cocusokuteo
Trai thôn
Chỗ tao cơm chay chùa Diệu Giác mà tận 35 ngàn. Đĩa cơm lèo tèo hơn cả đĩa cơm sườn 20 ngàn trên lâm đồng nữa. Chẳng hiểu bọn nó bảo Sài Gòn có cơm từ thiện 2 ngàn ở đâu.
Nay tao sắp có tiền, nên vào quán ngồi ăn đĩa cơm cho sang chảnh 1 bữa. Thấy một bà vé số cũng vào ngồi ăn. Tao mới hỏi bà bán vé số có tiền không mà ăn đĩa cơm 35 ngàn. Bà vé số kêu bà ngày kiếm 3 - 4 trăm ngàn, sao không có tiền ăn cơm.
Mỗi sáng bà đó lấy 100 tờ vé số, giá có 900 ngàn. Bà đi bán hết trăm tờ lời 100 ngàn. Trong này người ta mua toàn 5 tờ, 10 tờ một lần. 100 tờ bán 1 buổi hết. Chiều với tối đi bán mỗi buổi 1 trăm tờ. Chiều nóng thì bỏ, tối bán. Đi quanh mấy quán nhậu tối bán 200 tờ là thường, bán không hết về trả đại lý hoặc ôm luôn có khi trúng.
Vậy ngày kiếm mấy trăm ngon ơ, đi bộ khoẻ người. Tháng kiếm chục củ.
Nhưng thằng Nhị Gia không đi bán vé số, không chạy Grab vì nó còn ăn xin được trên xamvn.
Người ta đi bộ 4 tiếng kiếm được 100-200k, đây nó nằm nhà, lăn qua lăn lại than thở rên rỉ online cũng xin được tầm đó. Chính bọn cho tiền Nhị Gia đã làm nó tha hoá. Ăn xin kiếm tiền dễ vậy sao đi làm gì cho mệt.
Muốn tốt cho nó thì chúng mày đừng cho nó tiền nữa, để nó làm người tử tế đi bán vé số kiếm tiền, 2 tháng là đủ ra Hà Nội mổ mắt.

Nay tao sắp có tiền, nên vào quán ngồi ăn đĩa cơm cho sang chảnh 1 bữa. Thấy một bà vé số cũng vào ngồi ăn. Tao mới hỏi bà bán vé số có tiền không mà ăn đĩa cơm 35 ngàn. Bà vé số kêu bà ngày kiếm 3 - 4 trăm ngàn, sao không có tiền ăn cơm.
Mỗi sáng bà đó lấy 100 tờ vé số, giá có 900 ngàn. Bà đi bán hết trăm tờ lời 100 ngàn. Trong này người ta mua toàn 5 tờ, 10 tờ một lần. 100 tờ bán 1 buổi hết. Chiều với tối đi bán mỗi buổi 1 trăm tờ. Chiều nóng thì bỏ, tối bán. Đi quanh mấy quán nhậu tối bán 200 tờ là thường, bán không hết về trả đại lý hoặc ôm luôn có khi trúng.
Vậy ngày kiếm mấy trăm ngon ơ, đi bộ khoẻ người. Tháng kiếm chục củ.
Nhưng thằng Nhị Gia không đi bán vé số, không chạy Grab vì nó còn ăn xin được trên xamvn.
Người ta đi bộ 4 tiếng kiếm được 100-200k, đây nó nằm nhà, lăn qua lăn lại than thở rên rỉ online cũng xin được tầm đó. Chính bọn cho tiền Nhị Gia đã làm nó tha hoá. Ăn xin kiếm tiền dễ vậy sao đi làm gì cho mệt.
Muốn tốt cho nó thì chúng mày đừng cho nó tiền nữa, để nó làm người tử tế đi bán vé số kiếm tiền, 2 tháng là đủ ra Hà Nội mổ mắt.
