Có Hình [Tham gia cuộc thi : "Dâm Văn Hội Tụ"] Mắt biếc ngoại truyện - Tình yêu đến muộn.

Buổi sáng hôm ấy, trời Đo Đo bảng lảng một màn sương muối dày đặc, cái lạnh cuối đông như muốn khía vào da thịt con người những vết cắt ngọt lịm. Bóng dáng Ngạn trải dài theo con đường mòn đất đỏ bazan. Hành lý của gã chẳng có gì ngoài cây đàn guitar cũ kỹ, vài bộ quần áo bạc màu sương gió và một trái tim in hằn những vết thương.

Gã không trách Hà Lan chỉ là em cần nhiều hơn ở Gã. Còn gã chẳng có gì ngoài cây đàn guitar và những bản tình ca buồn. Gã muốn trốn chạy, không chỉ trốn chạy đôi mắt biếc của Hà Lan, đôi mắt đã giam cầm linh hồn gã trong tình yêu đơn phương. Gã còn đang trốn chạy một đôi mắt khác, cũng trong veo như hồ thu, long lanh sức sống thanh xuân.

Ngày Trà Long (Tea Dragon) đỗ đại học, gã biết thế giới của con bé đã rộng mở. Nó chẳng còn là cô bé đứng nép sau lưng gã dưới bóng cây Sầu Đông. Không còn là cô bé học sinh đòi gã chở qua những bìa rừng hoang vắng để nghe gã gẩy lên những bản tình ca buồn. Trà Long đã lớn, đã là một thiếu nữ mang trọn vẹn hình bóng của mẹ nó ngày xưa, nhưng lại sở hữu một tâm hồn vẹn nguyên, nồng nhiệt và không hề có sự phản trắc của phố thị.

Xa xa thấp thoáng bóng chiếc xe đò cũ kỹ, móp méo bên hông, sơn tróc từng mảng lớn. Đó là chuyến xe duy nhất trong ngày đưa những kẻ trốn chạy tìm đến chân trời mới.

Bỗng một giọng nói trong trẻo cất lên phía sau Ngạn:

"Chú Ngạn...". Ngạn quay lại bắt gặp ánh mắt trong veo của Trà Long, hôm nay nó long lanh hơn bình thường.

Gã khẽ mỉm cười vuốt đôi má ửng hồng của cô bé.

“Chú thực sự phải đi sao”? Giọng Trà Long nhỏ rí, run rẩy giữa tiếng động cơ gầm rú của chiếc xe đò.

Ngạn khẽ thở dài, làn hơi ấm thoát ra từ khuôn miệng gã nhanh chóng tan biến vào hư không thành một làn khói trắng. Gã gật đầu, nụ cười méo mó hiện trên gương mặt phong sương:

"Tụi nhỏ trên bản miền núi đangcần một người thầy giáo như chú con à. Con cũng phải lên thành phố nhập học rồi, đường tương lai của con còn rộng mở phía trước."

Trà Long cắn chặt môi, đôi mắt em chợt dâng lên một tầng nước mỏng, lấp lánh nhưng kiên cường, không chịu để rơi xuống. Em bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, ngước nhìn gã bằng một ánh mắt mang theo cả sự trưởng thành lẫn chút bướng bỉnh vốn có:

"Thành phố lớn lắm, người ta bảo phố thị rực rỡ đèn hoa, dễ làm người ta quên đi lối về. Nhưng chú biết tính em mà... Cái gì đã bén rễ ở đất Đo Đo này, có đem đi trồng ở đâu cũng không thay lòng đổi dạ được. Huống chi, cây sầu đông đầu làng qua bao mùa thay lá thì gốc của nó vẫn nằm sâu dưới lòng đất cũ thôi chú."

Chiếc xe bon bon lăn bánh, đưa gã rời xa dần Đo Đo. Qua lăng kính hoen ố bụi đường của cửa sổ xe, Ngạn nhìn trân trân ra phía sau. Ngôi làng nhỏ đang lùi lại mờ dần sau bụi đỏ, mang theo toàn bộ thanh xuân, ký ức và cả những vết sẹo tình yêu đầu đời của gã. Từng rặng tre già, từng lối mòn rợp bóng sầu đông, nơi gã từng lang thang với cây đàn guitar để dệt nên một mối tình vô vọng với Hà Lan, giờ đây đang vụt qua như một thước phim quay chậm. Mỗi một gốc cây, bờ đất ở Đo Đo đều in dấu một mảnh hồn gã, một mảnh hồn đầy những vết trầy xước chưa bao giờ lành lặn. Gã ra đi, mang theo một trái tim rướm máu nhưng cũng là để trốn chạy một định mệnh mới đang bủa vây.
 
Ở phía ngược lại của chuyến hành trình, Trà Long vẫn đứng yên bên rìa đường. Đôi mắt biếc của em,đôi mắt kế thừa trọn vẹn sự trong trẻo của người mẹ, nhưng lại mang một ánh nhìn kiên định, nồng nàn của riêng em,lặng lẽ nhìn theo bóng chiếc xe xa dần. Trong đôi mắt ấy không có sự oán hận, chỉ có một nỗi buồn mênh mang và một niềm tin câm lặng. Em không khóc, không đuổi theo, nhưng ánh nhìn ấy bám riết lấy chiếc xe như một lời thề nguyền son sắt của đất quê.

Bản làng đón Ngạn bằng cái lạnh cắt da cắt thịt và những cơn sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn. Ngôi trường em nhỏ miền núi chỉ là một vài nếp nhà tranh tre nứa lá thưa thớt nằm chênh vênh bên sườn đồi. Những đứa trẻ ở đây mắt sáng, môi thâm vì lạnh, đầu trần chân đất nhưng nụ cười của chúng hồn nhiên như hoa ban rừng.

Gã lao vào công việc dập xóa nạn mù chữ như một kẻ tu hành đi tìm sự giải thoát. Ban ngày, gã dạy tụi nhỏ đánh vần, tập viết. Buổi tối, gã thắp ngọn đèn dầu tù mù, ngồi chấm bài bên tiếng gió ngàn rít qua khe liếp. Gã cố làm cho mình bận rộn, cố làm cho cơ thể mỏi nhừ để khi đặt lưng xuống chiếu là có thể chìm vào giấc ngủ không mộng mị. Gã muốn quên đi Đo Đo. Gã muốn quên đi Hà Lan. Và trên hết, gã muốn xóa nhòa hình bóng của Trà Long trong tâm tưởng.

Nhưng sương mù vùng cao không che giấu được nỗi lòng của một kẻ đa mang. Ở nơi thâm sơn cùng cốc này, khi mọi âm thanh của đời sống thường nhật lắng xuống, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng suối chảy rì rầm xa xa, nỗi nhớ lại trỗi dậy, dữ dội và cào xé hơn bao giờ hết.

Điều kỳ lạ là, trong những đêm dài thức trắng bên bếp lửa bập bùng, gương mặt hiện lên trong tâm trí Ngạn không còn là Hà Lan nữa. Đôi mắt biếc của ngày xưa dường như đã lùi vào một ngăn kéo ký ức xa xăm, nhạt nhòa như một bức ảnh cũ phai màu theo năm tháng. Thay vào đó, hình ảnh chiếm trọn tâm hồn gã lại là Trà Long. Gã nhận ra rằng mình đã yêu em.

Đó không phải là thứ tình thương bao la của một người chú dành cho cháu gái, cũng không phải là lòng trắc ẩn dành cho một đứa trẻ thiếu vắng tình cha. Đó là tình yêu. Một thứ tình yêu nam nữ đích thực, nóng bỏng và đầy khao khát.

Những bức thư Trà Long gửi từ thành phố về cho gã, gã đều đọc không sót một chữ. Em kể về cuộc sống sinh viên, về những con đường phố thị rực rỡ ánh đèn, nhưng dòng nào cũng kết thúc bằng câu hỏi: “Chú Ngạn bao giờ về? Đêm nào em cũng mơ thấy cây sầu đông làng mình...”.

Thế gian vẫn thường cười chê, bảo Ngạn là kẻ khờ khạo, kẻ lụy tình. Nhưng họ đâu biết rằng, Ngạn tuy thư sinh, tuy khờ khạo trong mắt người đời, nhưng gã vẫn là một người đàn ông trưởng thành với đầy đủ những nhục dục bản năng của một con đực. Gã cũng có những khát khao xác thịt, cũng có những lúc dòng máu trong người cuộn chảy khi nghĩ về một bờ môi, một vòng tay ấm áp.

Thế nhưng, giá giáo và khuôn phép bản thân được rèn giũa từ gia đình, từ cái đạo đức của một thầy giáo miền quê không cho phép gã buông thả. Gã khinh miệt thứ nhục dục tầm thường, thứ khoái cảm thể xác trần trụi mà người ta có thể dễ dàng mua được ở những chốn phồn hoa đô hội, hay những mối tình chớp nhoáng qua đường. Gã không bao giờ cho phép mình tìm đến những người đàn bà phong sương để thỏa mãn bản năng, hay để cho một người phụ nữ xa lạ nào đó phá bỏ sự trinh bạch trong tâm hồn lẫn thể xác của gã. Gã chờ đợi một sự thăng hoa giữa tình yêu thuần khiết và xác thịt, nơi mà sự hòa quyện của hai cơ thể phải là kết quả viên mãn của một tình yêu sâu sắc, được bảo chứng bằng sự thủy chung và tôn trọng tuyệt đối.
 
Sửa lần cuối:
Sau hai năm đằng đẵng tự lưu đày nơi viễn xứ, Ngạn quyết định trở về. Gã không thể trốn chạy mãi mãi. Gã phải đối mặt với định mệnh của đời mình. Ngạn về đến làng Đo Đo vào một buổi chiều tà. Ngôi làng vẫn thế, vẫn những rặng tre xanh rì rào trong gió, vẫn mùi khói lam chiều vương vấn trên những mái tranh. Nhưng lòng Ngạn thì đã khác. Cảm giác hồi hộp, lo âu xen lẫn háo hức khiến bước chân gã trở nên vội vã.

Tối hôm đó, Ngạn và em bước đi bên nhau. Không gian trở nên thơ mộng và huyền ảo đến lạ kỳ. Đêm nay, trăng non treo chếch xếch đầu cành, tỏa thứ ánh sáng dịu mát xuống làng quê. Dưới chân đê, tiếng dế mèn rỉ rả, tiếng ếch nhái uôm uôm từ những vũng nước đồng xâm xấp hòa vào nhau, tạo nên một bản tình ca đồng quê êm dịu, nguyên sơ và thuần khiết. Gió từ sông thổi vào mát rượi, mang theo hương vị của phù sa, của lúa non và của cỏ dại.

Sự im lặng giữa hai người không hề ngột ngạt mà ngược lại, nó chứa đựng một thứ điện từ dồn nén, chỉ chờ một mồi lửa để bùng nổ. Khuôn phép và lý trí của Gã lúc này đang đấu tranh những trận cuối cùng, nhưng chúng đã quá rệu rã trước sự hiện diện bằng xương bằng thịt của người con gái gã yêu.

Bất thình lình, Trà Long dừng bước. Em quay người lại, đối diện với Ngạn. Dưới ánh trăng mờ ảo, Ngạn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má em, lấp lánh như những hạt ngọc. Không một cảnh báo, không một sự ngập ngừng, Trà Long bước tới, dang hai tay ôm ghì lấy thắt lưng Ngạn. Em áp khuôn mặt nóng hổi của mình vào lồng ngực gã, hai vai run lên bần bật vì xúc động. Em thổn thức, giọng nghẹn ngào nhưng rành rọt, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của đồng quê:

“Chú ơi, em yêu chú!”

Ngạn đứng trơ ra trong giây lát, rồi như một bản năng trỗi dậy sau bao năm tháng kìm nén, gã vòng tay ôm chặt lấy Trà Long. Gã ôm em bằng tất cả sức mạnh của một người đàn ông, như muốn khảm em vào da thịt mình, như muốn bù đắp cho hai năm cô đơn lạnh giá nơi núi rừng hoang vu.

Gã từ từ nâng cằm Trà Long lên. Trong bóng tối giao hòa của đất trời, đôi môi của em đang run rẩy, ướt đẫm nước mắt và nóng hổi một khát khao hiến dâng. Ngạn đưa ngón tay gầy guộc lên vuốt nhẹ bờ môi ấy, cảm nhận sự mềm mại và sức sống thanh xuân mơn mởn. Gã không còn nghĩ đến Hà Lan, không còn nghĩ đến quá khứ. Lúc này, trước mắt gã, trong vòng tay gã, chỉ có Trà Long.

Giữa không gian tĩnh mịch trên triền đê làng Đo Đo, sự xuất hiện bằng xương bằng thịt của Trà Long cùng lời thổn thức "Em yêu chú" đã chính thức thiêu rụi mảnh xích cuối cùng của lý trí phong kiến trong Ngạn. Đêm nay, gã không còn là người thầy giáo làng Khắc Kỷ, cũng chẳng còn là gã Ngạn si tình khờ khạo của quá khứ. Dưới ánh trăng non mờ ảo, gã là một người đàn ông trưởng thành, tràn trề sinh lực với những bản năng gốc rễ mạnh mẽ nhất của một con đực đang khao khát chiếm hữu người đàn bà mình yêu.

Ngạn siết chặt vòng tay, ép sát cơ thể nảy nở, phập phồng sức sống tuổi đôi mươi của Trà Long vào lồng ngực vững chãi của mình. Nụ hôn của gã rơi xuống, không còn là sự nâng niu, vỗ về mà mang tính chất chiếm đoạt, bạo liệt. Gã ngấu nghiến đôi môi mọng ướt của em, đầu lưỡi nóng hổi luồn sâu vào khoang miệng ngọt lịm, quấn quýt lấy lưỡi Trà Long một cách cuồng nhiệt. Trà Long run rẩy lên từng hồi, em khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ qua kẽ răng, tiếng kêu kích thích ấy ném vào tâm trí Ngạn một mồi lửa lớn. Em rướn người, hai tay ôm ghì lấy cổ gã, chủ động đón nhận sự xâm chiếm mạnh mẽ này.

Hơi thở của hai người dồn dập, nóng rực hòa vào tiếng côn trùng rên rỉ dưới chân đê. Bản năng xác thịt thôi thúc, đôi bàn tay gầy guộc nhưng gân guốc của Ngạn bắt đầu trượt dài từ bờ vai tròn trịa xuống thắt lưng thon thả, rồi không tự chủ được mà luồn qua tà áo lụa mỏng, chạm trực tiếp vào làn da mịn màng, ấm nóng của Trà Long. Một luồng điện rạo rực chạy dọc sống lưng cả hai. Ngạn cảm nhận rõ ràng sự săn chắc, căng tràn của bầu ngực em đang ép chặt vào ngực mình qua lớp vải mỏng.

Gã dứt khỏi nụ hôn sâu, hơi thở hổn hển, đôi mắt hằn lên những tia máu của dục vọng nguyên thủy. Gã nhìn thẳng vào đôi mắt biếc đang đắm chìm trong tình ái của Trà Long, giọng trầm đục và khàn đặc:

"Trà Long... Chú yêu em."

Trà Long không hề né tránh ánh mắt rực lửa của Ngạn. Em thở dốc, hai má ửng hồng dưới ánh trăng, đôi môi mọng khẽ mấp máy, thanh âm mang theo cả sự kiên định khi đấu tranh giữa trinh trắng, phẩm hạnh của người con gái và tình yêu, khát khao hiến dâng tột cùng:

"Em là của chú... Đêm nay, mọi thứ của em đều thuộc về chú. Đừng bỏ rơi em nữa."

Lời chấp thuận của em như một chiếc van xả cho đập nước dục vọng đang chực chờ vỡ tung. Ngạn dứt khoát dìu Trà Long nằm xuống thảm cỏ mềm mại, khuất sau bóng vạt ngô xanh mướt bên triền đê. Giữa đất trời bao la, gã từ tốn nhưng dứt khoát cởi bỏ những rào cản y phục cuối cùng, phơi bày hai cơ thể thanh tân và cường tráng dưới ánh trăng non.

Đôi bàn tay Ngạn chu du khắp những đường cong mơn mởn của người thiếu nữ, khơi dậy những thanh âm rên rỉ đầy hoan lạc từ khuôn miệng nhỏ nhắn của Trà Long. Từng tấc da thịt chạm vào nhau, nóng bỏng như muốn thiêu đốt cả màn đêm đồng quê. Sự trần trụi của xác thịt lúc này không hề mang dáng dấp của sự đê hèn, dung tục; bởi lẽ, mỗi một nhịp chạm, mỗi một hơi thở gấp gáp và sự hòa quyện thể xác mãnh liệt này chính là kết quả viên mĩ, là sự thăng hoa tối thượng sau bao năm kìm nén, giằng xé giữa tình yêu thuần khiết và bản năng đàn ông của Ngạn. Gã dâng hiến trọn vẹn sự tinh túy, tôn nghiêm của đời trai trẻ cho em, và Trà Long cũng đáp lại bằng sự nguyên sơ, nồng nhiệt nhất của người đàn bà đích thực đời gã, hai ngườiđã hòa vào làm một.

Lần này gã sẽ không để lỡ đôi mắt biếc một lần nữa!
 
Dâm văn nhưng không có cảnh địt bọp sấm sex cảnh cuối không đã, không phàm tục, nhục dục gì hết. Tôi chê.

Khuyến nghị cảnh cuối nên thêm nhiều mô tả ví dụ: la hán đẩy xe bò, thượng đế bế quan âm, Tiên cô nhổ củ cải tiên ông. Tiên ông thông lỗ đuýt tiên cô, Tiên nữ ngắt nhũ hoa,... phải có những pha mơn trớn như ngũ hổ vồ xôi, thiên lôi bắt bướm,ngũ mã phanh thây,... nói chung là chưa đủ đô.
 
Sửa lần cuối:
Ở phía ngược lại của chuyến hành trình, Trà Long vẫn đứng yên bên rìa đường. Đôi mắt biếc của em,đôi mắt kế thừa trọn vẹn sự trong trẻo của người mẹ, nhưng lại mang một ánh nhìn kiên định, nồng nàn của riêng em,lặng lẽ nhìn theo bóng chiếc xe xa dần. Trong đôi mắt ấy không có sự oán hận, chỉ có một nỗi buồn mênh mang và một niềm tin câm lặng. Em không khóc, không đuổi theo, nhưng ánh nhìn ấy bám riết lấy chiếc xe như một lời thề nguyền son sắt của đất quê.

Bản làng đón Ngạn bằng cái lạnh cắt da cắt thịt và những cơn sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn. Ngôi trường em nhỏ miền núi chỉ là một vài nếp nhà tranh tre nứa lá thưa thớt nằm chênh vênh bên sườn đồi. Những đứa trẻ ở đây mắt sáng, môi thâm vì lạnh, đầu trần chân đất nhưng nụ cười của chúng hồn nhiên như hoa ban rừng.

Gã lao vào công việc dập xóa nạn mù chữ như một kẻ tu hành đi tìm sự giải thoát. Ban ngày, gã dạy tụi nhỏ đánh vần, tập viết. Buổi tối, gã thắp ngọn đèn dầu tù mù, ngồi chấm bài bên tiếng gió ngàn rít qua khe liếp. Gã cố làm cho mình bận rộn, cố làm cho cơ thể mỏi nhừ để khi đặt lưng xuống chiếu là có thể chìm vào giấc ngủ không mộng mị. Gã muốn quên đi Đo Đo. Gã muốn quên đi Hà Lan. Và trên hết, gã muốn xóa nhòa hình bóng của Trà Long trong tâm tưởng.

Nhưng sương mù vùng cao không che giấu được nỗi lòng của một kẻ đa mang. Ở nơi thâm sơn cùng cốc này, khi mọi âm thanh của đời sống thường nhật lắng xuống, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng suối chảy rì rầm xa xa, nỗi nhớ lại trỗi dậy, dữ dội và cào xé hơn bao giờ hết.

Điều kỳ lạ là, trong những đêm dài thức trắng bên bếp lửa bập bùng, gương mặt hiện lên trong tâm trí Ngạn không còn là Hà Lan nữa. Đôi mắt biếc của ngày xưa dường như đã lùi vào một ngăn kéo ký ức xa xăm, nhạt nhòa như một bức ảnh cũ phai màu theo năm tháng. Thay vào đó, hình ảnh chiếm trọn tâm hồn gã lại là Trà Long. Gã nhận ra rằng mình đã yêu em.

Đó không phải là thứ tình thương bao la của một người chú dành cho cháu gái, cũng không phải là lòng trắc ẩn dành cho một đứa trẻ thiếu vắng tình cha. Đó là tình yêu. Một thứ tình yêu nam nữ đích thực, nóng bỏng và đầy khao khát.

Những bức thư Trà Long gửi từ thành phố về cho gã, gã đều đọc không sót một chữ, nhưng một lời hứa lặng lẽ được giữ lại. Em kể về cuộc sống sinh viên, về những con đường phố thị rực rỡ ánh đèn, nhưng dòng nào cũng kết thúc bằng câu hỏi: “Chú Ngạn bao giờ về? Đêm nào em cũng mơ thấy cây sầu đông làng mình...”

Thế gian vẫn thường cười chê, bảo Ngạn là kẻ khờ khạo, kẻ lụy tình. Nhưng họ đâu biết rằng, Ngạn tuy thư sinh, tuy khờ khạo trong mắt người đời, nhưng gã vẫn là một người đàn ông trưởng thành với đầy đủ những nhục dục bản năng của một con đực. Gã cũng có những khát khao xác thịt, cũng có những lúc dòng máu trong người cuộn chảy khi nghĩ về một bờ môi, một vòng tay ấm áp.

Thế nhưng, giá giáo và khuôn phép bản thân được rèn giũa từ gia đình, từ cái đạo đức của một thầy giáo miền quê không cho phép gã buông thả. Gã khinh miệt thứ nhục dục tầm thường, thứ khoái cảm thể xác trần trụi mà người ta có thể dễ dàng mua được ở những chốn phồn hoa đô hội, hay những mối tình chớp nhoáng qua đường. Gã không bao giờ cho phép mình tìm đến những người đàn bà phong sương để thỏa mãn bản năng, hay để cho một người phụ nữ xa lạ nào đó phá bỏ sự trinh bạch trong tâm hồn lẫn thể xác của gã. Gã chờ đợi một sự thăng hoa giữa tình yêu thuần khiết và xác thịt, nơi mà sự hòa quyện của hai cơ thể phải là kết quả viên mãn của một tình yêu sâu sắc, được bảo chứng bằng sự thủy chung và tôn trọng tuyệt đối.
Văn phong đã nhiều cảm xúc hơn hẳn hồi đầu tôi biết bạn.
Nhưng mà đây có phải là dâm văn đâu? 😉
Hay bạn viết sẵn 1 2 3 để sau này sửa thành mấy chapter nữa?
 
Văn phong đã nhiều cảm xúc hơn hẳn hồi đầu tôi biết bạn.
Nhưng mà đây có phải là dâm văn đâu? 😉
Hay bạn viết sẵn 1 2 3 để sau này sửa thành mấy chapter nữa?
Mình không muốn cái dâm nó trần trụi quá với hình tượng nhân vật Ngạn. =))
 
Sửa lần cuối:
r3Q35sK.jpg
 
Hà Lan hướng ngoại
Ngạn thời trẻ cũng hướng ngoại (đánh đấm, leo trèo, combo combat cướp dùi trống nhiệt vkl)
Đhs dậy thì xong hướng nội level max :vozvn (21):

// thực ra Trà Long và đoạn sau là giấc mơ của tml Ngạn. Nó đã bị chết não sau những cú đấm karate của tml Dũng của võ đường Ánh Sáng.
 
Sau hai năm đằng đẵng tự lưu đày nơi viễn xứ, Ngạn quyết định trở về. Gã không thể trốn chạy mãi mãi. Gã phải đối mặt với định mệnh của đời mình. Ngạn về đến làng Đo Đo vào một buổi chiều tà. Ngôi làng vẫn thế, vẫn những rặng tre xanh rì rào trong gió, vẫn mùi khói lam chiều vương vấn trên những mái tranh. Nhưng lòng Ngạn thì đã khác. Cảm giác hồi hộp, lo âu xen lẫn háo hức khiến bước chân gã trở nên vội vã.

Tối hôm đó, Ngạn và em bước đi bên nhau. Không gian trở nên thơ mộng và huyền ảo đến lạ kỳ. Đêm nay, trăng non treo chếch xếch đầu cành, tỏa thứ ánh sáng dịu mát xuống làng quê. Dưới chân đê, tiếng dế mèn rỉ rả, tiếng ếch nhái uôm uôm từ những vũng nước đồng xâm xấp hòa vào nhau, tạo nên một bản tình ca đồng quê êm dịu, nguyên sơ và thuần khiết. Gió từ sông thổi vào mát rượi, mang theo hương vị của phù sa, của lúa non và của cỏ dại.

Sự im lặng giữa hai người không hề ngột ngạt mà ngược lại, nó chứa đựng một thứ điện từ dồn nén, chỉ chờ một mồi lửa để bùng nổ. Khuôn phép và lý trí của Gã lúc này đang đấu tranh những trận cuối cùng, nhưng chúng đã quá rệu rã trước sự hiện diện bằng xương bằng thịt của người con gái gã yêu.

Bất thình lình, Trà Long dừng bước. Em quay người lại, đối diện với Ngạn. Dưới ánh trăng mờ ảo, Ngạn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má em, lấp lánh như những hạt ngọc. Không một cảnh báo, không một sự ngập ngừng, Trà Long bước tới, dang hai tay ôm ghì lấy thắt lưng Ngạn. Em áp khuôn mặt nóng hổi của mình vào lồng ngực gã, hai vai run lên bần bật vì xúc động. Em thổn thức, giọng nghẹn ngào nhưng rành rọt, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của đồng quê:

“Chú ơi, em yêu chú!”

Ngạn đứng trơ ra trong giây lát, rồi như một bản năng trỗi dậy sau bao năm tháng kìm nén, gã vòng tay ôm chặt lấy Trà Long. Gã ôm em bằng tất cả sức mạnh của một người đàn ông, như muốn khảm em vào da thịt mình, như muốn bù đắp cho hai năm cô đơn lạnh giá nơi núi rừng hoang vu.

Gã từ từ nâng cằm Trà Long lên. Trong bóng tối giao hòa của đất trời, đôi môi của em đang run rẩy, ướt đẫm nước mắt và nóng hổi một khát khao hiến dâng. Ngạn đưa ngón tay gầy guộc lên vuốt nhẹ bờ môi ấy, cảm nhận sự mềm mại và sức sống thanh xuân mơn mởn. Gã không còn nghĩ đến Hà Lan, không còn nghĩ đến quá khứ. Lúc này, trước mắt gã, trong vòng tay gã, chỉ có Trà Long.

Giữa không gian tĩnh mịch trên triền đê làng Đo Đo, sự xuất hiện bằng xương bằng thịt của Trà Long cùng lời thổn thức "Em yêu chú" đã chính thức thiêu rụi mảnh xích cuối cùng của lý trí phong kiến trong Ngạn. Đêm nay, gã không còn là người thầy giáo làng Khắc Kỷ, cũng chẳng còn là gã Ngạn si tình khờ khạo của quá khứ. Dưới ánh trăng non mờ ảo, gã là một người đàn ông trưởng thành, tràn trề sinh lực với những bản năng gốc rễ mạnh mẽ nhất của một con đực đang khao khát chiếm hữu người đàn bà mình yêu.

Ngạn siết chặt vòng tay, ép sát cơ thể nảy nở, phập phồng sức sống tuổi đôi mươi của Trà Long vào lồng ngực vững chãi của mình. Nụ hôn của gã rơi xuống, không còn là sự nâng niu, vỗ về mà mang tính chất chiếm đoạt, bạo liệt. Gã ngấu nghiến đôi môi mọng ướt của em, đầu lưỡi nóng hổi luồn sâu vào khoang miệng ngọt lịm, quấn quýt lấy lưỡi Trà Long một cách cuồng nhiệt. Trà Long run rẩy lên từng hồi, em khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ qua kẽ răng, tiếng kêu kích thích ấy ném vào tâm trí Ngạn một mồi lửa lớn. Em rướn người, hai tay ôm ghì lấy cổ gã, chủ động đón nhận sự xâm chiếm mạnh mẽ này.

Hơi thở của hai người dồn dập, nóng rực hòa vào tiếng côn trùng rên rỉ dưới chân đê. Bản năng xác thịt thôi thúc, đôi bàn tay gầy guộc nhưng gân guốc của Ngạn bắt đầu trượt dài từ bờ vai tròn trịa xuống thắt lưng thon thả, rồi không tự chủ được mà luồn qua tà áo lụa mỏng, chạm trực tiếp vào làn da mịn màng, ấm nóng của Trà Long. Một luồng điện rạo rực chạy dọc sống lưng cả hai. Ngạn cảm nhận rõ ràng sự săn chắc, căng tràn của bầu ngực em đang ép chặt vào ngực mình qua lớp vải mỏng.

Gã dứt khỏi nụ hôn sâu, hơi thở hổn hển, đôi mắt hằn lên những tia máu của dục vọng nguyên thủy. Gã nhìn thẳng vào đôi mắt biếc đang đắm chìm trong tình ái của Trà Long, giọng trầm đục và khàn đặc:

"Trà Long... Chú yêu em."

Trà Long không hề né tránh ánh mắt rực lửa của Ngạn. Em thở dốc, hai má ửng hồng dưới ánh trăng, đôi môi mọng khẽ mấp máy, thanh âm mang theo cả sự kiên định khi đấu tranh giữa trinh trắng, phẩm hạnh của người con gái và tình yêu, khát khao hiến dâng tột cùng:

"Em là của chú... Đêm nay, mọi thứ của em đều thuộc về chú. Đừng bỏ rơi em nữa."

Lời chấp thuận của em như một chiếc van xả cho đập nước dục vọng đang chực chờ vỡ tung. Ngạn dứt khoát dìu Trà Long nằm xuống thảm cỏ mềm mại, khuất sau bóng vạt ngô xanh mướt bên triền đê. Giữa đất trời bao la, gã từ tốn nhưng dứt khoát cởi bỏ những rào cản y phục cuối cùng, phơi bày hai cơ thể thanh tân và cường tráng dưới ánh trăng non.

Đôi bàn tay Ngạn chu du khắp những đường cong mơn mởn của người thiếu nữ, khơi dậy những thanh âm rên rỉ đầy hoan lạc từ khuôn miệng nhỏ nhắn của Trà Long. Từng tấc da thịt chạm vào nhau, nóng bỏng như muốn thiêu đốt cả màn đêm đồng quê. Sự trần trụi của xác thịt lúc này không hề mang dáng dấp của sự đê hèn, dung tục; bởi lẽ, mỗi một nhịp chạm, mỗi một hơi thở gấp gáp và sự hòa quyện thể xác mãnh liệt này chính là kết quả viên mĩ, là sự thăng hoa tối thượng sau bao năm kìm nén, giằng xé giữa tình yêu thuần khiết và bản năng đàn ông của Ngạn. Gã dâng hiến trọn vẹn sự tinh túy, tôn nghiêm của đời trai trẻ cho em, và Trà Long cũng đáp lại bằng sự nguyên sơ, nồng nhiệt nhất của người đàn bà đích thực đời gã, hai ngườiđã hòa vào làm một.

Lần này gã sẽ không để lỡ đôi mắt biếc một lần nữa!
kinh thậc @chó đen chó đỏ chó vàng
 
Top