko dài dòng...

Anh em cứ tạo thớt viết ngay trong box " Trại sáng tác ", một thớt duy nhất cho toàn bộ bài dự thi.

Yêu cầu bài dự thi :

-Truyện phải có nội dung sex rõ ràng, không phải kiểu tình cảm suông hay tán tỉnh lằng nhằng.



-Độ dài khuyến khích từ 3000 - 8000 chữ (viết dài quá cũng được, ngắn quá thì hơi ít).



-Chủ đề tự do, miễn là dâm, có thể viết hiện đại, cổ đại, fantasy, học đường, công sở, loạn luân, NTR, BDSM... gì cũng chơi được.



- Viết bằng tiếng Việt, văn phong thoải mái, gần gũi.



- Không giới hạn bài thi mỗi người, viết nhiều truyện khác nhau cũng được ( nhớ tách ra thớt khác)



- Bài viết phải là truyện mới, chưa từng đăng ở đâu trước đó.



- Khi đăng bài phải ghi rõ: [Tham gia cuộc thi : "Dâm Văn Hội Tụ"]



- Không được chửi bới, lạc đề, xúc phạm thành viên khác trong phần bình luận.



- Ban tổ chức có quyền loại bài vi phạm thể lệ mà không cần báo trước.


Thời gian nộp bài: từ nay đến hết ngày 30/5



Giá trị giải thưởng :




- Giải nhất 10triệu



- Giải nhì 5triệu



- Giải ba 3 triệu



- Giải nhiều like nhất 2tr





BTC sẽ được tổng hợp và đánh giá bài thi vào ngày 20/6, ngày trao giải vào 23/6. Lưu ý : tiêu chí đánh giá truyện hay là bí mật quốc gia, truyện chưa hoàn vẫn có thể đoạt giải nhưng bị giam 50% tiền thưởng cho đến khi hoàn thành sẽ được tất toán.

Còn chờ gì nữa? thể hiện tài năng của Xamer chân chính đi anh em. Chúc may mắn.
Tiền thưởng chuyển qua ngân hàng hả? :))
 
Top