Tao cảm nhận được nỗi buồn trong ánh mắt của những con mèo cái

Minh Pham

Đẹp trai mà lại có tài
Nhà tao có nuôi mấy con mèo cái, tối ngày ăn xong rồi ngủ đó. Có mỗi điểm khác lạ là cứ đến buổi chiều tụi nó sẽ ra trước nhà ngắm hoàng hôn. Trầm mặt ít nói lạ thường chứ không còn nũng nịu như mấy đứa con gái lúc đòi ăn. Thật ra thì mèo nhà tao chưa bao giờ bị bỏ đói. Tao để ý đến tụi nó là bởi vì tao cũng giống tụi nó, chiều nào tao cũng ra ngồi đó một mình. Có điều tao không phải ra để ngắm hoàng hôn, mà tao ra để chào đón sự trở lại của một người bạn thân thiết.. là bóng tối. Tao cũng ngồi đó nhưng ánh mắt nhìn về hướng đông, nơi người bạn đó xuất hiện. Đối diện với những con mèo đang ngắm hoàng hôn, nên tao mới xuất hiện tâm tình để ý đến cảm xúc của tụi nó.
Sáu năm trước tao mất đi một thứ rất quan trọng..là trinh tiết cả đời của tao :( cũng bởi trong một cơn trầm mặt ngắm hoàng hôn. Tao, một tâm hồn ngây thơ trong sáng mang bao hoài bảo tương lai, chưa biết nắm tay con gái. Bỗng dưng người đó xuất hiện và thô bạo tước đoạt đi tấm thân quý giá của tao. Thật là độc ác. Người đó không ai khác chính là người bạn thân thiết ấy, bóng tối hoặc có thể nói là tâm ma của tao.
Tao không thể lý giải được người đó rốt cục có phải là bóng tối hay không, nhưng tao biết người đó đã hại tao bây giờ trở thành kẻ sống nhưng không bằng chết. Cũng chỉ vì trong một giây lát trầm mặt tự suy xét bản thân, tao đã vô tình tạo ra người đó đúng vào lúc mặt trời khuất bóng.
Tao đã quay tay ngay vào lúc đó, lúc tao còn là một thằng nhóc 13 tuổi ngây thơ, tao xem như mình đã bị mất trinh. Sự xuất hiện của người đó đã mang vào lòng tao cảm giác thỏa mãn tràn trề, không chỉ riêng cảm giác cực khoái khi quay tay, mà là cảm giác thỏa mãn về mọi thứ trong tâm lý, tao thấy người đó có khả năng kết thúc mọi ưu lo muộn phiền của tao chỉ trong một ý niệm...ý niệm đó chất chứa sự nhẫn tâm, độc ác, lạnh lùng băng giá nhưng ân cần giống như một người tình mới quen, luôn muốn tốt cho tao.
Và sau đó cứ mỗi khi mặt trời khuất bóng, tao lại chờ được gặp người đó.
Một cảm giác chờ mong sự thỏa mãn, sao tao thấy mình giống như thằng nghiện vậy nhỉ? Tao chờ điều đó để làm gì? Sao tao không thể buông bỏ? - là những câu hỏi luôn hiện lên trong đầu của tao lúc tỉnh táo.
Đến bây giờ khi đã quá quen thuộc với cảm giác ấy, và nhận thức cũng cao hơn trước rất nhiều thì tao cuối cùng cũng đã lý giải được chính mình.
Tao cần có một góc khuất đen tối trong tâm hồn, để còn vứt bỏ những thứ không quan trọng.
Và những con mèo lúc này cũng giống như tao, có lẽ tụi nó cũng đang chờ mặt trời biến mất để tìm đến sự thỏa mãn, vì những con mèo đực chỉ tìm đến tụi nó vào ban đêm. Chấm hết
 
Sao mày không quay tay rồi đi viết truyện ngắn, tiểu thuyết. Đa cảm thế này viết cho đỡ phí.
 
Nhà tao có nuôi mấy con mèo cái, tối ngày ăn xong rồi ngủ đó. Có mỗi điểm khác lạ là cứ đến buổi chiều tụi nó sẽ ra trước nhà ngắm hoàng hôn. Trầm mặt ít nói lạ thường chứ không còn nũng nịu như mấy đứa con gái lúc đòi ăn. Thật ra thì mèo nhà tao chưa bao giờ bị bỏ đói. Tao để ý đến tụi nó là bởi vì tao cũng giống tụi nó, chiều nào tao cũng ra ngồi đó một mình. Có điều tao không phải ra để ngắm hoàng hôn, mà tao ra để chào đón sự trở lại của một người bạn thân thiết.. là bóng tối. Tao cũng ngồi đó nhưng ánh mắt nhìn về hướng đông, nơi người bạn đó xuất hiện. Đối diện với những con mèo đang ngắm hoàng hôn, nên tao mới xuất hiện tâm tình để ý đến cảm xúc của tụi nó.
Sáu năm trước tao mất đi một thứ rất quan trọng..là trinh tiết cả đời của tao :( cũng bởi trong một cơn trầm mặt ngắm hoàng hôn. Tao, một tâm hồn ngây thơ trong sáng mang bao hoài bảo tương lai, chưa biết nắm tay con gái. Bỗng dưng người đó xuất hiện và thô bạo tước đoạt đi tấm thân quý giá của tao. Thật là độc ác. Người đó không ai khác chính là người bạn thân thiết ấy, bóng tối hoặc có thể nói là tâm ma của tao.
Tao không thể lý giải được người đó rốt cục có phải là bóng tối hay không, nhưng tao biết người đó đã hại tao bây giờ trở thành kẻ sống nhưng không bằng chết. Cũng chỉ vì trong một giây lát trầm mặt tự suy xét bản thân, tao đã vô tình tạo ra người đó đúng vào lúc mặt trời khuất bóng.
Tao đã quay tay ngay vào lúc đó, lúc tao còn là một thằng nhóc 13 tuổi ngây thơ, tao xem như mình đã bị mất trinh. Sự xuất hiện của người đó đã mang vào lòng tao cảm giác thỏa mãn tràn trề, không chỉ riêng cảm giác cực khoái khi quay tay, mà là cảm giác thỏa mãn về mọi thứ trong tâm lý, tao thấy người đó có khả năng kết thúc mọi ưu lo muộn phiền của tao chỉ trong một ý niệm...ý niệm đó chất chứa sự nhẫn tâm, độc ác, lạnh lùng băng giá nhưng ân cần giống như một người tình mới quen, luôn muốn tốt cho tao.
Và sau đó cứ mỗi khi mặt trời khuất bóng, tao lại chờ được gặp người đó.
Một cảm giác chờ mong sự thỏa mãn, sao tao thấy mình giống như thằng nghiện vậy nhỉ? Tao chờ điều đó để làm gì? Sao tao không thể buông bỏ? - là những câu hỏi luôn hiện lên trong đầu của tao lúc tỉnh táo.
Đến bây giờ khi đã quá quen thuộc với cảm giác ấy, và nhận thức cũng cao hơn trước rất nhiều thì tao cuối cùng cũng đã lý giải được chính mình.
Tao cần có một góc khuất đen tối trong tâm hồn, để còn vứt bỏ những thứ không quan trọng.
Và những con mèo lúc này cũng giống như tao, có lẽ tụi nó cũng đang chờ mặt trời biến mất để tìm đến sự thỏa mãn, vì những con mèo đực chỉ tìm đến tụi nó vào ban đêm. Chấm hết
Ngon, tao không đọc bài của mày nhưng tao tự nhiên thèm thịt mèo
 

Có thể bạn quan tâm

Top