Trúc Cơ Hậu Kỳ
Bò lái xe
Tâm sự với nhau hơn 3 tiếng đồng hồ, xong việc rồi, trước khi rời đi, tôi lặng lẽ đặt vào tay em ít tiền.
- Tôi chỉ nói khẽ: "Đừng đánh mất niềm tin vào cuộc sống, em nhé."
- Em cúi đầu, không biết là để giấu giọt nước mắt hay chỉ để lảng tránh ánh nhìn của một người khách vừa lạ vừa quen.
- Tôi bước ra khỏi khách sạn, châm một điếu thuốc. Ngoài trời, gió thổi nhè nhẹ, mang theo chút se lạnh len qua từng kẽ áo. Dưới phố, dòng người đã thưa dần, những ngọn đèn vàng vọt hắt xuống mặt đường một thứ ánh sáng buồn bã và cũ kỹ đến thê lương. Tôi ngước lên bầu trời. Một vì sao vừa lặng lẽ vụt qua, mỏng manh như một lời nguyện ước. Tôi không biết ngôi sao ấy đang mang theo điều gì, chỉ mong, ở một nơi nào đó phía trước, cuộc đời rồi cũng sẽ dành cho em một lối rẽ dịu dàng hơn.
- Trong phòng, em tỏ ra uể oải mệt mỏi sau cuộc tâm sự mây mưa dồn dập suốt 3 tiếng, tay em cầm cái quần ch.ip ren của mình kéo lên ngang rốn rồi nằm vật ra giường thở dốc.
- Em lẩm bẩm: "Thằng này trâu bò quá, chắc gom đ.ạn cả tháng rồi mới đi 1 lần.

- Tôi chỉ nói khẽ: "Đừng đánh mất niềm tin vào cuộc sống, em nhé."
- Em cúi đầu, không biết là để giấu giọt nước mắt hay chỉ để lảng tránh ánh nhìn của một người khách vừa lạ vừa quen.
- Tôi bước ra khỏi khách sạn, châm một điếu thuốc. Ngoài trời, gió thổi nhè nhẹ, mang theo chút se lạnh len qua từng kẽ áo. Dưới phố, dòng người đã thưa dần, những ngọn đèn vàng vọt hắt xuống mặt đường một thứ ánh sáng buồn bã và cũ kỹ đến thê lương. Tôi ngước lên bầu trời. Một vì sao vừa lặng lẽ vụt qua, mỏng manh như một lời nguyện ước. Tôi không biết ngôi sao ấy đang mang theo điều gì, chỉ mong, ở một nơi nào đó phía trước, cuộc đời rồi cũng sẽ dành cho em một lối rẽ dịu dàng hơn.
- Trong phòng, em tỏ ra uể oải mệt mỏi sau cuộc tâm sự mây mưa dồn dập suốt 3 tiếng, tay em cầm cái quần ch.ip ren của mình kéo lên ngang rốn rồi nằm vật ra giường thở dốc.
- Em lẩm bẩm: "Thằng này trâu bò quá, chắc gom đ.ạn cả tháng rồi mới đi 1 lần.
