Ăn chơi [Tâm sự mỏng] Tỉnh dậy ướt đẫm gối

noi_buon_khog_ten

Mai là mùng một
Japan
Chẳng lẽ sinh ra ở xứ Vẹm đã cảnh báo tao về điềm báo này ?
Chào tụi mày, đêm qua não tao vừa tự biên tự diễn một thước phim mà sáng nay mở mắt ra, tao thấy hai hàng nước mắt chảy ròng ròng. Đéo phải yếu đuối gì, mà vì cái kết của nó thực tế và chó má quá. Tao kể ra đây cho tụi mày xem, đời có khi đéo khốn nạn bằng tiềm thức của chính mình.
Chương 1: Điểm tựa giữa cơn đại hồng thủy
Mọi thứ bắt đầu trong một ngày bầu trời xám xịt, xé toạc bởi những tiếng sấm gầm rợn người. Nước lũ từ đâu ập tới, đục ngầu, cuồn cuộn nuốt chửng mọi thứ trên đường nó đi qua. Giữa cái khung cảnh tận thế ấy, tao dạt vào một quán hủ tiếu lụp xụp, nước đã ngập ngang chân ghế. Và tao gặp em.
Tao đéo nhớ rõ khuôn mặt ấy, nhưng cái cảm giác thân thuộc và bình yên chắp vá giữa cơn bão lũ khiến tao tin rằng: Đây là người con gái tao phải giữ lấy bằng mọi giá.
Chương 2: Bức tường tuyệt vọng
Bối cảnh giật cục chuyển dời. Lần này tao đứng trước một võ đường. Em ở bên trong, khoác bộ võ phục, ánh mắt nhìn tao mang một nét buồn vời vợi, tuyệt nhiên không có một nụ cười.
Án ngữ giữa tao và em là một gã thầy dạy võ – một gã đàn ông hung tợn, sẵn sàng vung những cú đấm nát mặt kẻ khác. Lão ta đứng đó như một tượng đài của sức mạnh, của rào cản xã hội, của những luật lệ ngầm tàn khốc nhất. Tao đứng ngoài cửa, hai bàn tay nắm chặt, cay đắng nhận ra mình đéo có đủ "cơ" để bước qua cái ngưỡng cửa đó mà lôi em ra. Bất lực. Đứng nhìn người mình thương kẹt trong lồng sắt mà đéo làm gì được.
Chương 3: Lạc mất nhau giữa tàn tích
Giấc mơ thứ hai ập đến. Khu đô thị Vinhomes tráng lệ ngày nào giờ tan hoang, ngập ngụa trong biển nước, rác rưởi và bê tông đổ nát. Tao đang đi cùng họ hàng, gia đình em. Bọn họ biết tao thương em, ánh mắt họ nhìn tao không cấm đoán nhưng đầy sự ái ngại.
Nhưng em đâu rồi?
Tao hoảng loạn lao đi tìm. Cào cấu từng đống đổ nát, lội qua những vùng nước đục ngầu. Trái tim thắt lại vì tao biết tao yêu người con gái này sâu đậm đến nhường nào. Cảm giác sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lồng ngực. Tao sắp mất em thật rồi.
Chương 4: Tiếng chuông báo tử của Cơm Áo Gạo Tiền
Và rồi, điện thoại trong túi tao rung lên.
Một tin nhắn đến. Không phải từ em, mà là từ thằng anh họ của em. Một kẻ tao đéo rõ mặt, nhưng đại diện cho cái hiện thực phũ phàng nhất của cõi đời này.
Dòng chữ đầu tiên hiện lên lạnh ngắt:
"Đừng tìm nó nữa."
Tim tao hẫng một nhịp, chưa kịp hoàn hồn thì dòng chữ thứ hai chớp nháy, tung ra một cú đấm thẳng vào thẳng mồm:
"Cần tiền call [icon]"
Hạ màn:
Tao choàng tỉnh dậy. Trần nhà tĩnh lặng, không có lũ lụt, không có đống đổ nát, không có ông thầy võ hung tợn. Chỉ có khóe mắt tao đang ướt sũng và lồng ngực thì nặng trĩu.
Hóa ra, thứ chia cắt tình yêu đéo phải là bão táp mưa sa hay duyên âm tiền kiếp gì sất. Tiềm thức nó vả vào mặt tao một sự thật thô ráp: Tình cảm sâu đậm đến mấy cũng bị cuốn trôi nếu mày đéo có tiền, đéo có vị thế. Cú chốt hạ "cần tiền call" của thằng anh họ chính là sự khinh bỉ tận cùng của xã hội dành cho những thằng đàn ông chưa đủ lực.
Tụi mày đọc xong thấy tao có nên gạt mẹ nước mắt mà xách xe ra đường cày cuốc tiếp không, chứ nghĩ lại vẫn thấy cay cú cái tiềm thức chó má của mình quá!
 

Có thể bạn quan tâm

Top