Có Hình 🎥🎥Tên Truyện [ Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh] Tác giả: Trình Ca🎥🎥

Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 16: Chiếc Hộp Gỗ Khóa Kín Mười Lăm Năm



Tiếng sấm rền vang trên đỉnh núi Thanh Vân, khiến cả căn nhà gỗ rung lên khe khẽ.

Ánh chớp lóe sáng ngoài cửa sổ, phản chiếu lên chiếc hộp gỗ cũ kỹ đặt trước mặt Tống Diên Ca.

Trên mặt hộp không có bất kỳ hoa văn nào, chỉ có một ổ khóa bằng đồng đã ngả màu theo năm tháng, như thể nó đã nằm im lặng ở đây rất lâu, chờ đúng người đến mở.

Người đàn ông lớn tuổi đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt chất chứa nhiều cảm xúc khó gọi tên.

"Cha cô từng dặn tôi, nếu một ngày cô tự mình tìm được đến đây, hãy đưa chiếc hộp này cho cô. Còn mở hay không... phải do chính cô quyết định."

Diên Ca đưa tay chạm lên mặt hộp. Đầu ngón tay khẽ run.
Mười lăm năm qua, cô luôn nghĩ mình chỉ đi tìm lời giải cho cái chết của cha.

Thế nhưng càng tiến về phía trước, cô càng có cảm giác cha mình chưa từng thật sự rời khỏi cuộc đời cô.

Ông giống như đã sắp đặt từng bước đi, từng manh mối, từng cuộc gặp gỡ, chỉ để dẫn cô đến ngày hôm nay.

Cô hít sâu một hơi, chậm rãi mở chiếc khóa đồng.

Một tiếng "tách" rất khẽ vang lên.
Bên trong không phải tiền bạc, cũng chẳng phải tài liệu tuyệt mật như cô từng tưởng tượng.

Chỉ có một cuốn sổ bìa da màu nâu, một chiếc chìa khóa bạc rất nhỏ và một lá thư được gấp cẩn thận.

Ngoài phong thư là dòng chữ quen thuộc.

"Gửi con gái của cha."

Khóe mắt Diên Ca bất giác nóng lên.
Cô cẩn thận mở lá thư.
Nét chữ mạnh mẽ, ngay ngắn hiện ra trước mắt.

Diên Ca, nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là con đã trưởng thành hơn cha từng nghĩ.

Có lẽ lúc này con sẽ rất hận cha vì đã giấu con quá nhiều chuyện, nhưng cha vẫn muốn con biết rằng, trong tất cả những lựa chọn cha từng đưa ra, bảo vệ con luôn là điều cha chưa bao giờ hối hận.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống trang giấy.
Cô cắn môi, cố giữ bình tĩnh để đọc tiếp.

Nếu Mặc Cảnh Uyên vẫn còn sống, hãy thay cha nói với cậu ấy một câu xin lỗi.

Cậu ấy chưa từng nợ cha, ngược lại, chính cha đã kéo cậu ấy vào vòng xoáy này.

Đứa trẻ ấy đã mất quá nhiều thứ từ khi còn rất nhỏ.

Diên Ca khựng lại.
Đây là lần đầu tiên cô biết... cha mình luôn xem Mặc Cảnh Uyên như một đứa con.

Bức thư vẫn còn một đoạn cuối.

Nhưng điều quan trọng nhất cha muốn nói với con là... đừng vội tin bất kỳ ai, kể cả người đang đứng bên cạnh con lúc này.

Có những người mang gương mặt của bạn bè, nhưng trái tim lại thuộc về kẻ thù.

Diên Ca ngẩng phắt đầu.
Người đàn ông lớn tuổi vẫn đứng đó.
Ông không hề nhìn lá thư.
Chỉ lặng lẽ quay mặt về phía cửa sổ.
Giống như ông đã biết trước trong thư viết gì.

Đúng lúc ấy...Một tiếng động rất nhỏ vang lên ngoài hiên.
Người đàn ông lập tức biến sắc.

"Không ổn..."

"Họ đến rồi."

Dưới chân núi.
Mặc Cảnh Uyên ngẩng đầu nhìn căn nhà gỗ chìm trong màn mưa.
Chiếc đồng hồ trên cổ tay vừa chỉ đúng chín giờ mười bảy phút.

Quá yên tĩnh.
Yên tĩnh đến bất thường.
Trực giác của anh chưa bao giờ sai.

Anh khẽ cúi xuống, nhặt một vỏ đạn còn mới nằm giữa bãi cỏ.
Đầu ngón tay miết nhẹ lên ký hiệu được khắc trên thân đạn.

Đôi mắt đen sâu thẳm chợt lạnh đi.
Đó là ký hiệu của một đơn vị đặc nhiệm đã bị giải thể từ nhiều năm trước.

Điều này có nghĩa...
Ngoài Huyết Nha, còn có một thế lực khác đã tham gia vào cuộc săn đuổi.

"Mặc tổng."

Phong Vũ chạy đến, đưa cho anh một máy tính bảng.

"Người của chúng ta vừa chặn được tín hiệu liên lạc."

"Một nhóm lạ đang tiến lên núi."

"Ước tính..."

"...mười phút nữa sẽ tới căn nhà gỗ."

Mặc Cảnh Uyên không đáp.
Anh chỉ khép hờ mắt vài giây.
Khi mở ra lần nữa, ánh mắt đã trở nên bình tĩnh đến đáng sợ.

"Phong Vũ."

"Dạ."

"Đưa toàn bộ người rút khỏi đường chính."

Phong Vũ sững người.
"Rút?"

"Chúng ta không cứu cô Tống sao?"

"Có."

Mặc Cảnh Uyên nhìn con đường mòn dẫn vào rừng sâu, khóe môi khẽ nhếch lên.

"Nhưng lần này..."

"...tôi muốn đổi vai."

"Để bọn họ nghĩ rằng..."

"...chính chúng mới là kẻ đang săn đuổi."

Cơn gió lạnh thổi qua cánh rừng.
Ở phía xa, những bóng người mặc đồ đen đã bắt đầu xuất hiện giữa màn sương.

Không ai biết rằng...
Thợ săn và con mồi.
Có lẽ đã đổi vị trí từ lúc nào.


Hết chương 16...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 17: Người Đặt Bẫy



Đêm trên núi Thanh Vân lạnh đến thấu xương.

Mưa vẫn rơi không ngừng, từng giọt nước len qua mái hiên cũ kỹ, nhỏ xuống nền đá thành những âm thanh đều đặn.

Thế nhưng bên trong căn nhà gỗ, bầu không khí lại căng thẳng đến mức ngay cả tiếng thở cũng trở nên rõ ràng.

Người đàn ông lớn tuổi khép rèm cửa, quay sang nhìn Tống Diên Ca.

"Con đường phía sau căn nhà dẫn xuống khe núi. Nếu lát nữa có chuyện xảy ra, cô cứ đi theo lối đó."

Diên Ca lắc đầu.
"Tôi sẽ không đi.

Ông hơi khựng lại.
"Cô không sợ chết sao?"

Diên Ca cúi nhìn lá thư trong tay, giọng nói rất khẽ nhưng đầy kiên định.

"Tôi đã chạy trốn suốt mười lăm năm."

"Cha tôi cũng đã dùng cả mạng sống để bảo vệ bí mật này."

"Nếu hôm nay tôi lại bỏ chạy..."

"...thì những gì ông ấy hy sinh còn ý nghĩa gì nữa?"

Người đàn ông nhìn cô rất lâu.
Trong đôi mắt đã phủ đầy dấu vết thời gian, lần đầu tiên hiện lên một nụ cười nhạt.

"Quả nhiên..."

"...cô rất giống cha mình."

Ông vừa dứt lời.
Rầm!
Cánh cửa gỗ bị đá bật tung.

Bốn người mặc đồ đen xông vào.
Không một lời cảnh báo.
Không một chút do dự.

Viên đạn đầu tiên ghim thẳng vào bức tường nơi Diên Ca vừa đứng cách đó chưa đầy một giây.

Người đàn ông lớn tuổi lập tức kéo cô ngã xuống phía sau chiếc tủ gỗ.
"Đi!"

"Tôi giữ chân chúng."

"Không!"

Diên Ca vừa định đứng dậy thì ông đã nhấn vào một công tắc bí mật phía sau bức tường.

Tiếng bánh răng chậm rãi chuyển động.
Một cánh cửa ngầm mở ra.

"Đây là lối thoát mà cha cô đã chuẩn bị từ mười lăm năm trước."

"Đi mau!"

Bên ngoài.
Tiếng súng vang lên liên tiếp.
Mùi thuốc súng nhanh chóng tràn ngập căn phòng.

Diên Ca cắn chặt môi.
Cuối cùng vẫn bước vào đường hầm.

Ngay trước khi cánh cửa khép lại, cô nghe thấy tiếng người đàn ông quát lớn.

"Các người muốn thứ trong hộp..."

"Vậy thì bước qua xác tôi trước!"

...
Đường hầm rất hẹp.
Chỉ đủ cho một người đi.

Không khí ẩm lạnh mang theo mùi đất đá lâu năm.

Diên Ca vừa chạy vừa ôm chặt chiếc hộp gỗ vào lòng.
Mỗi bước chân đều vọng lại thành tiếng vang nặng nề.

Đột nhiên...
Phía trước xuất hiện một ánh sáng.
Cô còn chưa kịp mừng thì một bóng người đã đứng chắn ngay lối ra.

Thân hình cao lớn.
Chiếc ô màu đen.
Bộ vest đã thấm nước mưa.
Mặc Cảnh Uyên.

Khoảnh khắc nhìn thấy anh, toàn bộ sự bình tĩnh mà Diên Ca cố gắng giữ từ đầu đến giờ gần như sụp đổ.

"Anh..."

Cô còn chưa nói hết câu.
Đã bị anh kéo mạnh vào lòng.
Cái ôm rất chặt.
Đến mức cô có thể cảm nhận rõ nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực anh.

Một lúc rất lâu.
Anh mới khàn giọng nói.

"Xin lỗi."

"Tôi đến chậm."

Chỉ bốn chữ.
Lại khiến đôi mắt Diên Ca đỏ hoe.
Cô khẽ lắc đầu.

"Anh vẫn đến."

"Như vậy là đủ rồi."

Mặc Cảnh Uyên buông cô ra, ánh mắt nhanh chóng trở lại vẻ bình tĩnh vốn có.
Anh nhìn chiếc hộp gỗ trong tay cô.

"Đã mở chưa?"

"Rồi."

"Có thứ gì đáng giá không?"

Diên Ca im lặng vài giây.
Rồi lấy từ trong túi áo ra...
Chiếc chìa khóa bạc.

"Cha tôi để lại thứ này."

"Và ông nói..."

"...mọi đáp án đều bắt đầu từ nó."

Mặc Cảnh Uyên cầm chiếc chìa khóa lên.
Đôi đồng tử chợt co lại.
Anh nhận ra biểu tượng được khắc trên đầu chìa.

Một đóa hoa trà.

Giống hệt hình xăm trên cổ tay của Hạ Vãn Ninh.

Trong lòng anh chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của Phong Vũ vang lên.

Giọng anh ta đầy gấp gáp.
"Mặc tổng!"

"Không ổn rồi."

"Hạ Vãn Ninh..."

"...biến mất."

"Toàn bộ hồ sơ về cô ấy trong hệ thống cũng vừa bị xóa sạch."

Mặc Cảnh Uyên lặng người.
Anh nhìn chiếc chìa khóa bạc trong tay.
Rồi quay sang Diên Ca.
Giọng nói trầm xuống.

"Có lẽ..."

"...người chúng ta tin tưởng nhất."

"Mới chính là người che giấu nhiều bí mật nhất."

Ở phía xa.
Trên đỉnh núi.
Một người phụ nữ đứng dưới màn mưa, lặng lẽ nhìn về phía hai người.
Chiếc ô nghiêng xuống, che khuất nửa khuôn mặt.
Chỉ còn nhìn thấy khóe môi khẽ cong lên.

Cô đặt tay lên cổ tay trái.
Nơi đó...
Đóa hoa trà màu đen nổi bật dưới ánh chớp.

"Diên Ca..."

"Em đã đến rất gần sự thật."

"Nhưng em có biết không..."

"Có những cánh cửa..."

"...một khi mở ra."

"...sẽ không thể đóng lại nữa."



Hết chương 17...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 18: Chiếc Chìa Khóa Và Người Không Nên Xuất Hiệ



Mưa đã ngớt.
Chỉ còn những hạt nước đọng trên cành thông, thỉnh thoảng rơi xuống mặt đất, tạo thành những âm thanh rất khẽ giữa màn đêm yên tĩnh.

Chiếc SUV màu đen chậm rãi rời khỏi chân núi Thanh Vân.

Trong xe.
Không ai mở lời.
Tống Diên Ca ngồi cạnh cửa sổ, trong tay vẫn nắm chặt chiếc chìa khóa bạc. Những gì xảy ra tối nay vượt xa sức tưởng tượng của cô.

Từ lá thư của cha, chiếc hộp gỗ, đến sự xuất hiện rồi biến mất đầy bí ẩn của Hạ Vãn Ninh... tất cả đều giống như những mảnh ghép đã được ai đó cố tình sắp xếp từ rất lâu.

Cô chợt lên tiếng.

"Anh quen Hạ Vãn Ninh từ khi nào?"

Mặc Cảnh Uyên không trả lời ngay.
Ánh mắt anh vẫn nhìn thẳng con đường phía trước.

"Mười năm."

"Mười năm trước, cô ấy từng giúp tôi phá một vụ án xuyên quốc gia. Sau đó biến mất không dấu vết."

"Anh tin cô ấy?"

Anh khẽ cười.
Một nụ cười rất nhạt.
"Trước đây có."

"Còn bây giờ..."

"...tôi không dám chắc."

Diên Ca cúi đầu.
Câu nói ấy khiến cô hiểu rằng, ngay cả Mặc Cảnh Uyên cũng đang bước vào một vùng ký ức mà anh không thể kiểm soát.

Nửa giờ sau.
Đoàn xe trở về biệt thự.

Vừa bước vào phòng làm việc, Mặc Cảnh Uyên đặt chiếc chìa khóa lên bàn.
Phong Vũ lập tức mang đến một bản báo cáo.

"Thưa Mặc tổng."

"Chúng tôi đã kiểm tra."

"Biểu tượng trên chìa khóa không thuộc Huyết Nha."

"Nhưng..."

"...lại trùng khớp với huy hiệu của Viện nghiên cứu Thiên Khải."

"Thiên Khải?"

Diên Ca chưa từng nghe cái tên này.
Phong Vũ mở một tập hồ sơ cũ.
Bên trong chỉ còn vài trang giấy đã ố vàng.

"Mười lăm năm trước, Thiên Khải là một viện nghiên cứu tư nhân."

"Ba tháng sau vụ cha cô mất..."

"...toàn bộ viện nghiên cứu bốc cháy."

"Ba mươi bảy người có mặt hôm đó..."

"...không ai sống sót."

Mặc Cảnh Uyên chậm rãi lật trang cuối cùng.
Ở góc dưới bức ảnh tập thể.
Anh nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Đó là...
Cha của Tống Diên Ca.

Diên Ca đứng bật dậy.
"Cha tôi chưa từng làm việc ở đó."

"Ít nhất..."

"...đó là điều tôi biết."

Phong Vũ hít sâu.
"Thưa cô."

"Có lẽ..."

"...ông ấy chưa từng nói hết về thân phận của mình."

Cả căn phòng rơi vào im lặng.
Đúng lúc ấy.
Chuông cửa biệt thự vang lên.

Đã gần một giờ sáng.
Không ai hẹn trước.
Một thuộc hạ bước vào.
"Thưa Mặc tổng."

"Có người muốn gặp ngài."

"Người đó nói..."

"...chỉ cần đưa thứ này."

Anh ta đặt lên bàn một chiếc hộp giấy nhỏ.
Mặc Cảnh Uyên khẽ mở nắp.
Bên trong là một quân cờ vua màu trắng.
Con Vua.

Dưới đáy hộp có một mảnh giấy.
Chỉ vỏn vẹn một câu.

"Muốn biết ai là kẻ phản bội thật sự, hãy đến Viện Thiên Khải lúc bình minh."

Không ghi tên.
Không địa chỉ.
Chỉ có một biểu tượng hoa trà màu đen.

Diên Ca nhìn mảnh giấy, trái tim bỗng đập mạnh.
Cô có linh cảm...
Đây không còn là một lời mời.
Mà là một lời tuyên chiến.

Ở phía bên kia thành phố.
Trong tầng hầm của một tòa nhà bỏ hoang.
Hạ Vãn Ninh đứng trước bức tường phủ kín ảnh và tài liệu.

Ở chính giữa...
Là ảnh của Tống Diên Ca.
Bên cạnh là ảnh Mặc Cảnh Uyên.
Cô chậm rãi dùng bút đỏ nối hai bức ảnh lại với nhau.
Sau đó khẽ thì thầm.

"Xin lỗi..."

"Nhưng nếu hai người không cùng bước vào ván cờ này..."

"...sẽ không ai có thể sống đến cuối cùng."

Phía sau lưng cô.
Một giọng đàn ông trầm thấp vang lên.

"Đến lúc nói cho họ biết sự thật rồi chứ?"

Hạ Vãn Ninh khép mắt.
Rất lâu sau mới trả lời.
"Chưa."

"Vì sự thật..."

"...còn đáng sợ hơn cái chết."

Người đàn ông bật cười.
Một tiếng cười lạnh lẽo.
Ánh đèn trong tầng hầm vụt sáng.
Gương mặt ông ta dần hiện rõ.
Đó là một người mà cả Mặc Cảnh Uyên lẫn Tống Diên Ca đều cho rằng...
Đã chết từ mười lăm năm trước.


Hết chương 18...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 19: Người Đã Chết Trở Về


Ba giờ bốn mươi lăm phút sáng.
Cơn mưa đã dứt hẳn.
Bầu trời phía đông chỉ vừa hé lên một vệt sáng mỏng, nhưng cả biệt thự Mặc gia vẫn sáng đèn.

Từ phòng điều hành đến khu an ninh, tất cả đều đang hoạt động hết công suất. Không khí nặng nề đến mức chẳng ai dám lên tiếng quá lớn.

Trong phòng làm việc.
Mặc Cảnh Uyên đứng trước tấm bản đồ điện tử, ánh mắt dừng lại ở vị trí được đánh dấu bằng chấm đỏ.

Viện nghiên cứu Thiên Khải.
Một nơi đã biến mất khỏi bản đồ thành phố từ mười lăm năm trước.

"Nơi đó đáng lẽ chỉ còn là đống đổ nát."

Phong Vũ đặt một tập tài liệu xuống bàn.
"Đúng vậy."

"Nhưng ba tháng gần đây, mỗi đêm đều có xe vận chuyển ra vào."

"Người của chúng ta đã tiếp cận."

"Không ai quay trở lại."

Mặc Cảnh Uyên khẽ khép tập hồ sơ.
Anh hiểu.
Đối phương đang cố ý dẫn mình đến đó.

Nhưng...
Có những cái bẫy, biết là bẫy vẫn phải bước vào.
Bởi đáp án nằm ở bên trong.

Tống Diên Ca bước vào phòng.
Cô đã thay một bộ đồ đơn giản màu trắng, mái tóc dài được buộc gọn phía sau, gương mặt tuy còn mệt mỏi nhưng ánh mắt đã trở nên kiên định hơn rất nhiều.

"Tôi đi cùng."

Mặc Cảnh Uyên ngẩng đầu nhìn cô.
"Không."

"Anh biết tôi sẽ không đồng ý."

"Cho nên..."

"...đừng lãng phí thời gian thuyết phục."

Anh im lặng.
Đây là điểm giống cha cô nhất.
Một khi đã quyết định.
Sẽ không ai thay đổi được.

Sau vài giây.
Anh đưa cho cô một chiếc vòng tay màu bạc.
"Đeo vào."

"Đây là gì?"

"Thiết bị định vị."

"Nếu em gặp nguy hiểm..."

"...tôi sẽ biết em đang ở đâu."

Diên Ca nhìn chiếc vòng trong lòng bàn tay.
Khóe môi khẽ cong lên.

"Lần đầu tiên có người tặng quà cho tôi..."

"...lại là thiết bị định vị."

Mặc Cảnh Uyên cũng hiếm hoi nở một nụ cười.
"Hy vọng lần sau..."

"...sẽ là món quà đúng nghĩa."

Ánh mắt hai người chạm nhau.
Không còn sự dè chừng như những ngày đầu.
Mà là một sự tin tưởng âm thầm được bồi đắp qua từng lần cùng nhau đối mặt với hiểm nguy.

Bảy giờ sáng.
Đoàn xe dừng trước cánh cổng sắt hoen gỉ của Viện nghiên cứu Thiên Khải.
Tòa nhà bảy tầng phủ kín dây leo.
Những ô cửa kính vỡ nát.
Tấm biển tên chỉ còn lại vài chữ mờ nhạt.

Tất cả đều mang vẻ hoang tàn.
Nhưng Mặc Cảnh Uyên chỉ liếc qua một lần đã nói:
"Có người."

Phong Vũ lập tức cảnh giác.
"Ở đâu?"

"Cửa sổ tầng ba."

"Rèm vừa lay."

Mọi người đồng loạt ngẩng lên.
Quả nhiên...
Một góc rèm cửa vừa khẽ khép lại.

Có người đang quan sát họ.
Ngay khi Mặc Cảnh Uyên đẩy cánh cổng bước vào.

Một giọng nói già nua bỗng vang lên từ chiếc loa cũ kỹ.

"Hoan nghênh."

"Mặc Cảnh Uyên."

"Tống Diên Ca."

"Các vị đến muộn mười lăm năm."

Diên Ca giật mình.
Giọng nói ấy...
Cô đã từng nghe.
Ở đoạn video cha cô để lại.
Cùng lúc đó.
Cánh cửa chính của viện nghiên cứu từ từ mở ra.
Không có người.
Chỉ có một chiếc xe lăn đặt giữa đại sảnh.

Trên xe...
Là một người đàn ông tóc bạc, gầy gò đến mức tưởng như chỉ còn da bọc xương.
Ông cúi đầu.
Hai bàn tay đặt trên một cuốn sổ màu nâu.

Khi nghe tiếng bước chân.
Ông chậm rãi ngẩng mặt lên.
Khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt ấy...
Tống Diên Ca cảm thấy cả thế giới như ngừng lại.

Đôi môi cô run lên.
"Không thể nào..."

Người đàn ông đó.
Có gương mặt giống cha cô đến tám phần.
Ngay cả nốt ruồi dưới khóe mắt cũng không khác.
Mặc Cảnh Uyên lập tức bước lên chắn trước mặt cô.
Ánh mắt sắc lạnh.

"Ông là ai?"

Người đàn ông mỉm cười.
Nụ cười mang theo vẻ mệt mỏi của người đã sống quá lâu với quá nhiều bí mật.

Ông khàn giọng.
"Tôi là người..."

"...đáng lẽ phải chết thay cha cô."

Diên Ca chết lặng.
Người đàn ông đưa bàn tay gầy guộc vuốt nhẹ cuốn sổ trên đầu gối.

"Suốt mười lăm năm."

"Tôi chờ hai đứa."

"Không phải để kể về quá khứ."

"Mà để nói cho hai đứa biết..."

"...kẻ đứng sau Huyết Nha."

"...chưa bao giờ là Quạ Đỏ."

Câu nói vừa dứt.
Một tiếng nổ dữ dội vang lên từ tầng trên.
ẦM!

Cả tòa nhà rung chuyển.
Bụi vôi và mảnh kính đổ xuống như mưa.
Người đàn ông trên xe lăn bỗng biến sắc.
Ông nhìn thẳng vào Mặc Cảnh Uyên.
Lần đầu tiên trong mắt ông xuất hiện sự hoảng loạn.

"Mau chạy!"

"Hắn đến rồi!"

"Hắn..."

"...không định để bất kỳ ai rời khỏi đây còn sống."

Ở tầng bảy.
Một bóng người mặc áo khoác đen lặng lẽ đứng sau ô cửa kính vỡ.
Hắn nhìn xuống đại sảnh, chậm rãi bấm chiếc điều khiển trong tay.
Khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh.

"Đến lúc..."

"...kết thúc ván cờ rồi."


Hết chương 19...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 20: Người Chơi Cờ



Tiếng nổ đầu tiên vừa dứt.
Cả tòa nhà Thiên Khải rung lên dữ dội.
Những mảng bê tông trên trần nhà liên tiếp rơi xuống, bụi mù phủ kín đại sảnh.

Chuông báo cháy vốn đã hỏng từ nhiều năm trước bỗng vang lên từng hồi chói tai, xen lẫn tiếng kim loại va đập, khiến bầu không khí vốn ngột ngạt càng trở nên hỗn loạn.

"Mặc tổng!"

Phong Vũ vừa hô lớn vừa kéo hai người bảo vệ né sang một bên.

Một cột trụ phía sau họ đổ sập.
Chỉ chậm nửa giây...
Hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Mặc Cảnh Uyên không hề nhìn lên.
Ánh mắt anh vẫn dừng trên người đàn ông ngồi xe lăn.

"Ông vừa nói..."

"...Quạ Đỏ không phải kẻ đứng sau."

"Vậy là ai?"

Người đàn ông khẽ nhắm mắt.
Giọng nói đứt quãng vì hơi thở ngày càng yếu.

"Mười lăm năm trước..."

"...chúng ta đều nghĩ Huyết Nha là một tổ chức."

"Nhưng không."

"Nó chỉ là..."

"...một quân cờ."

Diên Ca bước lên một bước.
"Quân cờ của ai?"

Ông nhìn thẳng vào cô.
Ánh mắt đầy áy náy.

"Của..."
Đúng lúc ấy.

Đoàng!

Một viên đạn xuyên qua cửa kính.
Găm thẳng vào vai trái của người đàn ông.
Máu lập tức nhuộm đỏ lưng áo.

Phong Vũ phản ứng cực nhanh.
"Có tay bắn tỉa!"

"Tầng bảy!"

Nhưng khi đội bảo vệ ngẩng lên...
Ô cửa kính đã trống không.
Kẻ nổ súng biến mất như chưa từng xuất hiện.

Người đàn ông trên xe lăn ho sặc sụa.
Ông nắm chặt cổ tay Diên Ca.
Lực yếu dần.

Trong lòng bàn tay ông...
Là một con chip nhớ nhỏ bằng đầu ngón tay.

"Đừng..."

"...đưa nó cho bất kỳ ai."

"Kể cả..."

Ông chưa kịp nói hết.
Bàn tay đã buông thõng.

Diên Ca run rẩy.

"Ông..."

Không còn lời đáp.
Căn phòng chìm trong sự yên lặng đáng sợ.

Mặc Cảnh Uyên chậm rãi khép mắt cho ông.
Suốt nhiều năm qua.
Anh đã chứng kiến không ít sinh ly tử biệt.

Nhưng lần này...
Người duy nhất biết sự thật lại chết ngay trước khi kịp nói ra cái tên cuối cùng.

Bất chợt.
Chiếc loa cũ trong đại sảnh vang lên.
Lần này...
Không còn là giọng già nua.
Mà là một giọng đàn ông trẻ.
Bình tĩnh.
Điềm đạm.
Thậm chí còn mang theo vài phần ý cười.

"Xin lỗi."

"Tôi đến muộn."

"Nhưng xem ra..."

"...mọi người vẫn còn đủ đông."

Mặc Cảnh Uyên ngẩng đầu.
"Ra mặt đi."

Tiếng cười khẽ vang lên.
"Không cần vội."

"Tôi thích nói chuyện..."

"...khi người khác không nhìn thấy mình."

Ngay sau đó.
Toàn bộ màn hình cũ trong viện nghiên cứu đồng loạt sáng lên.

Trên mỗi màn hình...
Đều hiện cùng một hình ảnh.

Một người đàn ông mặc sơ mi trắng.
Đeo găng tay đen.
Ngồi trước bàn cờ.

Điều kỳ lạ là...
Máy quay chỉ ghi được nửa khuôn mặt.
Không ai nhìn rõ diện mạo thật của hắn.

Hắn cầm một quân cờ vua màu đen.
Đặt xuống bàn.

"Tống Diên Ca."

"Cha cô từng nói..."

"...người thông minh nhất."

"...không phải người thắng."

"Mà là người khiến đối thủ..."

"...không biết mình đã thua từ lúc nào."

Hắn mỉm cười.
"Đáng tiếc."

"Cha cô..."

"...đã thua tôi."

Diên Ca siết chặt hai tay.
"Ông nói dối."

"Nếu cha tôi thua..."

"...tại sao mười lăm năm qua ông vẫn phải tiếp tục che giấu?"

Màn hình im lặng vài giây.
Rồi tiếng cười vang lên.

Lần này...
Không còn vẻ bình thản.
Mà xen lẫn một tia thích thú.

"Con gái ông ấy..."

"...quả nhiên rất giống."

"Được."

"Vậy tôi sẽ tặng cô một món quà."

Màn hình chuyển sang một đoạn video cũ.
Trong hình...
Là một căn phòng thí nghiệm.
Cha của Diên Ca đứng đối diện ba người khác.

Một trong số đó...
Là Hạ Vãn Ninh.

Còn người thứ hai...
Chính là người đàn ông vừa chết trên xe lăn.

Người cuối cùng đứng quay lưng về phía camera.
Ngay khi người đó xoay người lại...
Màn hình đột ngột tối đen.
Chỉ còn một dòng chữ hiện lên.

"Muốn nhìn thấy gương mặt hắn... hãy mang con chip đến nhà hát Ánh Dương lúc tám giờ tối mai."

Ngay bên dưới.
Xuất hiện thêm một câu nữa.

"Chỉ được đi hai người."

Toàn bộ màn hình đồng loạt tắt.
Cả tòa nhà trở lại yên tĩnh.

Mặc Cảnh Uyên cúi nhìn con chip trong tay Diên Ca.
Rất lâu sau.
Anh mới khẽ nói.

"Hắn không chỉ đang dẫn đường."

"Hắn..."

"...đang lựa chọn chúng ta."

Diên Ca ngẩng đầu.
"Lựa chọn điều gì?"

Mặc Cảnh Uyên nhìn về khoảng không tối tăm phía cuối hành lang.
Giọng nói trầm xuống.

"Xem..."

"...ai sẽ là người còn sống đến ván cờ cuối cùng."

Ở nơi không ai nhìn thấy.
Một bàn tay chậm rãi gạt quân Vua trắng khỏi bàn cờ.
Người đàn ông bí ẩn khẽ mỉm cười.

"Đến lượt..."

"...quân Hậu."

Hết chương 20...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 21: Nhà Hát Ánh Dương


Trời vừa hửng sáng.
Tin tức về vụ nổ tại Viện nghiên cứu Thiên Khải nhanh chóng lan khắp Hải Thành.

Thế nhưng, kỳ lạ là trên các bản tin chỉ xuất hiện vài dòng thông báo ngắn ngủi về một vụ sập công trình cũ, không hề nhắc đến tiếng súng, cũng không có bất kỳ thông tin nào về những người đã có mặt ở đó.

Có người...
Đã che giấu toàn bộ sự việc.

Biệt thự Mặc gia.
Diên Ca ngồi trước cửa sổ, trong tay vẫn là con chip nhỏ được người đàn ông trên xe lăn giao lại trước lúc chết.

Suốt một đêm.
Cô không tài nào ngủ được.
Cô luôn có cảm giác, con chip này không chỉ chứa bí mật về cha mình.
Mà còn là nguyên nhân khiến rất nhiều người phải đánh đổi bằng mạng sống.

Tiếng gõ cửa khẽ vang lên.
Mặc Cảnh Uyên bước vào.
Trên tay anh là hai tách cà phê còn bốc khói.

"Vẫn chưa ngủ?"

Diên Ca khẽ lắc đầu.
"Còn anh?"

"Anh cũng vậy."

Anh đặt tách cà phê xuống, rồi kéo chiếc ghế ngồi đối diện cô.
Ánh nắng đầu ngày xuyên qua lớp rèm mỏng, rơi lên gương mặt góc cạnh của người đàn ông.

Sau nhiều ngày liên tiếp không nghỉ ngơi, đôi mắt anh đã xuất hiện những tia máu đỏ, nhưng ánh nhìn vẫn bình tĩnh như thường.

Một lúc lâu sau.
Anh mới lên tiếng.

"Diên Ca."

"Nếu tối nay thật sự là bẫy..."

"...em có thể không đi."

Diên Ca mỉm cười.
Nụ cười rất nhẹ.
"Từ khi gặp anh..."

"...hình như cuộc sống của tôi chỉ toàn là bẫy."

"Thêm một lần nữa..."

"...cũng chẳng khác gì."

Mặc Cảnh Uyên bất giác bật cười.
Tiếng cười rất khẽ.
Nhưng đủ để xua tan phần nào bầu không khí nặng nề.

Anh nhìn cô.
Ánh mắt dịu đi.
"Em biết không?"

"Trước đây..."

"...tôi ghét những người quá tò mò."

"Vậy bây giờ?"

"Bây giờ..."

"...tôi chỉ hy vọng người tò mò ấy sẽ luôn bình an."

Diên Ca hơi cúi đầu.
Khóe tai bất giác đỏ lên.

Cô không trả lời.
Nhưng trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp rất lạ.

Buổi chiều.
Phong Vũ mang đến một tập hồ sơ mới.

"Thưa Mặc tổng."

"Đã tìm được bản thiết kế cũ của Nhà hát Ánh Dương."

Anh trải bản vẽ lên bàn.
Nhà hát có ba tầng nổi.
Một tầng hầm.
Mười hai lối thoát hiểm.
Và...
Một đường hầm bí mật nối ra bờ sông.

"Đường hầm này không có trong hồ sơ công khai."

Phong Vũ nói.
"Người xây dựng cố tình xóa nó."

Mặc Cảnh Uyên khẽ gật đầu.

"Hắn muốn chúng ta đi vào."

"Nhưng cũng đã chuẩn bị sẵn đường rút."

Diên Ca nhìn chăm chú vào bản vẽ.
Đột nhiên.
Cô đưa tay chỉ vào phòng điều khiển ánh sáng.

"Nếu là em..."

"...em sẽ không ở sân khấu."

"Mà ở đây."

Phong Vũ ngạc nhiên.
"Tại sao?"

"Bởi từ vị trí này..."

"...có thể nhìn thấy toàn bộ khán phòng."

"Đồng thời điều khiển ánh sáng, âm thanh và camera."

Mặc Cảnh Uyên nhìn cô rất lâu.
Khóe môi khẽ nhếch lên.
"Anh cũng nghĩ vậy."

Hai người nhìn nhau.
Lần đầu tiên...
Họ cùng đưa ra một đáp án giống hệt nhau.

Đúng tám giờ tối.
Nhà hát Ánh Dương.
Tấm biển cũ kỹ treo lơ lửng trước cửa, phát ra tiếng kẽo kẹt theo từng cơn gió.

Khán phòng tối om.
Chỉ duy nhất sân khấu được thắp sáng.
Ở giữa sân khấu...
Là một chiếc đàn piano phủ đầy bụi.
Trên phím đàn đặt một phong thư màu đen.
Không có người.
Không có tiếng động.

Yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng bước chân của Diên Ca và Mặc Cảnh Uyên vọng khắp khán phòng.
Diên Ca vừa định bước lên sân khấu.
Mặc Cảnh Uyên bỗng giữ lấy cổ tay cô.

"Đừng chạm."

Anh rút từ túi áo ra một cây bút kim loại nhỏ.
Khẽ lật phong thư.
Bên dưới.
Một sợi dây cước mảnh gần như vô hình được nối với chốt kích nổ.

Nếu mở bằng tay...
Toàn bộ sân khấu sẽ phát nổ.
Diên Ca khẽ hít sâu.

"Lại là bẫy."

Mặc Cảnh Uyên cắt sợi dây.
Rồi chậm rãi mở phong thư.
Bên trong không có tài liệu.
Chỉ có một tấm vé xem kịch.
Mặt sau tấm vé viết bằng mực đỏ.

"Khán giả đã đến đủ."

"Xin mời diễn viên chính..."

"...ra sân khấu."

Ngay khi dòng chữ cuối cùng hiện ra.
Toàn bộ đèn trong nhà hát bừng sáng.
Hàng trăm chiếc ghế vốn trống không...

Bỗng đồng loạt xoay lại.
Trên mỗi chiếc ghế.
Đều đặt một bức ảnh.
Có ảnh của Mặc Cảnh Uyên.
Có ảnh của Tống Diên Ca.
Có cả ảnh cha cô.
Hạ Vãn Ninh.
Tần Dạ.

Và rất nhiều gương mặt họ chưa từng gặp.

Ở chính giữa hàng ghế đầu tiên.
Là một bức ảnh mới tinh.
Được chụp...
Chỉ cách đây vài giờ.

Trong ảnh.
Diên Ca đang đứng bên cửa sổ biệt thự Mặc gia.
Sống lưng cô lạnh buốt.
Có người...
Đã theo dõi họ ngay trong biệt thự.

Mặc Cảnh Uyên từ từ siết chặt bàn tay.
Ánh mắt lạnh đến cực điểm.
Anh hiểu.
Đối phương không chỉ biết họ sẽ đến.
Mà còn đang muốn nói với anh một điều.
Trong Mặc gia... có nội gián.

Hết chương 21...🌸
 
Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 22: Chỉ Cần Có Anh Ở Đây



Cả khán phòng chìm trong ánh đèn trắng lạnh.
Hàng trăm bức ảnh xếp kín các dãy ghế, mỗi gương mặt đều mang theo một câu chuyện chưa được kể. Có người đã chết, có người mất tích, có người đang đứng ngay trước mắt họ.
Và ở hàng ghế đầu tiên...
Là bức ảnh vừa được chụp cách đây vài giờ.

Tống Diên Ca đứng lặng.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Nếu đối phương có thể chụp được tấm ảnh này...

Thì đồng nghĩa với việc, từ lúc cô bước vào Mặc gia, nhất cử nhất động của cô đều nằm trong tầm mắt ai đó.

Mặc Cảnh Uyên khẽ bước lên trước.
Theo bản năng.
Anh đứng chắn giữa cô và khán phòng.
Một động tác rất nhỏ.
Nhưng đủ để Diên Ca hiểu.
Dù phía trước là gì...
Anh vẫn sẽ là người đứng đầu tiên.

"Rắc..."

Một tiếng động rất khẽ vang lên từ tầng hai.
Mặc Cảnh Uyên lập tức ngẩng đầu.

"Có người."

Phong Vũ cùng đội bảo vệ nhanh chóng tản ra hai bên.
Thế nhưng khi họ vừa lao lên cầu thang...
Toàn bộ đèn trong nhà hát bất ngờ tắt phụt.
Bóng tối bao trùm.

Trong không gian tĩnh lặng ấy, chỉ còn tiếng hít thở của từng người.

Diên Ca vô thức siết chặt bàn tay.
Ngay giây tiếp theo...
Một bàn tay ấm áp đã nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.

"Là anh."

Giọng nói trầm thấp của Mặc Cảnh Uyên vang lên ngay bên cạnh.

"Đừng sợ."

Chỉ ba chữ.
Lại khiến trái tim đang hỗn loạn của cô dần bình tĩnh.
Cô khẽ nắm lại tay anh.

"Em không sợ."

"Chỉ cần..."

"...anh còn ở đây."

Trong bóng tối.
Khóe môi Mặc Cảnh Uyên khẽ cong lên.
Anh siết nhẹ những ngón tay đang lạnh buốt của cô.

"Lần này."

"Anh sẽ không để lạc em nữa."

Điện dự phòng bất ngờ được kích hoạt.
Ánh đèn vàng mờ nhạt phủ xuống sân khấu.
Khán phòng vẫn trống không.
Nhưng chiếc đàn piano ở giữa sân khấu...
Lại tự động vang lên.
Từng nốt nhạc chậm rãi cất lên, da diết và buồn đến lạ.

Diên Ca bỗng khựng lại.
"Khúc nhạc này..."

Mặc Cảnh Uyên quay sang.
"Em biết?"

Cô gật đầu.
"Hồi nhỏ..."

"...cha thường đàn cho em nghe trước khi ngủ."

"Ngoài cha em..."

"...không ai biết bản nhạc này."

Hai người nhìn nhau.
Đối phương không chỉ biết quá khứ của cô.
Mà còn biết những ký ức riêng tư nhất.

Đúng lúc ấy.
Một màn hình lớn từ từ hạ xuống giữa sân khấu.
Hình ảnh hiện lên.
Không còn là người đàn ông đeo găng tay.
Mà là một cô bé khoảng tám tuổi.
Cô bé ngồi bên cây đàn piano.
Còn người đang ngồi cạnh dạy đàn...
Chính là cha của Diên Ca.

Diên Ca chết lặng.
Đó là đoạn phim gia đình.
Là ký ức mà cô chưa từng nghĩ có người khác giữ lại.
Nước mắt bất giác trào ra.
Một bàn tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước nơi khóe mắt cô.

Diên Ca quay đầu.
Mặc Cảnh Uyên nhìn cô rất lâu.
Ánh mắt anh không còn vẻ lạnh lùng thường ngày.
Chỉ còn sự dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra.

"Muốn khóc..."

"...thì cứ khóc."

"Ở trước mặt anh."

"Em không cần phải mạnh mẽ."

Diên Ca khẽ cười trong nước mắt.
"Có phải..."

"...em rất vô dụng không?"

Anh lắc đầu.
"Không."

"Điều khiến anh đau lòng..."

"...không phải nước mắt của em."

"Mà là việc..."

"...em đã quen tự lau nước mắt một mình."

Cô sững người.
Bao nhiêu lớp vỏ bọc mà cô cố dựng lên suốt nhiều năm, dường như đều tan biến chỉ vì một câu nói ấy.

Không suy nghĩ.
Cô nhẹ nhàng tựa đầu lên vai anh.
Mặc Cảnh Uyên khựng lại trong giây lát.
Rồi rất tự nhiên kéo cô lại gần hơn, để cô dựa vào mình giữa khán phòng rộng lớn.

Không có lời hứa.
Không có những câu nói ngọt ngào.
Chỉ có hai người lặng lẽ đứng cạnh nhau.

Giữa cơn bão đang chực chờ kéo đến.
Đột nhiên.
Bản nhạc dừng lại.
Màn hình chuyển sang màu đen.
Một dòng chữ đỏ từ từ hiện ra.

"Mặc Cảnh Uyên."

"Nếu thật sự muốn bảo vệ cô ấy..."

"...hãy nhớ kỹ."

"Người phản bội."

"...đang đứng ngay phía sau anh."

Đồng tử Mặc Cảnh Uyên co rút.
Anh gần như phản xạ xoay người lại.
Ở cuối khán phòng.
Một bóng người cầm súng đang chậm rãi bước ra khỏi màn tối.

Và khi nhìn rõ gương mặt ấy...
Phong Vũ bàng hoàng.
"Không thể nào..."

"Là..."


Hết chương 22...🌸
 

Có thể bạn quan tâm

Top