Tàn Hoa Kiếm

Concusocute

Tứ Phương Bất Bại
Không thể chỉ luyện Nhất Kiếm Đỉnh Thiên mà có thể đánh bại hắn. Bởi vậy tôi đã bỏ hẵn cái suy nghỉ báo thù. Tại sao phải báo thù? Tại sao phải hận thù? Đánh bại hắn rồi sao? Đó là chưa kể rõ ràng Kiêu Ma Kiếm của hắn đã đạt đến tầng thứ 8, không một ai còn có chút hy vọng đánh bại hắn, không một ai có thể là đối thủ của hắn.

Núi Trọng Sơn, mùa thu lá rơi. Tôi ngồi trong cơn suy tư của cuộc đời dài trĩu nặng thương đau, hằn lên da thịt những vết sẹo, in vào tâm khảm cơn giật mình mổi khi một chiếc lá thu rơi cũng đủ làm run rẩy vì tựa hồ cảm thấy như tiếng chân của kẻ thù. Dũng khí đối diện với kẻ thù cũng không có, dũng khí chiến đấu vì danh dự, vì những điều mình tôn thờ cũng không có. Tôi nhìn những chiếc lá thu bay bay kia, từng chiếc như từng đoạn kiếm sầu, gieo vào trong sinh tử một đạo lý.

Một đạo lý, phải, hắn mạnh nhưng hắn cũng có lúc như lá tàn, bị đời vất ra khỏi cuộc đua về phía trước. Hắn mạnh, hắn rất mạnh, thế gian này còn bao nhiêu kẻ kiêu hùng vô địch như thế? Rồi bọn họ có bất bại trước thời gian như bọn họ bất bại trước vạn kiếm của kẻ thù? Phải, tôi không thể đánh bại hắn, nhưng thời gian sẽ thay tôi làm việc đó.

Thế rồi tôi gác lại cơn quá khứ, gác lại câu chuyện của cuộc đời mình, gác lại ân ân oán oán. Trời tối rồi, tôi phải về ăn cơm thôi. Không biết hôm nay mẹ tôi nấu món gì?
 
Mày tu tiên đi, đánh võ không lại thì luyện tiên pháp :d
Luyện khí , trúc cơ đã đủ xem cao thủ võ giả như cỏ rác rồi
 

Có thể bạn quan tâm

Top