Tâm thanh tịnh thì dẫu trong khốn cảnh cũng không ưu phiền

soraaoi

Bò lái xe
Tâm linh của một người nếu là thanh tịnh, không nhiễm bẩn thì cho dù thân thể ở trong khốn cảnh cũng không có ưu phiền. Tâm linh của một người là bất an, lo lắng thì cho dù đang tĩnh tu mỗi ngày trong rừng sâu đi nữa tâm cũng vẫn như ở nơi phố xá sầm uất, không được an tịnh.

Phật gia có câu: “Tùy theo tâm tịnh thì Phật thổ tịnh”. Muốn gặp được tịnh thổ thì tâm linh phải kiền tịnh, thanh sạch. Cho nên, “tâm thanh tịnh” là điều mà cả đời một người cần phải tu dưỡng.

Cuộc đời là của bản thân mỗi người cho nên sống như thế nào, xét cho cùng là do tự bản thân mình định đoạt. Không ai có thể ngăn cản được chúng ta vui vẻ, thoải mái, cũng không ai ngăn cản được chúng ta tự tại, càng không có ai hạn chế được niềm hạnh phúc của chúng ta. Nhà Phật có một câu nói rất hay rằng: “Không hướng ngoại mà cầu” hay “ngoài tâm không có Pháp”, cho nên, tiêu sái là ở tâm, tự tại là ở tâm, tự do là ở tâm, hạnh phúc cũng chính là ở tâm.

Trong cuộc sống, có những lúc chúng ta ở vào tình huống “thân bất do kỷ”, phải làm những việc mà trong lòng không mong muốn, nhưng ai có thể hạn chế được nội tâm của chúng ta? Trong lòng chúng ta như thế nào chỉ có thể là do chính chúng ta tự định đoạt mà thôi.

Không nên duyên phận với một người nào đó, bỏ lỡ hay làm sai một việc nào đó vốn là sự tình bình thường trong đời, không cần phải quá đau khổ và nuối tiêc. Khi đã qua đi rồi quay đầu nhìn lại mới thấy những người và sự việc ấy sớm đã tan vào những nếp nhăn của năm tháng cuộc đời.

Cuộc sống của một người càng bình thản thì nội tâm người ấy sẽ càng sáng lạn. Đâu cần phải phô trương, nội tâm an bình mới là an bình thực sự. Hạnh phúc chính là sự bình an của thân thể và sự yên tĩnh của tâm hồn. Sự an khang của thân thể chính là niềm hạnh phúc trong thế tục. Sự thanh thản, an hòa trong tâm linh chính là bảo chứng cho cõi về của linh hồn.

Vết sẹo có thể khiến người ta đau là bởi vì chúng ta quá vỗ về, vuốt ve nó. Nếu ký ức có thể làm chúng ta động tình thì tất sẽ khiến chúng ta đau lòng. Hết thảy những bi thương trong cuộc đời, đều sẽ được lấp đầy bởi thời gian, đừng quá phiền muộn, oán giận, hối hận, quá khứ không bỏ đi thì tương lai sao có thể đến?

Trong cuộc sống, phải chấp nhận rằng có một số điều là con người không cách nào chiến thắng được, không cách nào khống chế được, chi bằng hãy bình thản tiếp nhận, thuận theo tự nhiên mà sống.

Điều sinh mệnh sợ không phải là nỗi đau đớn mà là khi đau đớn không có được an ủi. Điều sinh mệnh e ngại không phải là gian nan mà là gặp lúc gian nan rồi không có khích lệ. Kỳ thực, có một điều mà chúng ta sợ nhất là không còn có tình yêu thương, lương thiện từ bi. Khi mà còn có tình yêu thương lẫn nhau, còn sự lương thiện từ bi thì sẽ còn có kỳ tích xảy ra.

Đá cẩm thạch như thế nào mới có thể biến thành pho tượng sinh động? Một nhà điêu khắc nói: “Rất đơn giản, chỉ cần chạm khảm hết đi những chi tiết không cần thiết là được.” Đời người cũng giống như vậy, bỏ đi những thứ rườm rà, phức tạp thì tự sẽ trở thành đơn giản, như thế sống mới được thản đãng.

Vứt bỏ rất nhiều vật ngoại thân là điều không hề dễ dàng, nhưng nếu biến chúng thành gánh nặng thì sẽ khiến cả thân và tâm của người bị mệt mỏi. Một người chỉ có hợp thời bỏ xuống những thứ không cần thiết thì mới có thể sống được thoải mái. Khi qua sông, thuyền là hữu dụng nhưng đã sang sông rồi chúng ta sẽ buông thuyền mà đi, nếu không như thế thì chúng ta sao có thể đi nổi?

Nếu trong tâm chúng ta cho rằng, hết thảy những thống khổ, cô độc, lạnh lẽo, tai họa, nước mắt… đều là những thứ tiêu cực thì nó sẽ là tiêu cực. Nhưng kỳ thực, đối với nhân sinh, chúng đều là có chỗ hữu dụng. Nó có thể khiến sinh mệnh thăng hoa, nhưng nếu mãi cứ không quên thì sẽ lại trở thành gánh nặng.

Rất nhiều thời điểm, điều khiến con người mệt nhọc không phải là một việc nào đó cao lớn như núi mà chỉ là một hạt cát trong chiếc giày mà thôi. Buông gánh nặng trên lưng xuống, bỏ hạt cát trong giày ra, chúng ta mới có thể chạy được nhanh và thoải mái.

Đời người như một con đường, chỉ cần hôm nay còn tiếp diễn, chỉ cần ngày mai còn có hy vọng thì chúng ta vĩnh viễn vẫn còn có cơ hội. Đừng e sợ đường dài, đừng oán giận ven đường không có phong cảnh đẹp, chỉ cần không ngừng đi thì hết thảy những “nhấp nhô” dưới chân đều là những lớp lót chân cho chúng ta tiến về đích. Hết thảy đều là do tâm của chúng ta có nguyện ý hay không mà thôi.
 
Nghe mấy thằng thầy chùa này nói mệt vl. Bọn nó tâm tịnh được do chuyện cơm ,áo ,gạo , tiền đã có bá tánh họ lo . Còn nguời thường thì mở mắt ra là cả đống thứ cần làm, cần thu xếp , cần giải quyết trong ngày rồi . Tâm tịnh hay triết lý như mấy tay sư này thì khó
 
Nghe mấy thằng thầy chùa này nói mệt vl. Bọn nó tâm tịnh được do chuyện cơm ,áo ,gạo , tiền đã có bá tánh họ lo . Còn nguời thường thì mở mắt ra là cả đống thứ cần làm, cần thu xếp , cần giải quyết trong ngày rồi . Tâm tịnh hay triết lý như mấy tay sư này thì khó
nhìn bên ngoài thì đúng là trăm thứ phải lo nên thấy khó, nhưng nếu mày xuất gia tao đảm bảo có ít nhất 1 phật tử hộ trì cho mày, tuy ko ăn ngon mặc đẹp nhưng chỉ cần 1 người hộ trì mày đủ ăn rau cháo ngày 3 bữa
 
Dài quá đéo đọc hết, chỉ thắc mắc là BỤNG ĐÓI CỒN CÀO thì tâm có tịnh được không vậy mấy tml.
 
nhìn bên ngoài thì đúng là trăm thứ phải lo nên thấy khó, nhưng nếu mày xuất gia tao đảm bảo có ít nhất 1 phật tử hộ trì cho mày, tuy ko ăn ngon mặc đẹp nhưng chỉ cần 1 người hộ trì mày đủ ăn rau cháo ngày 3 bữa
Tao chỉ thích ăn bò tôm uống bia hàng ngày và trả lương cho nguời làm , người phục vụ đầy đủ . Cần buồi gì đi xin tiền bá tánh để rau cháo qua ngày
 
Tao chỉ thích ăn bò tôm uống bia hàng ngày và trả lương cho nguời làm , người phục vụ đầy đủ . Cần buồi gì đi xin tiền bá tánh để rau cháo qua ngày
chả cần xin đâu nhưng vẫn có, cuộc sống mày cầu toàn và nhìn mọi thứ với trường hợp xấu nhất có thể xảy rahì làm sao mà hiểu được
 
Mấy cái triết lý này chỉ hợp với những người đã thành công trong cuộc sống sau 60 thôi. Trẻ mà theo mấy cái này thì về già dễ đi ăn mày lắm
 
chả cần xin đâu nhưng vẫn có, cuộc sống mày cầu toàn và nhìn mọi thứ với trường hợp xấu nhất có thể xảy rahì làm sao mà hiểu được
mày k thấy mấy thằng sư suốt ngày ra rả kêu góp tiền xây chùa đúc tượng à ? Suốt ngày nói Phật độ thì cũng phải xin tiền bá tánh để có cái mà đút vào mồm cả .
 
mày k thấy mấy thằng sư suốt ngày ra rả kêu góp tiền xây chùa đúc tượng à ? Suốt ngày nói Phật độ thì cũng phải xin tiền bá tánh để có cái mà đút vào mồm cả .
có chứ, nhưng nhìn đó là bề nổi, đừng đánh đồng
 
có chứ, nhưng nhìn đó là bề nổi, đừng đánh đồng
Tao thấy mấy cái triết lý của mấy ông sư bây giờ làm cho con người mất đi động lực và hướng tư tưởng của bọn tu tập đi theo mệnh lệnh của 1 cái gì đó thôi . Nói chung là cực kỳ độc hại cho mọi người .
 
Tao thấy mấy cái triết lý của mấy ông sư bây giờ làm cho con người mất đi động lực và hướng tư tưởng của bọn tu tập đi theo mệnh lệnh của 1 cái gì đó thôi . Nói chung là cực kỳ độc hại cho mọi người .
Do mày chỉ nhìn thấy đc cái độc hại
 
Tao thấy mấy cái triết lý của mấy ông sư bây giờ làm cho con người mất đi động lực và hướng tư tưởng của bọn tu tập đi theo mệnh lệnh của 1 cái gì đó thôi . Nói chung là cực kỳ độc hại cho mọi người .
T thấy chuẩn vc. Phật giáo thời giờ ko như thời ngày xưa lúc internet chưa phát triển. Bây giờ toàn tuyên truyền cho con người thêm mê muội, đội phật lên đầu, ko cần cố gắng cuộc sống tự trời an bài.
 
Nghe mấy thằng thầy chùa này nói mệt vl. Bọn nó tâm tịnh được do chuyện cơm ,áo ,gạo , tiền đã có bá tánh họ lo . Còn nguời thường thì mở mắt ra là cả đống thứ cần làm, cần thu xếp , cần giải quyết trong ngày rồi . Tâm tịnh hay triết lý như mấy tay sư này thì khó
Thực ra cái gì cũng vậy thôi, mày cần thì mày nghe, không cần thì mày thấy nó sáo rỗng. Người có kinh tế rồi họ lại cần ổn định lại cái tâm thì họ nghe thôi, còn nếu mày cho rằng nghe mấy cái này chỉ phí thời gian, thời gian đó đi làm việc gì cho ra tiền thì chứng tỏ là mày không cần nó mà là cần tiền, thế thì mày cứ vui vẻ đi ra ngoài. Tại sao lại phải buông những lời khó nghe như vậy? Kiểu của mày đúng kiểu mấy đứa thích đi siêu thị xong đi ngang qua chợ truyền thống thì lại phải buông câu: "Địt mẹ đéo hiểu cái chỗ Lồn này để làm gì khi đã có siêu thị rồi nhỉ?"
 

Có thể bạn quan tâm

Top