Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 16: Chiếc Hộp Gỗ Khóa Kín Mười Lăm Năm
Tiếng sấm rền vang trên đỉnh núi Thanh Vân, khiến cả căn nhà gỗ rung lên khe khẽ.
Ánh chớp lóe sáng ngoài cửa sổ, phản chiếu lên chiếc hộp gỗ cũ kỹ đặt trước mặt Tống Diên Ca.
Trên mặt hộp không có bất kỳ hoa văn nào, chỉ có một ổ khóa bằng đồng đã ngả màu theo năm tháng, như thể nó đã nằm im lặng ở đây rất lâu, chờ đúng người đến mở.
Người đàn ông lớn tuổi đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt chất chứa nhiều cảm xúc khó gọi tên.
"Cha cô từng dặn tôi, nếu một ngày cô tự mình tìm được đến đây, hãy đưa chiếc hộp này cho cô. Còn mở hay không... phải do chính cô quyết định."
Diên Ca đưa tay chạm lên mặt hộp. Đầu ngón tay khẽ run.
Mười lăm năm qua, cô luôn nghĩ mình chỉ đi tìm lời giải cho cái chết của cha.
Thế nhưng càng tiến về phía trước, cô càng có cảm giác cha mình chưa từng thật sự rời khỏi cuộc đời cô.
Ông giống như đã sắp đặt từng bước đi, từng manh mối, từng cuộc gặp gỡ, chỉ để dẫn cô đến ngày hôm nay.
Cô hít sâu một hơi, chậm rãi mở chiếc khóa đồng.
Một tiếng "tách" rất khẽ vang lên.
Bên trong không phải tiền bạc, cũng chẳng phải tài liệu tuyệt mật như cô từng tưởng tượng.
Chỉ có một cuốn sổ bìa da màu nâu, một chiếc chìa khóa bạc rất nhỏ và một lá thư được gấp cẩn thận.
Ngoài phong thư là dòng chữ quen thuộc.
"Gửi con gái của cha."
Khóe mắt Diên Ca bất giác nóng lên.
Cô cẩn thận mở lá thư.
Nét chữ mạnh mẽ, ngay ngắn hiện ra trước mắt.
Diên Ca, nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là con đã trưởng thành hơn cha từng nghĩ.
Có lẽ lúc này con sẽ rất hận cha vì đã giấu con quá nhiều chuyện, nhưng cha vẫn muốn con biết rằng, trong tất cả những lựa chọn cha từng đưa ra, bảo vệ con luôn là điều cha chưa bao giờ hối hận.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống trang giấy.
Cô cắn môi, cố giữ bình tĩnh để đọc tiếp.
Nếu Mặc Cảnh Uyên vẫn còn sống, hãy thay cha nói với cậu ấy một câu xin lỗi.
Cậu ấy chưa từng nợ cha, ngược lại, chính cha đã kéo cậu ấy vào vòng xoáy này.
Đứa trẻ ấy đã mất quá nhiều thứ từ khi còn rất nhỏ.
Diên Ca khựng lại.
Đây là lần đầu tiên cô biết... cha mình luôn xem Mặc Cảnh Uyên như một đứa con.
Bức thư vẫn còn một đoạn cuối.
Nhưng điều quan trọng nhất cha muốn nói với con là... đừng vội tin bất kỳ ai, kể cả người đang đứng bên cạnh con lúc này.
Có những người mang gương mặt của bạn bè, nhưng trái tim lại thuộc về kẻ thù.
Diên Ca ngẩng phắt đầu.
Người đàn ông lớn tuổi vẫn đứng đó.
Ông không hề nhìn lá thư.
Chỉ lặng lẽ quay mặt về phía cửa sổ.
Giống như ông đã biết trước trong thư viết gì.
Đúng lúc ấy...Một tiếng động rất nhỏ vang lên ngoài hiên.
Người đàn ông lập tức biến sắc.
"Không ổn..."
"Họ đến rồi."
Dưới chân núi.
Mặc Cảnh Uyên ngẩng đầu nhìn căn nhà gỗ chìm trong màn mưa.
Chiếc đồng hồ trên cổ tay vừa chỉ đúng chín giờ mười bảy phút.
Quá yên tĩnh.
Yên tĩnh đến bất thường.
Trực giác của anh chưa bao giờ sai.
Anh khẽ cúi xuống, nhặt một vỏ đạn còn mới nằm giữa bãi cỏ.
Đầu ngón tay miết nhẹ lên ký hiệu được khắc trên thân đạn.
Đôi mắt đen sâu thẳm chợt lạnh đi.
Đó là ký hiệu của một đơn vị đặc nhiệm đã bị giải thể từ nhiều năm trước.
Điều này có nghĩa...
Ngoài Huyết Nha, còn có một thế lực khác đã tham gia vào cuộc săn đuổi.
"Mặc tổng."
Phong Vũ chạy đến, đưa cho anh một máy tính bảng.
"Người của chúng ta vừa chặn được tín hiệu liên lạc."
"Một nhóm lạ đang tiến lên núi."
"Ước tính..."
"...mười phút nữa sẽ tới căn nhà gỗ."
Mặc Cảnh Uyên không đáp.
Anh chỉ khép hờ mắt vài giây.
Khi mở ra lần nữa, ánh mắt đã trở nên bình tĩnh đến đáng sợ.
"Phong Vũ."
"Dạ."
"Đưa toàn bộ người rút khỏi đường chính."
Phong Vũ sững người.
"Rút?"
"Chúng ta không cứu cô Tống sao?"
"Có."
Mặc Cảnh Uyên nhìn con đường mòn dẫn vào rừng sâu, khóe môi khẽ nhếch lên.
"Nhưng lần này..."
"...tôi muốn đổi vai."
"Để bọn họ nghĩ rằng..."
"...chính chúng mới là kẻ đang săn đuổi."
Cơn gió lạnh thổi qua cánh rừng.
Ở phía xa, những bóng người mặc đồ đen đã bắt đầu xuất hiện giữa màn sương.
Không ai biết rằng...
Thợ săn và con mồi.
Có lẽ đã đổi vị trí từ lúc nào.
Hết chương 16...🌸