Thả Khói Ra Mây
Đừng hỏi anh là ai
Quên một người thứ đầu tiên là gì nhỉ ? Ánh mắt, hay giọng nói? Không, đó là bó hoa 200k
Hoặc chim bé
![]()
![]()
Ừ thì… đây là bó hoa cuối cùng anh tặng em.
Nghe hơi drama nhỉ. Nhưng mà thôi kệ, đời anh vốn vậy mà.
Anh đã đứng rất lâu ở tiệm hoa để chọn. Không phải vì anh rảnh. Mà vì anh muốn bó hoa này đủ đẹp để sau này, nếu em có kể về “một thằng từng thích mình”, thì ít nhất anh không bị nhớ tới như một phiên bản nhạt nhẽo.
Tấm thiệp anh viết cũng chẳng cao siêu gì.
“Sau này em có quen ai thì nhớ công khai cho anh xem với nhé. Anh muốn biết, nếu anh là một bài thi không đạt thì đáp án chính xác là gì.”
Nghe giống kiểu cà khịa không?
Không. Đó là một đứa con trai đã cố hết cách nhưng vẫn không hiểu mình sai ở đâu.
Anh đã nghĩ chỉ cần mình kiên nhẫn thêm chút nữa, ga lăng thêm chút nữa, chịu khó thêm chút nữa… thì sẽ có ngày em rung động. Nhưng hoá ra tình cảm không phải trò tích điểm. Đủ điểm cũng chưa chắc được lên level.
Có những người bước vào đời mình để dạy mình cách buông.
Và em là bài học đó.
Bó hoa này không phải để em quay lại.
Chỉ là anh muốn khép lại mọi thứ một cách tử tế. Vì nếu không làm vậy, anh sẽ cứ tự hỏi hoài: “Hay là mình nên cố thêm lần nữa?”
Anh mệt rồi.
Nếu một ngày em đăng ảnh với người mới, đừng sợ anh buồn. Anh sẽ chỉ nhìn một chút, thở dài một chút… rồi thôi. Ít nhất lúc đó anh biết mình không phải đáp án. Và khi đã biết mình sai, người ta mới ngừng làm bài.
Chúc em hạnh phúc.
Còn anh… chắc phải học lại từ đầu cách yêu một người mà không đánh mất mình nữa.
bữa m đi date nhà hàng nào?Quên một người thứ đầu tiên là gì nhỉ ? Ánh mắt, hay giọng nói? Không, đó là bó hoa 200k
Hủ tiếu gõ 25kbữa m đi date nhà hàng nào?
Chợ bến Thànhbữa m đi date nhà hàng nào?
Ok
![]()
![]()
Ừ thì… đây là bó hoa cuối cùng anh tặng em.
Nghe hơi drama nhỉ. Nhưng mà thôi kệ, đời anh vốn vậy mà.
Anh đã đứng rất lâu ở tiệm hoa để chọn. Không phải vì anh rảnh. Mà vì anh muốn bó hoa này đủ đẹp để sau này, nếu em có kể về “một thằng từng thích mình”, thì ít nhất anh không bị nhớ tới như một phiên bản nhạt nhẽo.
Tấm thiệp anh viết cũng chẳng cao siêu gì.
“Sau này em có quen ai thì nhớ công khai cho anh xem với nhé. Anh muốn biết, nếu anh là một bài thi không đạt thì đáp án chính xác là gì.”
Nghe giống kiểu cà khịa không?
Không. Đó là một đứa con trai đã cố hết cách nhưng vẫn không hiểu mình sai ở đâu.
Anh đã nghĩ chỉ cần mình kiên nhẫn thêm chút nữa, ga lăng thêm chút nữa, chịu khó thêm chút nữa… thì sẽ có ngày em rung động. Nhưng hoá ra tình cảm không phải trò tích điểm. Đủ điểm cũng chưa chắc được lên level.
Có những người bước vào đời mình để dạy mình cách buông.
Và em là bài học đó.
Bó hoa này không phải để em quay lại.
Chỉ là anh muốn khép lại mọi thứ một cách tử tế. Vì nếu không làm vậy, anh sẽ cứ tự hỏi hoài: “Hay là mình nên cố thêm lần nữa?”
Anh mệt rồi.
Nếu một ngày em đăng ảnh với người mới, đừng sợ anh buồn. Anh sẽ chỉ nhìn một chút, thở dài một chút… rồi thôi. Ít nhất lúc đó anh biết mình không phải đáp án. Và khi đã biết mình sai, người ta mới ngừng làm bài.
Chúc em hạnh phúc.
Còn anh… chắc phải học lại từ đầu cách yêu một người mà không đánh mất mình nữa.
Súc sinh vậy
![]()
![]()
Ừ thì… đây là bó hoa cuối cùng anh tặng em.
Nghe hơi drama nhỉ. Nhưng mà thôi kệ, đời anh vốn vậy mà.
Anh đã đứng rất lâu ở tiệm hoa để chọn. Không phải vì anh rảnh. Mà vì anh muốn bó hoa này đủ đẹp để sau này, nếu em có kể về “một thằng từng thích mình”, thì ít nhất anh không bị nhớ tới như một phiên bản nhạt nhẽo.
Tấm thiệp anh viết cũng chẳng cao siêu gì.
“Sau này em có quen ai thì nhớ công khai cho anh xem với nhé. Anh muốn biết, nếu anh là một bài thi không đạt thì đáp án chính xác là gì.”
Nghe giống kiểu cà khịa không?
Không. Đó là một đứa con trai đã cố hết cách nhưng vẫn không hiểu mình sai ở đâu.
Anh đã nghĩ chỉ cần mình kiên nhẫn thêm chút nữa, ga lăng thêm chút nữa, chịu khó thêm chút nữa… thì sẽ có ngày em rung động. Nhưng hoá ra tình cảm không phải trò tích điểm. Đủ điểm cũng chưa chắc được lên level.
Có những người bước vào đời mình để dạy mình cách buông.
Và em là bài học đó.
Bó hoa này không phải để em quay lại.
Chỉ là anh muốn khép lại mọi thứ một cách tử tế. Vì nếu không làm vậy, anh sẽ cứ tự hỏi hoài: “Hay là mình nên cố thêm lần nữa?”
Anh mệt rồi.
Nếu một ngày em đăng ảnh với người mới, đừng sợ anh buồn. Anh sẽ chỉ nhìn một chút, thở dài một chút… rồi thôi. Ít nhất lúc đó anh biết mình không phải đáp án. Và khi đã biết mình sai, người ta mới ngừng làm bài.
Chúc em hạnh phúc.
Còn anh… chắc phải học lại từ đầu cách yêu một người mà không đánh mất mình nữa.
em 31 rồi thím…ae tầm độ tuổi 20 hay thích làm màu kiểu tào lao này nhỉ
mình đọc lướt qua tấm thiệp thấy duy nhất một chữ... xàm lồn
bài dài quá, đ đọc
ngoài 30 rồi khuyên thật, khôn ra đi ông wtf, viết quả văn linh tinh như mấy đứa lóc nhóc cấp 2 cấp 3 xàm lon sĩ gái với vốn văn chương cóp nhặt trên mạng vậy?em 31 rồi thím…
)) nói chung có cũng được ko cũng đ saosao thím nặng lời quá…ngoài 30 rồi khuyên thật, khôn ra đi ông wtf, viết quả văn linh tinh như mấy đứa lóc nhóc cấp 2 cấp 3 xàm lon sĩ gái với vốn văn chương cóp nhặt trên mạng vậy?
trong cuộc tình tự nhìn nhận ai sai ai đúng, mình sai thì sẵn sàng xin lỗi, níu kéo kiểu gì cũng được
mà nếu cảm thấy gái sai rõ ràng xong tính đường chia tay shit test thì t cho cúc luôn "ok em, v thôi chia tay", hãm lồn là rõ, đảm bảo ae sẽ bảo "nhưng t yêu cô ấy lắm", chắc đó giờ trong cuộc tình t ko để tâm lắm nên ko có cảm xúc quá sâu đậm, nói chung ko bị simp nên giờ nói ra chắc nhiều ae ko hiểu, ko cảm được)) nói chung có cũng được ko cũng đ sao
Cuộc sống mà không ngọt như viên kẹo đâusao thím nặng lời quá…
![]()
![]()
Ừ thì… đây là bó hoa cuối cùng anh tặng em.
Nghe hơi drama nhỉ. Nhưng mà thôi kệ, đời anh vốn vậy mà.
Anh đã đứng rất lâu ở tiệm hoa để chọn. Không phải vì anh rảnh. Mà vì anh muốn bó hoa này đủ đẹp để sau này, nếu em có kể về “một thằng từng thích mình”, thì ít nhất anh không bị nhớ tới như một phiên bản nhạt nhẽo.
Tấm thiệp anh viết cũng chẳng cao siêu gì.
“Sau này em có quen ai thì nhớ công khai cho anh xem với nhé. Anh muốn biết, nếu anh là một bài thi không đạt thì đáp án chính xác là gì.”
Nghe giống kiểu cà khịa không?
Không. Đó là một đứa con trai đã cố hết cách nhưng vẫn không hiểu mình sai ở đâu.
Anh đã nghĩ chỉ cần mình kiên nhẫn thêm chút nữa, ga lăng thêm chút nữa, chịu khó thêm chút nữa… thì sẽ có ngày em rung động. Nhưng hoá ra tình cảm không phải trò tích điểm. Đủ điểm cũng chưa chắc được lên level.
Có những người bước vào đời mình để dạy mình cách buông.
Và em là bài học đó.
Bó hoa này không phải để em quay lại.
Chỉ là anh muốn khép lại mọi thứ một cách tử tế. Vì nếu không làm vậy, anh sẽ cứ tự hỏi hoài: “Hay là mình nên cố thêm lần nữa?”
Anh mệt rồi.
Nếu một ngày em đăng ảnh với người mới, đừng sợ anh buồn. Anh sẽ chỉ nhìn một chút, thở dài một chút… rồi thôi. Ít nhất lúc đó anh biết mình không phải đáp án. Và khi đã biết mình sai, người ta mới ngừng làm bài.
Chúc em hạnh phúc.
Còn anh… chắc phải học lại từ đầu cách yêu một người mà không đánh mất mình nữa.
tao muốn cho xammer biết tình yêu thật sự vận hành thế nào====> Thế thì cho lướt luôn, không tiếc gì cả. Chứ đếo ai lại tặng hoa + văn vở như trên cả. Lại một thằng dẩm lol nữa cần sự đào tạo.
- Đụ mẹ, đàn ông lên. Gái gú mà mày làm ăn thế này là hỏng hết rồi.
- NÓ đã đéo coi mày ra cái lol gì, tao đoán mày là một option của nó thôi.
Đúng vậyHoặc chim bé
Hoặc 30s
Hoặc hộ khẩu k thuộc các tiểu vương quốc raumania

Tau muốn đụ mẹ màycó gì đâu mà phải buồn
t vs e t yêu nhau bao nhiêu năm mà còn đéo đến đc với nhau
sau này t còn phải lì xì bế con nó đây
Có pic + clip kô bạn? Cho anh em thưởng lãm cái Lồn của em gái màycó gì đâu mà phải buồn
t vs e t yêu nhau bao nhiêu năm mà còn đéo đến đc với nhau
sau này t còn phải lì xì bế con nó đây