🌸NGÀY BA RỜI ĐI
Khi rời ghế nhà trường em theo nghiệp giáo viên...
Ngày em còn nhỏ ba muốn em mạnh mẽ nên có cho em học thêm lớp võ.
Ngày em đi dạy ở trường, đêm em dạy lớp võ cuộc sống cũng ổn.
Cô không nói tiếp ngay.
Hai tay vẫn giữ ly trà.
Nhưng lần này... không còn yên như lúc nãy.
Ngón tay siết lại.
"Ngày ba em mất..."
Cô dừng lại.
Hít vào một hơi.
"...em đang ở lớp."
"Đang dạy."
"Đang nói."
“Đang đứng trước học trò..."
Cô cười nhẹ.
Một cái cười rất lạ.
“Có người gọi.”
"Em không nghe máy."
"Vì đang dạy."
Một nhịp.
"Gọi lần hai."
"Em tắt."
Nhịp thở chậm lại.
"Đến lần thứ ba..."
Cô nhìn xuống.
...em bước ra ngoài."
Không gian như chùng xuống.
"Đầu dây bên kia..."
Cô không nói là ai. ...chỉ nói một câu.”
Cô im vài giây.
"'Ba em... không qua khỏi rồi.”
Không thêm gì nữa.
"Lúc đó..."
Cô nhíu mày.
"...em không hiểu.”
Không phải không nghe.
Mà là... không nhận.
“Em đứng đó.”
“Không nói gì."
"Không hỏi lại."
Chỉ đứng.
“Rồi tự nhiên..."
Giọng cô chậm lại.
"...em khóc."
Không báo trước.
“Khóc ngay giữa hành lang."
"Không kịp nghĩ."
"Không kịp giữ.”
Cô siết tay chặt hơn.
"Khóc kiểu..."
Cô ngập ngừng.
"...không thở được."
Không phải khóc bình thường.
“Người ta kéo em vào trong."
“Có người hỏi.”
“Có người nói gì đó..."
Cô lắc đầu.
"Em không nghe gì hết.”
Chỉ có một thứ rõ ràng.
"Là... ba em mất rồi."
Câu đó lặp lại.
Trong đầu.
Liên tục.
"Em về nhà."
“Không nhớ đi bằng cách nào.”
Mọi thứ như bị cắt đoạn.
“Về tới nơi..."
Cô dừng lại.
"...đông."
Người.
Tiếng.
Chuyển động.
Không còn là căn nhà cũ.
“Có người khóc."
“Có người gọi tên ba em."
“Có người chạy qua chạy lại.”
Tất cả...ồn.
“Em bước vào..."
Giọng cô nhỏ xuống.
"...rồi thấy ba."
Một nhịp ngắt.
“Nằm đó."
Không còn chuyển động.
"Lúc đó..."
Cô nhắm mắt một chút.
...em không đứng được.”
Cô đưa tay lên, như nhớ lại.
"Em quỵ xuống.”
"Khóc."
Không còn giữ.
"Khóc tới mức..."
Cô dừng lại.
...không còn biết ai xung quanh nữa."
Chỉ còn hai thứ.
"Em."
"Và ổng.”
Một khoảng lặng.
"Em gọi."
"Gọi hoài."
Không ai trả lời.
"Em nắm tay ổng.”
"Lạnh."
Cô mở mắt.
"Lạnh hơn em nghĩ."
Im lặng.
"Đám tang..."
Cô nói tiếp.
“Diễn ra như mọi người vẫn thấy."
Nhưng với em...
“Là một mớ hỗn loạn.”
“Người ra vào.”
"Nhang khói."
“Tiếng khóc.”
Không có thứ tự.
"Có lúc em khóc."
"Khóc rất lớn.”
Rồi...
"Có lúc..."
Cô cười nhẹ.
"...em ngồi im."
Không phải hết đau.
"Chỉ là..."
Một nhịp thở.
"...không còn sức để khóc nữa.”
Cô nhìn xuống.
“Có người nói gì đó...”
"Em gật.”
“Có người hỏi...”
"Em cũng gật.”
Không nhớ họ là ai.
"Có lúc..."
Cô nói nhỏ lại.
"...em ngồi nhìn ổng.”
Rất lâu.
“Rồi tự nhiên..."
Một nụ cười thoáng qua.
"...em cười."
Không phải vui.
"Mà là kiểu..."
Cô tìm từ.
"...không tin được."
Một nụ cười... đi cùng nước mắt.
“Cười... nhưng nước mắt cứ rơi.”
Không dừng.
"Lúc đó..."
Cô nói chậm lại.
"...em biết."
Không cần ai nói.
“Là từ giờ...”
Một khoảng rất nhỏ.
"...em không còn ba nữa.”
Không phải câu chữ.
"Là cảm giác."
Đứng giữa rất nhiều người.
“Nhưng..."
Cô ngẩng lên.
"...không còn chỗ để quay về.”
Im lặng.
"Sau đám tang..."
Cô khẽ nói.
"...mọi người về hết.”
Nhà lại yên.
Nhưng không còn như cũ.
“Em ngồi đó.”
Không khóc nữa.
Không nói.
Chỉ ngồi.
"Và lần đầu tiên..."
Cô nhìn xuống tay mình.
"...em hiểu."
Một nhịp.
"Mọi thứ..."
“...đã không thể quay lại nữa.”
Ly trà đã nguội hẳn.
Tôi không nói gì.
Ở đây...có những mất mát không chỉ là nỗi buồn.
Mà là...
một phần cuộc đời bị lấy đi vĩnh viễn.
( Còn tiếp...)