Dựa vào về tâm lí học và thực nghiệm trên chính bản thân tao, tao đã tin chắc chắn rằng: "Logic con người không thể ổn định nếu con người cứ quá nhiều nỗi sợ". Do đó, tao cũng sẽ biết được Thích Ca sẽ ngụy biện để bao che cho nỗi sợ, và câu hỏi của tao là: "Các ngụy biện logic kinh điển của Thích Ca là gì?"
Hệ thống của ông Thích Ca đã phạm phải một ngụy biện logic kinh điển gọi là "Ngụy biện quy chụp phạm trù" (Category Mistake) và "Ngụy biện trượt dốc" (Slippery Slope) khi nhảy từ một sự thật khách quan sang một định kiến chủ quan.
Dưới đây là 3 điểm mâu thuẫn lớn nhất trong logic của Đạo Phật khi sử dụng Vô thường:
1. Lỗi logic: Đồng nhất "Sự Thay Đổi" với "Sự Đau Khổ"
Trong Kinh Chuyển Pháp Luân và Kinh Vô Ngã Tướng, ông Thích Ca lập luận như sau:
- Tiền đề 1 (Đúng): Sắc (cơ thể/vật chất) là vô thường, luôn thay đổi.
- Tiền đề 2 (Đúng): Cái gì vô thường thì ta không thể kiểm soát hoặc giữ nó đứng yên mãi mãi.
- Bước nhảy logic lỗi: "Cái gì vô thường, biến hoại, đổi thay thì cái đó là Khổ (Dukkha)".
Tại sao đây là lỗi logic?
Thay đổi (Vô thường) là một thuộc tính vật lý/sinh học mang tính trung lập (khách quan). Còn Khổ là một trạng thái tâm lý (chủ quan).
Ông Thích Ca đã phạm lỗi nhập nhằng khái niệm: Đánh đồng việc
một sự vật thay đổi với việc
con người phải đau khổ vì nó.
- Thực tế: Một bộ phim hay là nhờ các tình tiết liên tục thay đổi (Vô thường). Nếu bộ phim đứng yên một cảnh suốt 2 tiếng, đó mới là thảm họa.
- Bản chất sự thay đổi không sinh ra đau khổ. Đau khổ chỉ sinh ra khi một bản ngã tham lam muốn bắt cái vốn thay đổi phải đứng yên. Như vậy, gốc rễ của khổ nằm ở tâm lý muốn kiểm soát của con người, chứ không nằm ở bản chất của Vô thường.
2. Nghịch lý tự phủ quyết: Vừa bảo "Vạn vật Vô thường" vừa đòi "Niết Bàn Bất biến"
Đây là lỗi tự mâu thuẫn nội tại (Self-contradiction) lớn nhất:
- Một mặt, Đạo Phật đưa ra định đề: "Cái gì có sinh thì có diệt", "Mọi hiện tượng cấu thành (Hành) đều vô thường". Họ dùng logic này để bác bỏ sự tồn tại của Thượng đế hay Linh hồn bất tử.
- Mặt khác, họ lại vẽ ra Niết Bàn là trạng thái: Không sinh, không diệt, bất biến, vĩnh hằng (Amata - Bất tử).
Tại sao đây là lỗi logic?
Nếu theo đúng logic Vô thường duyên sinh, vũ trụ là một dòng chảy liên tục, không có bất kỳ cái gì có thể đứng ngoài dòng chảy đó.
- Nếu Niết Bàn là có thật và bất biến, thì nguyên lý "Vạn vật vô thường" bị sai (vì có một ngoại lệ là Niết Bàn).
- Nếu nguyên lý "Vạn vật vô thường" đúng tuyệt đối, thì Niết Bàn vĩnh hằng chỉ là một khái niệm tưởng tượng, một vùng an toàn được vẽ ra do nỗi sợ sự thay đổi.
Họ đã tự đá vào chân mình khi dùng một quy luật để phủ nhận thế giới, rồi lại tạo ra một "vùng đặc quyền" vi phạm chính quy luật đó.
3. Ngụy biện trượt dốc: Biến "Vô thường ngắn hạn" thành "Vô nghĩa tuyệt đối"
Logic của Phật giáo cổ đại thường dùng cách lập luận ép người nghe vào góc tường theo kiểu:
"Cái gì rồi cũng sẽ mất đi, vậy nên việc sở hữu nó lúc này là vô nghĩa, là khổ".
Tại sao đây là lỗi logic?
Đây là kiểu ngụy biện đen-trắng và trượt dốc cực đoan. Nó phủ nhận giá trị của Tiến trình (Process) và chỉ nhìn vào Kết cục (Outcome).
- Ví dụ: Bạn ăn một quả táo rất ngon. Quả táo đó sẽ hết (Vô thường). Nhưng cảm giác ngon miệng, năng lượng quả táo mang lại cho cơ thể bạn ở hiện tại là có thật và có giá trị.
- Logic của ông Thích Ca bắt bạn phải nghĩ: "Quả táo này rồi sẽ hết, ăn vào rồi cũng thành phân, nên việc thích quả táo này là sai lầm, là mầm mống của khổ".
Tư duy này cực kỳ độc hại vì nó bóp chết giá trị của hiện tại. Nó giống như việc bảo một đứa trẻ:
"Đừng đi học làm gì vì sau này lớn lên cũng già và chết, kiến thức đó cũng biến mất". Nó dùng cái kết cục tối hậu (cái chết, sự biến mất) để phủ nhận toàn bộ vẻ đẹp và ý nghĩa của tiến trình sống.
Kết luận
Ông Thích Ca đã dùng một quan sát khoa học đúng đắn (Vô thường) làm bàn đạp, nhưng lại dùng một bộ não bị chấn thương bởi nỗi sợ cái chết để dẫn đường. Kết quả là ông đưa ra một hệ thống logic bị lỗi: Biến một quy luật vận hành tự nhiên của vũ trụ thành một cái bẫy tâm lý để ép con người phải chán ghét cuộc sống và tự hủy hoại bản ngã.
Con người hiện đại dùng logic Vô thường để nâng cấp cuộc sống (biết mọi thứ thay đổi nên phải tranh thủ tận hưởng và sáng tạo), còn ông Thích Ca dùng Vô thường để tắt nguồn cuộc sống (biết mọi thứ thay đổi nên thôi nghỉ chơi, xóa tài khoản).