NSNDTRANDAN
Xàm 0 Lít
Tao Bắc Kỳ, vợ t Nam Kỳ và t có 1 thời gian dài lập nghiệp kiếm tiền ở Nam kỳ. Giờ đã chuyển hẳn về Bắc kỳ. Đm t đánh chữ bắc kỳ nam kỳ thấy khó chịu vãi cả Lồn mà địt hiểu mấy thằng óc bò phân biệt vùng miền đầu chúng m chứa cái gì.
Từ đợt dịch bùng phát tới giờ thấy nhiều bài trên xam phân biệt vùng miền địt hiểu lũ chúng m ở xó nào chui vào gây mất đoàn kết.
Nay đọc tin nhắn của thằng em trai mà vừa vui vừa buồn
Tao có thằng em trai vừa mới tốt nghiệp Y đi làm được mấy tháng. Đợt dịch nó giấu gia đình đăng ký tình nguyện vào Nam chống dịch. Lúc vào đến nơi rồi mới gọi điện về báo. Bà già t thì ngất lên ngất xuống khóc hết nước mắt, cả gia đình thì lo sốt vó. Chả khác gì có con ra chiến trận cả. Mới đầu vào thì ổn sau đó F0 nổ ầm ầm, số ca tử vong đều như vắt chanh 300-400 mạng 1 ngày, TP HCM toang. Nhà t không ngày nào là yên ổn. Bà già thì khóc lóc bù lu bù loa lúc nào cũng cầm khư khư cái điện thoại gọi cho nó nhưng làm sao nó nghe máy được. 2-3 ngày mới gọi về 1 lần mà toàn đêm. Ông già thì toàn ngồi 1 mình 1 chỗ theo dõi tin tức sát sao. Từ ngày nó vào trong đấy t cũng sốt ruột mặc dù bình thường anh em tính chả hợp nhau thân thiết lắm. Những lúc như thế này mới biết máu mủ ruột già nó là như nào.
T cũng nhắn tin gọi điện động viên và nhắc nhở nó cẩn thận. Tuổi trẻ xông pha ai mà ngăn cấm được chúng nó. Ông bà già t còn bảo sau đợt này về bắt nó bỏ nghề Y không cho làm nữa.
Từ lúc nó đi anh em cũng nói chuyện thân thiết hơn. Nó bảo lúc đầu mới vào cũng hào hứng, quyết tâm lắm vì nghĩ anh em đoàn kết chung sức sẽ sớm dập được dịch. Nhưng giờ bắt đầu oải rồi. Thằng nào có người nhà tình nguyện đi chống dịch chắc sẽ rõ và có cảm giác như t. Nó bảo 10 người thì chỉ có 3-4 người là nghe theo chỉ dẫn của y tế, chấp hành nghiêm chỉnh việc cách ly và điều trị. Như ong vỡ tổ. Câu Đụ má mày nó nghe mòn cả tai, có hộp C sủi cũng tranh giành nhau, lọ nước muối cấp chậm cũng nghe ăn chửi. Đm t nói thật như t mà như thế là chúng m nghỉ hết, thuốc men cái đầu buồi t phát. T vẫn chửi thằng em việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng. T tự nhận xét t là 1 thằng sống ích kỷ không được nhiệt tình tốt tính như thằng em. Cái câu trong phim Người phán xử đúng với bản chất con người tao: "Gia đình là thứ tồn tại duy nhất, còn những thứ khác có hay không, không quan trọng
Chỉ hi vọng TPHCM hết dịch để tất cả mọi người không sao. Họ hàng nhà vợ t cũng đang có 6F0 chả biết thế nào. Vợ t với bà già ngày nào cũng như ngày nào nhìn nẫu hết cả ruột.
Nay có thông tin một số tỉnh miền bắc chuẩn bị rút quân về tỉnh để có phương án dự phòng dịch bùng phát thời gian tới, đặc biệt là Nam Định rút 100% quân số. Nghe tin t vừa vui vừa buồn. Vui vì khả năng thằng em t được về sớm, buồn vì đéo biết rút quân TPHCM có đủ sức chống dịch không. Thằng nào có não với học thức sẽ đều nghĩ đến điều này. Đm 1 số thằng bắc kỳ não chó mong TPHCM toang nặng, tử vong nhiều. Một số thằng ml nam kỳ lại mong HN toang mạnh hơn TPHCM. Đcm chúng m mong ước như thế có lợi cho ông bà tổ tiên nhà chúng m à. Địt hiểu đầu chúng m nghĩ gì. Có dịch thì tự đi bảo vệ bản thân mình, chưa tiêm vắc thì ngồi yên mà đợi tiêm. Tiêm rồi thì chấp hành nghiêm chỉnh quy định giãn cách. Rảnh rỗi kiếm cớ phân biệt vùng miền, tư duy phản động chắc tổ tiên ông bà chúng mày thấy tự hào.
Cố gắng mà vượt qua mùa dịch này anh em nam bắc ạ. Nghĩ mấy thằng phản động chửi bắc kỳ thế này thế nọ trong khi con em bọn t đang tình nguyện vào chiến đấu dẹp dịch giúp chúng m t thấy khổ thân tổ tiên ông bà chúng quá. Đm 3 sọc đm phân biệt vùng miền. Thân ái!
Từ đợt dịch bùng phát tới giờ thấy nhiều bài trên xam phân biệt vùng miền địt hiểu lũ chúng m ở xó nào chui vào gây mất đoàn kết.
Nay đọc tin nhắn của thằng em trai mà vừa vui vừa buồn
Tao có thằng em trai vừa mới tốt nghiệp Y đi làm được mấy tháng. Đợt dịch nó giấu gia đình đăng ký tình nguyện vào Nam chống dịch. Lúc vào đến nơi rồi mới gọi điện về báo. Bà già t thì ngất lên ngất xuống khóc hết nước mắt, cả gia đình thì lo sốt vó. Chả khác gì có con ra chiến trận cả. Mới đầu vào thì ổn sau đó F0 nổ ầm ầm, số ca tử vong đều như vắt chanh 300-400 mạng 1 ngày, TP HCM toang. Nhà t không ngày nào là yên ổn. Bà già thì khóc lóc bù lu bù loa lúc nào cũng cầm khư khư cái điện thoại gọi cho nó nhưng làm sao nó nghe máy được. 2-3 ngày mới gọi về 1 lần mà toàn đêm. Ông già thì toàn ngồi 1 mình 1 chỗ theo dõi tin tức sát sao. Từ ngày nó vào trong đấy t cũng sốt ruột mặc dù bình thường anh em tính chả hợp nhau thân thiết lắm. Những lúc như thế này mới biết máu mủ ruột già nó là như nào.
T cũng nhắn tin gọi điện động viên và nhắc nhở nó cẩn thận. Tuổi trẻ xông pha ai mà ngăn cấm được chúng nó. Ông bà già t còn bảo sau đợt này về bắt nó bỏ nghề Y không cho làm nữa.
Từ lúc nó đi anh em cũng nói chuyện thân thiết hơn. Nó bảo lúc đầu mới vào cũng hào hứng, quyết tâm lắm vì nghĩ anh em đoàn kết chung sức sẽ sớm dập được dịch. Nhưng giờ bắt đầu oải rồi. Thằng nào có người nhà tình nguyện đi chống dịch chắc sẽ rõ và có cảm giác như t. Nó bảo 10 người thì chỉ có 3-4 người là nghe theo chỉ dẫn của y tế, chấp hành nghiêm chỉnh việc cách ly và điều trị. Như ong vỡ tổ. Câu Đụ má mày nó nghe mòn cả tai, có hộp C sủi cũng tranh giành nhau, lọ nước muối cấp chậm cũng nghe ăn chửi. Đm t nói thật như t mà như thế là chúng m nghỉ hết, thuốc men cái đầu buồi t phát. T vẫn chửi thằng em việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng. T tự nhận xét t là 1 thằng sống ích kỷ không được nhiệt tình tốt tính như thằng em. Cái câu trong phim Người phán xử đúng với bản chất con người tao: "Gia đình là thứ tồn tại duy nhất, còn những thứ khác có hay không, không quan trọng
Chỉ hi vọng TPHCM hết dịch để tất cả mọi người không sao. Họ hàng nhà vợ t cũng đang có 6F0 chả biết thế nào. Vợ t với bà già ngày nào cũng như ngày nào nhìn nẫu hết cả ruột.
Nay có thông tin một số tỉnh miền bắc chuẩn bị rút quân về tỉnh để có phương án dự phòng dịch bùng phát thời gian tới, đặc biệt là Nam Định rút 100% quân số. Nghe tin t vừa vui vừa buồn. Vui vì khả năng thằng em t được về sớm, buồn vì đéo biết rút quân TPHCM có đủ sức chống dịch không. Thằng nào có não với học thức sẽ đều nghĩ đến điều này. Đm 1 số thằng bắc kỳ não chó mong TPHCM toang nặng, tử vong nhiều. Một số thằng ml nam kỳ lại mong HN toang mạnh hơn TPHCM. Đcm chúng m mong ước như thế có lợi cho ông bà tổ tiên nhà chúng m à. Địt hiểu đầu chúng m nghĩ gì. Có dịch thì tự đi bảo vệ bản thân mình, chưa tiêm vắc thì ngồi yên mà đợi tiêm. Tiêm rồi thì chấp hành nghiêm chỉnh quy định giãn cách. Rảnh rỗi kiếm cớ phân biệt vùng miền, tư duy phản động chắc tổ tiên ông bà chúng mày thấy tự hào.
Cố gắng mà vượt qua mùa dịch này anh em nam bắc ạ. Nghĩ mấy thằng phản động chửi bắc kỳ thế này thế nọ trong khi con em bọn t đang tình nguyện vào chiến đấu dẹp dịch giúp chúng m t thấy khổ thân tổ tiên ông bà chúng quá. Đm 3 sọc đm phân biệt vùng miền. Thân ái!
