Tâm sự thật lòng của một người khốn khổ chưa lập gia đình, xin hãy đọc và đừng lãng phí thời gian nữa.

một ngôi sao

Trẻ trâu
Tôi không nhớ chính xác mình bao nhiêu tuổi khi ấy. Có lẽ sáu. Có lẽ bảy. Ký ức đã quá xa, xa đến mức mọi thứ chỉ còn lại những mảng màu lơ lửng trong đầu. Màu đỏ. Màu xanh. Ánh đèn vàng. Tiếng nhạc Giáng sinh vang vọng giữa dòng người đông đúc. Và một cây thông Noel khổng lồ đứng giữa siêu thị như bước ra từ một thế giới khác.
Tôi còn nhớ mình đã đứng nhìn nó rất lâu.
Dưới gốc cây là những hộp quà đủ màu sắc. Trên những cành cây là vô số quả châu lấp lánh phản chiếu ánh sáng. Những sợi kim tuyến rung lên mỗi khi có người đi ngang qua. Từ đâu đó trên trần nhà, những hạt tuyết giả chậm rãi bay xuống.
Tôi biết đó không phải tuyết thật.
Nhưng điều đó chẳng quan trọng.
Bởi khi ấy tôi chỉ là một đứa trẻ.
Và với một đứa trẻ, phép màu không cần phải là thật. Chỉ cần đẹp là đủ.
Tôi đi bên mẹ. Anh trai đi phía trước. Dòng người qua lại không ngớt. Xung quanh tôi là rất nhiều đứa trẻ khác. Có những đứa mặc quần áo đẹp hơn tôi từng thấy. Có những đứa kéo theo những món đồ chơi mới tinh. Có những đứa chỉ tay vào món quà nào thì cha mẹ mua ngay món quà đó.
Ngay cả khi còn nhỏ, tôi cũng đủ hiểu rằng mình không thuộc về thế giới ấy.
Gia đình tôi nghèo. Mẹ luôn phải tính toán mỗi khi mua một món đồ. Những thứ với người khác là bình thường đôi khi lại là điều phải cân nhắc rất lâu đối với gia đình tôi.

Nhưng kỳ lạ thay, đứng dưới cây thông Noel ấy, tôi không hề cảm thấy mình thua kém ai.
Bởi trong khoảnh khắc đó, tất cả chúng tôi đều giống nhau.

Đều là những đứa trẻ đang ngước nhìn lên những ánh đèn lấp lánh bằng đôi mắt đầy kinh ngạc.

Tôi không nhớ hôm ấy mẹ có mua gì cho tôi hay không.
Tôi không nhớ mình đã nhận được món quà nào.
Điều duy nhất còn sót lại là cảm giác khi bước ra khỏi siêu thị.

Tôi đã ngoái đầu nhìn lại cây thông ấy rất lâu.
Lâu đến mức mẹ phải gọi mấy lần.
Và trong lòng tôi xuất hiện một cảm giác mà nhiều năm sau vẫn không thể gọi tên.

Có lẽ đó là hạnh phúc.
Có lẽ là hy vọng.
Hoặc có lẽ đó là lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này rộng lớn và đẹp đẽ đến nhường nào.

Rồi thời gian trôi đi.
Cậu bé ấy lớn lên.
Những cây thông Noel biến mất.
Những hộp quà biến mất.
Những hạt tuyết giả cũng biến mất.
Thay vào đó là hóa đơn.
Là áp lực.
Là những lần thất bại.
Là những nỗi lo cơm áo.
Là những đêm thức trắng.
Những cố gắng không ai biết đến.

Từ hai mươi đến hai lăm, tôi đã không ít lần nghĩ mình là một kẻ thất bại.
Tôi nhìn người khác thành công.
Nhìn người khác giàu có.
Nhìn người khác mua nhà.
Nhìn người khác xây dựng gia đình.
Những người từng xuất phát sau mình lại đi xa hơn mình rất nhiều.

Còn tôi vẫn loay hoay ở đâu đó giữa cuộc đời.
Có những đêm nằm trong bóng tối, tôi tự hỏi:
"Mình đã làm sai ở đâu?"
"Mình đã bỏ lỡ điều gì?"
"Tại sao cuộc đời lại thành ra thế này?"
Và rồi không hiểu sao, giữa những đêm như thế, ký ức về cây thông Noel năm ấy lại hiện về.

Vẫn là màu đỏ.
Vẫn là màu xanh.
Vẫn là ánh đèn vàng.
Vẫn là những hạt tuyết giả.
Vẫn là mẹ.
Vẫn là anh trai.

Vẫn là cậu bé đang ngước nhìn thế giới bằng đôi mắt sáng rực.
Và tôi bỗng nhận ra một điều.
Điều khiến tôi nhớ mãi không phải vì cây thông ấy đẹp.
Không phải vì đêm đó đặc biệt.
Cũng không phải vì tôi đã nhận được món quà nào đó.
Mà vì đó là lần cuối cùng trong đời tôi cảm thấy mọi thứ đều có thể.

Ngày ấy tôi tin tương lai sẽ rất đẹp.
Tôi tin mình sẽ làm được điều gì đó lớn lao.
Và cuộc đời còn rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ phía trước.
Tôi tin rằng một ngày nào đó mình cũng sẽ có được những thứ mà mình ngưỡng mộ.

Không phải vì tôi giàu.
Không phải vì tôi giỏi.
Mà đơn giản vì tôi còn biết hy vọng.
Thế rồi năm tháng đi qua.
Cuộc đời không lấy mất tuổi trẻ của tôi.
Nó không lấy mất thời gian của tôi.
Nó không lấy mất những giấc mơ của tôi.
Thứ nó lấy đi là khả năng tin vào những giấc mơ ấy.

Và đó mới là điều đau nhất.
Tôi ngồi lặng rất lâu.
Nghĩ về cậu bé năm xưa.
Nghĩ về người đàn ông hôm nay.
Hai con người cách nhau hơn hai mươi năm.
Một đứa trẻ chẳng có gì trong tay nhưng tin rằng mình có cả thế giới.

Một người trưởng thành hiểu rất nhiều về thế giới nhưng lại chẳng còn tin vào chính mình.
Và lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy xấu hổ.

Vì nghèo.
Vì thất bại.
Vì mình chưa thành công như người khác.

Tôi đã phản bội cậu bé ấy.
Cậu bé đó từng mơ trở thành tỷ phú.
Từng mơ phải hơn người khác.
Từng mơ được cả thế giới công nhận.

Cậu mong lớn lên sẽ trở thành một người có thể chạm tới những điều đẹp đẽ.

Vậy mà tôi đã bỏ cuộc quá nhiều lần.
Tôi đã để những va vấp của cuộc đời thuyết phục mình rằng mọi phép màu đều là giả.

Nhưng không.
Giờ thì tôi hiểu rồi.
Phép màu năm ấy không nằm ở cây thông.
Không nằm ở tuyết giả.
Không nằm ở siêu thị.
Cũng không nằm ở những đứa trẻ nhà giàu với những món quà đắt tiền.

Bởi nhiều năm sau, tôi chẳng còn nhớ chúng nhận được món quà gì.
Tôi chỉ nhớ ánh mắt của tất cả những đứa trẻ đang ngước nhìn lên bầu trời tuyết nhân tạo ấy.
Và tôi hiểu rằng hy vọng là thứ không có giá tiền.

Một đứa trẻ giàu có thể có nó.
Một đứa trẻ nghèo cũng có thể có nó.

Hôm nay, khi đã đi đến đoạn đường này của cuộc đời, tôi quyết định sẽ thử thêm một lần nữa.
Có thể là lần cuối cùng.
Không phải để chứng minh điều gì với thiên hạ.
Không phải để hơn ai.
Không phải để khoe khoang thành công.
Mà để một ngày nào đó, vào một đêm Giáng sinh khác, tôi sẽ tự tay dựng một cây thông thật đẹp.

Tự tay đặt những hộp quà dưới gốc cây.
Tự tay bật những dây đèn xanh đỏ.
Tự tay tạo nên cơn tuyết nhỏ của riêng mình.
Rồi đứng lặng nhìn nó.
Có thể khi ấy mẹ đã già.
Có thể anh trai đã có gia đình riêng.
Có thể tôi cũng đã có vợ con.

Và khi nhìn thấy một đứa trẻ ngước mắt lên trước cây thông ấy, ánh mắt sáng rực như tôi năm nào, tôi sẽ mỉm cười.
Bởi cuối cùng tôi cũng đã đi đủ xa để quay trở về.

Trở về với đêm Giáng sinh năm ấy.
Trở về với cậu bé năm ấy.
Để nói với nó:
"Cậu đã đúng."
"Thế giới này rất khắc nghiệt."
"Nhưng vẫn còn những điều đẹp đẽ đáng để sống."
"Và tôi đã không bỏ cuộc."

Khi ấy, cậu bé trong ký ức có lẽ sẽ mỉm cười.
Còn tôi sẽ biết rằng mọi cố gắng của mình, cuối cùng cũng có ý nghĩa.

“Đừng lãng phí thời gian, vì từng giây đều có thể là bước ngoặt của cả cuộc đời, nơi mà máu và nước mắt cũng có thể trở thành cái giá của sự giàu sang.”
 
Các mạnh thường quân đi qua cho e xin 1 vodka với để e có thể đăng bài,comment với...
 
Top