Buổi sáng hôm ấy, trời Đo Đo bảng lảng một màn sương muối dày đặc, cái lạnh cuối đông như muốn khía vào da thịt con người những vết cắt ngọt lịm. Bóng dáng Ngạn trải dài theo con đường mòn đất đỏ bazan. Hành lý của gã chẳng có gì ngoài cây đàn guitar cũ kỹ, vài bộ quần áo bạc màu sương gió và một trái tim in hằn những vết thương.
Gã không trách Hà Lan chỉ là em cần nhiều hơn ở Gã. Còn gã chẳng có gì ngoài cây đàn guitar và những bản tình ca buồn. Gã muốn trốn chạy, không chỉ trốn chạy đôi mắt biếc của Hà Lan, đôi mắt đã giam cầm linh hồn gã trong tình yêu đơn phương. Gã còn đang trốn chạy một đôi mắt khác, cũng trong veo như hồ thu, long lanh sức sống thanh xuân.
Ngày Trà Long (Tea Dragon) đỗ đại học, gã biết thế giới của con bé đã rộng mở. Nó chẳng còn là cô bé đứng nép sau lưng gã dưới bóng cây Sầu Đông. Không còn là cô bé học sinh đòi gã chở qua những bìa rừng hoang vắng để nghe gã gẩy lên những bản tình ca buồn. Trà Long đã lớn, đã là một thiếu nữ mang trọn vẹn hình bóng của mẹ nó ngày xưa, nhưng lại sở hữu một tâm hồn vẹn nguyên, nồng nhiệt và không hề có sự phản trắc của phố thị.
Xa xa thấp thoáng bóng chiếc xe đò cũ kỹ, móp méo bên hông, sơn tróc từng mảng lớn. Đó là chuyến xe duy nhất trong ngày đưa những kẻ trốn chạy tìm đến chân trời mới.
Bỗng một giọng nói trong trẻo cất lên phía sau Ngạn:
"Chú Ngạn...". Ngạn quay lại bắt gặp ánh mắt trong veo của Trà Long, hôm nay nó long lanh hơn bình thường.
Gã khẽ mỉm cười vuốt đôi má ửng hồng của cô bé.
“Chú thực sự phải đi sao”? Giọng Trà Long nhỏ rí, run rẩy giữa tiếng động cơ gầm rú của chiếc xe đò.
Ngạn khẽ thở dài, làn hơi ấm thoát ra từ khuôn miệng gã nhanh chóng tan biến vào hư không thành một làn khói trắng. Gã gật đầu, nụ cười méo mó hiện trên gương mặt phong sương:
"Tụi nhỏ trên bản miền núi đangcần một người thầy giáo như chú con à. Con cũng phải lên thành phố nhập học rồi, đường tương lai của con còn rộng mở phía trước."
Trà Long cắn chặt môi, đôi mắt em chợt dâng lên một tầng nước mỏng, lấp lánh nhưng kiên cường, không chịu để rơi xuống. Em bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, ngước nhìn gã bằng một ánh mắt mang theo cả sự trưởng thành lẫn chút bướng bỉnh vốn có:
"Thành phố lớn lắm, người ta bảo phố thị rực rỡ đèn hoa, dễ làm người ta quên đi lối về. Nhưng chú biết tính em mà... Cái gì đã bén rễ ở đất Đo Đo này, có đem đi trồng ở đâu cũng không thay lòng đổi dạ được. Huống chi, cây sầu đông đầu làng qua bao mùa thay lá thì gốc của nó vẫn nằm sâu dưới lòng đất cũ thôi chú."
Chiếc xe bon bon lăn bánh, đưa gã rời xa dần Đo Đo. Qua lăng kính hoen ố bụi đường của cửa sổ xe, Ngạn nhìn trân trân ra phía sau. Ngôi làng nhỏ đang lùi lại mờ dần sau bụi đỏ, mang theo toàn bộ thanh xuân, ký ức và cả những vết sẹo tình yêu đầu đời của gã. Từng rặng tre già, từng lối mòn rợp bóng sầu đông, nơi gã từng lang thang với cây đàn guitar để dệt nên một mối tình vô vọng với Hà Lan, giờ đây đang vụt qua như một thước phim quay chậm. Mỗi một gốc cây, bờ đất ở Đo Đo đều in dấu một mảnh hồn gã, một mảnh hồn đầy những vết trầy xước chưa bao giờ lành lặn. Gã ra đi, mang theo một trái tim rướm máu nhưng cũng là để trốn chạy một định mệnh mới đang bủa vây.
Gã không trách Hà Lan chỉ là em cần nhiều hơn ở Gã. Còn gã chẳng có gì ngoài cây đàn guitar và những bản tình ca buồn. Gã muốn trốn chạy, không chỉ trốn chạy đôi mắt biếc của Hà Lan, đôi mắt đã giam cầm linh hồn gã trong tình yêu đơn phương. Gã còn đang trốn chạy một đôi mắt khác, cũng trong veo như hồ thu, long lanh sức sống thanh xuân.
Ngày Trà Long (Tea Dragon) đỗ đại học, gã biết thế giới của con bé đã rộng mở. Nó chẳng còn là cô bé đứng nép sau lưng gã dưới bóng cây Sầu Đông. Không còn là cô bé học sinh đòi gã chở qua những bìa rừng hoang vắng để nghe gã gẩy lên những bản tình ca buồn. Trà Long đã lớn, đã là một thiếu nữ mang trọn vẹn hình bóng của mẹ nó ngày xưa, nhưng lại sở hữu một tâm hồn vẹn nguyên, nồng nhiệt và không hề có sự phản trắc của phố thị.
Xa xa thấp thoáng bóng chiếc xe đò cũ kỹ, móp méo bên hông, sơn tróc từng mảng lớn. Đó là chuyến xe duy nhất trong ngày đưa những kẻ trốn chạy tìm đến chân trời mới.
Bỗng một giọng nói trong trẻo cất lên phía sau Ngạn:
"Chú Ngạn...". Ngạn quay lại bắt gặp ánh mắt trong veo của Trà Long, hôm nay nó long lanh hơn bình thường.
Gã khẽ mỉm cười vuốt đôi má ửng hồng của cô bé.
“Chú thực sự phải đi sao”? Giọng Trà Long nhỏ rí, run rẩy giữa tiếng động cơ gầm rú của chiếc xe đò.
Ngạn khẽ thở dài, làn hơi ấm thoát ra từ khuôn miệng gã nhanh chóng tan biến vào hư không thành một làn khói trắng. Gã gật đầu, nụ cười méo mó hiện trên gương mặt phong sương:
"Tụi nhỏ trên bản miền núi đangcần một người thầy giáo như chú con à. Con cũng phải lên thành phố nhập học rồi, đường tương lai của con còn rộng mở phía trước."
Trà Long cắn chặt môi, đôi mắt em chợt dâng lên một tầng nước mỏng, lấp lánh nhưng kiên cường, không chịu để rơi xuống. Em bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, ngước nhìn gã bằng một ánh mắt mang theo cả sự trưởng thành lẫn chút bướng bỉnh vốn có:
"Thành phố lớn lắm, người ta bảo phố thị rực rỡ đèn hoa, dễ làm người ta quên đi lối về. Nhưng chú biết tính em mà... Cái gì đã bén rễ ở đất Đo Đo này, có đem đi trồng ở đâu cũng không thay lòng đổi dạ được. Huống chi, cây sầu đông đầu làng qua bao mùa thay lá thì gốc của nó vẫn nằm sâu dưới lòng đất cũ thôi chú."
Chiếc xe bon bon lăn bánh, đưa gã rời xa dần Đo Đo. Qua lăng kính hoen ố bụi đường của cửa sổ xe, Ngạn nhìn trân trân ra phía sau. Ngôi làng nhỏ đang lùi lại mờ dần sau bụi đỏ, mang theo toàn bộ thanh xuân, ký ức và cả những vết sẹo tình yêu đầu đời của gã. Từng rặng tre già, từng lối mòn rợp bóng sầu đông, nơi gã từng lang thang với cây đàn guitar để dệt nên một mối tình vô vọng với Hà Lan, giờ đây đang vụt qua như một thước phim quay chậm. Mỗi một gốc cây, bờ đất ở Đo Đo đều in dấu một mảnh hồn gã, một mảnh hồn đầy những vết trầy xước chưa bao giờ lành lặn. Gã ra đi, mang theo một trái tim rướm máu nhưng cũng là để trốn chạy một định mệnh mới đang bủa vây.

