Có Hình 🎥🎥Tên Truyện [ Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh] Tác giả: Trình Ca🎥🎥

Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 16: Chiếc Hộp Gỗ Khóa Kín Mười Lăm Năm



Tiếng sấm rền vang trên đỉnh núi Thanh Vân, khiến cả căn nhà gỗ rung lên khe khẽ.

Ánh chớp lóe sáng ngoài cửa sổ, phản chiếu lên chiếc hộp gỗ cũ kỹ đặt trước mặt Tống Diên Ca.

Trên mặt hộp không có bất kỳ hoa văn nào, chỉ có một ổ khóa bằng đồng đã ngả màu theo năm tháng, như thể nó đã nằm im lặng ở đây rất lâu, chờ đúng người đến mở.

Người đàn ông lớn tuổi đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt chất chứa nhiều cảm xúc khó gọi tên.

"Cha cô từng dặn tôi, nếu một ngày cô tự mình tìm được đến đây, hãy đưa chiếc hộp này cho cô. Còn mở hay không... phải do chính cô quyết định."

Diên Ca đưa tay chạm lên mặt hộp. Đầu ngón tay khẽ run.
Mười lăm năm qua, cô luôn nghĩ mình chỉ đi tìm lời giải cho cái chết của cha.

Thế nhưng càng tiến về phía trước, cô càng có cảm giác cha mình chưa từng thật sự rời khỏi cuộc đời cô.

Ông giống như đã sắp đặt từng bước đi, từng manh mối, từng cuộc gặp gỡ, chỉ để dẫn cô đến ngày hôm nay.

Cô hít sâu một hơi, chậm rãi mở chiếc khóa đồng.

Một tiếng "tách" rất khẽ vang lên.
Bên trong không phải tiền bạc, cũng chẳng phải tài liệu tuyệt mật như cô từng tưởng tượng.

Chỉ có một cuốn sổ bìa da màu nâu, một chiếc chìa khóa bạc rất nhỏ và một lá thư được gấp cẩn thận.

Ngoài phong thư là dòng chữ quen thuộc.

"Gửi con gái của cha."

Khóe mắt Diên Ca bất giác nóng lên.
Cô cẩn thận mở lá thư.
Nét chữ mạnh mẽ, ngay ngắn hiện ra trước mắt.

Diên Ca, nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là con đã trưởng thành hơn cha từng nghĩ.

Có lẽ lúc này con sẽ rất hận cha vì đã giấu con quá nhiều chuyện, nhưng cha vẫn muốn con biết rằng, trong tất cả những lựa chọn cha từng đưa ra, bảo vệ con luôn là điều cha chưa bao giờ hối hận.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống trang giấy.
Cô cắn môi, cố giữ bình tĩnh để đọc tiếp.

Nếu Mặc Cảnh Uyên vẫn còn sống, hãy thay cha nói với cậu ấy một câu xin lỗi.

Cậu ấy chưa từng nợ cha, ngược lại, chính cha đã kéo cậu ấy vào vòng xoáy này.

Đứa trẻ ấy đã mất quá nhiều thứ từ khi còn rất nhỏ.

Diên Ca khựng lại.
Đây là lần đầu tiên cô biết... cha mình luôn xem Mặc Cảnh Uyên như một đứa con.

Bức thư vẫn còn một đoạn cuối.

Nhưng điều quan trọng nhất cha muốn nói với con là... đừng vội tin bất kỳ ai, kể cả người đang đứng bên cạnh con lúc này.

Có những người mang gương mặt của bạn bè, nhưng trái tim lại thuộc về kẻ thù.

Diên Ca ngẩng phắt đầu.
Người đàn ông lớn tuổi vẫn đứng đó.
Ông không hề nhìn lá thư.
Chỉ lặng lẽ quay mặt về phía cửa sổ.
Giống như ông đã biết trước trong thư viết gì.

Đúng lúc ấy...Một tiếng động rất nhỏ vang lên ngoài hiên.
Người đàn ông lập tức biến sắc.

"Không ổn..."

"Họ đến rồi."

Dưới chân núi.
Mặc Cảnh Uyên ngẩng đầu nhìn căn nhà gỗ chìm trong màn mưa.
Chiếc đồng hồ trên cổ tay vừa chỉ đúng chín giờ mười bảy phút.

Quá yên tĩnh.
Yên tĩnh đến bất thường.
Trực giác của anh chưa bao giờ sai.

Anh khẽ cúi xuống, nhặt một vỏ đạn còn mới nằm giữa bãi cỏ.
Đầu ngón tay miết nhẹ lên ký hiệu được khắc trên thân đạn.

Đôi mắt đen sâu thẳm chợt lạnh đi.
Đó là ký hiệu của một đơn vị đặc nhiệm đã bị giải thể từ nhiều năm trước.

Điều này có nghĩa...
Ngoài Huyết Nha, còn có một thế lực khác đã tham gia vào cuộc săn đuổi.

"Mặc tổng."

Phong Vũ chạy đến, đưa cho anh một máy tính bảng.

"Người của chúng ta vừa chặn được tín hiệu liên lạc."

"Một nhóm lạ đang tiến lên núi."

"Ước tính..."

"...mười phút nữa sẽ tới căn nhà gỗ."

Mặc Cảnh Uyên không đáp.
Anh chỉ khép hờ mắt vài giây.
Khi mở ra lần nữa, ánh mắt đã trở nên bình tĩnh đến đáng sợ.

"Phong Vũ."

"Dạ."

"Đưa toàn bộ người rút khỏi đường chính."

Phong Vũ sững người.
"Rút?"

"Chúng ta không cứu cô Tống sao?"

"Có."

Mặc Cảnh Uyên nhìn con đường mòn dẫn vào rừng sâu, khóe môi khẽ nhếch lên.

"Nhưng lần này..."

"...tôi muốn đổi vai."

"Để bọn họ nghĩ rằng..."

"...chính chúng mới là kẻ đang săn đuổi."

Cơn gió lạnh thổi qua cánh rừng.
Ở phía xa, những bóng người mặc đồ đen đã bắt đầu xuất hiện giữa màn sương.

Không ai biết rằng...
Thợ săn và con mồi.
Có lẽ đã đổi vị trí từ lúc nào.


Hết chương 16...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 17: Người Đặt Bẫy



Đêm trên núi Thanh Vân lạnh đến thấu xương.

Mưa vẫn rơi không ngừng, từng giọt nước len qua mái hiên cũ kỹ, nhỏ xuống nền đá thành những âm thanh đều đặn.

Thế nhưng bên trong căn nhà gỗ, bầu không khí lại căng thẳng đến mức ngay cả tiếng thở cũng trở nên rõ ràng.

Người đàn ông lớn tuổi khép rèm cửa, quay sang nhìn Tống Diên Ca.

"Con đường phía sau căn nhà dẫn xuống khe núi. Nếu lát nữa có chuyện xảy ra, cô cứ đi theo lối đó."

Diên Ca lắc đầu.
"Tôi sẽ không đi.

Ông hơi khựng lại.
"Cô không sợ chết sao?"

Diên Ca cúi nhìn lá thư trong tay, giọng nói rất khẽ nhưng đầy kiên định.

"Tôi đã chạy trốn suốt mười lăm năm."

"Cha tôi cũng đã dùng cả mạng sống để bảo vệ bí mật này."

"Nếu hôm nay tôi lại bỏ chạy..."

"...thì những gì ông ấy hy sinh còn ý nghĩa gì nữa?"

Người đàn ông nhìn cô rất lâu.
Trong đôi mắt đã phủ đầy dấu vết thời gian, lần đầu tiên hiện lên một nụ cười nhạt.

"Quả nhiên..."

"...cô rất giống cha mình."

Ông vừa dứt lời.
Rầm!
Cánh cửa gỗ bị đá bật tung.

Bốn người mặc đồ đen xông vào.
Không một lời cảnh báo.
Không một chút do dự.

Viên đạn đầu tiên ghim thẳng vào bức tường nơi Diên Ca vừa đứng cách đó chưa đầy một giây.

Người đàn ông lớn tuổi lập tức kéo cô ngã xuống phía sau chiếc tủ gỗ.
"Đi!"

"Tôi giữ chân chúng."

"Không!"

Diên Ca vừa định đứng dậy thì ông đã nhấn vào một công tắc bí mật phía sau bức tường.

Tiếng bánh răng chậm rãi chuyển động.
Một cánh cửa ngầm mở ra.

"Đây là lối thoát mà cha cô đã chuẩn bị từ mười lăm năm trước."

"Đi mau!"

Bên ngoài.
Tiếng súng vang lên liên tiếp.
Mùi thuốc súng nhanh chóng tràn ngập căn phòng.

Diên Ca cắn chặt môi.
Cuối cùng vẫn bước vào đường hầm.

Ngay trước khi cánh cửa khép lại, cô nghe thấy tiếng người đàn ông quát lớn.

"Các người muốn thứ trong hộp..."

"Vậy thì bước qua xác tôi trước!"

...
Đường hầm rất hẹp.
Chỉ đủ cho một người đi.

Không khí ẩm lạnh mang theo mùi đất đá lâu năm.

Diên Ca vừa chạy vừa ôm chặt chiếc hộp gỗ vào lòng.
Mỗi bước chân đều vọng lại thành tiếng vang nặng nề.

Đột nhiên...
Phía trước xuất hiện một ánh sáng.
Cô còn chưa kịp mừng thì một bóng người đã đứng chắn ngay lối ra.

Thân hình cao lớn.
Chiếc ô màu đen.
Bộ vest đã thấm nước mưa.
Mặc Cảnh Uyên.

Khoảnh khắc nhìn thấy anh, toàn bộ sự bình tĩnh mà Diên Ca cố gắng giữ từ đầu đến giờ gần như sụp đổ.

"Anh..."

Cô còn chưa nói hết câu.
Đã bị anh kéo mạnh vào lòng.
Cái ôm rất chặt.
Đến mức cô có thể cảm nhận rõ nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực anh.

Một lúc rất lâu.
Anh mới khàn giọng nói.

"Xin lỗi."

"Tôi đến chậm."

Chỉ bốn chữ.
Lại khiến đôi mắt Diên Ca đỏ hoe.
Cô khẽ lắc đầu.

"Anh vẫn đến."

"Như vậy là đủ rồi."

Mặc Cảnh Uyên buông cô ra, ánh mắt nhanh chóng trở lại vẻ bình tĩnh vốn có.
Anh nhìn chiếc hộp gỗ trong tay cô.

"Đã mở chưa?"

"Rồi."

"Có thứ gì đáng giá không?"

Diên Ca im lặng vài giây.
Rồi lấy từ trong túi áo ra...
Chiếc chìa khóa bạc.

"Cha tôi để lại thứ này."

"Và ông nói..."

"...mọi đáp án đều bắt đầu từ nó."

Mặc Cảnh Uyên cầm chiếc chìa khóa lên.
Đôi đồng tử chợt co lại.
Anh nhận ra biểu tượng được khắc trên đầu chìa.

Một đóa hoa trà.

Giống hệt hình xăm trên cổ tay của Hạ Vãn Ninh.

Trong lòng anh chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của Phong Vũ vang lên.

Giọng anh ta đầy gấp gáp.
"Mặc tổng!"

"Không ổn rồi."

"Hạ Vãn Ninh..."

"...biến mất."

"Toàn bộ hồ sơ về cô ấy trong hệ thống cũng vừa bị xóa sạch."

Mặc Cảnh Uyên lặng người.
Anh nhìn chiếc chìa khóa bạc trong tay.
Rồi quay sang Diên Ca.
Giọng nói trầm xuống.

"Có lẽ..."

"...người chúng ta tin tưởng nhất."

"Mới chính là người che giấu nhiều bí mật nhất."

Ở phía xa.
Trên đỉnh núi.
Một người phụ nữ đứng dưới màn mưa, lặng lẽ nhìn về phía hai người.
Chiếc ô nghiêng xuống, che khuất nửa khuôn mặt.
Chỉ còn nhìn thấy khóe môi khẽ cong lên.

Cô đặt tay lên cổ tay trái.
Nơi đó...
Đóa hoa trà màu đen nổi bật dưới ánh chớp.

"Diên Ca..."

"Em đã đến rất gần sự thật."

"Nhưng em có biết không..."

"Có những cánh cửa..."

"...một khi mở ra."

"...sẽ không thể đóng lại nữa."



Hết chương 17...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 18: Chiếc Chìa Khóa Và Người Không Nên Xuất Hiệ



Mưa đã ngớt.
Chỉ còn những hạt nước đọng trên cành thông, thỉnh thoảng rơi xuống mặt đất, tạo thành những âm thanh rất khẽ giữa màn đêm yên tĩnh.

Chiếc SUV màu đen chậm rãi rời khỏi chân núi Thanh Vân.

Trong xe.
Không ai mở lời.
Tống Diên Ca ngồi cạnh cửa sổ, trong tay vẫn nắm chặt chiếc chìa khóa bạc. Những gì xảy ra tối nay vượt xa sức tưởng tượng của cô.

Từ lá thư của cha, chiếc hộp gỗ, đến sự xuất hiện rồi biến mất đầy bí ẩn của Hạ Vãn Ninh... tất cả đều giống như những mảnh ghép đã được ai đó cố tình sắp xếp từ rất lâu.

Cô chợt lên tiếng.

"Anh quen Hạ Vãn Ninh từ khi nào?"

Mặc Cảnh Uyên không trả lời ngay.
Ánh mắt anh vẫn nhìn thẳng con đường phía trước.

"Mười năm."

"Mười năm trước, cô ấy từng giúp tôi phá một vụ án xuyên quốc gia. Sau đó biến mất không dấu vết."

"Anh tin cô ấy?"

Anh khẽ cười.
Một nụ cười rất nhạt.
"Trước đây có."

"Còn bây giờ..."

"...tôi không dám chắc."

Diên Ca cúi đầu.
Câu nói ấy khiến cô hiểu rằng, ngay cả Mặc Cảnh Uyên cũng đang bước vào một vùng ký ức mà anh không thể kiểm soát.

Nửa giờ sau.
Đoàn xe trở về biệt thự.

Vừa bước vào phòng làm việc, Mặc Cảnh Uyên đặt chiếc chìa khóa lên bàn.
Phong Vũ lập tức mang đến một bản báo cáo.

"Thưa Mặc tổng."

"Chúng tôi đã kiểm tra."

"Biểu tượng trên chìa khóa không thuộc Huyết Nha."

"Nhưng..."

"...lại trùng khớp với huy hiệu của Viện nghiên cứu Thiên Khải."

"Thiên Khải?"

Diên Ca chưa từng nghe cái tên này.
Phong Vũ mở một tập hồ sơ cũ.
Bên trong chỉ còn vài trang giấy đã ố vàng.

"Mười lăm năm trước, Thiên Khải là một viện nghiên cứu tư nhân."

"Ba tháng sau vụ cha cô mất..."

"...toàn bộ viện nghiên cứu bốc cháy."

"Ba mươi bảy người có mặt hôm đó..."

"...không ai sống sót."

Mặc Cảnh Uyên chậm rãi lật trang cuối cùng.
Ở góc dưới bức ảnh tập thể.
Anh nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Đó là...
Cha của Tống Diên Ca.

Diên Ca đứng bật dậy.
"Cha tôi chưa từng làm việc ở đó."

"Ít nhất..."

"...đó là điều tôi biết."

Phong Vũ hít sâu.
"Thưa cô."

"Có lẽ..."

"...ông ấy chưa từng nói hết về thân phận của mình."

Cả căn phòng rơi vào im lặng.
Đúng lúc ấy.
Chuông cửa biệt thự vang lên.

Đã gần một giờ sáng.
Không ai hẹn trước.
Một thuộc hạ bước vào.
"Thưa Mặc tổng."

"Có người muốn gặp ngài."

"Người đó nói..."

"...chỉ cần đưa thứ này."

Anh ta đặt lên bàn một chiếc hộp giấy nhỏ.
Mặc Cảnh Uyên khẽ mở nắp.
Bên trong là một quân cờ vua màu trắng.
Con Vua.

Dưới đáy hộp có một mảnh giấy.
Chỉ vỏn vẹn một câu.

"Muốn biết ai là kẻ phản bội thật sự, hãy đến Viện Thiên Khải lúc bình minh."

Không ghi tên.
Không địa chỉ.
Chỉ có một biểu tượng hoa trà màu đen.

Diên Ca nhìn mảnh giấy, trái tim bỗng đập mạnh.
Cô có linh cảm...
Đây không còn là một lời mời.
Mà là một lời tuyên chiến.

Ở phía bên kia thành phố.
Trong tầng hầm của một tòa nhà bỏ hoang.
Hạ Vãn Ninh đứng trước bức tường phủ kín ảnh và tài liệu.

Ở chính giữa...
Là ảnh của Tống Diên Ca.
Bên cạnh là ảnh Mặc Cảnh Uyên.
Cô chậm rãi dùng bút đỏ nối hai bức ảnh lại với nhau.
Sau đó khẽ thì thầm.

"Xin lỗi..."

"Nhưng nếu hai người không cùng bước vào ván cờ này..."

"...sẽ không ai có thể sống đến cuối cùng."

Phía sau lưng cô.
Một giọng đàn ông trầm thấp vang lên.

"Đến lúc nói cho họ biết sự thật rồi chứ?"

Hạ Vãn Ninh khép mắt.
Rất lâu sau mới trả lời.
"Chưa."

"Vì sự thật..."

"...còn đáng sợ hơn cái chết."

Người đàn ông bật cười.
Một tiếng cười lạnh lẽo.
Ánh đèn trong tầng hầm vụt sáng.
Gương mặt ông ta dần hiện rõ.
Đó là một người mà cả Mặc Cảnh Uyên lẫn Tống Diên Ca đều cho rằng...
Đã chết từ mười lăm năm trước.


Hết chương 18...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 19: Người Đã Chết Trở Về


Ba giờ bốn mươi lăm phút sáng.
Cơn mưa đã dứt hẳn.
Bầu trời phía đông chỉ vừa hé lên một vệt sáng mỏng, nhưng cả biệt thự Mặc gia vẫn sáng đèn.

Từ phòng điều hành đến khu an ninh, tất cả đều đang hoạt động hết công suất. Không khí nặng nề đến mức chẳng ai dám lên tiếng quá lớn.

Trong phòng làm việc.
Mặc Cảnh Uyên đứng trước tấm bản đồ điện tử, ánh mắt dừng lại ở vị trí được đánh dấu bằng chấm đỏ.

Viện nghiên cứu Thiên Khải.
Một nơi đã biến mất khỏi bản đồ thành phố từ mười lăm năm trước.

"Nơi đó đáng lẽ chỉ còn là đống đổ nát."

Phong Vũ đặt một tập tài liệu xuống bàn.
"Đúng vậy."

"Nhưng ba tháng gần đây, mỗi đêm đều có xe vận chuyển ra vào."

"Người của chúng ta đã tiếp cận."

"Không ai quay trở lại."

Mặc Cảnh Uyên khẽ khép tập hồ sơ.
Anh hiểu.
Đối phương đang cố ý dẫn mình đến đó.

Nhưng...
Có những cái bẫy, biết là bẫy vẫn phải bước vào.
Bởi đáp án nằm ở bên trong.

Tống Diên Ca bước vào phòng.
Cô đã thay một bộ đồ đơn giản màu trắng, mái tóc dài được buộc gọn phía sau, gương mặt tuy còn mệt mỏi nhưng ánh mắt đã trở nên kiên định hơn rất nhiều.

"Tôi đi cùng."

Mặc Cảnh Uyên ngẩng đầu nhìn cô.
"Không."

"Anh biết tôi sẽ không đồng ý."

"Cho nên..."

"...đừng lãng phí thời gian thuyết phục."

Anh im lặng.
Đây là điểm giống cha cô nhất.
Một khi đã quyết định.
Sẽ không ai thay đổi được.

Sau vài giây.
Anh đưa cho cô một chiếc vòng tay màu bạc.
"Đeo vào."

"Đây là gì?"

"Thiết bị định vị."

"Nếu em gặp nguy hiểm..."

"...tôi sẽ biết em đang ở đâu."

Diên Ca nhìn chiếc vòng trong lòng bàn tay.
Khóe môi khẽ cong lên.

"Lần đầu tiên có người tặng quà cho tôi..."

"...lại là thiết bị định vị."

Mặc Cảnh Uyên cũng hiếm hoi nở một nụ cười.
"Hy vọng lần sau..."

"...sẽ là món quà đúng nghĩa."

Ánh mắt hai người chạm nhau.
Không còn sự dè chừng như những ngày đầu.
Mà là một sự tin tưởng âm thầm được bồi đắp qua từng lần cùng nhau đối mặt với hiểm nguy.

Bảy giờ sáng.
Đoàn xe dừng trước cánh cổng sắt hoen gỉ của Viện nghiên cứu Thiên Khải.
Tòa nhà bảy tầng phủ kín dây leo.
Những ô cửa kính vỡ nát.
Tấm biển tên chỉ còn lại vài chữ mờ nhạt.

Tất cả đều mang vẻ hoang tàn.
Nhưng Mặc Cảnh Uyên chỉ liếc qua một lần đã nói:
"Có người."

Phong Vũ lập tức cảnh giác.
"Ở đâu?"

"Cửa sổ tầng ba."

"Rèm vừa lay."

Mọi người đồng loạt ngẩng lên.
Quả nhiên...
Một góc rèm cửa vừa khẽ khép lại.

Có người đang quan sát họ.
Ngay khi Mặc Cảnh Uyên đẩy cánh cổng bước vào.

Một giọng nói già nua bỗng vang lên từ chiếc loa cũ kỹ.

"Hoan nghênh."

"Mặc Cảnh Uyên."

"Tống Diên Ca."

"Các vị đến muộn mười lăm năm."

Diên Ca giật mình.
Giọng nói ấy...
Cô đã từng nghe.
Ở đoạn video cha cô để lại.
Cùng lúc đó.
Cánh cửa chính của viện nghiên cứu từ từ mở ra.
Không có người.
Chỉ có một chiếc xe lăn đặt giữa đại sảnh.

Trên xe...
Là một người đàn ông tóc bạc, gầy gò đến mức tưởng như chỉ còn da bọc xương.
Ông cúi đầu.
Hai bàn tay đặt trên một cuốn sổ màu nâu.

Khi nghe tiếng bước chân.
Ông chậm rãi ngẩng mặt lên.
Khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt ấy...
Tống Diên Ca cảm thấy cả thế giới như ngừng lại.

Đôi môi cô run lên.
"Không thể nào..."

Người đàn ông đó.
Có gương mặt giống cha cô đến tám phần.
Ngay cả nốt ruồi dưới khóe mắt cũng không khác.
Mặc Cảnh Uyên lập tức bước lên chắn trước mặt cô.
Ánh mắt sắc lạnh.

"Ông là ai?"

Người đàn ông mỉm cười.
Nụ cười mang theo vẻ mệt mỏi của người đã sống quá lâu với quá nhiều bí mật.

Ông khàn giọng.
"Tôi là người..."

"...đáng lẽ phải chết thay cha cô."

Diên Ca chết lặng.
Người đàn ông đưa bàn tay gầy guộc vuốt nhẹ cuốn sổ trên đầu gối.

"Suốt mười lăm năm."

"Tôi chờ hai đứa."

"Không phải để kể về quá khứ."

"Mà để nói cho hai đứa biết..."

"...kẻ đứng sau Huyết Nha."

"...chưa bao giờ là Quạ Đỏ."

Câu nói vừa dứt.
Một tiếng nổ dữ dội vang lên từ tầng trên.
ẦM!

Cả tòa nhà rung chuyển.
Bụi vôi và mảnh kính đổ xuống như mưa.
Người đàn ông trên xe lăn bỗng biến sắc.
Ông nhìn thẳng vào Mặc Cảnh Uyên.
Lần đầu tiên trong mắt ông xuất hiện sự hoảng loạn.

"Mau chạy!"

"Hắn đến rồi!"

"Hắn..."

"...không định để bất kỳ ai rời khỏi đây còn sống."

Ở tầng bảy.
Một bóng người mặc áo khoác đen lặng lẽ đứng sau ô cửa kính vỡ.
Hắn nhìn xuống đại sảnh, chậm rãi bấm chiếc điều khiển trong tay.
Khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh.

"Đến lúc..."

"...kết thúc ván cờ rồi."


Hết chương 19...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 20: Người Chơi Cờ



Tiếng nổ đầu tiên vừa dứt.
Cả tòa nhà Thiên Khải rung lên dữ dội.
Những mảng bê tông trên trần nhà liên tiếp rơi xuống, bụi mù phủ kín đại sảnh.

Chuông báo cháy vốn đã hỏng từ nhiều năm trước bỗng vang lên từng hồi chói tai, xen lẫn tiếng kim loại va đập, khiến bầu không khí vốn ngột ngạt càng trở nên hỗn loạn.

"Mặc tổng!"

Phong Vũ vừa hô lớn vừa kéo hai người bảo vệ né sang một bên.

Một cột trụ phía sau họ đổ sập.
Chỉ chậm nửa giây...
Hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Mặc Cảnh Uyên không hề nhìn lên.
Ánh mắt anh vẫn dừng trên người đàn ông ngồi xe lăn.

"Ông vừa nói..."

"...Quạ Đỏ không phải kẻ đứng sau."

"Vậy là ai?"

Người đàn ông khẽ nhắm mắt.
Giọng nói đứt quãng vì hơi thở ngày càng yếu.

"Mười lăm năm trước..."

"...chúng ta đều nghĩ Huyết Nha là một tổ chức."

"Nhưng không."

"Nó chỉ là..."

"...một quân cờ."

Diên Ca bước lên một bước.
"Quân cờ của ai?"

Ông nhìn thẳng vào cô.
Ánh mắt đầy áy náy.

"Của..."
Đúng lúc ấy.

Đoàng!

Một viên đạn xuyên qua cửa kính.
Găm thẳng vào vai trái của người đàn ông.
Máu lập tức nhuộm đỏ lưng áo.

Phong Vũ phản ứng cực nhanh.
"Có tay bắn tỉa!"

"Tầng bảy!"

Nhưng khi đội bảo vệ ngẩng lên...
Ô cửa kính đã trống không.
Kẻ nổ súng biến mất như chưa từng xuất hiện.

Người đàn ông trên xe lăn ho sặc sụa.
Ông nắm chặt cổ tay Diên Ca.
Lực yếu dần.

Trong lòng bàn tay ông...
Là một con chip nhớ nhỏ bằng đầu ngón tay.

"Đừng..."

"...đưa nó cho bất kỳ ai."

"Kể cả..."

Ông chưa kịp nói hết.
Bàn tay đã buông thõng.

Diên Ca run rẩy.

"Ông..."

Không còn lời đáp.
Căn phòng chìm trong sự yên lặng đáng sợ.

Mặc Cảnh Uyên chậm rãi khép mắt cho ông.
Suốt nhiều năm qua.
Anh đã chứng kiến không ít sinh ly tử biệt.

Nhưng lần này...
Người duy nhất biết sự thật lại chết ngay trước khi kịp nói ra cái tên cuối cùng.

Bất chợt.
Chiếc loa cũ trong đại sảnh vang lên.
Lần này...
Không còn là giọng già nua.
Mà là một giọng đàn ông trẻ.
Bình tĩnh.
Điềm đạm.
Thậm chí còn mang theo vài phần ý cười.

"Xin lỗi."

"Tôi đến muộn."

"Nhưng xem ra..."

"...mọi người vẫn còn đủ đông."

Mặc Cảnh Uyên ngẩng đầu.
"Ra mặt đi."

Tiếng cười khẽ vang lên.
"Không cần vội."

"Tôi thích nói chuyện..."

"...khi người khác không nhìn thấy mình."

Ngay sau đó.
Toàn bộ màn hình cũ trong viện nghiên cứu đồng loạt sáng lên.

Trên mỗi màn hình...
Đều hiện cùng một hình ảnh.

Một người đàn ông mặc sơ mi trắng.
Đeo găng tay đen.
Ngồi trước bàn cờ.

Điều kỳ lạ là...
Máy quay chỉ ghi được nửa khuôn mặt.
Không ai nhìn rõ diện mạo thật của hắn.

Hắn cầm một quân cờ vua màu đen.
Đặt xuống bàn.

"Tống Diên Ca."

"Cha cô từng nói..."

"...người thông minh nhất."

"...không phải người thắng."

"Mà là người khiến đối thủ..."

"...không biết mình đã thua từ lúc nào."

Hắn mỉm cười.
"Đáng tiếc."

"Cha cô..."

"...đã thua tôi."

Diên Ca siết chặt hai tay.
"Ông nói dối."

"Nếu cha tôi thua..."

"...tại sao mười lăm năm qua ông vẫn phải tiếp tục che giấu?"

Màn hình im lặng vài giây.
Rồi tiếng cười vang lên.

Lần này...
Không còn vẻ bình thản.
Mà xen lẫn một tia thích thú.

"Con gái ông ấy..."

"...quả nhiên rất giống."

"Được."

"Vậy tôi sẽ tặng cô một món quà."

Màn hình chuyển sang một đoạn video cũ.
Trong hình...
Là một căn phòng thí nghiệm.
Cha của Diên Ca đứng đối diện ba người khác.

Một trong số đó...
Là Hạ Vãn Ninh.

Còn người thứ hai...
Chính là người đàn ông vừa chết trên xe lăn.

Người cuối cùng đứng quay lưng về phía camera.
Ngay khi người đó xoay người lại...
Màn hình đột ngột tối đen.
Chỉ còn một dòng chữ hiện lên.

"Muốn nhìn thấy gương mặt hắn... hãy mang con chip đến nhà hát Ánh Dương lúc tám giờ tối mai."

Ngay bên dưới.
Xuất hiện thêm một câu nữa.

"Chỉ được đi hai người."

Toàn bộ màn hình đồng loạt tắt.
Cả tòa nhà trở lại yên tĩnh.

Mặc Cảnh Uyên cúi nhìn con chip trong tay Diên Ca.
Rất lâu sau.
Anh mới khẽ nói.

"Hắn không chỉ đang dẫn đường."

"Hắn..."

"...đang lựa chọn chúng ta."

Diên Ca ngẩng đầu.
"Lựa chọn điều gì?"

Mặc Cảnh Uyên nhìn về khoảng không tối tăm phía cuối hành lang.
Giọng nói trầm xuống.

"Xem..."

"...ai sẽ là người còn sống đến ván cờ cuối cùng."

Ở nơi không ai nhìn thấy.
Một bàn tay chậm rãi gạt quân Vua trắng khỏi bàn cờ.
Người đàn ông bí ẩn khẽ mỉm cười.

"Đến lượt..."

"...quân Hậu."

Hết chương 20...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 21: Nhà Hát Ánh Dương


Trời vừa hửng sáng.
Tin tức về vụ nổ tại Viện nghiên cứu Thiên Khải nhanh chóng lan khắp Hải Thành.

Thế nhưng, kỳ lạ là trên các bản tin chỉ xuất hiện vài dòng thông báo ngắn ngủi về một vụ sập công trình cũ, không hề nhắc đến tiếng súng, cũng không có bất kỳ thông tin nào về những người đã có mặt ở đó.

Có người...
Đã che giấu toàn bộ sự việc.

Biệt thự Mặc gia.
Diên Ca ngồi trước cửa sổ, trong tay vẫn là con chip nhỏ được người đàn ông trên xe lăn giao lại trước lúc chết.

Suốt một đêm.
Cô không tài nào ngủ được.
Cô luôn có cảm giác, con chip này không chỉ chứa bí mật về cha mình.
Mà còn là nguyên nhân khiến rất nhiều người phải đánh đổi bằng mạng sống.

Tiếng gõ cửa khẽ vang lên.
Mặc Cảnh Uyên bước vào.
Trên tay anh là hai tách cà phê còn bốc khói.

"Vẫn chưa ngủ?"

Diên Ca khẽ lắc đầu.
"Còn anh?"

"Anh cũng vậy."

Anh đặt tách cà phê xuống, rồi kéo chiếc ghế ngồi đối diện cô.
Ánh nắng đầu ngày xuyên qua lớp rèm mỏng, rơi lên gương mặt góc cạnh của người đàn ông.

Sau nhiều ngày liên tiếp không nghỉ ngơi, đôi mắt anh đã xuất hiện những tia máu đỏ, nhưng ánh nhìn vẫn bình tĩnh như thường.

Một lúc lâu sau.
Anh mới lên tiếng.

"Diên Ca."

"Nếu tối nay thật sự là bẫy..."

"...em có thể không đi."

Diên Ca mỉm cười.
Nụ cười rất nhẹ.
"Từ khi gặp anh..."

"...hình như cuộc sống của tôi chỉ toàn là bẫy."

"Thêm một lần nữa..."

"...cũng chẳng khác gì."

Mặc Cảnh Uyên bất giác bật cười.
Tiếng cười rất khẽ.
Nhưng đủ để xua tan phần nào bầu không khí nặng nề.

Anh nhìn cô.
Ánh mắt dịu đi.
"Em biết không?"

"Trước đây..."

"...tôi ghét những người quá tò mò."

"Vậy bây giờ?"

"Bây giờ..."

"...tôi chỉ hy vọng người tò mò ấy sẽ luôn bình an."

Diên Ca hơi cúi đầu.
Khóe tai bất giác đỏ lên.

Cô không trả lời.
Nhưng trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp rất lạ.

Buổi chiều.
Phong Vũ mang đến một tập hồ sơ mới.

"Thưa Mặc tổng."

"Đã tìm được bản thiết kế cũ của Nhà hát Ánh Dương."

Anh trải bản vẽ lên bàn.
Nhà hát có ba tầng nổi.
Một tầng hầm.
Mười hai lối thoát hiểm.
Và...
Một đường hầm bí mật nối ra bờ sông.

"Đường hầm này không có trong hồ sơ công khai."

Phong Vũ nói.
"Người xây dựng cố tình xóa nó."

Mặc Cảnh Uyên khẽ gật đầu.

"Hắn muốn chúng ta đi vào."

"Nhưng cũng đã chuẩn bị sẵn đường rút."

Diên Ca nhìn chăm chú vào bản vẽ.
Đột nhiên.
Cô đưa tay chỉ vào phòng điều khiển ánh sáng.

"Nếu là em..."

"...em sẽ không ở sân khấu."

"Mà ở đây."

Phong Vũ ngạc nhiên.
"Tại sao?"

"Bởi từ vị trí này..."

"...có thể nhìn thấy toàn bộ khán phòng."

"Đồng thời điều khiển ánh sáng, âm thanh và camera."

Mặc Cảnh Uyên nhìn cô rất lâu.
Khóe môi khẽ nhếch lên.
"Anh cũng nghĩ vậy."

Hai người nhìn nhau.
Lần đầu tiên...
Họ cùng đưa ra một đáp án giống hệt nhau.

Đúng tám giờ tối.
Nhà hát Ánh Dương.
Tấm biển cũ kỹ treo lơ lửng trước cửa, phát ra tiếng kẽo kẹt theo từng cơn gió.

Khán phòng tối om.
Chỉ duy nhất sân khấu được thắp sáng.
Ở giữa sân khấu...
Là một chiếc đàn piano phủ đầy bụi.
Trên phím đàn đặt một phong thư màu đen.
Không có người.
Không có tiếng động.

Yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng bước chân của Diên Ca và Mặc Cảnh Uyên vọng khắp khán phòng.
Diên Ca vừa định bước lên sân khấu.
Mặc Cảnh Uyên bỗng giữ lấy cổ tay cô.

"Đừng chạm."

Anh rút từ túi áo ra một cây bút kim loại nhỏ.
Khẽ lật phong thư.
Bên dưới.
Một sợi dây cước mảnh gần như vô hình được nối với chốt kích nổ.

Nếu mở bằng tay...
Toàn bộ sân khấu sẽ phát nổ.
Diên Ca khẽ hít sâu.

"Lại là bẫy."

Mặc Cảnh Uyên cắt sợi dây.
Rồi chậm rãi mở phong thư.
Bên trong không có tài liệu.
Chỉ có một tấm vé xem kịch.
Mặt sau tấm vé viết bằng mực đỏ.

"Khán giả đã đến đủ."

"Xin mời diễn viên chính..."

"...ra sân khấu."

Ngay khi dòng chữ cuối cùng hiện ra.
Toàn bộ đèn trong nhà hát bừng sáng.
Hàng trăm chiếc ghế vốn trống không...

Bỗng đồng loạt xoay lại.
Trên mỗi chiếc ghế.
Đều đặt một bức ảnh.
Có ảnh của Mặc Cảnh Uyên.
Có ảnh của Tống Diên Ca.
Có cả ảnh cha cô.
Hạ Vãn Ninh.
Tần Dạ.

Và rất nhiều gương mặt họ chưa từng gặp.

Ở chính giữa hàng ghế đầu tiên.
Là một bức ảnh mới tinh.
Được chụp...
Chỉ cách đây vài giờ.

Trong ảnh.
Diên Ca đang đứng bên cửa sổ biệt thự Mặc gia.
Sống lưng cô lạnh buốt.
Có người...
Đã theo dõi họ ngay trong biệt thự.

Mặc Cảnh Uyên từ từ siết chặt bàn tay.
Ánh mắt lạnh đến cực điểm.
Anh hiểu.
Đối phương không chỉ biết họ sẽ đến.
Mà còn đang muốn nói với anh một điều.
Trong Mặc gia... có nội gián.

Hết chương 21...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 22: Chỉ Cần Có Anh Ở Đây



Cả khán phòng chìm trong ánh đèn trắng lạnh.
Hàng trăm bức ảnh xếp kín các dãy ghế, mỗi gương mặt đều mang theo một câu chuyện chưa được kể. Có người đã chết, có người mất tích, có người đang đứng ngay trước mắt họ.
Và ở hàng ghế đầu tiên...
Là bức ảnh vừa được chụp cách đây vài giờ.

Tống Diên Ca đứng lặng.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Nếu đối phương có thể chụp được tấm ảnh này...

Thì đồng nghĩa với việc, từ lúc cô bước vào Mặc gia, nhất cử nhất động của cô đều nằm trong tầm mắt ai đó.

Mặc Cảnh Uyên khẽ bước lên trước.
Theo bản năng.
Anh đứng chắn giữa cô và khán phòng.
Một động tác rất nhỏ.
Nhưng đủ để Diên Ca hiểu.
Dù phía trước là gì...
Anh vẫn sẽ là người đứng đầu tiên.

"Rắc..."

Một tiếng động rất khẽ vang lên từ tầng hai.
Mặc Cảnh Uyên lập tức ngẩng đầu.

"Có người."

Phong Vũ cùng đội bảo vệ nhanh chóng tản ra hai bên.
Thế nhưng khi họ vừa lao lên cầu thang...
Toàn bộ đèn trong nhà hát bất ngờ tắt phụt.
Bóng tối bao trùm.

Trong không gian tĩnh lặng ấy, chỉ còn tiếng hít thở của từng người.

Diên Ca vô thức siết chặt bàn tay.
Ngay giây tiếp theo...
Một bàn tay ấm áp đã nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.

"Là anh."

Giọng nói trầm thấp của Mặc Cảnh Uyên vang lên ngay bên cạnh.

"Đừng sợ."

Chỉ ba chữ.
Lại khiến trái tim đang hỗn loạn của cô dần bình tĩnh.
Cô khẽ nắm lại tay anh.

"Em không sợ."

"Chỉ cần..."

"...anh còn ở đây."

Trong bóng tối.
Khóe môi Mặc Cảnh Uyên khẽ cong lên.
Anh siết nhẹ những ngón tay đang lạnh buốt của cô.

"Lần này."

"Anh sẽ không để lạc em nữa."

Điện dự phòng bất ngờ được kích hoạt.
Ánh đèn vàng mờ nhạt phủ xuống sân khấu.
Khán phòng vẫn trống không.
Nhưng chiếc đàn piano ở giữa sân khấu...
Lại tự động vang lên.
Từng nốt nhạc chậm rãi cất lên, da diết và buồn đến lạ.

Diên Ca bỗng khựng lại.
"Khúc nhạc này..."

Mặc Cảnh Uyên quay sang.
"Em biết?"

Cô gật đầu.
"Hồi nhỏ..."

"...cha thường đàn cho em nghe trước khi ngủ."

"Ngoài cha em..."

"...không ai biết bản nhạc này."

Hai người nhìn nhau.
Đối phương không chỉ biết quá khứ của cô.
Mà còn biết những ký ức riêng tư nhất.

Đúng lúc ấy.
Một màn hình lớn từ từ hạ xuống giữa sân khấu.
Hình ảnh hiện lên.
Không còn là người đàn ông đeo găng tay.
Mà là một cô bé khoảng tám tuổi.
Cô bé ngồi bên cây đàn piano.
Còn người đang ngồi cạnh dạy đàn...
Chính là cha của Diên Ca.

Diên Ca chết lặng.
Đó là đoạn phim gia đình.
Là ký ức mà cô chưa từng nghĩ có người khác giữ lại.
Nước mắt bất giác trào ra.
Một bàn tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước nơi khóe mắt cô.

Diên Ca quay đầu.
Mặc Cảnh Uyên nhìn cô rất lâu.
Ánh mắt anh không còn vẻ lạnh lùng thường ngày.
Chỉ còn sự dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra.

"Muốn khóc..."

"...thì cứ khóc."

"Ở trước mặt anh."

"Em không cần phải mạnh mẽ."

Diên Ca khẽ cười trong nước mắt.
"Có phải..."

"...em rất vô dụng không?"

Anh lắc đầu.
"Không."

"Điều khiến anh đau lòng..."

"...không phải nước mắt của em."

"Mà là việc..."

"...em đã quen tự lau nước mắt một mình."

Cô sững người.
Bao nhiêu lớp vỏ bọc mà cô cố dựng lên suốt nhiều năm, dường như đều tan biến chỉ vì một câu nói ấy.

Không suy nghĩ.
Cô nhẹ nhàng tựa đầu lên vai anh.
Mặc Cảnh Uyên khựng lại trong giây lát.
Rồi rất tự nhiên kéo cô lại gần hơn, để cô dựa vào mình giữa khán phòng rộng lớn.

Không có lời hứa.
Không có những câu nói ngọt ngào.
Chỉ có hai người lặng lẽ đứng cạnh nhau.

Giữa cơn bão đang chực chờ kéo đến.
Đột nhiên.
Bản nhạc dừng lại.
Màn hình chuyển sang màu đen.
Một dòng chữ đỏ từ từ hiện ra.

"Mặc Cảnh Uyên."

"Nếu thật sự muốn bảo vệ cô ấy..."

"...hãy nhớ kỹ."

"Người phản bội."

"...đang đứng ngay phía sau anh."

Đồng tử Mặc Cảnh Uyên co rút.
Anh gần như phản xạ xoay người lại.
Ở cuối khán phòng.
Một bóng người cầm súng đang chậm rãi bước ra khỏi màn tối.

Và khi nhìn rõ gương mặt ấy...
Phong Vũ bàng hoàng.
"Không thể nào..."

"Là..."


Hết chương 22...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 23: Kẻ Phản Bội



Tiếng vang cuối cùng của bản nhạc vẫn còn lẩn quất trong khán phòng thì bóng người ở cuối dãy ghế đã chậm rãi bước ra khỏi vùng tối.

Ánh đèn trên sân khấu vừa đủ chiếu lên nửa khuôn mặt của ông ta, để lộ những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng cùng đôi mắt bình tĩnh đến mức gần như không còn bất kỳ cảm xúc nào.

Phong Vũ siết chặt khẩu súng trong tay.

"Ông... sao có thể..."

Người đàn ông khẽ mỉm cười.

"Đã lâu không gặp."

Ông tên Lâm Chấn Hải.
Là quản gia đời trước của Mặc gia.
Cũng là người đã chăm sóc Mặc Cảnh Uyên từ khi anh mới mười hai tuổi.

Năm năm trước, ông đột ngột nghỉ việc vì bệnh nặng rồi biến mất khỏi Hải Thành. Mặc Cảnh Uyên từng cho người tìm kiếm, nhưng mọi dấu vết đều dừng lại ở một bệnh viện miền Nam.

Không ai ngờ...
Ông lại xuất hiện ở đây.
Trong hoàn cảnh này.

Diên Ca nhìn Mặc Cảnh Uyên.
Cô nhận ra bàn tay anh vẫn rất vững, nhưng ánh mắt đã trở nên sâu hơn thường ngày.

Người đàn ông trước mặt không phải một thuộc hạ, cũng không phải một đối thủ bình thường.

Đó là người anh từng gọi một tiếng...
"Chú Lâm."

Lâm Chấn Hải chậm rãi tháo đôi găng tay da đã cũ, để lộ bàn tay đầy sẹo.

"Cậu đã lớn hơn rất nhiều."

"Chỉ tiếc..."

"...vẫn đến muộn."

Mặc Cảnh Uyên nhìn ông thật lâu rồi mới cất giọng.

"Tấm ảnh trong biệt thự."

"Là ông cho người chụp."

"Đúng."

"Viện Thiên Khải."

"Cũng là ông sắp đặt."

"Đúng."

"Vậy những vụ tấn công vừa qua?"

Lâm Chấn Hải lắc đầu.
"Không."

"Việc đó không phải tôi."

Một câu trả lời ngoài dự đoán.
Nếu ông ta là người đứng sau tất cả...
Thì tại sao lại phủ nhận?

Diên Ca chợt nhớ đến lá thư cha mình để lại.
Đừng vội tin bất kỳ ai.
Kể cả...
Người đang đứng bên cạnh.

Cô lặng lẽ quan sát.
Từ đầu đến cuối, Lâm Chấn Hải chưa từng hướng súng về phía họ.
Điều đó có nghĩa...
Ít nhất trong khoảnh khắc này, ông không đến để giết.

Lâm Chấn Hải lấy từ túi áo ra một chiếc đồng hồ quả quýt bằng bạc rồi đặt lên hàng ghế đầu tiên.

Chiếc đồng hồ vừa mở ra, bên trong hiện lên một tấm ảnh cũ đã ngả màu.
Trong ảnh có bốn người.
Cha của Diên Ca.
Lâm Chấn Hải.
Một người đàn ông trẻ tuổi mà Mặc Cảnh Uyên chưa từng gặp.

Và...
Một cô gái khoảng hai mươi tuổi.
Diên Ca khẽ nheo mắt.
"Cô ấy là ai?"

Lâm Chấn Hải nhìn tấm ảnh rất lâu.
Giọng nói bỗng trở nên khàn đi.
"Mẹ của con."

Diên Ca cảm thấy như có một tiếng sét nổ vang trong đầu.

"Mẹ tôi?"

"Từ nhỏ đến lớn..."

"...mọi người đều nói mẹ tôi mất vì tai nạn."

Lâm Chấn Hải khẽ cười, nhưng nụ cười ấy đầy cay đắng.

"Đó chỉ là câu chuyện người ta muốn con tin."

"Bà ấy không chết vì tai nạn."

"Bà ấy bị sát hại."

Không gian như đông cứng.
Ngay cả Mặc Cảnh Uyên cũng khẽ cau mày.
Anh đã điều tra thân thế của Diên Ca rất nhiều năm.
Nhưng chưa từng có bất kỳ hồ sơ nào nhắc đến điều này.

Lâm Chấn Hải tiếp tục.
"Mười lăm năm trước."

"Cha con không phải bỏ trốn."

"Ông ấy đang bảo vệ một người."

"Và người đó..."

"...chính là mẹ con."

"Đáng tiếc."

"Ông ấy vẫn chậm một bước."

Diên Ca lùi lại nửa bước.
Mọi ký ức từ thuở nhỏ bỗng trở nên mơ hồ. Cô phát hiện, những điều mình luôn tin tưởng suốt hơn hai mươi năm qua dường như chỉ là một phần rất nhỏ của sự thật.

Đúng lúc ấy.
Chiếc điện thoại trong túi Mặc Cảnh Uyên rung lên.

Chỉ có một tin nhắn.
Không ghi số người gửi.
Chỉ có một dòng chữ.

Đừng tin Lâm Chấn Hải. Ông ta đã nói đúng chín mươi phần trăm sự thật. Mười phần trăm còn lại... mới là thứ sẽ giết các người.

Mặc Cảnh Uyên đọc xong.
Đôi mắt chậm rãi hạ xuống.
Anh không đưa điện thoại cho bất kỳ ai.
Bởi anh biết...
Người gửi tin nhắn này mới là kẻ đáng sợ nhất.

Hắn không xuất hiện.
Không nổ súng.
Không ra mặt.
Nhưng lại biết chính xác từng câu nói, từng hành động diễn ra trong nhà hát.
Điều đó chỉ có thể chứng minh một chuyện.
Trong khán phòng này...
Ngoài những người họ nhìn thấy.
Vẫn còn một đôi mắt khác.
Đang lặng lẽ quan sát tất cả.

Và ván cờ thực sự...
Có lẽ chỉ vừa mới bắt đầu.


Hết chương 23...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 24: Bàn Cờ Thứ Hai


Trong nhà hát Ánh Dương, kim đồng hồ trên bức tường cũ chậm rãi chỉ sang chín giờ mười hai phút.

Không một ai lên tiếng.
Tin nhắn vừa xuất hiện trong điện thoại của Mặc Cảnh Uyên giống như một hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên những gợn sóng âm thầm nhưng đủ khiến tất cả trở nên khó lường hơn.

Anh bình tĩnh khóa màn hình.
Ánh mắt vẫn dừng trên Lâm Chấn Hải.
Suốt hơn mười năm quen biết, anh hiểu rất rõ người đàn ông này.

Nếu ông muốn giết ai, ông sẽ không mất thời gian giải thích. Ngược lại, việc ông xuất hiện rồi chủ động kể về quá khứ chỉ chứng minh một điều...
Ông cũng đang bị ai đó dồn vào đường cùng.

"Là ai ép ông phải đến đây?"

Mặc Cảnh Uyên hỏi.
Giọng nói vẫn bình thản, nhưng từng chữ đều mang theo áp lực vô hình.

Lâm Chấn Hải khẽ cười.
"Đến bây giờ..."

"...cậu vẫn giữ được sự bình tĩnh."

"Quả thật không uổng công cha cậu năm đó dạy dỗ."

Diên Ca khẽ nhíu mày.
"Ông quen cha của anh ấy?"

Lâm Chấn Hải gật đầu.
"Không chỉ quen."

"Chúng tôi từng là bạn."

"Cho đến khi Thiên Khải được thành lập."

Ông chậm rãi bước tới trước sân khấu.
Ánh đèn hắt lên gương mặt đã in dấu thời gian.

"Mười lăm năm trước có bốn người cùng tham gia một dự án."

"Cha của cô."

"Cha của Cảnh Uyên."

"Tôi."

"Và..."
Ông ngừng lại.

"...một người phụ nữ tên Thẩm Yến."

Diên Ca khẽ giật mình.
Cái tên ấy...
Là lần thứ hai cô được nghe thấy trong tối nay.

Lâm Chấn Hải tiếp tục.
"Thẩm Yến là chuyên gia mật mã."

"Toàn bộ dữ liệu của Thiên Khải đều do cô ấy phụ trách."

"Sau khi vụ nổ xảy ra..."

"...mọi người đều cho rằng cô ấy đã chết."

Ông ngẩng đầu.
Ánh mắt trở nên nặng nề.
"Nhưng cô ấy..."

"...vẫn còn sống."

Ngay khoảnh khắc ấy.
Mặc Cảnh Uyên bỗng nhớ đến một chi tiết.
Trong đoạn phim cũ ở chương trước...
Người phụ nữ đứng cạnh cha Diên Ca.
Không ai biết tên.
Không ai để ý.

Nếu đó chính là Thẩm Yến...
Vậy bà ấy mới là mắt xích quan trọng nhất.
Anh vừa định hỏi tiếp.
Đột nhiên.

Toàn bộ màn hình LED trong nhà hát đồng loạt sáng lên.
Lần này...
Không còn những dòng chữ.
Mà là hình ảnh trực tiếp từ camera.
Điều khiến mọi người lạnh sống lưng là...
Camera đang quay chính họ.
Ở nhiều góc độ khác nhau.

Có góc từ trần nhà.
Có góc từ phía sau sân khấu.
Thậm chí...
Có một góc quay ngay phía sau lưng Mặc Cảnh Uyên.
Một giọng nói trầm thấp vang lên qua hệ thống loa.

"Các vị có biết..."

"...vì sao tôi chọn nhà hát này không?"

Không ai trả lời.
Giọng nói ấy tiếp tục.
"Bởi vì..."

"...ở đây."

"Ai cũng là diễn viên."

"Nhưng..."

"...không ai biết mình đang đóng vai gì."

Câu nói vừa dứt.
Màn hình bỗng chia làm hai.
Nửa bên trái.
Là hình ảnh hiện tại trong nhà hát.
Nửa bên phải...
Lại là biệt thự Mặc gia.
Phong Vũ biến sắc.

"Cái gì?"

Trong màn hình.
Một nhóm người mặc đồ đen đã đột nhập vào biệt thự.
Chúng không tìm tiền.
Không phá két sắt.
Mà đi thẳng xuống tầng hầm lưu trữ hồ sơ.
Diên Ca lập tức hiểu ra.

"Con chip..."

"Chỉ là mồi nhử."
Mặc Cảnh Uyên khẽ gật đầu.

"Hắn muốn kéo chúng ta rời khỏi biệt thự."

"Để lấy thứ khác."

Đúng lúc ấy.
Điện thoại của Phong Vũ đổ chuông.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng hét thất thanh.

"Phong đội!"

"Kho lưu trữ số ba bị mở rồi!"

"Hồ sơ dự án Thiên Khải..."

"...bị lấy mất."

Cuộc gọi đột ngột ngắt.
Không gian rơi vào tĩnh lặng.
Lâm Chấn Hải khẽ nhắm mắt.

"Muộn rồi."

"Hắn đã đạt được mục đích."

Mặc Cảnh Uyên nhìn chằm chằm màn hình.
Đột nhiên.
Anh bật cười.
Rất khẽ.
Phong Vũ ngạc nhiên.
"Mặc tổng?"

Anh chậm rãi lấy từ túi áo ra một chiếc USB màu đen.
"Hắn lấy được..."

"...chỉ là bản sao."

"Còn bản gốc."

"Vẫn ở đây."
Lâm Chấn Hải mở to mắt.

"Cậu..."

Mặc Cảnh Uyên nhìn ông.
Ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.

"Từ khi nhận được tấm vé đến nhà hát..."

"...tôi đã biết."


"Đây là một kế hoạch."

"Chỉ có điều."

"Tôi cũng muốn xem..."

"...rốt cuộc kẻ chơi cờ kia."

"Sẽ đi đến bước nào."

Ngay lúc ấy.
Từ phía trên khán đài.
Một tràng pháo tay chậm rãi vang lên.

"Bốp..."
"Bốp..."
"Bốp..."

Tiếng vỗ tay đều đặn giữa khán phòng trống trải khiến tất cả đồng loạt ngẩng đầu.

Một người đàn ông mặc áo khoác dài màu xám đang đứng ở tầng hai.

Lần đầu tiên.
Hắn không còn che mặt.
Khóe môi khẽ nhếch lên.

"Mặc Cảnh Uyên."

"Xem ra..."

"...tôi đã đánh giá thấp anh."

Đó là lần đầu tiên...
Kẻ đứng sau mọi chuyện.
Thực sự xuất hiện.


Hết chương 24...🌸
 






Chỉ đọc và like nếu muốn. Còn lại không cần cmt khi tôi đang viết. 🌸

Truyện chỉ có duy nhất trên xamvn của ManhThuong
Có chồng con rồi mà bị chồng bỏ dẫn đến tâm thần điên loạn
Adidas phật
Âu cũng là do kiếp súc sanh đầu thai
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 25: Ván Cờ Không Có Quân Tốt



Tiếng vỗ tay chậm rãi dừng lại.

Người đàn ông mặc áo khoác xám đứng trên lan can tầng hai không hề che giấu thân phận nữa. Dưới ánh đèn của nhà hát, gương mặt hắn hiện lên rất rõ, khoảng hơn ba mươi lăm tuổi, sống mũi cao, đôi mắt hẹp và sâu, khóe môi luôn giữ một nụ cười nhạt như thể mọi chuyện xảy ra trước mắt đều nằm trong tính toán của hắn.

Điều khiến Mặc Cảnh Uyên chú ý nhất...
Không phải gương mặt.
Mà là ánh mắt.
Đó là ánh mắt của một người tuyệt đối tự tin vào kế hoạch của mình.

"Cuối cùng cũng chịu ra mặt."
Mặc Cảnh Uyên cất giọng.

"Tôi tưởng anh sẽ tiếp tục trốn sau màn hình."

Người đàn ông bật cười.
"Tôi không thích chữ 'trốn'."

"Tôi chỉ thích..."

"...đứng ở nơi người khác không nhìn thấy."

Hắn bước từng bậc cầu thang xuống khán phòng.
Rất chậm.
Rất ung dung.
Không hề có vẻ của một kẻ đang bị bao vây.

"Lần đầu gặp nhau."

"Tự giới thiệu một chút."

"Tôi là..."

"Tần Mặc."

Diên Ca khẽ cau mày.
Cái tên này chưa từng xuất hiện trong bất kỳ tài liệu nào.
Thậm chí, cả Mặc Cảnh Uyên cũng không có phản ứng đặc biệt.

Điều đó chỉ có thể chứng minh...
"Tần Mặc" chưa chắc là tên thật.

Hắn dừng lại cách hai người khoảng mười mét.
Đủ gần để trò chuyện.
Đủ xa để không ai dễ dàng khống chế.

"Mặc tổng."

"Anh có biết..."

"...điểm khác nhau giữa anh và tôi là gì không?"

Mặc Cảnh Uyên bình tĩnh đáp.
"Tôi không có hứng đoán."

Tần Mặc mỉm cười.
"Anh luôn cố bảo vệ tất cả."

"Còn tôi..."

"...chỉ cần đạt được mục đích."

"Đó là lý do."

"Anh luôn chậm hơn tôi một bước."

Không khí bỗng trở nên căng như dây đàn.
Diên Ca lặng lẽ quan sát.
Cô nhận ra từ lúc xuất hiện đến giờ, Tần Mặc không hề liếc nhìn mình quá ba lần.

Ánh mắt của hắn...
Gần như luôn đặt trên Mặc Cảnh Uyên.
Giống như đối thủ thật sự của hắn.
Chỉ có một người.

"Có một chuyện..."
Tần Mặc khẽ xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út.

"Tôi nghĩ cô Tống nên biết."

Diên Ca nhìn thẳng hắn.
"Anh nói đi."

"Cha cô."

"...không hề phản bội bất kỳ ai."

"Ngược lại."

"Ông ấy là người duy nhất phát hiện ra bí mật của Thiên Khải."

"Vì thế."

"Ông ấy buộc phải chết."

Diên Ca siết chặt bàn tay.
"Vậy mẹ tôi?"

Nụ cười trên môi Tần Mặc dần biến mất.
"Mẹ cô."

"...đã tự lựa chọn."

"Cũng giống như cha cô."

"Cũng giống như..."
Ánh mắt hắn chậm rãi chuyển sang Mặc Cảnh Uyên.

"...cha của anh."

Câu nói ấy khiến sắc mặt Mặc Cảnh Uyên lần đầu tiên thay đổi.
Anh tiến lên một bước.

"Anh vừa nói gì?"

Tần Mặc nhìn anh.
"Xem ra..."

"...anh thật sự không biết."

"Mười lăm năm qua."

"Người anh luôn nghĩ là chết vì tai nạn."

"Thực ra."

"...đã bị sát hại."

Khán phòng chìm vào im lặng.
Phong Vũ theo bản năng nhìn về phía Mặc Cảnh Uyên.

Anh theo Mặc tổng tám năm.
Chưa từng thấy ánh mắt ấy.
Không còn lạnh.
Không còn bình tĩnh.
Mà là sự chấn động được cố nén xuống.

Đúng lúc ấy.
Lâm Chấn Hải bất ngờ quát lớn.

"Đừng nghe hắn!"

"Hắn đang kéo dài thời gian."

Tần Mặc khẽ thở dài.
"Ông Lâm."

"Ông vẫn nóng tính như ngày nào."

Hắn búng nhẹ ngón tay.
Trong tích tắc.
Tiếng còi báo động vang lên khắp nhà hát.
Phong Vũ lập tức nhìn màn hình thiết bị.
Sắc mặt anh tái đi.

"Mặc tổng!"

"Toàn bộ cửa ra vào..."

"...đã bị khóa!"

"Không chỉ vậy."

"Hệ thống phát hiện chất nổ."

"Có ít nhất mười hai điểm."

Mặc Cảnh Uyên lập tức hiểu ra.
Đây mới là mục đích thật sự.
Đưa tất cả những người biết bí mật của Thiên Khải đến cùng một nơi.

Sau đó...
Xóa sạch.

Tần Mặc chậm rãi lấy trong túi áo ra một chiếc đồng hồ bấm giờ màu bạc.
Con số trên màn hình điện tử bắt đầu chạy.

29:59
29:58
29:57...
"Ba mươi phút."

Hắn bình thản nói.
"Nếu các người tìm được quả bom chính."

"Tất cả sẽ sống."

"Nếu không."

"Nhà hát Ánh Dương."

"...sẽ trở thành ngôi mộ chung."

Nói xong.
Hắn lùi về phía sau cánh gà.
Ngay trước khi khuất khỏi tầm mắt.
Hắn nhìn Diên Ca.

Lần đầu tiên.
Ánh mắt ấy xuất hiện một tia thương hại.

"Cô Tống."

"Có một chuyện."

"Tôi vẫn luôn rất tò mò."

"Nếu đến cuối cùng..."

"...người phải chết."

"Là Mặc Cảnh Uyên."

"Cô sẽ chọn bí mật..."

"...hay chọn anh ấy?"

Lời nói còn vang vọng.
Bóng dáng Tần Mặc đã biến mất hoàn toàn.
Chỉ còn chiếc đồng hồ đếm ngược.
Vẫn lạnh lùng nhảy từng giây một.

Mặc Cảnh Uyên nhìn con số đang giảm dần.
Rồi quay sang Diên Ca.
Lần đầu tiên kể từ khi gặp cô.
Anh không nói "đi theo tôi".

Mà chỉ khẽ nắm lấy tay cô.
Giọng nói bình tĩnh nhưng kiên quyết.

"Tin anh."

"Chúng ta..."

"...cùng ra ngoài."

Đôi mắt Diên Ca hơi đỏ lên.
Cô siết chặt tay anh.
Khẽ gật đầu.

"Ừ."

"Cùng ra ngoài."

Nhưng cả hai đều không biết.
Ngay phía dưới sân khấu.
Một đôi mắt khác đang lặng lẽ quan sát qua camera.

Và ngón tay của người đó...
Đã đặt sẵn lên công tắc kích nổ dự phòng.

Diên Ca vừa định xoay người thì cổ tay bỗng bị Mặc Cảnh Uyên nắm lấy.
Lòng bàn tay anh vẫn ấm, nhưng những đầu ngón tay lại lạnh đi vì cơn mưa và sự căng thẳng kéo dài suốt nhiều giờ.

Cô khẽ ngẩng đầu.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức chỉ cần tiến thêm một chút nữa là có thể cảm nhận rõ hơi thở của đối phương.

"Nhìn anh."
Giọng nói của Mặc Cảnh Uyên rất thấp.

Diên Ca ngoan ngoãn ngước mắt.
Đôi mắt đen sâu thẳm ấy đang phản chiếu rõ hình bóng của cô, như thể trong khoảnh khắc này, cả khán phòng rộng lớn chỉ còn lại một mình cô tồn tại.

"Anh..."

Cô còn chưa kịp nói hết.
Anh đã nhẹ nhàng đưa tay vuốt đi vệt bụi dính trên gò má cô.
Động tác chậm rãi, cẩn thận đến mức khiến trái tim cô khẽ run lên.

"Em bị thương rồi."

"Chỉ là trầy xước thôi."

"Đối với anh..."

"...không có vết thương nào trên người em là nhỏ cả."

Diên Ca bật cười.
Nụ cười rất khẽ.

"Anh luôn nói những câu khiến người khác khó phòng bị như vậy sao?"

Mặc Cảnh Uyên nhìn cô thật lâu.
"Không."

"Chỉ với em."

Không gian bỗng yên tĩnh lạ thường.
Bỏ lại phía sau những tiếng bước chân hỗn loạn và mùi thuốc súng còn chưa tan hết, anh khẽ nâng cằm cô lên, đặt lên trán cô một nụ hôn rất nhẹ.

Không vội vàng.
Không cuồng nhiệt.
Chỉ là một cái chạm khẽ, đủ để truyền đi tất cả những điều anh chưa từng nói thành lời.

"Đợi mọi chuyện kết thúc."

"Anh sẽ đưa em rời khỏi tất cả những chuyện này."

Diên Ca nhìn anh, đôi mắt dần đỏ lên.
"Vậy..."

"...anh phải giữ lời."

Mặc Cảnh Uyên mỉm cười.
"Anh chưa từng thất hứa với người mình muốn bảo vệ."

Diên Ca khẽ vòng tay ôm lấy eo anh.
Lần này, cô không còn ngại ngùng hay do dự.
Chỉ lặng lẽ tựa đầu vào lồng ngực rộng lớn ấy, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ và vững vàng, như muốn ghi nhớ cảm giác bình yên hiếm hoi giữa cơn bão đang kéo đến.

Ngay lúc đó...

Bíp!

Âm thanh đếm ngược của quả bom vang lên.
Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy kết thúc.

Hai người đồng thời buông nhau ra.
Ánh mắt dịu dàng vừa rồi nhanh chóng trở lại vẻ sắc bén.
Bởi họ đều hiểu.
Muốn có tương lai.
Trước tiên...
Phải sống sót rời khỏi nơi này.


Hết chương 25...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 26: Ba Mươi Phút Sinh Tử



Âm thanh đếm ngược vang vọng khắp nhà hát, đều đặn đến lạnh người.

29:12.
29:11.
29:10...

Không ai còn tâm trí để nhìn về phía Tần Mặc vừa biến mất.

Điều quan trọng nhất lúc này...
Là sống sót.

Mặc Cảnh Uyên nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh thường ngày. Anh liếc nhìn toàn bộ khán phòng một lượt, từ những dãy ghế cũ kỹ đến hệ thống đèn trên trần, rồi dừng ánh mắt ở cây đàn piano đặt giữa sân khấu.

"Tất cả đứng yên."

"Không ai được di chuyển."

Phong Vũ hơi ngẩn người.
"Thưa Mặc tổng?"

"Nếu thật sự có mười hai điểm gài chất nổ..."

"...thì mục đích không phải giết chúng ta ngay."

"Đối phương muốn ép chúng ta chạy."

"Chỉ cần hoảng loạn..."

"...sẽ tự kích hoạt những cái bẫy còn lại."

Mọi người lập tức giữ nguyên vị trí.
Diên Ca nhìn quanh khán phòng.
Ánh mắt cô chợt dừng trên những bức ảnh đặt ở từng hàng ghế.

Ban nãy vì quá tập trung vào Tần Mặc, cô không để ý.
Nhưng bây giờ...
Cô phát hiện tất cả các bức ảnh đều hướng về sân khấu.

Giống như...
Chúng đang cùng nhìn một thứ gì đó.

"Mặc Cảnh Uyên."
Cô khẽ gọi.

"Anh nhìn xem."

Anh bước tới.
Theo hướng ánh mắt của cô.
Từng hàng ghế.
Từng bức ảnh.
Nếu nối lại...
Sẽ tạo thành một hình tròn hoàn chỉnh.

Chính giữa hình tròn ấy.
Là cây đàn piano.
Mặc Cảnh Uyên khẽ nheo mắt.

"Không phải ngẫu nhiên."

"Đối phương đang chỉ đường."

Diên Ca chậm rãi bước đến trước cây đàn.
Lần này cô không chạm vào ngay.
Mà cúi xuống quan sát.
Dưới chân đàn có những vết xước rất mới.
Giống như vừa được kéo đi kéo lại nhiều lần.

"Mọi người lùi lại."
Cô nói.

Phong Vũ và đội bảo vệ lập tức giãn khoảng cách.
Mặc Cảnh Uyên ngồi xuống bên cạnh cô.
Hai người cùng nhấc nhẹ tấm thảm dưới chân đàn.
Bên dưới...
Là một nắp kim loại hình vuông.
Có ổ khóa.

Và...
Chiếc chìa khóa bạc cha cô để lại.
Diên Ca nín thở.

"Không lẽ..."
Mặc Cảnh Uyên nhìn cô.

"Em quyết định."

Cô siết chặt chiếc chìa khóa trong tay.
Rồi từ từ tra vào ổ.
Một tiếng "tách" rất khẽ vang lên.

Nắp kim loại bật mở.
Không có bom.
Không có tiền.
Chỉ có một chiếc hộp chống cháy màu xám.
Bên trên dán một mảnh giấy đã ngả vàng.
Nét chữ rất quen.
Là của cha cô.

Nếu con đã mở được chiếc hộp này, nghĩa là con đã học được điều quan trọng nhất. Đừng chỉ nhìn vào cái người khác muốn con nhìn.

Diên Ca cảm thấy sống mũi cay cay.
Cha cô...
Dường như vẫn luôn ở bên cô bằng cách nào đó.

Mặc Cảnh Uyên mở chiếc hộp.
Bên trong là một cuốn sổ ghi chép.
Một ổ cứng dữ liệu.
Và một tấm bản đồ cũ của Viện Thiên Khải.

Đúng lúc ấy.
Tai nghe của Phong Vũ vang lên tiếng rè.
Anh lập tức đổi sắc mặt.

"Mặc tổng."

"Đã xác định được tín hiệu."

"Tần Mặc..."

"...vẫn còn trong nhà hát."

"Ở đâu?"

"Ngay dưới..."

"...sân khấu."

Không khí chợt đông cứng.
Mặc Cảnh Uyên lập tức ngẩng đầu nhìn xuống sàn gỗ.

Anh nhớ lại bản thiết kế.
Bên dưới sân khấu...
Còn một tầng kỹ thuật.
Cũng là nơi đặt toàn bộ hệ thống điện và điều khiển.

Nếu Tần Mặc ở đó.
Vậy công tắc kích nổ dự phòng...
Cũng ở đó.

Mặc Cảnh Uyên khép cuốn sổ lại.
Rồi nhìn Diên Ca.

"Em ở đây."

"Không."
Cô lắc đầu rất nhanh.

"Em sẽ đi cùng anh."

"Xuống đó rất nguy hiểm."

"Em biết."

Diên Ca mỉm cười, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định.

"Nhưng từ lúc bước vào vụ việc này..."

"...chúng ta chưa từng thật sự bỏ lại nhau."

"Cũng đừng bắt đầu từ bây giờ."

Mặc Cảnh Uyên lặng im vài giây.
Cuối cùng, anh khẽ gật đầu.

"Được."

"Nhưng em phải hứa với anh."

"Nếu xảy ra chuyện..."

"...hãy ưu tiên bảo vệ chính mình."

Diên Ca nhìn anh.
Khóe môi cong lên thành một nụ cười dịu dàng.

"Em cũng có một điều muốn anh hứa."

"Nói đi."

"Dù nhìn thấy điều gì."

"Dù biết thêm bí mật nào."

"Anh cũng đừng tự mình gánh hết."

"Có em."

"Ít nhất..."

"...từ hôm nay."

"...anh không còn một mình nữa."

Mặc Cảnh Uyên khẽ nắm lấy tay cô.
Chỉ một cái siết nhẹ.
Nhưng đủ để thay cho mọi lời đáp.

Phía dưới sân khấu.
Trong căn phòng điều khiển tối om.
Tần Mặc lặng lẽ quan sát hình ảnh từ màn hình giám sát.
Hắn khẽ mỉm cười.

"Đến đây đi."

"Lần này..."

"...tôi sẽ cho hai người thấy."

"...vì sao Thiên Khải chưa bao giờ thật sự kết thúc."


Hết chương 26...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 27: Khoảng Cách Bằng Một Nhịp Tim


Lối đi xuống tầng kỹ thuật nằm ngay phía sau sân khấu.
Đó là một cầu thang xoắn bằng thép đã hoen gỉ theo thời gian, mỗi bước chân đặt xuống đều phát ra tiếng kẽo kẹt nặng nề, vang vọng giữa không gian tối tăm như thể đánh thức cả một quá khứ đã ngủ yên suốt mười lăm năm.

Không khí càng xuống sâu càng lạnh.
Mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi dầu máy cũ khiến người ta có cảm giác nơi này đã bị lãng quên từ rất lâu.

Mặc Cảnh Uyên đi trước.
Tống Diên Ca theo sát phía sau.

Anh không quay đầu.
Nhưng bàn tay vẫn luôn nắm lấy tay cô.
Rất chặt.
Giống như chỉ cần buông ra một giây, cô sẽ biến mất khỏi thế giới của anh.

Diên Ca khẽ nhìn bóng lưng cao lớn ấy.
Từ lần đầu gặp mặt, người đàn ông này luôn xuất hiện với dáng vẻ lạnh lùng, quyết đoán, dường như không có bất kỳ điều gì có thể khiến anh dao động.

Nhưng chỉ có cô biết.
Lòng bàn tay anh lúc này...
Đang hơi run.
Không phải vì sợ.
Mà vì quá lo cho cô.

Cô khẽ siết lại tay anh.
"Cảnh Uyên."

Đây là lần đầu tiên cô gọi tên anh.
Không phải "Mặc tổng."
Cũng không phải "Mặc Cảnh Uyên."
Chỉ là...

"Cảnh Uyên."

Bước chân anh khựng lại.
Trong không gian tĩnh lặng ấy, hai chữ rất khẽ kia lại khiến trái tim anh chấn động hơn bất kỳ tiếng súng nào.

Anh quay đầu.
Ánh mắt sâu thẳm dừng trên gương mặt cô.
"Em vừa gọi anh là gì?"

Diên Ca mỉm cười.
"Cảnh Uyên."

"Nếu anh không thích..."

Cô còn chưa nói hết.
Anh đã tiến lên một bước.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở hòa lẫn vào nhau.

"Thích."

"Rất thích."
Giọng anh khàn hơn bình thường.

"Lần sau..."

"...đừng gọi như thế trước mặt người khác."

Diên Ca chớp mắt.
"Tại sao?"

"Bởi vì..."

"...anh sẽ không giữ được bình tĩnh."

Cô bật cười.
Nụ cười trong trẻo vang lên giữa đường hầm tối, giống như tia nắng đầu tiên xuyên qua màn mây dày đặc.

Đã rất lâu rồi...
Mặc Cảnh Uyên mới nhìn thấy cô cười tự nhiên như vậy.

Anh bất giác đưa tay vuốt nhẹ mái tóc bị gió làm rối của cô, đầu ngón tay lướt qua gò má trắng mịn rồi dừng lại nơi khóe mắt vẫn còn vương một giọt nước chưa kịp khô.

"Đừng khóc nữa."

"Anh không muốn nhìn thấy em khóc."

Diên Ca khẽ nghiêng đầu.
"Em đâu có khóc."

"Vậy giọt nước này là gì?"

"Chắc..."

"...là nước mưa."

Anh khẽ cười.
"Em nói dối rất kém."

Không gian lại rơi vào yên lặng.
Diên Ca nhìn thật lâu vào đôi mắt của người đàn ông trước mặt.
Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy trong đôi mắt lạnh lẽo ấy có bóng hình mình rõ ràng đến thế.

Không còn khoảng cách.
Không còn đề phòng.
Chỉ còn hai trái tim đang dần tiến lại gần nhau giữa ranh giới sinh tử.

Cô chậm rãi nhón chân.
Đặt lên môi anh một nụ hôn rất nhẹ.
Nhẹ đến mức tưởng như chỉ là cơn gió lướt qua.

Nhưng đủ để khiến Mặc Cảnh Uyên hoàn toàn sững lại.

Vài giây sau...
Anh khẽ ôm lấy cô.
Không vội vàng.
Không chiếm hữu.
Chỉ vòng tay ôm cô vào lòng, tựa cằm lên mái tóc cô, như muốn giữ lấy chút bình yên hiếm hoi giữa cơn bão đang bủa vây.

"Diên Ca."

"Ừm?"

"Đợi mọi chuyện kết thúc."

"Chúng ta rời Hải Thành."

"Đi đâu cũng được."

"Chỉ cần..."

"...có em."

Diên Ca khẽ mỉm cười.
"Được."

"Lần này..."

"...đến lượt em giữ lời hứa với anh."

Ngay khoảnh khắc ấy.
Tít... tít...
Chiếc máy dò tín hiệu trong tay Mặc Cảnh Uyên bất ngờ phát ra âm thanh dồn dập.

Anh lập tức buông cô ra.
Màn hình hiện lên một chấm đỏ.
Khoảng cách...
Chỉ còn chưa đầy mười mét.

Phía cuối đường hầm.
Một cánh cửa sắt khổng lồ đang khép kín.
Sau cánh cửa ấy.
Có lẽ...
Là bí mật lớn nhất của Thiên Khải.
Và cũng là nơi...
Tần Mặc đang chờ họ.

Hết chương 27....🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 28: Căn Phòng Số Không



Tiếng kim loại ma sát vang lên chói tai khi Mặc Cảnh Uyên dùng toàn bộ sức lực đẩy cánh cửa sắt nặng nề về phía trước.

Két...

Âm thanh ấy kéo dài trong đường hầm tối, tựa như một cỗ máy đã ngủ quên suốt mười lăm năm vừa được đánh thức.

Một luồng khí lạnh lẫn mùi thuốc sát trùng cũ kỹ phả thẳng ra ngoài.

Diên Ca vô thức nhíu mày.
"Mùi này..."

Mặc Cảnh Uyên khẽ gật đầu.
"Formaldehyde."

"Trước đây nơi này từng là phòng thí nghiệm."

Hai người bước vào.
Phía sau họ, Phong Vũ và ba vệ sĩ chia thành hai mũi, nhanh chóng kiểm tra các góc khuất. Ánh đèn pin quét qua từng bức tường phủ đầy bụi, để lộ những dòng ký hiệu đã phai màu.

Khu A.
Khu B.
Kho dữ liệu.
Cuối hành lang.
Một cánh cửa màu đen hiện ra.
Trên biển kim loại chỉ có hai chữ.

Số Không.
"Đây không có trong bản thiết kế."
Phong Vũ trầm giọng.

Mặc Cảnh Uyên đưa tay chạm lên ổ khóa điện tử.
Dù đã ngừng hoạt động nhiều năm, màn hình vẫn sáng lên khi nhận nguồn điện dự phòng.

Một dòng chữ xuất hiện.
Xác thực hai người sáng lập.
Ngay sau đó.
Máy quét sinh trắc học bật lên.
Diên Ca nhìn chăm chú.

"Không đúng."

"Nếu phải xác thực người sáng lập..."

"...vậy tại sao hệ thống vẫn hoạt động sau mười lăm năm?"

Mặc Cảnh Uyên bỗng nhớ đến chiếc chìa khóa bạc.
Anh lấy ra.
Ngay khi đầu chìa khóa chạm vào khe cắm bên cạnh.

Tít!
Màn hình lập tức chuyển màu xanh.

Một giọng nói điện tử vang lên.
Đã xác nhận quyền truy cập cấp S.
Chào mừng... người thừa kế.

Cả nhóm đồng loạt im lặng.

"Người thừa kế?"
Diên Ca khẽ lặp lại.

Đúng lúc ấy.
Cánh cửa từ từ mở ra.
Bên trong không giống phòng thí nghiệm.

Ngược lại.
Nó giống một thư viện.
Hàng trăm ngăn tủ bằng thép được sắp xếp ngay ngắn, mỗi ngăn đều chứa hồ sơ được bọc kín chống cháy.

Ở chính giữa căn phòng.
Là một bàn làm việc.
Trên bàn có một chiếc máy chiếu cũ.
Và...
Một bức ảnh gia đình.

Diên Ca bước chậm tới.
Trong ảnh.
Cha cô đang mỉm cười.
Đứng cạnh ông là một người phụ nữ trẻ.
Hai người cùng ôm một bé gái khoảng ba tuổi.
Đó là cô.

Nhưng điều khiến Diên Ca chết lặng...
Là bên cạnh gia đình cô còn có một gia đình khác.

Người đàn ông trong bức ảnh.
Chính là cha của Mặc Cảnh Uyên.

Còn cậu bé đứng cạnh...
Chính là Mặc Cảnh Uyên lúc nhỏ.

Hai gia đình đứng sát nhau.
Mỉm cười rất tự nhiên.
Như những người thân.
Diên Ca quay đầu.

"Cảnh Uyên..."

"Cha anh..."

"...và cha em."

"Họ quen nhau từ trước."

Mặc Cảnh Uyên nhìn tấm ảnh.
Đôi mắt dần trầm xuống.
Anh chợt nhớ lại.
Hồi nhỏ.
Cha từng nhiều lần nói với anh.

"Nếu sau này con gặp một cô gái họ Tống..."

"...hãy bảo vệ cô ấy."

Khi ấy anh luôn nghĩ đó chỉ là một câu nói vu vơ.
Bây giờ...
Anh mới hiểu.

Cha anh đã biết tất cả từ rất lâu.
Đúng lúc ấy.
Chiếc máy chiếu trên bàn tự động khởi động.
Một đoạn video cũ hiện lên.
Trong màn hình.
Cha của Diên Ca mặc áo blouse trắng, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn rất kiên nghị.

Nếu con đang xem được đoạn phim này...
Nghĩa là Thiên Khải đã thất bại.

Hoặc...
Ta đã không còn.

Ông dừng lại vài giây.
Thiên Khải không phải dự án chế tạo vũ khí.

Cũng không phải nghiên cứu sinh học.
Mà là một hệ thống lưu trữ dữ liệu.
Một nơi cất giữ những bí mật đủ để khiến rất nhiều người sụp đổ nếu bị công khai.

Có những bí mật thuộc về doanh nghiệp.
Có những bí mật thuộc về những gia tộc lớn.

Và...
Có cả những bí mật liên quan đến mạng sống của hàng nghìn người.

Ta và cha của Cảnh Uyên muốn hủy toàn bộ cơ sở dữ liệu ấy.
Nhưng...
Đã có người phản đối.
Người đó...
Chính là...
Đoạn video bỗng nhiễu mạnh.
Hình ảnh rung lên.
Rồi tối đen.

Ngay sau đó.
Toàn bộ đèn trong căn phòng vụt tắt.
Một giọng nói quen thuộc vang lên từ hệ thống phát thanh.

"Mặc Cảnh Uyên."

"Tống Diên Ca."

"Các người thật sự nghĩ..."

"...bí mật của Thiên Khải chỉ có thế sao?"

Là Tần Mặc.
Nhưng lần này.
Giọng hắn ở rất gần.
Gần đến mức tưởng như đang đứng ngay sau lưng họ.

Mặc Cảnh Uyên lập tức xoay người.
Không có ai.
Chỉ có...
Một cánh cửa bí mật phía sau giá hồ sơ vừa lặng lẽ mở ra.

Từ trong bóng tối.
Một bé gái khoảng sáu tuổi chậm rãi bước ra.
Con bé mặc chiếc váy trắng đã cũ.
Trên cổ đeo một sợi dây chuyền hình hoa trà đen.
Nó ngẩng đầu.
Đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào Diên Ca.
Rồi khẽ nói.

"Bác ấy bảo..."

"...chị nhất định sẽ đến đón em."

Hết chương 28...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh

Tác giả: Trình Ca

Chương 29: Em Là Điểm Yếu Duy Nhất Của Anh


Cô bé mặc váy trắng đứng giữa căn phòng, đôi chân trần dẫm lên nền xi măng lạnh buốt.

Ánh đèn khẩn cấp màu đỏ nhấp nháy liên tục, phủ lên gương mặt non nớt ấy một màu sắc kỳ dị.

Diên Ca khẽ bước lên.

"Em tên gì?"

Cô bé nhìn cô rất lâu.

Đôi mắt trong veo nhưng không hề có vẻ ngây thơ của một đứa trẻ.

"Chị có phải là Tống Diên Ca không?"

"Đúng."

"Bác Tống nói..."

"...nếu chị đến."

"...thì đưa chị thứ này."

Con bé lấy từ trong túi váy ra một chiếc chìa khóa bằng đồng đã ngả màu.

Khác với chiếc chìa khóa bạc.

Trên bề mặt nó khắc hình một đóa hoa trà đang nở.

Mặc Cảnh Uyên vừa định nhận lấy.

Cô bé lập tức lùi lại.

"Không được."

"Chỉ chị ấy."

"Không ai khác."

Diên Ca khẽ nhận chiếc chìa khóa.

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào.

Một tiếng động trầm thấp vang lên.

Rầm...

Bức tường phía sau giá hồ sơ chậm rãi tách sang hai bên.

Một căn phòng bí mật hiện ra.

Giữa căn phòng.

Là một chiếc két sắt khổng lồ.

Màn hình nhận diện sáng lên.

Xác nhận ADN...

Diên Ca còn chưa kịp phản ứng.

Một tia laser mảnh đã quét qua đầu ngón tay cô.

Vài giây sau.

Hệ thống phát ra âm báo.

Xác nhận thành công.

Chào mừng, người thừa kế cuối cùng.

Chiếc két từ từ mở ra.

Bên trong chỉ có một quyển nhật ký da màu nâu.

Ngoài ra...

Không còn gì khác.

Diên Ca mở trang đầu tiên.

Nét chữ quen thuộc khiến hai mắt cô đỏ hoe.

"Diên Ca.

Nếu con đang đọc được những dòng này, chứng tỏ ta đã thất bại.

Nhưng điều khiến ta hối tiếc nhất không phải Thiên Khải.

Mà là đã để con lớn lên trong cô độc..."

Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống trang giấy.

Mặc Cảnh Uyên không nói gì.

Anh chỉ lặng lẽ đứng phía sau, đặt bàn tay lên vai cô.

Bàn tay ấy rất ấm.

Ấm đến mức như đang kéo cô ra khỏi những ký ức đau buồn.

Diên Ca khẽ quay đầu.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Không còn những lời động viên.

Chỉ còn sự thấu hiểu.

Cô khẽ tựa trán lên vai anh.

Giọng nói rất nhỏ.

"Em mệt quá..."

Mặc Cảnh Uyên vòng tay ôm lấy cô.

Rất nhẹ.

Như sợ chỉ cần mạnh thêm một chút, cô sẽ tan biến.

"Vậy..."

"...để anh dựa cùng."

Diên Ca bật cười trong nước mắt.

"Anh an ủi người khác kiểu này sao?"

"Không."

"Chỉ riêng em."

Anh khẽ cúi xuống.

Đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô.

Rồi chậm rãi lướt xuống mái tóc, nơi còn vương mùi hương hoa nhài nhè nhẹ.

"Diên Ca."

"Ừm?"

"Anh từng nghĩ."

"Cả đời này..."

"...anh sẽ không yêu ai."

"Cho đến khi gặp em."

Cô ngẩng đầu.

Đôi mắt đỏ hoe phản chiếu gương mặt người đàn ông trước mặt.

"Em cũng từng nghĩ."

"...sẽ chẳng có ai khiến em dám tin tưởng."

"Nhưng anh đã làm được."

Khoảng cách giữa hai người ngày một gần.

Đôi môi khẽ chạm nhau trong một nụ hôn ngắn ngủi.

Không cuồng nhiệt.

Chỉ đủ để cả hai cảm nhận được nhịp tim của đối phương đang đập ngày một nhanh hơn giữa ranh giới của sống và chết.

Đúng lúc ấy.

Một tràng vỗ tay vang lên từ hệ thống loa.

"Tình yêu..."

"...quả thật khiến con người trở nên yếu đuối."

Giọng nói của Tần Mặc lạnh lùng cắt ngang bầu không khí.

"Tôi vừa tìm được..."

"...điểm yếu duy nhất của Mặc Cảnh Uyên."

Màn hình giám sát đồng loạt sáng lên.

Trên đó.

Hiện rõ hình ảnh hàng chục người mặc đồ đen đang tiến vào tầng hầm từ bốn hướng khác nhau.

Người dẫn đầu chậm rãi giơ súng.

Ngắm thẳng về phía Tống Diên Ca.

Tần Mặc khẽ cười.

"Mặc Cảnh Uyên."

"Để tôi xem..."

"...lần này anh sẽ chọn cứu người mình yêu."

"Hay giữ lấy bí mật của Thiên Khải."

Mặc Cảnh Uyên bước lên trước một bước.

Che hoàn toàn Diên Ca phía sau lưng.

Ánh mắt anh lạnh như băng.

Giọng nói trầm thấp vang lên giữa căn phòng.

"Nếu muốn động vào cô ấy..."

"...hãy bước qua xác tôi trước."

Ở đầu bên kia màn hình.

Nụ cười trên môi Tần Mặc dần biến mất.

Hắn biết...

Ván cờ từ giờ phút này.

Đã không còn chỉ là cuộc chiến giữa những bí mật.

Mà là cuộc chiến giữa hai người đàn ông.

Một người sẵn sàng hy sinh tất cả để bảo vệ.

Một người sẵn sàng lợi dụng tất cả để chiến thắng.

Hết chương 29....🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 30: Lá Bài Cuối Cùng



Tiếng bước chân dồn dập vọng khắp tầng hầm.
Ánh đèn khẩn cấp liên tục chớp tắt, nhuộm cả hành lang thành một màu đỏ sẫm như máu.

Trên màn hình giám sát, từng tốp người mặc đồ đen đang tiến lại gần với đội hình chặt chẽ, hiển nhiên đã được huấn luyện bài bản.

Phong Vũ nhìn nhanh bản đồ điện tử.

"Mặc tổng."

"Còn ba phút.

"Ba phút nữa họ sẽ áp sát cửa chính."

Mặc Cảnh Uyên không nhìn màn hình.
Ánh mắt anh dừng trên quyển nhật ký trong tay Diên Ca.

"Tìm trang cuối."

Diên Ca khựng lại.
"Tại sao?"

"Cha em."

"Nếu đã chuẩn bị tất cả..."

"...ông ấy sẽ không để lại một nửa đáp án."

Cô lập tức lật đến những trang cuối.
Đa số đều là những ghi chép về dự án Thiên Khải, nhưng ở trang áp chót, giữa những dòng chữ kín đặc, có một câu được khoanh bằng mực đỏ.

Đừng tin dữ liệu. Hãy tin người dám hy sinh để bảo vệ nó.

Ngay bên dưới là một dãy số.
0719 – B12 – K

Diên Ca nhíu mày.
"Là mật mã?"

Mặc Cảnh Uyên nhìn quanh căn phòng.
Ánh mắt dừng lại ở dãy tủ hồ sơ mang ký hiệu B.
Anh bước nhanh đến ngăn B12.

Ổ khóa cơ cũ kỹ vẫn còn nguyên.
Chiếc chìa khóa đồng mà cô bé đưa cho Diên Ca vừa khít.

Một tiếng "tách" vang lên.
Ngăn kéo bật mở.
Bên trong không phải tài liệu.
Mà là một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Trên nắp hộp khắc một câu.

Có những sự thật chỉ nên được biết khi con đã đủ mạnh để chấp nhận.

Diên Ca hít sâu rồi mở hộp.
Bên trong chỉ có một lá thư.
Một bức ảnh.
Và...
Một chiếc vòng cổ bạc đã cũ.

Cô nhận ra ngay lập tức.
Đó là chiếc vòng mẹ cô từng đeo trong tấm ảnh gia đình.

Đầu ngón tay cô khẽ run.
Những ký ức rất mờ nhạt của tuổi thơ bỗng ùa về.

Mùi hương hoa mộc.
Một đôi tay dịu dàng.
Tiếng hát ru trong những đêm mưa.

Cô nhắm mắt.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Không phải vì yếu đuối.
Mà bởi sau bao nhiêu năm, cô cuối cùng cũng chạm được vào một phần ký ức mà mình tưởng đã mất.

Mặc Cảnh Uyên không nói gì.
Anh chỉ lặng lẽ đứng cạnh.
Rồi nhẹ nhàng khoác chiếc áo vest lên vai cô.

"Tầng hầm lạnh."

"Đừng để bị cảm."

Diên Ca khẽ ngước nhìn anh.
Khóe mắt còn đỏ.
"Anh..."

"Sao lúc nào cũng nghĩ cho người khác?"

Anh mỉm cười rất khẽ.
"Không."

"Chỉ nghĩ cho em."

Câu trả lời ngắn gọn.
Nhưng khiến bầu không khí căng thẳng dịu lại trong chốc lát.
Diên Ca khẽ nắm lấy cổ tay anh.

"Đợi chuyện này kết thúc."

"Em muốn cùng anh về nơi cha mẹ em từng sống."

"Được."

"Anh sẽ đi cùng em."

"Dù ở đâu?"

"Dù ở đâu."
Hai người nhìn nhau.
Không cần những lời hứa hoa mỹ.
Chỉ một ánh mắt cũng đủ để hiểu đối phương đã trở thành nơi bình yên giữa những tháng ngày đầy giông bão.

Đúng lúc ấy.

Đoàng!

Cánh cửa thép phía ngoài rung chuyển dữ dội.
Một viên đạn xuyên qua khe cửa, găm mạnh vào bức tường phía sau.

Phong Vũ lập tức hô lớn.
"Đối phương đã đến!"

Tiếng súng nổ liên tiếp.
Tia lửa bắn tung tóe trên cánh cửa thép.

Mặc Cảnh Uyên bình tĩnh đóng chiếc hộp gỗ.
"Cất kỹ."

"Đừng để mất."

Diên Ca gật đầu.
Anh quay sang Phong Vũ.
"Giữ cửa."

"Câu giờ cho tôi năm phút."

Phong Vũ hơi sững người.
"Còn anh?"

Mặc Cảnh Uyên nhìn về phía bức tường cuối căn phòng.

"Nếu cha họ đã để lại mật mã."

"Thì nơi này..."

"...chắc chắn còn một lối ra."

Anh đưa tay gõ nhẹ lên từng mảng tường.

Một...
Hai...
Ba...
Đến vị trí thứ bảy.

Âm thanh bỗng thay đổi.
Không còn đặc.

Mà rỗng.

Mặc Cảnh Uyên và Diên Ca nhìn nhau.
Anh ấn mạnh vào viên gạch màu xám.

Ầm...
Cả bức tường từ từ dịch sang một bên.

Một đường hầm bí mật hiện ra.
Luồng gió mát từ bên trong thổi ra, mang theo mùi cỏ cây và đất ẩm.

Nhưng điều khiến tất cả bất ngờ hơn cả...
Là ở cuối đường hầm, dưới ánh đèn vàng nhạt, có một người đàn ông đang lặng lẽ đứng chờ.

Ông mặc chiếc áo khoác màu đen đã cũ.
Mái tóc bạc trắng.
Trên khuôn mặt hằn rõ dấu vết của thời gian.

Khi nhìn thấy Diên Ca, ông khẽ tháo cặp kính xuống.
Đôi mắt đỏ hoe.

"Con..."
"...đã lớn thế này rồi sao?"

Diên Ca đứng sững.
Người đàn ông ấy...
Có gương mặt giống cha cô đến kỳ lạ.

Nhưng trực giác mách bảo cô.
Ông không phải cha.
Và sự xuất hiện của ông...
Sẽ mở ra bí mật cuối cùng mà Thiên Khải đã chôn giấu suốt mười lăm năm.


Hết chương 30...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 31: Người Gác Cửa Mười Lăm Năm


Tiếng súng phía sau vẫn không ngừng vọng lại.
Mỗi phát đạn bắn vào cánh cửa thép đều tạo nên âm thanh chát chúa, vang dội khắp đường hầm. Bụi xi măng từ trần nhà rơi lả tả, không khí nồng nặc mùi thuốc súng và kim loại nóng.

Thế nhưng...
Người đàn ông tóc bạc đứng ở cuối đường hầm vẫn không hề quay đầu.
Ông chỉ lặng lẽ nhìn Tống Diên Ca.
Ánh mắt ấy không hề xa lạ.
Không phải ánh mắt của một người lần đầu gặp mặt.
Mà giống như...
Một người đã chờ đợi cô rất lâu.

Diên Ca chậm rãi bước tới.
"Có phải..."
"...ông biết cha tôi?"

Người đàn ông khẽ gật đầu.
"Biết."

"Không chỉ biết."

"Ta còn nợ ông ấy..."
"...một mạng."

Ông đưa mắt nhìn Mặc Cảnh Uyên.

"Và cũng nợ cha cậu."

Mặc Cảnh Uyên lập tức cảnh giác.
"Ông là ai?"

Người đàn ông trầm mặc vài giây.

"Tên ta là..."
Tần Bắc Sơn.

"Cựu Giám đốc an ninh của Thiên Khải."

"Từ ngày Thiên Khải sụp đổ."

"Ta vẫn luôn ở đây."

"Chờ người có thể mở cánh cửa kia."
Diên Ca khẽ nhíu mày.

"Ông là người gửi chìa khóa?"

"Không."

"Người gửi chìa khóa..."

"...đã chết ba năm trước."

"Còn ta."

"...chỉ là người giữ lời hứa."

Đúng lúc ấy.
Một tiếng nổ dữ dội vang lên từ phía sau.

ẦM!
Phong Vũ qua bộ đàm quát lớn.
"Mặc tổng!"

"Cửa chịu không nổi nữa!"

"Đối phương có thuốc nổ!"

Giọng nói bị nhiễu bởi tiếng đạn.
Nhưng vẫn đủ để mọi người hiểu.
Họ không còn nhiều thời gian.

Tần Bắc Sơn quay người.
"Đi theo ta."

Ông bước rất nhanh.
Dáng người tuy đã già nhưng vẫn giữ được sự dứt khoát của một quân nhân.

Đường hầm ngày càng hẹp.
Hai bên tường xuất hiện rất nhiều ký hiệu được khắc bằng tay.

Diên Ca đưa đèn pin soi.
Đó không phải mật mã.

Mà là...
Tên người.
Hàng trăm cái tên.
Mỗi cái tên đều có một dấu gạch ngang bên cạnh.

"Cảnh Uyên..."

"Có phải..."

Mặc Cảnh Uyên cúi xuống nhìn kỹ.
Ánh mắt anh khẽ biến đổi.

"Không."

"Đây không phải danh sách nhân viên."

"Là danh sách..."

"...những người đã chết."

Diên Ca bỗng thấy lạnh sống lưng.
Mười lăm năm.
Suốt mười lăm năm.
Có người đã ở dưới lòng đất này, khắc từng cái tên lên tường, như một cách để tưởng nhớ những người không còn cơ hội trở về.

Cuối đường hầm.
Hiện ra một cánh cửa gỗ.
Rất bình thường.
Khác hẳn những cánh cửa thép lạnh lẽo phía trước.

Tần Bắc Sơn nhẹ nhàng đẩy cửa.
Ánh nắng ùa vào.
Bên ngoài...
Là một ngôi nhà gỗ nhỏ nằm giữa rừng thông.
Tiếng chim hót.
Tiếng gió.
Tiếng lá cây xào xạc.
Khung cảnh yên bình đến mức không ai nghĩ rằng, chỉ cách nơi này vài trăm mét, một cuộc truy sát đang diễn ra.

Diên Ca vừa bước ra ngoài.
Đột nhiên.
Một cảm giác choáng váng ập đến.
Cô loạng choạng.
Mặc Cảnh Uyên lập tức đỡ lấy.

"Diên Ca!"

"Có sao không?"

Cô lắc đầu.
"Chỉ hơi..."

"...chóng mặt."

Anh đưa tay chạm lên trán cô.
Nóng.
Rất nóng.
Từ lúc bị thương ở nhà hát, cô vẫn cố chịu đựng.
Bây giờ tinh thần vừa thả lỏng, cơn sốt lập tức ập đến.

Tần Bắc Sơn nhìn vết thương trên vai cô.
"Đạn chỉ sượt qua."

"Nhưng đầu đạn có thuốc."

Mặc Cảnh Uyên quay phắt lại.
"Ý ông là gì?"

"Nếu không xử lý kịp."

"Cô ấy sẽ sốt cao."

"Rồi mê man."

Mặc Cảnh Uyên không chần chừ thêm một giây.
Anh bế ngang Diên Ca lên.
Cô giật mình.

"Cảnh Uyên..."

"Em tự đi được."

"Không."

"Anh không muốn em cố nữa."
Giọng anh rất trầm.

Không lớn.
Nhưng mang theo sự kiên quyết không cho phép từ chối.

Diên Ca khẽ vòng tay qua cổ anh.
Lần đầu tiên.
Cô để mặc mình dựa vào người đàn ông ấy.
Không phải vì yếu đuối.
Mà bởi cô biết.
Nếu là anh.
Cô có thể yên tâm.

Mặc Cảnh Uyên cúi xuống nhìn cô.
Mái tóc mềm mại của cô khẽ cọ vào cằm anh theo từng bước chân.

Anh vô thức siết chặt cánh tay hơn một chút, như sợ chỉ cần lỏng tay, cô sẽ lại rời khỏi tầm mắt mình.

"Diên Ca."

"Ừm..."

"Ngoan."

"Đừng ngủ."

Cô mỉm cười rất khẽ.

"Anh..."

"...đang dỗ em sao?"

"Nếu em thích."

"Anh có thể dỗ em cả đời."

Diên Ca khựng lại.
Giữa cơn sốt mơ hồ.
Câu nói ấy giống như một dòng nước ấm chảy vào trái tim.
Cô chậm rãi tựa đầu vào ngực anh.
Lắng nghe tiếng tim anh đập vững vàng.
Rồi khẽ thì thầm.

"Vậy..."

"...anh đừng buông em."

Mặc Cảnh Uyên cúi đầu.
Đặt lên mái tóc cô một nụ hôn rất nhẹ.

"Không buông."

"Đời này..."

"...anh cũng không buông."

Ở phía xa.
Trong tầng hầm Thiên Khải.
Tần Mặc lặng lẽ nhìn màn hình đã mất tín hiệu.
Khóe môi hắn khẽ nhếch lên.

"Cuối cùng..."

"...hai người cũng tìm được ông ta."

Hắn chậm rãi đứng dậy.
Nhặt chiếc áo khoác đặt trên ghế.
Lần đầu tiên.
Trong mắt hắn xuất hiện vẻ nghiêm túc.

"Xem ra..."

"...đã đến lúc."

"...gặp người thầy cũ."


Hết chương 31...🌸
 

Có thể bạn quan tâm

Top