Có Hình [Tham gia cuộc thi: “Dâm Văn Hội Tụ”]Tên truyện: Người Giữ Cửa..ManhThuong

Tên truyện: Người Giữ Cửa

Nam chính: Manhthuong xamvn
Nữ chính: TrìnhCa

CHƯƠNG 1:

Diễn đàn lên đèn lúc 1 giờ sáng.
Không phải kiểu ánh sáng rực rỡ của mạng xã hội ngoài kia, mà là thứ ánh sáng xanh lạnh của những ô thread kéo dài bất tận

nơi người ta đến để chửi nhau, tâm sự, khoe chiến tích, than đời, và đôi khi… nói những điều ngoài đời chẳng ai dám nói.

Trình vẫn thường online giờ đó.

Không phải vì mất ngủ.

Mà vì cô thích cảm giác ấy.

Cái cảm giác mọi người đều đang tháo mặt nạ.

Ở nơi này, không ai cần giả tử tế.

Thread mới nhảy liên tục.
“Thất tình rồi, xin chửi em người yêu cũ.”

“Đi công tác gặp chị trưởng phòng ngon quá…”

“Triết học phương Đông: Vì sao con người càng lớn càng cô đơn?”

Trình bật cười.
Cô nhấn vào box quen thuộc.
Người ta hay đùa rằng box ấy giống một quán trà khuya giữa giang hồ mạng.

Ồn ào, bẩn bựa ở ngoài kia, nhưng ở đây lại có những đoạn viết kỳ lạ đến mức làm người ta ngồi lại.

Và rồi… cô thấy nick ấy online.
Manhthuong, không avatar, không status.
Không màu mè.

Chỉ một cái tên ngắn đến mức lạnh.

Cô chưa từng thấy anh trả lời ai dài.

Không tranh luận.

Không dạy đời.

Nhưng lạ ở chỗ, mỗi lần nick ấy xuất hiện, cả box tự nhiên yên hơn một chút.

Giống như có người đứng ở cuối hành lang, không nói gì, nhưng ai cũng tự biết đừng đi quá xa.

Trình từng nhắn.
Không rep.

Lần đầu:
“Anh đọc triết học thật hay chỉ làm màu vậy?”
Seen.

Lần hai:
“Anh có thật không đấy?”
Không seen.

Lần ba:
“Em nghĩ anh là kiểu người ngoài lạnh trong lạnh luôn.”
Không rep.

Vậy mà kỳ lạ…
Cô vẫn tiếp tục online.
Không phải vì hy vọng được trả lời.

Mà vì có cảm giác rất buồn cười rằng:
Ở nơi hỗn loạn như thế này, vẫn có một người đang thức.

Và đôi khi chỉ vậy thôi…
đã đủ khiến người ta muốn ở lại thêm một chút.

Còn tiếp....
 
Tên truyện: Người Giữ Cửa

Chương 2

Trình gặp anh vào một tối mưa.
Không báo trước và không 1 lời mở đầu kiểu phim.

Chỉ đơn giản là một tin nhắn sau gần nửa năm im lặng.

M.Thuong: “Cà phê không?”

Trình nhìn màn hình gần mười giây.
Rồi bật cười một mình.

Người chưa từng rep cô…lại nhắn đúng ba chữ.

Quán cà phê nằm trong hẻm nhỏ.

Không đông, không nhạc lớn.

Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa khiến không khí như chậm lại.

Anh ngồi góc trong cùng.
Áo sơ mi tối màu.
Tay đặt cạnh ly cà phê đen gần cạn.

Thứ khiến Trình khựng lại không phải vẻ ngoài.

Mà là cảm giác Anh giống hệt trên diễn đàn,
ít lời, nhưng có lực.

Kiểu người không cần nhìn nhiều, mà người khác vẫn tự nhiên ngồi nghiêm lại.

“Anh thật sự tồn tại à?”

TrìnhCa cười.

Anh nhấp ngụm cà phê.

“Anh tưởng em hết tò mò rồi.”
Giọng trầm hơn cô tưởng.

Không lạnh. Chỉ rất… tỉnh.
Họ nói đủ thứ.

Những chuyện linh tinh:
diễn đàn, người ta tranh cãi, những thứ ngoài đời không ai dám nói thật

Trình kể nhiều hơn.
Anh nghe nhiều hơn.

Có lúc cô chống cằm hỏi:

“Anh lúc nào cũng bình tĩnh vậy hả?”

Anh nhìn ra ngoài trời mưa vài giây.

“Không.”

“Thế sao lúc nào cũng như chẳng có gì chạm được vào anh?”

Lần này anh cười nhẹ.

“Nếu cái gì cũng phản ứng… thì mệt lắm.”

Lúc ra về đã gần khuya, mưa chưa dứt.

Anh đứng cạnh xe, hơi cúi xuống nhìn cô

“Không mang áo khoác?”

“Quên.”

“Lên xe đi.”

“Ủa, anh chở em hả?”

“Không lẽ để em đứng đây ngắm mưa.”

Đường đêm vắng, Trình ngồi phía sau. Ban đầu còn giữ khoảng cách.

Rồi qua một đoạn cua, theo phản xạ cô khẽ vịn vào áo anh.

Ấm. Khác hẳn vẻ lạnh trên mạng.
Không hiểu sao cô không buông tay ra nữa.

Khi xe dừng dưới chung cư, trời vẫn lất phất.

“Cảm ơn anh.”

Anh gật đầu. Nhưng chưa nổ máy đi.

Chỉ nhìn cô một lúc.

Trình không biết vì lạnh hay vì thứ gì khác mà tim cô đập hơi nhanh.

“Anh…”

“Hửm?”

“Anh ngoài đời… đỡ đáng ghét hơn em tưởng.”

Khóe môi anh nhích lên.

“Còn em,” anh nói chậm,

“ngoài đời nói nhiều hơn trên mạng.”

“Thế anh ghét hả?”

“Không.”

Chỉ một chữ. Nhẹ đến mức làm khoảng không yên đi vài nhịp.

Trình không nhớ ai là người đứng gần hơn trước.
Chỉ nhớ là mùi cà phê còn rất nhẹ trên áo anh.

Và cảm giác bàn tay anh khẽ kéo lại chiếc khăn quàng cổ cô bị lệch vì gió.

Ngón tay lướt rất nhanh qua phần da bên cổ.

Không cố ý. Nhưng đủ làm cô thấy sống lưng hơi nóng lên.

“Vào đi,” anh nói.

“Trễ rồi.”

Trình nhìn anh vài giây.

Rồi đột nhiên bật cười

“Anh đúng là kiểu người làm người ta tò mò.”

Anh nhìn cô.
Lần này lâu hơn.

“Đừng tò mò quá.”

“Vì sao?”

“Khó ngủ.”

Còn tiếp....
 
Tên truyện: Người Giữ Cửa

CHƯƠNG 3

Trình mất ngủ thật rồi. Không phải vì câu nói cuối cùng của anh.

Mà vì cách anh nói nó nhẹ tênh. Như thể biết trước cô sẽ nghĩ về nó cả đêm.

“Đừng tò mò quá.”

Tò mò cái gì?

Về anh?

Hay về cảm giác rất lạ khi đứng cạnh một người gần như không làm gì… mà vẫn khiến người khác thấy mình đang bị kéo lại gần?

Ba ngày sau.

Anh vẫn không nhắn, như chưa từng có buổi cà phê ấy.

Không hỏi: “Về tới chưa?”

Không: “Rảnh không?”

Cũng không: “Cuối tuần làm gì?”

Im lặng đến đáng ghét.

Trình mở diễn đàn. Acc Manhthuong đang online.

Một thread tranh cãi khá gắt, người ta chửi nhau loạn cả lên.

Vài phút sau, thread yên. Một comment ngắn xuất hiện: “Dừng ở đây.”

Không giải thích, không dài dòng. Nhưng lạ thật… không ai cãi nữa.

Trình chống cằm nhìn màn hình. Rồi mở hộp chat.

“Anh ngoài đời ít nói, trên mạng cũng ít nói. Anh sống bằng sự im lặng hả?”

Seen.
Hai phút. Không rep.
Rồi hiện dấu chấm.

“Em nói đủ phần của hai người rồi.”

Trình bật cười. Má nóng lên vô lý.

Lần gặp thứ hai là ở một quán ăn khuya.

Anh tới muộn mười phút. Áo sơ mi xắn tay, mùi nước mưa còn rất nhẹ.

“Chờ lâu không?”

“Em tưởng anh bùng luôn.”

“Anh không thích hứa rồi bỏ.”

Câu nói đơn giản, nhưng không hiểu sao lại làm tim cô chùng xuống một nhịp.

Đêm đó lạnh hơn, ra khỏi quán đã gần 12 giờ.

Trình co tay vì gió, anh nhìn một cái. Không hỏi.

Chỉ kéo chiếc áo khoác đang khoác hờ trên tay đưa sang.

“Mặc đi.”

“Còn anh?”

“Anh không lạnh.”

“Em ngại.”

“Ngại thì trả sau.”

Giọng tỉnh bơ. Nhưng lúc khoác áo vào, Trình khựng lại. Mùi rất nhẹ,sạch sẽ, lẫn chút cà phê và gỗ.

Kỳ lạ thật, mùi của một người đôi khi lại nguy hiểm hơn cả ánh mắt.

Lúc đứng đợi thang máy dưới chung cư, cả hai im lặng.

Không khó xử, chỉ yên lặng,
Thứ yên kiểu người lớn là không cần nói nhiều vẫn hiểu đang có gì đó thay đổi.

“Anh.”

“Hửm?”

“Anh có hay để người khác mặc áo mình không?”

Anh nhìn cô vài giây.

“Không.”

“Thế sao cho em?”

“Không biết.”

Lần đầu tiên anh trả lời như không kiểm soát trước.

Trình thấy vui một cách rất trẻ con.

Cửa thang máy mở, xô bước vào.

Rồi quay lại.

“Anh có muốn lên uống trà không?”

Một nhịp im, rất ngắn.
Nhưng đủ để cô thấy tim mình đập nhanh hơn.
Anh nhìn cô, ánh mắt bình thản như cũ.

Chỉ khác ở chỗ lần này… dừng lại lâu hơn.

“Muộn rồi.”

Trình cười khẽ:

“Người lớn uống trà đêm có phạm luật đâu.”

Khóe môi anh hơi động, rất khẽ.

“Em hay liều vậy à?”

“Không.”

Cô nhìn thẳng.

“Chỉ với người em thấy đáng.”

Thang máy sắp đóng.
Và lần đầu tiên… Anh bước vào.
Không ai nói gì thêm, chỉ có khoảng cách đứng cạnh nhau bỗng thấy gần hơn lúc trước một chút.

Rất ít. Nhưng đủ khiến cả đoạn đường lên tầng… hơi dài hơn bình thường.


Còn tiếp....
 
Tên truyện: Người Giữ Cửa

CHƯƠNG 4:


Cửa thang máy khép lại, không gian hẹp hơn Trình tưởng.

Không ai nói gì, chỉ có tiếng máy chạy đều đều và khoảng cách đứng cạnh nhau đủ gần để cô ngửi thấy mùi áo khoác mình vẫn đang mặc, mùi của anh.

Ấm. Tĩnh. Nguy hiểm theo một cách rất khó gọi tên.

“Anh ít lên nhà người khác lắm hả?”

Trình hỏi vu vơ.

“Ừ.”

“Vậy nay phá lệ?”

Anh liếc cô.

“Chắc vậy.”

Giọng vẫn bình thản như mọi khi. Nhưng không hiểu sao câu trả lời ấy lại làm cô thấy cổ họng khô đi một chút.

Căn hộ nhỏ. Đèn vàng.
Mùi tinh dầu gỗ thoang thoảng.

“Ngồi đi.”

Anh đứng cạnh cửa vài giây như đang cân nhắc điều gì đó, rồi mới đặt chìa khóa xuống bàn.

“Uống trà thật à?”

“Hay anh nghĩ em dụ người lạ?”

“Không.”

Anh nhìn quanh.
“Em không giống kiểu hấp tấp.”

Trình bật cười: “Anh đánh giá người khác nhanh ghê.”

“Không nhanh.”

Anh ngồi xuống ghế sofa.

“Chỉ nhìn thôi.”

Có những người càng nói càng gần.

Có những người… càng im càng nguy hiểm.

Anh thuộc kiểu thứ hai.

Trình nhận ra điều đó khi cô đặt hai tách trà xuống bàn.

Anh ngồi rất bình thường, không làm gì cả.
Nhưng ánh mắt thỉnh thoảng dừng lại quá lâu khiến cô bỗng thấy chiếc áo len mình mặc hôm nay hơi mỏng.

“Anh lúc nào cũng nhìn người khác kiểu đó hả?”

“Kiểu nào?”

“Kiểu…” cô hơi ngập ngừng, “làm người ta thấy mình đang bị đọc.”

Lần này anh cười rất nhẹ.

“Em nghĩ nhiều rồi.”

“Anh mới là người làm người khác nghĩ nhiều.”

Khoảng lặng kéo dài. Không khó xử. Chỉ là thứ im lặng có nhiệt độ.

Ngoài cửa kính, mưa vẫn rơi lặng lẽ.
Trình ngồi xếp chân trên sofa, kéo nhẹ tay áo.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu em không nhắn trước… chắc anh chẳng bao giờ chủ động?”

Anh nhìn cô vài giây, thật lâu.

“Có thể.”

“Phũ vậy?”

“Anh không quen kéo người khác vào đời mình.”

Câu trả lời quá thật, đến mức cô không biết đùa tiếp thế nào.

“Thế còn bây giờ?”

Cô hỏi nhỏ hơn.

“Anh đang ở đây mà.”

Rất ngắn, nhưng đủ làm tim cô khựng lại.

Không biết từ lúc nào khoảng cách ngồi đã gần hơn lúc đầu.

Có lẽ vì trời lạnh, hoặc vì cả hai đều không còn muốn nói chuyện quá an toàn nữa.

Một lọn tóc rơi xuống trước mặt cô. Anh đưa tay.
Dừng một nhịp. Rồi rất tự nhiên gạt nhẹ sang bên.
Đầu ngón tay lướt qua thái dương, khẽ đến mức gần như không chạm.
Nhưng sống lưng Trình vẫn nóng lên rất chậm.

“Em run à?”

“Lạnh thôi.”

“Ừ.” Anh đáp nhỏ.

Nhưng ánh mắt lại không giống như tin hoàn toàn.

Ngoài trời vẫn mưa, nhưng trong phòng rất yên.
Và lần đầu tiên, Trình nhận ra
Có những người không cần chạm nhiều. Chỉ cần ở đủ gần…đã khiến không khí tự nhiên đổi khác.


Còn tiếp....
 
Tên truyện: Người Giữ Cửa

Chương 5

Mưa kéo dài đến gần nửa đêm.
Trình Ca vốn không thích cảm giác bị đoán trước.
Nhưng người đàn ông này lại làm cô khó chịu theo cách lạ lùng nhất:

không đuổi theo, không né tránh, chỉ đứng yên… mà vẫn khiến người khác bước gần hơn.

Cô mở cửa căn hộ.
“Anh uống gì?”

“Nước lọc.”

“Anh sống tối giản vậy luôn hả?”

“Đỡ mệt.”

Trình Ca bật cười khẽ.

“Anh lúc nào cũng như đang đứng ngoài mọi chuyện.”

“Không.”

Anh nhìn quanh căn hộ rất ngắn.

“Chỉ là không thích chen vào khi chưa cần.”

Cô bước tới quầy bếp, chiếc váy đen ôm nhẹ theo dáng người mỗi lần xoay lưng lại.

Cô biết.

Và cũng biết anh nhìn thấy.

Điều khiến cô hơi mất nhịp là, anh không nhìn kiểu vội vàng.

Chỉ là ánh mắt dừng lại vừa đủ lâu. Bình thản đến mức người bị nhìn lại thấy mình bị chú ý nhiều hơn.

“Anh làm em tò mò thật đấy.”

Cô đưa ly nước.

“Người như anh… thường giấu gì đó.”

“Còn em?”

“Sao?”

“Người như em thường không thích thua.”

Trình Ca nhướng mày.

“Anh nghĩ đây là thắng thua?”

“Không.”

Anh nhận ly nước.

“Chỉ là em đang thử xem anh lùi lúc nào.”

Một nhịp im rất ngắn.

Cô ghét phải thừa nhận là anh đọc người quá chuẩn.

Ngoài cửa kính, mưa đập rất nhẹ. Không khí trong phòng ấm hơn.
Yên hơn.

Loại yên khiến người ta bắt đầu để ý, khoảng cách đang gần bao nhiêu, giọng nói thấp đi lúc nào, ánh mắt dừng lâu hơn từ khi nào

“Anh có phải kiểu người luôn giữ khoảng cách không?” Cô hỏi.

“Có lẽ.”

“Thế nếu có người cố bước gần?”

Lần đầu tiên anh không trả lời ngay. Chỉ nhìn cô vài giây.

Rồi nói rất nhỏ:
“Còn tùy người đó có thật sự muốn ở lại không.”

Không hiểu vì mưa, vì đêm, hay vì ánh mắt quá bình thản ấy… Trình Ca bỗng thấy tim mình lệch đi một nhịp rất khẽ.

Còn tiếp....
 
Tên Truyện: Người giữ cửa

Chương 6:

Đêm mưa làm thành phố chậm lại. Trình Ca vốn không thuộc kiểu phụ nữ ngồi chờ người khác mở lời.

Cô thích chủ động trong công việc, trong tranh luận.
Và cả trong những thứ khó gọi tên hơn.

Nhưng với anh… mọi thứ không đi theo nhịp cô quen. Điều đó khiến cô vừa khó chịu, vừa thấy thú vị.

“Anh luôn bình tĩnh vậy à?”

Trình Ca ngồi tựa nhẹ vào thành ghế, chân bắt chéo, ly trà còn nóng trong tay.

Anh ngước nhìn.
“Không phải lúc nào.”

“Em chưa thấy lúc khác.”

“Vì em chưa chọc đúng chỗ.”

Câu trả lời quá thản nhiên.

Đến mức cô bật cười.
“Ồ, cuối cùng cũng biết nói chuyện rồi.”

Khoảng cách trên sofa không xa, không gần đến mức thân mật.
Nhưng đủ để mỗi lần ai đó nghiêng người lấy ly nước… tay áo khẽ chạm nhau.
Những va chạm nhỏ đôi khi nguy hiểm hơn người ta nghĩ.

“Anh có biết anh thuộc kiểu đàn ông làm người khác bực không?”

“Biết.”

“Biết luôn à?”

“Ừ.”

Anh nhấp một ngụm nước.

“Vì thường người ta muốn đọc anh nhanh hơn mức anh cho phép.”

Trình Ca chống cằm, ánh mắt không né.

“Còn em thì sao?”

“Hửm?”

“Anh đọc được em chưa?”

Lần này anh im lâu hơn.
Ánh nhìn dừng lại vài giây, không hấp tấp. Không lảng tránh.

“Em mạnh.”

“Cái đó ai cũng biết.”

“Nhưng không phải kiểu không cần ai.”

Cô khựng một nhịp rất nhỏ.

Ghét thật. Anh lại nói trúng.

“Thế anh nghĩ em muốn gì?”

Cô hỏi, giọng thấp hơn lúc đầu.

Ngoài trời mưa vẫn rơi lặng.

Trong phòng đủ yên để nghe tiếng đồng hồ rất nhỏ trên tường.

Anh không trả lời ngay.
Chỉ đặt ly xuống. Rồi nói:

“Em thích thử giới hạn.”

“Và?”

“Và không thích bị từ chối.”

Trình Ca cười nhẹ, lần này không phủ nhận.
Cô nghiêng người gần hơn một chút. Chậm rãi, có chủ đích.

“Thế nếu em nói…” cô dừng nửa nhịp,

“em đang thử anh?”

Anh nhìn cô, ánh mắt vẫn bình tĩnh đến đáng ghét.

Nhưng lần đầu tiên… không còn xa như lúc đầu.

“Thì anh sẽ nói…” Giọng thấp hơn.

“…đừng thử cái gì mà em chưa chắc muốn thắng.”

Không khí bỗng chậm lại, không ai lùi, không ai tiến quá mức.

Chỉ là khoảng cách giữa hai người bỗng không còn giống một giờ trước nữa.

Và Trình Ca nhận ra một điều rất nguy hiểm,

Có những người càng giữ khoảng cách…
lại càng khiến người khác muốn bước tới.

Còn tiếp....
 
Người Giữ Cửa

Chương 7

Mưa vẫn chưa dứt, những giọt nước đọng trên kính cửa sổ kéo thành từng vệt dài, làm căn phòng như tách khỏi thành phố ngoài kia.

Trình Ca ghét khoảng lặng quá lâu, vì khoảng lặng thường khiến người khác chiếm thế.

Nhưng hôm nay…cô lại không muốn phá nó.

“Anh lúc nào cũng nói kiểu khiến người ta phải nghĩ thêm vậy à?”

Cô xoay nhẹ chiếc ly trong tay. Ánh mắt vẫn nhìn thẳng anh.

“Không.”

“Thế sao với em lại vậy?”

Anh ngả lưng ra ghế, ánh đèn vàng làm gương mặt trầm hơn.

“Chắc vì em thích thử.”

“Còn anh?”

“Hửm?”

“Có đang thử em không?”

Lần này…anh không trả lời ngay.Chỉ nhìn cô lâu hơn bình thường. Loại ánh nhìn khiến người khác tự dưng thấy mình nói nhỏ lại.

Trình Ca ghét cảm giác bị đọc vị.Nên cô đứng dậy, đi đến cạnh cửa kính. Một cách vô thức, kéo nhẹ tóc sang một bên.

“Anh biết không,” cô nói nhỏ,

“đa số đàn ông đều cố tỏ ra khó đoán.”

“Anh không cố.”

“Em biết.”

Cô quay đầu nhìn anh.
“Đó mới là vấn đề.”

Khoảng cách từ sofa đến cửa kính không xa.
Nhưng đủ để cô nghe tiếng bước chân anh lại gần, không quá gần.
Chỉ vừa đủ để cảm nhận được sự hiện diện.

Kiểu gần của người biết giữ giới hạn, nhưng cũng đủ làm không khí khác đi.

“Lạnh à?” Giọng anh thấp.

“Chắc do mưa.”

Một khoảng yên rất ngắn. Rồi chiếc áo khoác cô vẫn mặc từ tối được kéo lại gọn hơn nơi vai. Động tác rất nhẹ, gần như vô thức.

Nhưng vì quá gần…nên mọi thứ bỗng chậm đi.
Mùi gỗ trầm rất nhạt trên áo, hơi ấm còn sót lại nơi cổ tay anh lúc vô tình chạm qua, không nhiều.
Chỉ vừa đủ khiến tim cô khẽ lệch một nhịp.

“Anh hay chăm người khác vậy à?” Cô hỏi, nửa đùa.

“Không.”

“Lại là không?”

Anh hơi cười.Rất nhẹ.

“Em hỏi nhiều thật.”

“Vì anh ít nói.”

“Vậy công bằng.”

Trình Ca quay người lại.
Khoảng cách lúc này gần hơn cô tưởng. Đủ để phải hơi ngước nhìn.

“Anh biết thứ nguy hiểm nhất ở anh là gì không?”

“Hửm?”

“Lúc nào cũng bình tĩnh.” Cô cười khẽ.

“Làm người khác muốn xem thử… giới hạn anh ở đâu.”

Anh nhìn cô vài giây, bình thản như cũ. Chỉ khác ở chỗ lần này ánh mắt dừng lại lâu hơn.

“Có những thứ…” anh nói chậm,

“…không phải biết giới hạn là điều hay.”

Ngoài trời, mưa rơi chậm hơn, trong phòng vẫn yên. Loại yên khiến người ta bắt đầu để ý,

mình đang đứng gần ai, và vì sao lại chưa muốn bước ra xa.

Còn tiếp....
 
Người Giữ Cửa

Chương 8

Mưa đã nhỏ hơn, nhưng không khí trong phòng lại như đặc lại.

Trình Ca không thích đứng yên quá lâu trước một người đàn ông khiến cô tò mò. Và càng không thích cảm giác… mình đang bị kéo vào nhịp của người khác.

Nên lần này, cô quyết định đổi thế.

“Anh biết không,” cô nghiêng đầu nhìn anh, khóe môi hơi cong lên,

“em ghét người giữ khoảng cách.”

“Hửm?”

“Nhất là kiểu giả vờ bình tĩnh.”

Anh không phản bác, chỉ đứng đó. Tay đặt hờ trong túi quần. Ánh mắt vẫn điềm tĩnh đến đáng ghét.

“Anh nghĩ em đang giả vờ?”

“Em nghĩ anh đang thủ.”

Cô bước gần thêm nửa bước, rất tự nhiên. Không hấp tấp, chỉ đủ để khoảng cách giữa hai người bỗng trở nên… khó lờ đi.

“Anh luôn vậy với phụ nữ à?”

“Vậy là sao?”

“Làm người ta phải đoán.”

Anh hơi cúi đầu nhìn cô.

“Còn em?”

“Sao?”

“Em có đang muốn đoán không?”

Trình Ca bật cười khẽ.
“Không.”

Cô giữ ánh mắt. “Em thích tự tìm hiểu hơn.”

Khoảng lặng kéo dài vài giây. Không ai né, không ai lùi. Chỉ có tiếng mưa ngoài cửa kính và ánh đèn vàng làm mọi thứ chậm hơn bình thường.

Rồi Trình Ca đưa tay, rất tự nhiên kéo lại cổ áo anh hơi lệch.
Động tác nhỏ nhưng là cố ý.

Ngón tay dừng lâu hơn một nhịp nơi mép vải.

“Anh biết cái đáng ghét nhất của anh là gì không?”

“Lại nữa à?”

“Ừ.”

Cô cười nhỏ “Kiểu người làm người khác muốn lại gần… rồi đứng yên như chẳng có gì.”

Lần này anh im lâu hơn, ánh mắt thoáng đổi rất nhẹ. Gần như không ai nhận ra. Trừ người đứng quá gần.

“Thế nếu anh không đứng yên nữa?”

Giọng anh thấp hơn lúc đầu. Không lớn. Nhưng đủ làm nhịp tim cô lệch nhẹ.

Trình Ca ghét phải thừa nhận…mình vừa thấy hồi hộp. Nên cô chọn cách quen thuộc nhất,
tấn công trước.

“Vậy anh định làm gì?”
Cô hỏi rất khẽ.

Khóe môi vẫn cong lên như đang thách thức.
Ngoài trời, mưa gần tạnh. Trong phòng chỉ còn khoảng cách rất gần giữa hai người, và cảm giác rằng không ai còn muốn quay lại cuộc nói chuyện an toàn lúc đầu nữa.

Còn tiếp...
 
Người giữ cửa.

Chương 9

Trình Ca ghét cảm giác lưng chừng.Muốn thì tiến, không muốn thì thôi. Cô chưa bao giờ giỏi đứng giữa.

“Anh định làm gì?”

Câu hỏi vẫn treo giữa khoảng không rất hẹp, Anh không trả lời ngay.

Điều đó lại càng khiến cô thấy… bực. Vì người đàn ông này lúc nào cũng như vậy là không né, nhưng cũng không lao tới.
Giữ nhịp vừa đủ để người khác phải bước thêm một bước nữa.

“Anh biết không,” Trình Ca khẽ cười,

“em không quen phải đoán người khác lâu vậy.”

“Em thường làm gì?”

“Hỏi thẳng."

“Còn nếu người ta không trả lời?”

“Thì tự tìm câu trả lời.”

Cô bước gần thêm, rất gần. Đủ để thấy rõ ánh mắt anh khi im lặng.

Đủ để nhận ra sự bình tĩnh kia không hoàn toàn bất động như vẻ ngoài. Chỉ là anh giỏi giấu hơn.

“Anh thật sự không tò mò gì về em à?” Cô hỏi nhỏ.

“Có.”

“Thế sao không hỏi?”

“Vì người như em…”
Anh dừng lại nửa nhịp.

“…không thích bị dò xét.”

Lại đúng, lại đáng ghét kiểu đó. Trình Ca bật cười nhỏ.

“Anh làm em muốn thắng thật rồi.”

“Hửm?”

“Muốn xem lúc nào anh hết bình tĩnh.”

Ánh mắt anh dừng trên cô lâu hơn, không tránh.
Không cười. Chỉ trầm xuống rất nhẹ.

“Em luôn muốn thắng vậy à?”

“Chỉ khi gặp đối thủ thú vị.”

Ngoài trời mưa đã gần tạnh. Trong phòng yên đến mức nghe được tiếng đồng hồ. Rồi Trình Ca nghiêng đầu, giọng thấp đi:

“Hay anh đang đợi em chủ động?"

Một khoảng im rất ngắn, rất ngắn.Nhưng đủ để không khí đổi khác.

Anh nhìn cô vài giây.
Khóe môi nhích lên gần như không thấy.

“Anh nghĩ…”
Giọng thấp hơn lúc đầu

“…em vốn đâu phải kiểu chờ người khác bật đèn xanh.”

Tim cô khựng lại một nhịp rất nhỏ. Đáng ghét thật. Lần đầu tiên có người không bị cô kéo nhịp hoàn toàn.

Mà lại khiến cô thấy… trò chơi này bắt đầu thú vị hơn dự tính.

Còn tiếp....
 
Tên truyện: Người Giữ Cửa

Nam chính: ManhThuong xamvn
Nữ chính: TrìnhCa

CHƯƠNG 1:

Diễn đàn lên đèn lúc 1 giờ sáng.
Không phải kiểu ánh sáng rực rỡ của mạng xã hội ngoài kia, mà là thứ ánh sáng xanh lạnh của những ô thread kéo dài bất tận

nơi người ta đến để chửi nhau, tâm sự, khoe chiến tích, than đời, và đôi khi… nói những điều ngoài đời chẳng ai dám nói.

Trình vẫn thường online giờ đó.

Không phải vì mất ngủ.

Mà vì cô thích cảm giác ấy.

Cái cảm giác mọi người đều đang tháo mặt nạ.

Ở nơi này, không ai cần giả tử tế.

Thread mới nhảy liên tục.
“Thất tình rồi, xin chửi em người yêu cũ.”

“Đi công tác gặp chị trưởng phòng ngon quá…”

“Triết học phương Đông: Vì sao con người càng lớn càng cô đơn?”

Trình bật cười.
Cô nhấn vào box quen thuộc.
Người ta hay đùa rằng box ấy giống một quán trà khuya giữa giang hồ mạng.

Ồn ào, bẩn bựa ở ngoài kia, nhưng ở đây lại có những đoạn viết kỳ lạ đến mức làm người ta ngồi lại.

Và rồi… cô thấy nick ấy online.
ManhThuong, không avatar, không status.
Không màu mè.

Chỉ một cái tên ngắn đến mức lạnh.

Cô chưa từng thấy anh trả lời ai dài.

Không tranh luận.

Không dạy đời.

Nhưng lạ ở chỗ, mỗi lần nick ấy xuất hiện, cả box tự nhiên yên hơn một chút.

Giống như có người đứng ở cuối hành lang, không nói gì, nhưng ai cũng tự biết đừng đi quá xa.

Trình từng nhắn.
Không rep.

Lần đầu:
“Anh đọc triết học thật hay chỉ làm màu vậy?”
Seen.

Lần hai:
“Anh có thật không đấy?”
Không seen.

Lần ba:
“Em nghĩ anh là kiểu người ngoài lạnh trong lạnh luôn.”
Không rep.

Vậy mà kỳ lạ…
Cô vẫn tiếp tục online.
Không phải vì hy vọng được trả lời.

Mà vì có cảm giác rất buồn cười rằng:
Ở nơi hỗn loạn như thế này, vẫn có một người đang thức.

Và đôi khi chỉ vậy thôi…
đã đủ khiến người ta muốn ở lại thêm một chút.

Còn tiếp....
Mạnh Thường gặp thổ phỉ cũng gọi cụ tổ.
Nên hãy gia nhập thổ phỉ
 
Người giữ Cửa

Chương 10

Mưa đã tạnh hẳn, căn phòng yên đến mức Trình Ca nghe được cả tiếng máy lạnh chạy rất khẽ.

Điều khiến cô khó chịu nhất không phải sự im lặng, mà là việc người đàn ông trước mặt vẫn giữ được vẻ bình tĩnh ấy

sau tất cả những lần cô cố kéo anh lệch nhịp.

“Anh đang nhường em à?” Cô hỏi, nửa đùa, nửa thật.

Anh tựa nhẹ vào thành bàn. “Em thích nghĩ vậy?”

“Không."

Trình Ca bước gần thêm, ánh mắt không né.

“Em thích người ta phản ứng hơn.”

Khoảng cách giờ đủ gần để mọi thứ nhỏ đi, giọng nói thấp hơn, ánh nhìn lâu hơn, và sự chú ý cũng khó giấu hơn.

“Thế em muốn phản ứng kiểu gì?”

Giọng anh thấp. Bình thản. Nhưng không còn xa như lúc đầu.

Trình Ca ghét phải thừa nhận…mình vừa thấy tim nhanh hơn một nhịp. Nên cô chọn cách quen thuộc nhất là không lùi.

“Ví dụ…” Cô hơi nghiêng đầu.

“Ít nhất cũng nên cho em biết anh không lạnh như vẻ ngoài.”

Lần này anh bật cười rất khẽ. Hiếm đến mức làm không khí mềm đi.

“Em luôn thắng bằng cách ép người khác nói à?”

“Không.” Cô nhìn thẳng.

“Thỉnh thoảng bằng cách khiến họ không còn muốn né.”

Khoảng yên kéo dài. Không khó xử, chỉ là loại yên của hai người đều biết, mình đang đứng ở một ranh giới mới.

Rồi anh rất nhẹ nhàng đưa tay chỉnh lại lọn tóc vừa rơi trước mặt cô, ngón tay chỉ chạm rất khẽ. Nhưng đủ làm mọi thứ chậm lại.

“Trình Ca.”

“Hửm?”

“Em nguy hiểm hơn em nghĩ.”

Cô cười. “Thế anh sợ à?”

Ánh mắt anh dừng lại lâu hơn.

“Chưa chắc.”

Ngoài cửa kính, thành phố đã lên đèn sau mưa.

Trong phòng vẫn còn khoảng cách rất gần giữa hai người, và cảm giác rằng đêm nay… chưa ai muốn kết thúc cuộc trò chuyện quá sớm.

😄😄 Còn tiếp...
 
Người Giữ Cửa – Chương 11

Đêm đã muộn, thành phố sau mưa sáng lên bằng thứ ánh đèn mờ dịu qua ô kính lớn.

Không ai nói thêm gì trong vài phút, nhưng có những khoảng lặng… không phải vì hết chuyện để nói.

Mà vì cả hai đều biết, nếu nói tiếp, có lẽ sẽ không còn quay lại nhịp cũ nữa.

Trình Ca đặt ly xuống bàn.
“Anh lúc nào cũng khiến người khác phải chờ vậy à?” Giọng nhẹ, nhưng ánh mắt thì không.

Anh nhìn cô, bình thản như mọi khi.

“Em ghét chờ?”

“Ghét.”

“Nhưng vẫn ở đây.”

Đáng ghét thật, lại đúng.

“Anh biết điều em ghét nhất ở anh là gì không?”

Cô bước gần hơn, không còn khoảng cách an toàn như lúc đầu.

“Hửm?”

“Kiểu người làm người khác muốn bước tới…”

Cô dừng lại nửa nhịp.
“…rồi cứ đứng yên.”

Lần này anh không tránh ánh mắt, cũng không lùi. Chỉ rất khẽ hỏi:

“Em muốn anh tiến à?”

Tim cô lệch một nhịp nhỏ, hiếm khi cô thấy mình bị hỏi ngược như vậy. Nên cô làm điều cô giỏi nhất là không né.

“Em không thích phải nói hai lần.”

Khoảng cách lúc này gần đến mức nghe được hơi thở.

Ngoài trời rất yên, trong phòng càng yên hơn.
Rồi anh đưa tay, không vội, chỉ khẽ chạm nơi lọn tóc vừa rơi cạnh má cô như một động tác quá tự nhiên.

“Trình Ca.”

“Hửm?”

“Em lúc nào cũng liều vậy à?”

“Chỉ khi thấy đáng.”

Một thoáng im rất ngắn, rồi anh hơi cúi xuống, không nhanh, không bất ngờ.

Loại gần lại khiến người ta có đủ thời gian để lùi…nhưng chẳng ai làm vậy.

Nụ hôn đầu rất khẽ.

Không vội vàng.

Chỉ là một cái chạm nhẹ đủ lâu để cả căn phòng bỗng im hẳn.
Như thể mọi cuộc thử nhau từ đầu tối…
cuối cùng cũng có câu trả lời riêng của nó.

Lúc tách ra, Trình Ca vẫn giữ ánh mắt ấy, nửa thắng, nửa chưa muốn dừng.

“Cuối cùng cũng hết bình tĩnh rồi à?” Khóe môi anh nhích rất nhẹ.

“Anh có nói là anh luôn bình tĩnh đâu.”

Ngoài cửa kính, mưa đã tạnh từ lúc nào.
Nhưng đêm… hình như còn dài.

😊😊 Còn Tiếp....
 
Người Giữ Cửa – Chương 12

Căn phòng yên hơn sau nụ hôn đầu tiên.
Không phải kiểu yên vì ngượng, mà là kiểu yên của hai người đều biết, một ranh giới vừa đổi.

Trình Ca không lùi, đó chưa bao giờ là tính cách của cô.
Cô nhìn anh vài giây, khóe môi hơi cong lên.

“Thế ra anh cũng không lạnh lắm.”

Anh bật cười rất khẽ.

“Em thất vọng à?”

“Ngược lại.” Cô nghiêng đầu.

“Em bắt đầu thấy thú vị hơn.”

Ngoài cửa kính, hơi nước còn đọng thành từng vệt dài. Trong phòng lại ấm hơn lúc đầu một chút.

Có thể vì đêm, hoặc vì khoảng cách bây giờ không còn giống trước nữa.

Trình Ca bước tới quầy bếp lấy nước, nhưng vừa quay lại đã thấy anh đứng gần hơn cô tưởng.
Không quá sát. Chỉ vừa đủ để cô phải hơi ngước nhìn.
Kiểu gần làm người ta để ý, là ánh mắt đối phương dừng ở đâu, giọng nói thấp xuống lúc nào, và vì sao tim mình lại đập nhanh hơn một chút.

“Anh luôn kiệm lời sau khi hôn người khác à?”
Cô hỏi, nửa đùa.

Anh nhìn cô vài giây.
“Không phải lúc nào cũng có người hỏi nhiều như em.”

“Anh đang né à?”

“Không.”

Anh rất nhẹ đưa tay chỉnh lại cổ áo hơi lệch của cô.
Một động tác nhỏ. Nhưng vì quá gần…
mọi thứ bỗng chậm lại.

“Chỉ là…” anh dừng nửa nhịp, “anh không quen ai tiến nhanh như vậy.”

Trình Ca cười.
“Anh không thích?”

Lần này anh không trả lời ngay, chỉ nhìn cô lâu hơn.
Đủ lâu để nụ cười của cô chậm lại đôi chút.

“Anh không nói là không thích.”

Khoảng yên kéo dài, nhưng không khó xử.
Loại yên khiến người ta không còn muốn giữ khoảng cách như lúc đầu nữa.

Trình Ca tựa nhẹ vào mép bàn.

“Thế giờ sao?”

“Hửm?”

“Anh định tiếp tục đứng yên…” Cô nhìn thẳng.

“…hay cuối cùng cũng chịu bước gần thêm?”

Ánh đèn vàng phủ nhẹ lên căn phòng.bNgoài kia thành phố đã ngủ bớt.
Còn trong đây…
đêm hình như vẫn chưa muốn kết thúc.

Còn tiếp...
 
Người Giữ Cửa – Chương 13


Đêm đã rất khuya. Ánh đèn trong phòng khách được vặn nhỏ đi lúc nào không ai nhớ.
Chỉ còn lại thứ ánh sáng vàng dịu khiến mọi thứ chậm lại, giọng nói thấp hơn, ánh mắt lâu hơn, và khoảng cách cũng không còn cần lý do.

Trình Ca vốn không phải kiểu phụ nữ dễ đỏ mặt.
Nhưng tối nay…cô thấy mình bắt đầu để ý nhiều thứ hơn bình thường.
Ví dụ như cách anh đứng rất gần mà không hề tạo áp lực.
Cách anh nhìn mà không vội, không hấp tấp.
Hay cái kiểu bình tĩnh ấy…lại càng khiến người khác muốn bước thêm một bước.

“Anh lúc nào cũng chậm vậy à?”

Cô tựa nhẹ vào thành ghế, nhìn anh.

“Em đang vội?”

“Không.” Khóe môi cô cong lên.

“Chỉ thấy anh kiềm chế giỏi quá.”

Anh bật cười rất khẽ.
Hiếm hoi đến mức làm không khí mềm đi.

“Anh chỉ không thích làm mọi thứ quá nhanh.”

“Còn em…”

Cô bước gần thêm một chút.

“Lại thích thử xem giới hạn người khác ở đâu.”

Khoảng yên rất ngắn, không ai lùi, không ai nói nhiều.
Chỉ là cảm giác gần nhau đã không còn giống lúc đầu.

Anh đưa tay khẽ vuốt lại lọn tóc vừa rơi cạnh má cô.
Rất tự nhiên.
Nhẹ đến mức gần như vô thức.

“Trình Ca.”

“Hửm?”

“Em có biết điều nguy hiểm nhất ở em là gì không?”

“Lại đoán xem?”

“Em luôn khiến người khác nghĩ mình đang kiểm soát được mọi thứ.”

Cô cười nhỏ. “Còn anh?”

“Anh nghĩ…”

Ánh mắt anh dừng lại lâu hơn.

“…đôi khi không cần ai thắng.”

Ngoài cửa kính, thành phố gần như đã ngủ.
Trong căn phòng nhỏ, cuộc trò chuyện vẫn còn kéo dài,

chậm, ấm, và gần hơn lúc đầu rất nhiều.

Còn Tiếp....
 
Người Giữ Cửa – Chương 14


Đêm trôi chậm hơn bình thường.
Mưa đã dứt từ lâu,chỉ còn ánh đèn vàng rất nhẹ trong phòng và thứ yên tĩnh đặc trưng của một thành phố sau nửa đêm.
Trình Ca không nhớ từ lúc nào cả hai đã thôi nói chuyện kiểu dò xét.

Có lẽ từ nụ hôn, hoặc từ khoảnh khắc cô nhận ra, người đàn ông này không dễ bị kéo đi…
nhưng một khi bước lại gần, lại khiến mọi thứ tự nhiên chậm xuống.

“Muộn rồi.”

Anh nhìn đồng hồ. Giọng thấp.

“Ừ.”

Trình Ca tựa đầu lên sofa.

“Nhưng em chưa muốn ngủ.”

“Hay chưa muốn kết thúc tối nay?”

Cô quay sang nhìn. Khóe môi khẽ cong lên.

“Anh bắt đầu hiểu em rồi đấy.”

Khoảng yên rất nhỏ, không khó xử. Chỉ là loại im lặng của hai người đã đủ quen với sự hiện diện của nhau trong vài tiếng ngắn ngủi.

Ngoài cửa kính, trời còn hơi lạnh sau mưa. Anh đứng dậy chỉnh nhẹ điều hòa thấp xuống.

“Lạnh dễ mất ngủ.”

Câu nói đơn giản.
Nhưng không hiểu sao lại làm lòng người mềm đi đôi chút.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu giờ em bảo…”

Cô kéo nhẹ chiếc chăn mỏng cạnh sofa.

“…ở lại thêm chút?”

Anh nhìn cô vài giây, không vội trả lời. Vẫn kiểu bình tĩnh ấy.

Chỉ khác ở chỗ lần này…
ánh mắt mềm hơn lúc đầu rất nhiều.

“Em hay giữ người khác vậy à?”

“Không.” Trình Ca cười nhỏ.

“Chỉ người em thấy đáng ở lại.”

Và rồi chẳng ai nói gì thêm nữa. Căn phòng nhỏ dần yên đi.
Tiếng thành phố ngoài kia xa hơn.
Có những lúc gần gũi không cần quá nhiều lời, chỉ là ngồi sát hơn một chút, vai vô thức chạm nhau, một cái ôm nhẹ lúc đêm bắt đầu lạnh hơn.

Trình Ca vốn không quen dựa vào ai. Nhưng tối nay…không hiểu sao lại thấy việc tựa nhẹ đầu vào vai anh không còn khó chịu như cô từng nghĩ.

“Anh biết không,” cô nói nhỏ, mắt vẫn nhìn ra cửa kính,

“em tưởng người như anh sẽ lạnh lắm.”

“Anh tưởng người như em sẽ không ngồi yên được lâu.”

Cô bật cười khẽ.

“Có ngoại lệ mà.”

Đêm vẫn còn dài. Và đôi khi…
thứ khiến người ta nhớ nhất không phải những điều quá mãnh liệt,
mà là cảm giác có một người ở cạnh, giữa một đêm rất muộn, rất yên, và chẳng ai còn muốn vội vàng rời đi.

Còn tiếp....
 
Người Giữ Cửa – Chương 15


Đêm xuống rất sâu, loại sâu khiến cả thành phố ngoài kia như chậm lại, chỉ còn vài ánh đèn xa xa hắt qua ô kính lớn.

Trong căn phòng nhỏ, mọi thứ đều yên, yên đến mức nghe được tiếng mưa cũ còn đọng đâu đó ngoài ban công.

Và cả nhịp thở của người bên cạnh. Trình Ca vốn không quen có ai ở lại quá lâu.
Cô quen với việc, đi nhanh, nói thẳng, và tự mình khép lại mọi thứ trước khi chúng trở nên quá gần.

Nhưng tối nay…cô không muốn nhanh nữa.

“Anh có hay thức khuya vậy không?”

Cô hỏi nhỏ, giọng đã khác lúc đầu rất nhiều.
Mềm hơn, ít phòng thủ hơn.
Anh ngồi cạnh, tay đặt hờ trên thành sofa.

“Có.”

“Vì công việc?”

“Vì quen.”

Một khoảng im ngắn.

Rồi anh hỏi lại:
“Còn em?”

Trình Ca kéo nhẹ chiếc chăn mỏng.

“Chắc vì không thích cảm giác ngủ một mình.”

Nói xong cô bật cười.

“Lạ ghê, bình thường em không nói kiểu này.”

“Chắc do khuya rồi.”
Giọng anh thấp, nhẹ.

Nhưng đủ khiến không khí mềm đi. Khoảng cách giữa hai người không còn nhiều, không phải kiểu gần hấp tấp.

Mà là kiểu gần đến từ việc chẳng ai còn muốn giữ khoảng cách như lúc đầu nữa.
Vai chạm vai, một cái nghiêng người rất nhỏ.
Một khoảnh khắc yên đủ lâu để sự hiện diện của đối phương trở nên quen thuộc.

“Anh biết không…”
Trình Ca nhìn ra cửa kính.

“Em ghét người làm em thấy không kiểm soát được.”

“Hửm?”

“Và em bắt đầu thấy anh hơi đáng ghét rồi đấy.”

Lần này anh cười thật.
Rất nhẹ, hiếm hoi.

“Thế sao vẫn giữ anh ở lại?”

Cô im một lúc.

Rồi nói nhỏ:
“Vì lâu rồi mới có người khiến em muốn ở yên.”

Ngoài kia thành phố gần ngủ hẳn. Trong phòng chỉ còn ánh đèn vàng nhạt và cảm giác bình yên kỳ lạ sau một ngày dài.

Đôi khi…điều làm người ta rung động không phải những thứ quá dữ dội. Mà là khoảnh khắc rất khuya, khi có một người vẫn ở cạnh, không hỏi nhiều, không vội rời đi, và khiến căn phòng bỗng thấy ấm hơn bình thường một chút.

Còn Tiếp....
 
Người Giữ Cửa – Chương 16


Đêm gần như đứng yên, ngoài cửa kính, thành phố đã ngủ bớt.
Trong căn phòng chỉ còn ánh đèn vàng dịu và hơi lạnh rất khẽ sau cơn mưa.

Trình Ca không nhớ từ lúc nào khoảng cách giữa hai người đã biến mất.

Có lẽ từ lúc cô thôi thử anh, hoặc từ lúc nhận ra người đàn ông này không cần kéo ai lại gần, nhưng lại khiến người khác tự nguyện ở lại.

“Anh có biết…”
Giọng cô nhỏ hơn lúc đầu rất nhiều.

“…anh làm người khác mất bình tĩnh không?”

Anh nhìn cô, vẫn ánh mắt trầm ấy.
Chỉ khác ở chỗ không còn xa nữa.

“Anh tưởng em đâu dễ mất bình tĩnh.”

“Bình thường thì không.” Cô bật cười khẽ.

“Nhưng anh khó chịu thật.”

“Hửm?”

“Vì lúc nào cũng như biết em nghĩ gì.”

Khoảng yên kéo dài, không khó xử. Chỉ là thứ yên rất gần, rất riêng.

Trình Ca nghiêng đầu tựa nhẹ lên vai anh, một động tác mà bình thường cô sẽ chẳng bao giờ làm.

Anh hơi khựng lại. Rồi rất tự nhiên kéo chiếc chăn mỏng lên vai cô.

“Lạnh à?”

“Không biết.”
Cô nói nhỏ.

“Chắc tại gần khuya.”

Có những đêm khiến người ta mềm lòng hơn bình thường.
Những chuyện vốn không nói…lại dễ bật ra.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu mai em bớt đáng ghét…” Cô ngước nhìn.

“…anh còn rep tin nhắn không?”

Lần này anh cười thật.
Rất nhẹ, nhưng đủ làm lòng người chùng xuống.

“Còn.”

“Chắc chứ?”

“Ừ.”

Một nhịp dừng, rồi anh nói nhỏ hơn:

“Miễn là em đừng biến mất trước.”

Không biết ai là người lại gần trước, chỉ biết có những khoảnh khắc rất muộn…khi lời nói không còn cần nhiều nữa.

Một cái ôm lâu hơn bình thường, một nụ hôn chậm hơn lúc đầu.

Và cảm giác kỳ lạ rằng, có lẽ tối nay, không ai còn muốn giả vờ bình tĩnh nữa.

Còn Tiếp...
 
Chương 17

Mưa ngoài kia đã tắt hẳn. Chỉ còn bóng đêm mềm như nhung phủ lên thành phố, ánh đèn vàng trong phòng ngủ nhạt dần theo hơi thở của đêm khuya.

Trình Ca ngồi tựa đầu giường, tóc hơi rối sau một ngày dài, chiếc áo len rộng trễ nhẹ nơi vai.
Cô vốn không phải kiểu phụ nữ dễ mềm lòng.
Càng không phải kiểu dễ để ai bước vào khoảng riêng của mình.

Nhưng tối nay…
mọi nguyên tắc của cô dường như chậm lại.

“Anh còn thức à?”
Cô hỏi nhỏ.

Anh đứng cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài vài giây rồi quay lại.

“Ừ.”

“Người như anh…”
Trình Ca kéo nhẹ chiếc chăn.

“…có bao giờ thấy mệt vì phải luôn bình tĩnh không?”

Lần này anh không trả lời ngay. Chỉ ngồi xuống mép giường, khoảng cách không xa.

“Có.”

“Thế sao không để ai san chút?”

Một khoảng yên rất nhỏ.
Rồi anh bật cười khẽ.

“Em lúc nào cũng thích kéo người khác nói thật vậy à?”

“Chỉ người em thấy đáng nghe.”

Không khí đêm khuya luôn dễ khiến người ta thành thật hơn.
Những lớp phòng thủ mỏng đi.
Giọng nói thấp xuống.
Và ánh mắt cũng ở lại lâu hơn bình thường.

Trình Ca nghiêng người tựa nhẹ lên vai anh.
Không còn vẻ thử thách như lúc đầu. Chỉ còn sự mệt mỏi dịu xuống sau một ngày dài.

“Anh biết không…”
Cô nói rất nhỏ.

“Lâu rồi em mới thấy ở cạnh ai mà không cần gồng.”

Anh im vài giây, rồi rất tự nhiên kéo chăn cao hơn một chút nơi vai cô.

“Ngủ đi.”

“Còn anh?”

“Anh ở đây."

Một câu đơn giản. Nhưng đủ khiến lòng người dịu lại theo cách khó gọi tên.

Ngoài kia thành phố vẫn sáng, còn trong căn phòng nhỏ…
đêm dường như dài hơn một chút, ấm hơn một chút, và yên hơn lúc đầu rất nhiều.


Còn tiếp...
 
Người Giữ Cửa – Chương 18


Đêm khuya luôn nguy hiểm. Không phải vì bóng tối. Mà vì đó là lúc con người ít phòng thủ nhất.

Trình Ca nằm nghiêng trên giường, mái tóc xõa nhẹ trên gối.

Ánh đèn ngủ mờ khiến căn phòng mềm đi như một khoảng lặng dài sau quá nhiều va chạm.
Cô vốn không quen có người ở lại.
Càng không quen cảm giác… có ai đó hiện diện mà không khiến cô thấy ngột ngạt.
Nhưng anh vẫn ở đó, yên lặng.
Kiểu yên lặng khiến người ta thấy an tâm hơn mức nên có.

“Anh.”

“Hửm?”

“Em bắt đầu ghét anh rồi.”

Khóe môi anh khẽ động.
“Lý do?”

“Vì anh làm em thấy khác.”

“Khác thế nào?”

Trình Ca kéo nhẹ chăn lên, nhìn anh vài giây.

“Ít muốn thắng hơn.”

Một khoảng im rất nhỏ.
Rồi anh khẽ cười.

“Anh tưởng em không bao giờ chịu thua.”

“Em không thua.”
Cô nghiêng đầu.

“Chỉ là…”
giọng nhỏ đi một chút,

“…không muốn lúc nào cũng phải mạnh.”

Lần đầu tiên trong cả tối, sự bình tĩnh của anh chậm lại đôi chút.
Không phải mất kiểm soát.
Chỉ là lớp khoảng cách quen thuộc dường như không còn cần giữ quá kỹ nữa.

Anh ngồi gần hơn, đủ để Trình Ca nghe rõ hơi thở rất nhẹ giữa khoảng yên.

“Em biết điều nguy hiểm nhất không?”

“Hửm?”

“Là khiến người khác quen với việc có em ở cạnh.”

Tim cô khựng lại, một nhịp rất nhỏ. Nhưng đủ thật.
Ngoài trời, thành phố gần như ngủ hẳn.
Trong phòng chỉ còn thứ yên lặng của hai người không còn muốn giấu cảm xúc quá nhiều nữa.
Trình Ca tựa đầu lên vai anh, rất khẽ. Không còn thử. Không còn thắng thua.
Chỉ là sau một ngày dài…cuối cùng cũng thấy có chỗ để buông bớt những phần gai góc của mình.

Và đôi khi,thứ khiến người ta rung động nhất không phải một khoảnh khắc dữ dội,
mà là khi người vốn luôn giữ thế…cuối cùng cũng chịu ở lại.
 
Người Giữ Cửa – Chương 19

Buổi sáng đến chậm.
Ánh nắng đầu ngày len qua khe rèm, rơi thành những vệt mỏng trên sàn nhà.
Trình Ca tỉnh dậy trước.
Điều lạ nhất là…
cô không thấy khó chịu.
Bình thường, cô ghét cảm giác có ai ở lại quá lâu trong không gian của mình.
Ghét sự hiện diện kéo dài.
Ghét việc phải quen với nhịp sống của người khác.

Nhưng sáng nay…
căn phòng lại thấy yên hơn bình thường.

Anh đang ở bếp, áo sơ mi xắn tay.
Tay cầm ly cà phê đen.
Giống hệt tưởng tượng của cô về một người không bao giờ thật sự ngủ sâu, tỉnh, yên, và luôn như đang nghĩ điều gì đó.

“Anh dậy sớm vậy?”

Anh quay lại.
“Quen rồi.”

“Lại cà phê đen?”

“Ừ.”

Trình Ca dựa vào cửa bếp, tóc còn hơi rối.
“Anh sống chán thật.”

“Em thấy vậy à?”

“Ừ.”
Cô nhếch môi.

“Nhưng không hiểu sao… em vẫn thấy hợp.”

Một khoảng yên rất ngắn, không khó xử.
Loại im lặng của hai người vừa bước qua một ranh giới mới.

Không còn phải đoán nhau quá nhiều.
Nhưng cũng chưa cần gọi tên mọi thứ.

“Anh.”

“Hửm?”

“Nếu em phiền hơn nữa…”

Cô chống tay lên bàn bếp, nhìn thẳng.

“…anh có bỏ chạy không?”

Lần này anh cười thật.
Rất nhẹ.
Nhưng đủ hiếm để cô thấy đáng giá.

“Chưa chắc.”

“Trả lời chán vậy.”

“Vì anh muốn xem em phiền tới đâu.”

Trình Ca bật cười.

Đáng ghét thật.

Người đàn ông này lúc nào cũng nói như thể chẳng có gì quan trọng.
Nhưng lại khiến người khác muốn ở lại lâu hơn một chút.

Ngoài cửa sổ, thành phố bắt đầu thức.

Còn trong căn hộ nhỏ…
buổi sáng đầu tiên không quá vội.
Chỉ có cà phê nóng, ánh nắng dịu. Và cảm giác kỳ lạ rằng, có lẽ tối qua…
không chỉ là một đêm mưa bình thường nữa.

Còn tiếp...
 
Top