Bốn tiểu yêu núi Lãng Lãng—Lợn, Khỉ đột, Cóc, Chồn—là hiện thân đầy ám ảnh cho thân phận của những "kẻ vô danh" (nobody), liên tưởng trực tiếp đến hình ảnh người dân thường trong các cuộc biểu tình: họ xuống đường với khát khao xoay chuyển hệ thống, nhưng thường vấp phải bức tường kiên cố của những định chế khổng lồ. Dù mang ý chí mãnh liệt, tiếng nói của họ dễ dàng bị nhấn chìm bởi trật tự "nhà trời" vốn có. Cuối cùng, nỗi đau lớn nhất là nhận ra rằng dù nỗ lực đến kiệt cùng, họ vẫn khó lòng thoát khỏi thân phận yêu quái khi so với những “thân tín Phật tổ” những thiên binh thiên tướng có mối quan hệ với thiên đình.
Bi kịch khép lại khi họ bị tước đoạt linh tính, trở lại kiếp súc sanh vô định. Những người từng sát cánh giờ nhìn nhau xa lạ, quên sạch mục đích vùng lên hay khát vọng tự do. Mọi dấu vết đấu tranh bị xóa nhòa, để lại những thực thể lầm lũi, cam chịu trong vòng lặp sinh tồn nghiệt ngã.