Tâm sự

NGKhag

Xàm 0 Lít
Chào các bác,

Chẳng là dạo này cuộc đời em đang ở trong một giai đoạn khá nhiều biến cố, còn bản thân thì cứ ngập trong đủ thứ suy nghĩ tiêu cực. Nay em viết bài này chủ yếu cũng chỉ muốn tâm sự, trải lòng một chút (chắc là em cũng đang muốn tìm một ai đó chịu ngồi nghe câu chuyện của mình chăng?).

Giới thiệu một chút về em: Em 2k3, học chuyên ngành Kỹ thuật phần mềm, hiện đang là sinh viên năm cuối.

Vâng, vấn đề nó nằm luôn trong câu giới thiệu vừa rồi đấy ạ.

Lý do đến giờ em vẫn chưa tốt nghiệp thì có khá nhiều: rớt môn, học nhầm chuyên ngành, học muộn môn,... đủ thứ.

Nhưng vấn đề lớn hơn lại nằm ở đây.

Trong học kỳ cuối, sau khi thi xong, em tự tính toán thì nhận ra mình vẫn còn thiếu khoảng 2 tín chỉ. Tuy nhiên, em lại nói dối gia đình rằng mình đã hoàn thành chương trình học, chỉ đang chờ điểm và đợt xét tốt nghiệp.

Trong suốt thời gian học đại học, gần như em chỉ ru rú ở nhà, không đi làm thêm, cũng chẳng giao du hay tham gia hoạt động gì nhiều. Vì thế gia đình em rất mong em tốt nghiệp càng nhanh càng tốt để còn tìm việc. (Tại hiện giờ em là thằng ăn hại duy nhất trong nhà :v)

Khoảng thời gian sau đó, em bắt đầu lên mạng tìm chỗ ứng tuyển thực tập đúng chuyên ngành.

Mà chắc các anh em trong ngành này cũng biết rồi: thị trường lao động hiện tại nó khắc nghiệt đến mức nào. Với sự phát triển mạnh mẽ của AI, đến người có 2-3 năm kinh nghiệm còn bị layoff, thì một thằng sinh viên chưa có kinh nghiệm như em lấy gì để cạnh tranh? Nếu có công ty tuyển thì JD chắc chắn cũng chẳng phải dạng đơn giản gì.

Nói sơ qua về năng lực học tập thì em tự đánh giá bản thân chỉ ở mức trên trung bình. GPA của em hiện tại là 2.2. Cái này thì hoàn toàn do em. Hồi đại học em đi học với tâm thế kiểu "chỉ cần qua môn là được", nên điểm trên lớp với điểm thi cuối kỳ có lúc bằng bằng nhau, có lúc chênh lệch một trời một vực. Kiểu điểm thành phần 8-9 nhưng cuối kỳ còn 1-2, hoặc ngược lại.

Tiếng Anh thì em cũng không có bằng cấp gì nổi bật. Hiện em có TOEIC Reading & Listening 665. Hồi đó em còn nhớ nhầm lịch thi, suýt bỏ thi luôn :v, hên sao em có thường xuyên check gmail nên mới phát hiện, vậy là cứ thế vác đít đi thi trong khi chưa ôn gì cả. Thành ra điểm cũng thấp hơn khá nhiều so với kỳ vọng.

Khoảng thời gian tìm chỗ thực tập của em và mẹ thực sự rất khó khăn. Mẹ em cũng từ sáng đến tối lên Facebook tìm các bài đăng tuyển dụng rồi gửi cho em, nên mẹ cũng dần biết thị trường việc làm ngành này hiện tại khó khăn như thế nào.

Trong lúc đang khá bế tắc thì ba em có quen một người, người này có bạn làm trong một công ty cũng đang tuyển người ở vị trí liên quan. Ba em có nhờ người ta xem xét đưa em vào. Lương lậu ban đầu cũng không phải vấn đề, chủ yếu là cho em vào làm để lấy kinh nghiệm.

(Nhưng nói thật thì em vẫn mong được khoảng 5-6 triệu, coi như là đủ sống ở Sài Gòn :v)

Lúc liên hệ với các anh phụ trách thì em mới biết công ty thực ra không tuyển đúng vị trí chuyên ngành của em, mà đang tuyển một vị trí hoàn toàn khác. Mấy anh có bảo em trước mắt cứ apply vị trí đó, còn khi vào làm thì sẽ trao đổi thêm để xem có thể phân công lại công việc hay không.

Đợt vừa rồi em cũng được phỏng vấn các kiểu. Cái này thì hình thức là chính vì em được người quen giới thiệu vào, nên cuối cùng cũng coi như là passed.

Nhưng đến lúc công ty báo lại offer thì lương của em là 4 triệu gross, đồng thời feedback tiếng Anh của em là kém (???), và yêu cầu phải có bằng tốt nghiệp hoặc bằng tạm thời thì mới có thể process tiếp.

Lúc này em cũng đã thành thật khai báo tình trạng của mình với công ty và hiện đang chờ phản hồi.

Từ lúc nghe mức lương, rồi bị hỏi về bằng cấp, cộng thêm việc gia đình em đến giờ vẫn chưa biết chuyện em chưa thể tốt nghiệp, hiện tại em thực sự cảm thấy rất chán nản.

Nhưng em nghĩ phần lớn áp lực mà mình đang cảm nhận không hẳn đến từ chuyện công ty có nhận mình hay không, mà là từ việc phải nói ra sự thật với gia đình và đối mặt với phản ứng của họ nếu công ty quyết định từ chối em.

Em biết tất cả những chuyện này phần lớn đều là lỗi của mình. Em cũng không viết bài này để than trách hay đổ lỗi cho ai cả. Chủ yếu là muốn tâm sự một chút, và có lẽ cũng muốn nghe thêm góc nhìn của những người đi trước.

Hiện tại em đang tính một hướng khá cực đoan là all-in học tiếng Anh, thi IELTS rồi bỏ hẳn ngành này để tìm hướng đi khác.

Không biết các bác từng trải qua tình huống tương tự có lời khuyên nào cho em không ạ?

Em cảm ơn các bác đã đọc đến đây và lắng nghe câu chuyện của em.
 
m nói chuyện với nhân sự hay người phỏng vấn m, xem yêu cầu của họ là gì, họ thấy mình thiếu điểm nào thì dành thời gian bổ sung điểm đó, vì thứ họ yêu cầu thì môi trường bên ngoài cũng yêu cầu, nói chuyện với họ xem họ có tuyển bán thời gian hay intern để học việc không, lương thấp cũng được để có kinh nghiệm ghi vào CV sau này. có bố có mẹ có nhà thì lo gì chuyện tiền nong.
 
Top