Vui lòng không cmt dưới mọi hình thức khi tôi đang viết...lúc nào tôi viết HẾT bộ có thể toxic nếu muốn.
Chỉ cần đọc nếu muốn và Vodka nếu thích.
TrìnhCa🌸
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 23: Bí mật của người du hành thời gian
PHƯƠNG ÁN THỨ 101
NGƯỜI KHỞI TẠO: TẠ KINH VŨ
Toàn bộ chiến trường rơi vào im lặng.
Không phải vì trận chiến kết thúc. Mà vì tất cả đều không thể tin nổi.
Elysium nhìn dòng dữ liệu trước mặt.
Lần đầu tiên sau một triệu năm. Hắn cảm thấy thứ gọi là khó hiểu.
Bởi hắn đã kiểm tra lịch sử vô số lần. Trong mọi dòng thời gian.
Tạ Kinh Vũ chỉ là một con người.
Một thiên tài.
Một chiến lược gia.
Một kẻ điên vì tình yêu.
Nhưng vẫn chỉ là con người.
Vậy thì...
Làm sao anh có thể tạo ra một phương án mà ngay cả Người Sáng Lập cũng không biết?
...
Ánh sáng vàng từ cơ thể Tạ Kinh Vũ càng lúc càng mạnh.
Không gian quanh anh bắt đầu biến dạng.
Những dòng thời gian tự động mở ra. Như đang chào đón chủ nhân thật sự.
Người Sáng Lập đột nhiên tái mặt.
"Không thể nào..."
Mộc Ly lập tức quay đầu.
"Cô biết gì?"
Người phụ nữ nhìn Tạ Kinh Vũ. Ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện kinh ngạc.
"Ta nghĩ..."
"Ta nghĩ anh ấy đã chết từ rất lâu."
...
ẦM!
Một ký ức cổ xưa được mở khóa. Không phải ký ức của Mộc Ly.
Không phải ký ức của Elysium.
Mà là ký ức bị chôn sâu trong lõi thời gian.
Một triệu năm trước.
Khi nền văn minh đầu tiên còn tồn tại.
Có một dự án tuyệt mật.
Dự án không thuộc Elysium.
Không thuộc thần vực.
Mà thuộc về chính những người tạo ra thời gian.
Tên của dự án đó là:
CHRONOS
Mục tiêu duy nhất:
Tạo ra một người có thể đi xuyên mọi dòng thời gian mà không bị xóa sổ.
Một người.
Có thể sửa chữa các tương lai bị hủy diệt.
Một người.
Có thể tồn tại ngoài quy luật nhân quả.
...
Mộc Ly cảm thấy trái tim đập mạnh. Bởi trên màn hình dữ liệu.
Một cái tên hiện lên.
MẪU THÀNH CÔNG DUY NHẤT
MÃ SỐ: C-01
TÊN: TẠ KINH VŨ
ẦM!
Toàn bộ hiện thực rung chuyển.
...
"Không..."
Mộc Ly lùi lại một bước.
"Không thể nào."
Người đàn ông cô quen biết.
Người đã ở bên cạnh cô suốt ba nghìn năm.
Lại là sản phẩm của nền văn minh cổ xưa nhất?
...
Tạ Kinh Vũ khẽ cười.
"Cuối cùng cũng bị phát hiện."
Giọng nói rất nhẹ.
Nhưng lần này. Lại mang theo cảm giác xa xăm kỳ lạ.
Giống như anh đã sống lâu hơn tất cả những người có mặt ở đây.
...
"Anh nhớ hết?"
Mộc Ly hỏi.
"Ừ."
"Ngay từ đầu?"
"Ừ."
Nước mắt trong mắt cô lập tức rơi xuống.
"Vậy tại sao không nói?"
Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
Rất lâu. Rồi khẽ đáp:
"Vì anh muốn được yêu."
Không phải Mộc Ly của tương lai.
Không phải Hạt Giống Khởi Nguyên.
Không phải thực thể cổ xưa nhất.
Chỉ là Mộc Ly.
Cô gái cứng đầu.
Hay cãi nhau với anh.
Hay tự ý lao vào nguy hiểm.
Hay khiến anh đau đầu.
...
"Anh ích kỷ."
Mộc Ly nghẹn giọng.
"Ừ."
"Anh là đồ ngốc."
"Ừ."
"Anh làm tôi muốn đánh anh."
"Được."
Khóe môi Tạ Kinh Vũ cong lên.
"Chờ anh sống sót rồi đánh."
...
Lần đầu tiên giữa chiến tranh.
Mộc Ly bật cười.
Vừa khóc vừa cười.
...
Nhưng đúng lúc ấy.
Sắc mặt Elysium đột nhiên thay đổi.
CẢNH BÁO
PHÁT HIỆN SỰ THẬT BỊ CHE GIẤU
Một dữ liệu cổ xưa hiện lên.
Niêm phong cấp tối thượng.
Người khóa dữ liệu:
Tạ Kinh Vũ.
Người Sáng Lập chết lặng.
Bởi dữ liệu đó còn cổ hơn cả bà.
...
Elysium mở khóa.
Rồi toàn bộ không gian đông cứng.
Bên trong chỉ có một đoạn ghi âm. Giọng nói quen thuộc vang lên.
Là Tạ Kinh Vũ.
Nhưng trẻ hơn.
Xa lạ hơn.
Và lạnh lùng hơn.
"Nếu ai đó đang nghe đoạn này..."
"Có nghĩa là mọi chuyện đã đi đến bước cuối cùng."
Giọng nói dừng lại.
Rồi tiếp tục.
"Tên thật của tôi không phải Tạ Kinh Vũ."
Mộc Ly sững người.
Elysium sững người.
Người Sáng Lập cũng sững người.
...
"Tôi là Người Canh Giữ Cuối Cùng."
"Kẻ được tạo ra để bảo vệ Hạt Giống Khởi Nguyên."
"Bảo vệ cô ấy."
Không gian im phăng phắc.
...
Giọng nói tiếp tục vang lên.
"Nhưng trong quá trình thực hiện nhiệm vụ..."
"Tôi phạm phải điều cấm kỵ nhất."
"Tôi yêu đối tượng cần bảo vệ."
ẦM!
Mộc Ly nhắm chặt mắt.
Tim đau nhói.
...
Trong đoạn ghi âm.
Người đàn ông cười khẽ.
Lần đầu tiên. Không còn vẻ lạnh lùng.
Mà giống hệt Tạ Kinh Vũ hiện tại.
"Từ khoảnh khắc đó..."
"Tôi biết mình thất bại rồi."
"Bởi một người canh giữ tốt..."
"Sẽ bảo vệ thế giới."
"Còn tôi..."
Giọng nói dần nhỏ lại.
"...chỉ muốn bảo vệ cô ấy."
...
Khoảnh khắc đoạn ghi âm kết thúc.
Toàn bộ đa vũ trụ rung chuyển dữ dội.
Các Kẻ Quan Sát đồng loạt lùi lại. Như vừa nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ.
Rất đáng sợ.
...
Mộc Ly lập tức nhận ra.
"Không đúng."
Tạ Kinh Vũ nhìn cô.
"Em cũng thấy sao?"
"Ừ."
Nếu anh chỉ là Người Canh Giữ.
Nếu anh chỉ là sản phẩm của Dự Án Chronos.
Thì... Vì sao Kẻ Quan Sát lại sợ anh?
...
Đúng lúc đó. Một cánh cổng cổ xưa xuất hiện phía sau Tạ Kinh Vũ.
Trên cánh cổng khắc một câu bằng ngôn ngữ chưa từng tồn tại.
Nhưng tất cả đều hiểu được.
THỰC THỂ SỐ 0
NGUỒN GỐC CỦA THỜI GIAN
Mộc Ly chết lặng.
Người Sáng Lập chết lặng.
Ngay cả Elysium cũng mất khả năng xử lý dữ liệu.
Bởi điều đó có nghĩa là...Tạ Kinh Vũ không phải sản phẩm của thời gian.
Mà có thể là thứ đã tạo ra thời gian.
Và bí mật lớn nhất của vũ trụ...
Mới chỉ vừa bắt đầu mở ra.
TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 24: Thực Thể Số 0
THỰC THỂ SỐ 0
NGUỒN GỐC CỦA THỜI GIAN
Dòng chữ ấy lơ lửng giữa hư không.
Không ai lên tiếng. Không ai dám lên tiếng.
Bởi ý nghĩa của nó quá đáng sợ.
Nếu Hạt Giống Khởi Nguyên là nguồn gốc của sự sống.
Vậy Nguồn Gốc Thời Gian...
là thứ tạo nên mọi quá khứ và tương lai.
Là nền tảng của toàn bộ đa vũ trụ.
...
Mộc Ly nhìn Tạ Kinh Vũ.
Lần đầu tiên. Cô cảm thấy mình không hiểu người đàn ông này.
Ba nghìn năm đồng hành.
Chín mươi chín lần sinh ly tử biệt.
Vậy mà phía sau anh vẫn còn vô số bí mật.
...
"Kinh Vũ."
Giọng cô rất khẽ.
"Anh là ai?"
Không gian yên tĩnh.
Gió dữ liệu thổi qua chiến trường.
Tạ Kinh Vũ đứng đó.
Mái tóc đen bị ánh sáng vàng nhuộm thành màu bạc nhạt.
Đôi mắt vàng kim sâu thẳm. Giống như chứa cả dòng sông thời gian bên trong.
Rất lâu.
Anh mới khẽ cười.
Nụ cười quen thuộc.
Nhưng lần này lại mang theo sự bất lực.
"Anh cũng không biết."
Mộc Ly sững người.
...
"Ý anh là sao?"
"Anh nhớ lại rất nhiều thứ."
"Từng dòng thời gian."
"Từng lần quay ngược."
"Từng lần chết."
"Nhưng..."
Ánh mắt anh nhìn cánh cổng phía sau.
"...đằng sau tất cả những ký ức đó vẫn còn một khoảng trống."
Khoảng trống không thể chạm tới.
Khoảng trống bị khóa từ trước khi vũ trụ sinh ra.
...
ẦM!
Cánh cổng cổ xưa bắt đầu mở ra.
Từng chút.
Từng chút một. Không gian rung chuyển dữ dội.
Các Kẻ Quan Sát đồng loạt lùi lại.
Lần đầu tiên. Những sinh vật đứng ngoài mọi quy luật lại sợ hãi.
Thật sự sợ hãi.
...
Người đứng đầu Kẻ Quan Sát gầm lên:
"Ngăn hắn lại!"
"Không được để cánh cổng mở hoàn toàn!"
Hàng triệu luồng sáng đồng loạt lao tới.
Nhưng chưa kịp chạm tới.
Đã bị nghiền nát.
Không phải bởi Mộc Ly.
Không phải bởi Elysium.
Mà bởi chính thời gian.
...
Khoảnh khắc đó.
Thời gian lần đầu tiên xuất hiện ý chí.
Và ý chí ấy...
đang bảo vệ Tạ Kinh Vũ.
...
Mộc Ly bỗng cảm thấy lạnh sống lưng.
Một suy nghĩ đáng sợ xuất hiện.
Nếu thời gian có ý thức.
Nếu thời gian đang bảo vệ anh.
Thì có phải...
Anh thật sự liên quan đến nguồn gốc của nó?
...
Cánh cổng mở thêm một phần. Bên trong không có kho báu.
Không có thần linh.
Không có sức mạnh tối thượng.
Chỉ có một căn phòng.
Một căn phòng nhỏ.
Đơn giản.
Y hệt một căn hộ bình thường của thời đại cũ.
...
Trên bàn.
Có một chiếc đồng hồ cổ.
Một cuốn sổ tay.
Một tấm ảnh.
Tất cả đều phủ đầy bụi.
Như đã tồn tại vô số năm.
...
Mộc Ly bước tới.
Theo bản năng. Cô cầm tấm ảnh lên. Rồi chết lặng.
Bởi trong ảnh là hai người.
Một cô gái.
Một chàng trai.
Cả hai đều mặc trang phục đơn giản.
Đang cười rất vui vẻ.
Cô gái là Mộc Ly.
Không phải Hạt Giống Khởi Nguyên.
Không phải Người Sáng Lập.
Chỉ là một cô gái bình thường.
...
Còn chàng trai...
Là Tạ Kinh Vũ.
...
Phía sau bức ảnh có một dòng chữ viết tay.
"Ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau."
"Nếu có một ngày em quên mất anh..."
"Anh sẽ tìm em lại từ đầu."
Bàn tay Mộc Ly run lên.
...
"Kinh Vũ..."
Cô quay đầu.
Nhưng người đàn ông phía sau cũng đang chết lặng.
Bởi anh chưa từng nhìn thấy bức ảnh này.
Chưa từng nhìn thấy căn phòng này.
...
Trong góc phòng.
Chiếc đồng hồ cổ đột nhiên bắt đầu chạy.
Tích tắc.
Tích tắc.
Tích tắc.
Âm thanh rất nhỏ.
Nhưng khiến cả đa vũ trụ rung động.
...
Rồi một giọng nói vang lên.
Không đến từ bất kỳ ai.
Mà đến từ chính căn phòng.
"Nếu căn phòng này được mở..."
"Có nghĩa là mọi thứ đã đến hồi kết."
Giọng nói ấy...
Chính là giọng của Tạ Kinh Vũ.
Nhưng già hơn. Xa xăm hơn.
Như đã đi qua vô tận năm tháng.
...
Một hình ảnh xuất hiện.
Là Tạ Kinh Vũ.
Nhưng không phải hiện tại. Mà là một phiên bản khác.
Tóc bạc trắng.
Ánh mắt chất chứa sự cô độc kéo dài hàng triệu năm.
...
Ông nhìn Mộc Ly.
Mỉm cười.
Nụ cười đầy yêu thương.
"Xin lỗi."
"Lại để em phải đi xa như vậy."
Khoảnh khắc ấy.
Trái tim Mộc Ly đập mạnh.
Một cảm giác quen thuộc không thể giải thích.
Như cô đã từng nghe câu nói này.
Rất lâu rồi.
...
Ảo ảnh tiếp tục.
"Nếu em đang ở đây..."
"Có nghĩa là anh thất bại lần thứ chín mươi chín."
"Nhưng không sao."
"Bởi cuối cùng..."
"Anh cũng tìm được đường về."
...
Người Sáng Lập bỗng tái mặt. Elysium cũng mở lớn mắt.
Bởi dữ liệu thời gian đang hiện lên một sự thật kinh hoàng.
Một sự thật chưa từng ai nghĩ tới.
...
Tạ Kinh Vũ không quay ngược thời gian.
Không phải.
Hoàn toàn không phải.
...
Ngược lại.
Anh đã đi xuôi.
Từ tận cùng tương lai.
Đi qua hàng triệu năm.
Đi qua vô số vũ trụ.
Từng bước.
Từng bước.
Trở về quá khứ.
Chỉ để gặp lại Mộc Ly.
...
ẦM!!!
Toàn bộ chiến trường nổ tung.
Ngay cả Mộc Ly cũng đứng chết lặng.
Bởi điều đó có nghĩa là
Ba nghìn năm không phải sự chờ đợi của anh.
Mà chỉ là một đoạn rất nhỏ.
Một đoạn rất nhỏ trong cuộc hành trình dài đến mức không thể tưởng tượng.
...
Ảo ảnh Tạ Kinh Vũ già nua khẽ cười.
Rồi nói câu cuối cùng:
"Mộc Ly."
"Anh chưa từng cứu thế giới."
"Anh chỉ đang tìm đường trở về bên em."
Ngay khi câu nói ấy kết thúc.
Căn phòng đột nhiên rung chuyển dữ dội.
Chiếc đồng hồ cổ vỡ tan.
Cánh cổng phía sau mở hoàn toàn.
Và bên trong...
Là bí mật cuối cùng của toàn bộ đa vũ trụ.
Một sự thật khiến ngay cả Hạt Giống Khởi Nguyên cũng chưa từng biết.