daoduyphong
Thích phó đà
45 tuổi, gđ phá sản, ly hôn và lần đầu tiên trong đời tôi phải học cách tự kiếm tiền
Lúc nhỏ, ba mẹ tôi thuộc hàng giàu có vì ông bà kinh doanh nhà hàng. Thời đó, những năm 1990 thì ba mẹ tôi đã mở nhà hàng lớn và thành công. Nên tôi như một cô tiểu thư trong nhà, ngoài việc học ra thì tôi không phải làm bất cứ việc gì, đi ăn đi chơi với bạn bè
thoải mái
Rồi khi tốt nghiệp đại học ra trường, tôi cũng về làm việc cho ba mẹ tôi. Kiểu làm cho có đi làm với người ta chứ cũng không làm việc thật sự
Rồi tôi lấy chồng, sinh con. Chồng tôi ở rể. Mọi kinh tế gia đình ba mẹ tôi bảo bọc hết. Nhà có người giúp việc, có tài xế riêng. Ba mẹ tôi mở cty kinh doanh riêng cho ck tôi làm . Tôi chỉ ở nhà chăm con cái
Nhưng sự đời không đẹp mãi . Ba tôi lao đầu vào kinh doanh địa ốc trong khi không có một chút kinh nghiệm nào . Và chạy theo các dự án quá lớn, vượt tầm kiểm soát. Thế là nhà tôi rơi vào cảnh phá sản. Bán hết tất cả tài sản mà cũng vẫn còn nợ nần . Cty riêng của ck tôi cũng đóng cửa. Giờ ba mẹ tôi ở nhà thuê. Tôi thì 3 đứa con, lúc này vk ck tôi cũng đã li dị.
Giờ tôi đã trên 45t. Vừa lo cho ba mẹ, vừa chăm 3 đứa con. Ck cũ vẫn chu cấp hỗ trợ kinh tế
Nhưng tôi muốn đi làm. Vậy mà tôi làm gì cũng không xong. Tôi thấy mình thất bại quá. Chắc do tôi không quen bươn trải
Đi làm phụ bếp được 1 ngày, làm chậm rồi bị chửi quá, tôi nghỉ làm. Làm đồ ăn bán online thì toàn phải ăn đồ ế do rất ít đơn hàng. Làm online kiếm tiền thì tôi loay hoay mãi chẳng biết bắt đầu từ đâu. Thực sự tôi thấy mình vô dụng quá . Đôi lời tâm sự trải lòng thôi. Tôi vẫn đang tiếp tục cố gắng mỗi ngày. Mong một tương lai s
áng hơn
Lúc nhỏ, ba mẹ tôi thuộc hàng giàu có vì ông bà kinh doanh nhà hàng. Thời đó, những năm 1990 thì ba mẹ tôi đã mở nhà hàng lớn và thành công. Nên tôi như một cô tiểu thư trong nhà, ngoài việc học ra thì tôi không phải làm bất cứ việc gì, đi ăn đi chơi với bạn bè
thoải mái
Rồi khi tốt nghiệp đại học ra trường, tôi cũng về làm việc cho ba mẹ tôi. Kiểu làm cho có đi làm với người ta chứ cũng không làm việc thật sự
Rồi tôi lấy chồng, sinh con. Chồng tôi ở rể. Mọi kinh tế gia đình ba mẹ tôi bảo bọc hết. Nhà có người giúp việc, có tài xế riêng. Ba mẹ tôi mở cty kinh doanh riêng cho ck tôi làm . Tôi chỉ ở nhà chăm con cái
Nhưng sự đời không đẹp mãi . Ba tôi lao đầu vào kinh doanh địa ốc trong khi không có một chút kinh nghiệm nào . Và chạy theo các dự án quá lớn, vượt tầm kiểm soát. Thế là nhà tôi rơi vào cảnh phá sản. Bán hết tất cả tài sản mà cũng vẫn còn nợ nần . Cty riêng của ck tôi cũng đóng cửa. Giờ ba mẹ tôi ở nhà thuê. Tôi thì 3 đứa con, lúc này vk ck tôi cũng đã li dị.
Giờ tôi đã trên 45t. Vừa lo cho ba mẹ, vừa chăm 3 đứa con. Ck cũ vẫn chu cấp hỗ trợ kinh tế
Nhưng tôi muốn đi làm. Vậy mà tôi làm gì cũng không xong. Tôi thấy mình thất bại quá. Chắc do tôi không quen bươn trải
Đi làm phụ bếp được 1 ngày, làm chậm rồi bị chửi quá, tôi nghỉ làm. Làm đồ ăn bán online thì toàn phải ăn đồ ế do rất ít đơn hàng. Làm online kiếm tiền thì tôi loay hoay mãi chẳng biết bắt đầu từ đâu. Thực sự tôi thấy mình vô dụng quá . Đôi lời tâm sự trải lòng thôi. Tôi vẫn đang tiếp tục cố gắng mỗi ngày. Mong một tương lai s
áng hơn