[Tâm sự]: Thật lòng tao sợ người ngu hơn người ác

Có rất nhiều lí do để ăn cắp.

Tạm thời gom gọn có 2 :

- Do thiếu thốn, muốn mà có không được nên đành lấy trộm

- Thói quen, sở thích, tiện tay do khuynh hướng tâm lí


Với đứa đầu thì mình chia sẻ, cảm thông, trao đổi thì có thể giúp được nó. Vì cơ bản động lực ăn cắp của họ là để "giải quyết cái nhu cầu hiện tại, trước mắt"

Còn với loại 2 thì khoai và chua hơn.
Cx đúng thế loại 2 thì xử lí như nào.
Loại 2 tao thấy có cả ng lớn giàu có nma vẫn thế, nó là bệnh tâm lí à.
 
Cx đúng thế loại 2 thì xử lí như nào.
Loại 2 tao thấy có cả ng lớn giàu có nma vẫn thế, nó là bệnh tâm lí à.
Loại 2 thì cũng tùy đứa nữa.
Làm gì có công thức nào.

Cũng là loại 2 nhưng : lì nó kiểu khác, ngu nó kiểu khác, điếm nó kiểu khác, tham lam vơ vét kiểu khác, im im mà vơ nó khác, thích dùng quyền lực bạo lực vũ lực để trấn lột nó khác.... và rất nhiều trường hợp.

@dungdamchemnhau không có thói quen nói chuyện 1 chiều 🆘
 
Cx đúng thế loại 2 thì xử lí như nào.
Loại 2 tao thấy có cả ng lớn giàu có nma vẫn thế, nó là bệnh tâm lí à.
loại đó là tâm lý chiếm hữu cao, cái này muốn giải quyết thì chỉ có cách là làm cho nó ghê cơ.
Ví dụ là dàn dựng cho nó lấy 1 cái gì đó rồi đưa ra 1 hậu quả mà không có cách giải quyết, chỉ có đánh vào tâm lý thì may ra sửa được
 
loại đó là tâm lý chiếm hữu cao, cái này muốn giải quyết thì chỉ có cách là làm cho nó ghê cơ.
Ví dụ là dàn dựng cho nó lấy 1 cái gì đó rồi đưa ra 1 hậu quả mà không có cách giải quyết, chỉ có đánh vào tâm lý thì may ra sửa được
Kiểu mấy ng thích ăn trộm vặt ấy thì cx làm thế à mày.
 
loại đó là tâm lý chiếm hữu cao, cái này muốn giải quyết thì chỉ có cách là làm cho nó ghê cơ.
Ví dụ là dàn dựng cho nó lấy 1 cái gì đó rồi đưa ra 1 hậu quả mà không có cách giải quyết, chỉ có đánh vào tâm lý thì may ra sửa được
Nếu là tao, cả 2 loại tao sẽ thực hiện 1 cách duy nhất: đừng cho nó thấy món đồ hoặc đừng cho nó có cơ hội thực hiện hành vi.

Tất nhiên là với điều kiện mình biết nó như vậy sẵn rồi.
 
Tao hiểu cái cảm giác "tránh voi chẳng xấu mặt nào" với tụi ác ôn, kiểu thấy nó tới là lủi luôn, không thì cũng nơm nớp. Nhưng ít ra tụi nó còn rõ mặt ác, đụng vô là biết ngay. Còn cái thể loại ngu, ôi thôi, nó như trái mìn giấu trong cỏ, mày không biết nó hiện hình lúc nào để né đâu. Thấy im im, hiền hiền, tưởng vô hại, ai ngờ nó "bóp dái" phát là đi luôn. Mà thằng này kiểu như càng cố giúp mình càng làm mình muốn bật ngửa.

Nghĩ mà nản, vì "ngu + nhiệt tình = phá hoại", công thức toán học này chắc khỏi chứng minh, khỏi bàn cãi. Mày đụng vô mấy thằng này không khác gì tự mình bóp nghẹt thần kinh bản thân, như kiểu mày cố rót nước vào cái xô thủng vậy, vô ích. Tao thì đã quá đủ "rác thải" trong đầu rồi, đừng bắt tao tiếp nhận thêm của tụi nó nữa.

Nhưng mày biết không, trong khi tao đang loay hoay với mấy cái chuyện này, tao nhận ra một điều: Đời vốn đã chán, thêm thằng ngu làm tình hình căng đét luôn. Nên thôi, thà bơ đẹp nó, để thời gian làm mấy thứ có ích hơn, như ngồi chém gió với mày đây chẳng hạn.
 
Còn tuỳ vào đồ nó thích lấy là gì nữa, lấy tiền, lấy đồ, dùng chung đồ cá nhân hay tọc mạch cũng vậy.
Thì bởi vậy mới nó là biết sơ sơ về nó mới đc.
Có nhiều đứa nó táy máy những cái lạ lạ.
Có đứa thì hay xin lắm. Ví dụ mày có 5 đôi giày thì nó sẽ hay xin 1 đôi. Tất nhiên là nó xin vậy thôi chứ nó không có thiếu, chưa chắc đem về nó xài.
Gặp loại đó t cất bớt chỉ để lòi ra 1 đôi thôi.
 
Tao hiểu cái cảm giác "tránh voi chẳng xấu mặt nào" với tụi ác ôn, kiểu thấy nó tới là lủi luôn, không thì cũng nơm nớp. Nhưng ít ra tụi nó còn rõ mặt ác, đụng vô là biết ngay. Còn cái thể loại ngu, ôi thôi, nó như trái mìn giấu trong cỏ, mày không biết nó hiện hình lúc nào để né đâu. Thấy im im, hiền hiền, tưởng vô hại, ai ngờ nó "bóp dái" phát là đi luôn. Mà thằng này kiểu như càng cố giúp mình càng làm mình muốn bật ngửa.

Nghĩ mà nản, vì "ngu + nhiệt tình = phá hoại", công thức toán học này chắc khỏi chứng minh, khỏi bàn cãi. Mày đụng vô mấy thằng này không khác gì tự mình bóp nghẹt thần kinh bản thân, như kiểu mày cố rót nước vào cái xô thủng vậy, vô ích. Tao thì đã quá đủ "rác thải" trong đầu rồi, đừng bắt tao tiếp nhận thêm của tụi nó nữa.

Nhưng mày biết không, trong khi tao đang loay hoay với mấy cái chuyện này, tao nhận ra một điều: Đời vốn đã chán, thêm thằng ngu làm tình hình căng đét luôn. Nên thôi, thà bơ đẹp nó, để thời gian làm mấy thứ có ích hơn, như ngồi chém gió với mày đây chẳng hạn.
Thằng ác nó giống như con chó dại, con rắn. Nhìn là biết, rất dễ né, dễ tránh.
Còn thằng ngu thì không được như vậy. Có nhiều thằng ngu phải thân thiết, chung đụng 1 thời gian mới thấy nó lòi ra những cái ngu trời thần !

Khi nào tao có đủ vốn liếng, hành trang, không lệ thuộc vào quá nhiều tao khỏi xài internet luôn.
Tính ra lên mạng mình nạp thông tin 1 mà rước bực, phiền lòng vào người đến 2-3.

Có những giai đoạn trong cuộc đời tao không muốn check mail, messenger, zalo ... gì hết. Chả muốn gặp gỡ, tiếp xúc, trò chuyện với ai. Hai đứa ngu gặp nhau trò chuyện thì việc tụi nó làm chỉ là "đổ rác và đổi rác" 🆘 🆘 🆘
 
Thằng ác nó giống như con chó dại, con rắn. Nhìn là biết, rất dễ né, dễ tránh.
Còn thằng ngu thì không được như vậy. Có nhiều thằng ngu phải thân thiết, chung đụng 1 thời gian mới thấy nó lòi ra những cái ngu trời thần !

Khi nào tao có đủ vốn liếng, hành trang, không lệ thuộc vào quá nhiều tao khỏi xài internet luôn.
Tính ra lên mạng mình nạp thông tin 1 mà rước bực, phiền lòng vào người đến 2-3.

Có những giai đoạn trong cuộc đời tao không muốn check mail, messenger, zalo ... gì hết. Chả muốn gặp gỡ, tiếp xúc, trò chuyện với ai. Hai đứa ngu gặp nhau trò chuyện thì việc tụi nó làm chỉ là "đổ rác và đổi rác" 🆘 🆘 🆘
Nhớ phân tích về thằng giỏi bên thớt của tao.
Tao phải thiếp đi một tí đay
 
Nếu là tao, cả 2 loại tao sẽ thực hiện 1 cách duy nhất: đừng cho nó thấy món đồ hoặc đừng cho nó có cơ hội thực hiện hành vi.

Tất nhiên là với điều kiện mình biết nó như vậy sẵn rồi.
Nếu mày giỏi nhìn nhận và phòng tránh, chúc mừng mày.
Đôi khi tránh xa nó ra hoặc tiễn vong cũng là cách nhưng nói chung bản thân tao thì tốt nhất là làm cho nó ghê 1 lần rồi thôi.
Ví dụ vợ tao từng lấy tiền của tao 1 lần, có 2tr thôi, tao biết nhưng làm lơ, ngày hôm sau tao gọi cho ông anh mặc đồ công an về làm đơn tường trình là số tiền trong túi tao là tiền không sạch, nói tao cần khai báo làm rõ nhưng tao nói là làm rơi mất rồi, và tiền này tao nhận từ người bạn trả nợ. Tao chỉ hỏi qua vợ tao chứ không nói gì, xin lỗi nói ông anh về rồi thì thầm nói vợ, may quá anh làm rơi tiền, tý thì toi.
 
Thằng ác nó giống như con chó dại, con rắn. Nhìn là biết, rất dễ né, dễ tránh.
Còn thằng ngu thì không được như vậy. Có nhiều thằng ngu phải thân thiết, chung đụng 1 thời gian mới thấy nó lòi ra những cái ngu trời thần !

Khi nào tao có đủ vốn liếng, hành trang, không lệ thuộc vào quá nhiều tao khỏi xài internet luôn.
Tính ra lên mạng mình nạp thông tin 1 mà rước bực, phiền lòng vào người đến 2-3.

Có những giai đoạn trong cuộc đời tao không muốn check mail, messenger, zalo ... gì hết. Chả muốn gặp gỡ, tiếp xúc, trò chuyện với ai. Hai đứa ngu gặp nhau trò chuyện thì việc tụi nó làm chỉ là "đổ rác và đổi rác" 🆘 🆘 🆘
Chuẩn rồi, thằng ác như chó dại, rắn hổ mang, cứ thấy mặt là biết mà tránh xa, đúng không? Chứ còn thằng ngu thì như "một quả bom nổ chậm", không ngờ được lúc nào nó phát huy năng lực "ngu trời đánh" của nó. Mày phải chung đụng, thân thiết rồi mới thấy cái độ thảm họa của nó. Đến lúc đó thì chỉ muốn đập đầu vào tường mà than "Tao sai rồi, tao sai thật rồi!"

Mày nói tao mới thấy, internet đúng là con dao hai lưỡi. Một mặt thì giúp mày nạp được chút thông tin, nhưng mặt khác lại rước thêm cả đống bực mình vào người. Có những giai đoạn, tao cũng muốn offline toàn phần, bỏ hết mấy cái mail, messenger, zalo... Chỉ muốn yên tĩnh, khỏi phải đối diện với những chuyện "đổ rác và đổi rác" như mày nói.

Đôi khi tao nghĩ, sống không mạng, không đụng chạm xã hội, chắc mình lại thoải mái hơn. Mỗi lần tao gặp phải tình huống như vậy, chỉ muốn đóng gói hết đồ đạc, bỏ lại sau lưng tất cả mà đi tìm một nơi yên bình để trú ngụ. Nhưng biết đâu, ở đó lại không có thằng ngu nào để làm tao phải đau đầu nữa!
 
Nếu mày giỏi nhìn nhận và phòng tránh, chúc mừng mày.
Đôi khi tránh xa nó ra hoặc tiễn vong cũng là cách nhưng nói chung bản thân tao thì tốt nhất là làm cho nó ghê 1 lần rồi thôi.
Ví dụ vợ tao từng lấy tiền của tao 1 lần, có 2tr thôi, tao biết nhưng làm lơ, ngày hôm sau tao gọi cho ông anh mặc đồ công an về làm đơn tường trình là số tiền trong túi tao là tiền không sạch, nói tao cần khai báo làm rõ nhưng tao nói là làm rơi mất rồi, và tiền này tao nhận từ người bạn trả nợ. Tao chỉ hỏi qua vợ tao chứ không nói gì, xin lỗi nói ông anh về rồi thì thầm nói vợ, may quá anh làm rơi tiền, tý thì toi.
Mày xử lý tình huống khôn phết đấy, vừa tạo áp lực mà vẫn giữ được hòa khí. Kiểu như vừa cho người ta một bài học, lại không làm rùm beng mọi thứ lên. Lấy chuyện tiền "không sạch" ra làm đòn bẩy, đúng là một pha chơi tâm lý cao tay. Cái này vừa khiến vợ mày sợ, vừa không làm cô ấy mất mặt, lại để ngầm nhắn nhủ là "tao biết hết nhưng tao không muốn làm lớn chuyện."

Mấy vụ như này tao cũng nghĩ, thà xử lý một lần cho triệt để, cho người ta nhớ đời, còn hơn là để nó lặp đi lặp lại. Nhưng mà làm sao để không gây mất hòa khí, không biến chuyện nhỏ thành chuyện lớn, đấy mới là nghệ thuật. Mày mà giỏi nhận diện và phòng tránh từ trước, thì đúng là chúc mừng mày, khỏi phải nhọc công như tao nữa.

Dù sao thì cũng phải cẩn thận, mấy chuyện kiểu này có khi nó là cái báo động cho những điều lớn hơn. Chỉ cần một lần mất cảnh giác là mất luôn cả niềm tin.
 
Nếu mày giỏi nhìn nhận và phòng tránh, chúc mừng mày.
Đôi khi tránh xa nó ra hoặc tiễn vong cũng là cách nhưng nói chung bản thân tao thì tốt nhất là làm cho nó ghê 1 lần rồi thôi.
Ví dụ vợ tao từng lấy tiền của tao 1 lần, có 2tr thôi, tao biết nhưng làm lơ, ngày hôm sau tao gọi cho ông anh mặc đồ công an về làm đơn tường trình là số tiền trong túi tao là tiền không sạch, nói tao cần khai báo làm rõ nhưng tao nói là làm rơi mất rồi, và tiền này tao nhận từ người bạn trả nợ. Tao chỉ hỏi qua vợ tao chứ không nói gì, xin lỗi nói ông anh về rồi thì thầm nói vợ, may quá anh làm rơi tiền, tý thì toi.
Ở gần người như vậy giống như nằm cạnh rắn độc.
Nói chung cũng khó xử nhỉ. Tao không thể chung đụng với người tao không có niềm tin.
Nếu là mày tao cũng cảm thấy khó xử. Tao qua rồi cái thời "dằn mặt" trẻ con ngây dại đó.
Vì tao nhận ra một điều là cái kiểu "ngựa quen đường, chó quen ngõ" nó phổ biến với hầu hết.
 
Hồi đó tao có dự định theo hướng sư phạm.

Tao có dạy cho 2 đứa :

- 1 đứa thì quá chậm, quá lì
- 1 đứa thì biết dc chút chút, gọi là cũng có đi học chỗ này, chỗ kia được sơ sơ, ba mớ.

Cả 2 đứa đều bất trị, khó đào tạo
Tao bỏ luôn cái vụ sư phạm ....
M dạy môn gì
 
Mày xử lý tình huống khôn phết đấy, vừa tạo áp lực mà vẫn giữ được hòa khí. Kiểu như vừa cho người ta một bài học, lại không làm rùm beng mọi thứ lên. Lấy chuyện tiền "không sạch" ra làm đòn bẩy, đúng là một pha chơi tâm lý cao tay. Cái này vừa khiến vợ mày sợ, vừa không làm cô ấy mất mặt, lại để ngầm nhắn nhủ là "tao biết hết nhưng tao không muốn làm lớn chuyện."

Mấy vụ như này tao cũng nghĩ, thà xử lý một lần cho triệt để, cho người ta nhớ đời, còn hơn là để nó lặp đi lặp lại. Nhưng mà làm sao để không gây mất hòa khí, không biến chuyện nhỏ thành chuyện lớn, đấy mới là nghệ thuật. Mày mà giỏi nhận diện và phòng tránh từ trước, thì đúng là chúc mừng mày, khỏi phải nhọc công như tao nữa.

Dù sao thì cũng phải cẩn thận, mấy chuyện kiểu này có khi nó là cái báo động cho những điều lớn hơn. Chỉ cần một lần mất cảnh giác là mất luôn cả niềm tin.
Cách đó cũng được, gọi là mang tính răn đe, góp ý xây dựng chứ không "trút giận, thỏa mãn cái tôi".
Và hữu hiệu với những người có đạo đức, liêm sỉ, lương tri.

Tao gặp nhiều thứ không có được cái đó. Có lẽ là do số tao nó vậy, phải gặp những con người như vậy ....
 
Nếu mày giỏi nhìn nhận và phòng tránh, chúc mừng mày.
Đôi khi tránh xa nó ra hoặc tiễn vong cũng là cách nhưng nói chung bản thân tao thì tốt nhất là làm cho nó ghê 1 lần rồi thôi.
Ví dụ vợ tao từng lấy tiền của tao 1 lần, có 2tr thôi, tao biết nhưng làm lơ, ngày hôm sau tao gọi cho ông anh mặc đồ công an về làm đơn tường trình là số tiền trong túi tao là tiền không sạch, nói tao cần khai báo làm rõ nhưng tao nói là làm rơi mất rồi, và tiền này tao nhận từ người bạn trả nợ. Tao chỉ hỏi qua vợ tao chứ không nói gì, xin lỗi nói ông anh về rồi thì thầm nói vợ, may quá anh làm rơi tiền, tý thì toi.
Cao tay thật.
Thí dụ mà mấy ng thích lấy trộm lặt vặt ở cửa hàng các thứ thì sao mày.
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Top