Tầm vóc của Văn Cao so với Trịnh Công Sơn và Phạm Duy

Longpham9x

Tôi là Thằng mặt lồn
Có một câu chuyện về nhạc sĩ Văn Cao được lưu truyền trong giới âm nhạc như sau.
Ngày trước có một quán nước văn nghệ sĩ, nơi tụ tập của hầu hết các văn nghệ sĩ, trí thức Tây học tân thời. Cô bán nước rất am hiêu về văn nghệ nhưng hầu như không nói gì, chỉ ngồi bán nước.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vào uống nước và hỏi chuyện, cô không nói gì. Nhạc sĩ Phạm Duy tới chơi, cô cũng chỉ cười.
Nhưng một lần nọ, khi nhạc sĩ Văn Cao tới uống nước, cô bán nước đột nhiên thốt lên tên ông.
Câu chuyện này không rõ hư hay thực nhưng cho thấy tầm vóc và vị trí của đại nhạc sĩ Văn Cao trong bản đồ âm nhạc Việt Nam.
Bản thân Trịnh Công Sơn cũng rất kính nể Văn Cao.

 
Nhảm vãi, ông Văn Cao nợ tiền, hôm đấy đúng ngày lương. Các ông Sơn, Duy có nợ tiền đéo đâu mà kêu tên.
Chuẩn. Văn cao hay uống rượu, ăn vặt ghi sổ, tao đọc hồi ký giới văn nghệ đương thời kể , nợ khắp nơi
 
Có một câu chuyện về nhạc sĩ Văn Cao được lưu truyền trong giới âm nhạc như sau.
Ngày trước có một quán nước văn nghệ sĩ, nơi tụ tập của hầu hết các văn nghệ sĩ, trí thức Tây học tân thời. Cô bán nước rất am hiêu về văn nghệ nhưng hầu như không nói gì, chỉ ngồi bán nước.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vào uống nước và hỏi chuyện, cô không nói gì. Nhạc sĩ Phạm Duy tới chơi, cô cũng chỉ cười.
Nhưng một lần nọ, khi nhạc sĩ Văn Cao tới uống nước, cô bán nước đột nhiên thốt lên tên ông.
Câu chuyện này không rõ hư hay thực nhưng cho thấy tầm vóc và vị trí của đại nhạc sĩ Văn Cao trong bản đồ âm nhạc Việt Nam.
Bản thân Trịnh Công Sơn cũng rất kính nể Văn Cao.


Địt mẹ câu chuyện xạo Lồn, Trịnh Công Sơn chưa bao giờ ra Bắc.
Sau 1975 thì Phạm Duy ra hải ngoại tới khi già về nước thì 2 ông kia chết lâu rồi
Văn Cao thì cả đời bị giam lỏng giám sát thì đi mà gặp ai
 
Nhạc Trịnh như cái lon, đéo thể sánh với Văn đại lão nhạc sĩ. Trịnh thợ nhạc sống như cỏ lau, sáng tác toàn nhạc bát âm được ngân nga qua giọng ca của 1 chị giọng đùng đục hết hơi như nghiện. À đéo phải ngân nga, mà là rên rỉ thê lương kinh vãi đái. Đéo phải tự nhiên mà đám ma giờ hay thổi nhạc Trịnh tò te tí tò te te.
Chê nhạc, cơ mà tao lại nể Trịnh thợ nhạc ở khâu hút gái trẻ. Tổ sư cứ lè nhè vài câu cùng với tiếng đàn ghi ta đứt 2 dây bập bùng mà lão địt được toàn gái trẻ 15, 16t.
 
Sửa lần cuối:
Xét về tàm vóc, Văn Cao, Phạm Duy ngồi mâm trên Trịnh Công sơn
Trịnh làm nhạc hay đó, nổi tiếng đó,có thể coi là nhạc sĩ hàng đầu thời đó
Nhưng tầm văn cao, phạm duy nó ko còn ở âm nhạc nữa, nó lên tầm nhà văn hoá rồi

Trước họ ko có tân nhạc, chỉ cổ nhạc trên 5 nốt hò xang xê xự cống, nhạc phương tây du nhập vào hát toàn tiếng Pháp hoặc Anh, những nhạc sĩ thời kỳ đầu rất vất vả để viết tieng việt trơn tru trên nền 7 nốt, văn cao, phạm duy là số ít đã làm mượt mà chuyện đó, tức là đã sáng lập nên tân nhạc việt nam, phải gọi là nhà văn hoá rồi, vì mấy ổng khơi thông một dòng chảy văn hoá hoàn toàn mới, những melody, những âm giai mấy ổng lai ghép sẵn, các nhạc sĩ sau lấy ra dùng và phát triển tiếp , công việc trở nên dễ dàng hơn nhiều

Bàn thêm vêv Trịnh, nhiều người làm văn nghệ cũng ko đánh giá quá cao trịnh công sơn, như Phú Quang nhiều lần bóng gió là Trịnh là người viết ca khúc chứ ko phải nhạc sĩ, Văn Cao thì bảo Trịnh là người hát thơ, đấy là nói bóng bẩy chứ thực ra ý họ Trịnh ko có sáng tạo trong âm nhạc, nhạc cứ đều đều đơn giản ai cũng viết được, chỉ là do ca từ ổng quá hay, phần nhạc nó đệm cho cà từ, tùe đó lên thành bài hát
 
Có một câu chuyện về nhạc sĩ Văn Cao được lưu truyền trong giới âm nhạc như sau.
Ngày trước có một quán nước văn nghệ sĩ, nơi tụ tập của hầu hết các văn nghệ sĩ, trí thức Tây học tân thời. Cô bán nước rất am hiêu về văn nghệ nhưng hầu như không nói gì, chỉ ngồi bán nước.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vào uống nước và hỏi chuyện, cô không nói gì. Nhạc sĩ Phạm Duy tới chơi, cô cũng chỉ cười.
Nhưng một lần nọ, khi nhạc sĩ Văn Cao tới uống nước, cô bán nước đột nhiên thốt lên tên ông.
Câu chuyện này không rõ hư hay thực nhưng cho thấy tầm vóc và vị trí của đại nhạc sĩ Văn Cao trong bản đồ âm nhạc Việt Nam.
Bản thân Trịnh Công Sơn cũng rất kính nể Văn Cao.


Vì hồi đó hát nhạc Trịnh , Phạm Duy thì bị đập bỏ mẹ. Còn ông Văn Cao thì là Kách Mệnh rồi nên nói chuyện thì không sao. KkkkK !
 
So sánh văn cao với phạm duy thì một chín một mười cực một khó, hai ông hai kiểu khác nhau
Văn Cao ảnh hưởng lên nhạc sĩ đương thời vì Nho giáo lúc đó còn dấu ấn, hình ảnh trong nhạc văn cao bị ảnh hưởng bởi Đường Thi , thoát tục ,

còn Phạm Duy tạo ra âm nhạc đậm chất việt, lấy chất liệu ca dao , những điệu hò câu hát dân ca , và ảnh hưởng sâu rộng đến tận bây giờ , nhạc phạm duy giờ đem ra hát ngôn ngữ vẫn ko lỗi thời
 
Văn cao nhạc việt cộng thôi, dạng ngu, cuồng đảng.

Với lại ở với việt cộng, ko sáng tác theo ý nó, nó sẽ giết thôi.

Đối với tao, văn cao giống mấy thằng người bò đỏ, biết sai vẫn theo, nhưng ko dám bật.

còn Phạm Duy thì sống ở nơi tự do, nên âm nhạc có phần sáng tác mang chiều hướng tự do, cởi mở hơn. Nên tài năng của Phạm Duy dc bộc lộ.

nhạc trịnh thì dân trong này ko thèm nghe, nhạc phản chiến của trẻ trâu.
 
Văn cao nhạc việt cộng thôi, dạng ngu, cuồng đảng.

Với lại ở với việt cộng, ko sáng tác theo ý nó, nó sẽ giết thôi.

Đối với tao, văn cao giống mấy thằng người bò đỏ, biết sai vẫn theo, nhưng ko dám bật.

còn Phạm Duy thì sống ở nơi tự do, nên âm nhạc có phần sáng tác mang chiều hướng tự do, cởi mở hơn. Nên tài năng của Phạm Duy dc bộc lộ.

nhạc trịnh thì dân trong này ko thèm nghe, nhạc phản chiến của trẻ trâu.
Văn Cao trước khi giác ngộ thì nhạc cũng đỉnh đó. Nhưng đổi màu đỏ rồi thì sáng tác nhạc y như máu lol.
 
Văn Cao trước khi giác ngộ thì nhạc cũng đỉnh đó. Nhưng đổi màu đỏ rồi thì sáng tác nhạc y như máu lol.
Đó đó, nhìn để thấy sống ở 2 chế độ khác nhau. Từ người tài như Văn Cao, trở thành quái thai dị họm.

chứ theo tao Phạm Duy và Văn Cao đều ở miền nam thời đó. Thì Văn Cao với Phạm Duy cạnh tranh, nhạc 2 ổng để lại sẽ còn vãi Lồn nữa.

Chế độ tốt tạo ra người tốt thôi. Tiếc cho Văn Cao, giữa 2 người bắc là Phạm Duy và ổng, nhưng sự khác biệt xa vãi Lồn ra.
 
Vì hồi đó hát nhạc Trịnh , Phạm Duy thì bị đập bỏ mẹ. Còn ông Văn Cao thì là Kách Mệnh rồi nên nói chuyện thì không sao. KkkkK !
Mày không biết là bản thân Văn Cao bị đập bỏ mẹ ra rồi giám sát giam lỏng tới khi già chết nên không sáng tác gì nữa, ổng chỉ được sống vì đã sáng tác Tiến Quân Ca, bọn nó cũng từng tìm cách đổi Quôc ca sang bài khác nhưng thất bại chứ không là ổng chết rồi.
Cuộc đời bị kịch nhất là Văn Cao: người nghệ sĩ bị giam lỏng cả đời, bị tước quyền sáng tác, sau 1975 ổng nghĩ là sẽ sống bình thường lại rồi nên viết bài Mùa xuân đầu tiên và bài đó bị cấm hơn 20 năm dù nó nổi tiếng ở Liên Xô.
Phạm Duy thì sáng tác xong Bên cầu Biên giới bị Tố Hữu nẹt và ổng từ bỏ đi Liên Xô để về làm quan mà vào Nam để tự do sáng tác, sau 1975 thì sống lưu vong buồn phiền rồi về già chịu mang tiếng với cộng đồng bên kia để về chết trên quê hương. Con trai ổng là Duy Quang vừa chết một tháng là ổng buồn chết luôn.
Trịnh Công Sơn thì là thể loại như tụi celeb Mỹ, Tàu hiện giờ chuyên liếm giày trong chế độ độc tài, cắn càn trong chế độ dân chủ. Sáng tác quậy phá miền Nam đã rồi sau 1975 bị hù sáng tác vội Huyền thoại mẹ, Em ở nông trường Em ra biên giới. Được cái là lừa được 1 mớ thanh niên edgy của miền Nam nên sau khi chết được tụi nó đồng cảm.
 
Mày không biết là bản thân Văn Cao bị đập bỏ mẹ ra rồi giám sát giam lỏng tới khi già chết nên không sáng tác gì nữa, ổng chỉ được sống vì đã sáng tác Tiến Quân Ca, bọn nó cũng từng tìm cách đổi Quôc ca sang bài khác nhưng thất bại chứ không là ổng chết rồi.
Cuộc đời bị kịch nhất là Văn Cao: người nghệ sĩ bị giam lỏng cả đời, bị tước quyền sáng tác, sau 1975 ổng nghĩ là sẽ sống bình thường lại rồi nên viết bài Mùa xuân đầu tiên và bài đó bị cấm hơn 20 năm dù nó nổi tiếng ở Liên Xô.
Phạm Duy thì sáng tác xong Bên cầu Biên giới bị Tố Hữu nẹt và ổng từ bỏ đi Liên Xô để về làm quan mà vào Nam để tự do sáng tác, sau 1975 thì sống lưu vong buồn phiền rồi về già chịu mang tiếng với cộng đồng bên kia để về chết trên quê hương. Con trai ổng là Duy Quang vừa chết một tháng là ổng buồn chết luôn.
Trịnh Công Sơn thì là thể loại như tụi celeb Mỹ, Tàu hiện giờ chuyên liếm giày trong chế độ độc tài, cắn càn trong chế độ dân chủ. Sáng tác quậy phá miền Nam đã rồi sau 1975 bị hù sáng tác vội Huyền thoại mẹ, Em ở nông trường Em ra biên giới. Được cái là lừa được 1 mớ thanh niên edgy của miền Nam nên sau khi chết được tụi nó đồng cảm.
Thì chuyện thâm cung người biết người không. Bản thân tao thấy Văn Cao cũng tài tử không kém. Nhưng đã theo Kách Mệnh thì phải chịu khuôn phép. Thế thôi ! Chứ mấy bản nhạc ổng sáng tác đâu phải tệ !
 
Mà chúng mày có biết vì sao Văn Cao bị giam lỏng không và vì sao nhạc của lão về sau như lòn ko? DKM, vừa hôm trước uống rượu luận bàn thơ ca của 3 ông này, à ko, chủ yếu là Văn Cao và Phạm Duy.
 

Có thể bạn quan tâm

Top