ngocvuong15
Chúa tể đa cấp
tiền mày mày quyết định, thế nào cũng đúng
Tao nói thật tiền tao làm ra như tao nói ở trên tháng nào tao cũng đi chùa công đức để chùa nuôi bọn trẻ mồ côi ( tính tao yêu trẻ con ) đôi khi tối đi đường gặp người già ngủ ngoài đường tao cũng mua cho họ gói xôi hộp sữa với chút tiền để giúp họ. Tao thích làm việc thiện vì làm xong tao thấy rất thanh thản. Những ai giúp tao tao luôn khắc ghi và ko quên ơn họ khó khăn khi cần ới tao là tao có mặt, còn tao có thể lúc giận tao nói vậy nhưng xong tao lại thôi ko để bụng. Có thể tao sẽ làm theo thằng trên giúp ông ấy 50 triệu . Coi như tao cho luôn sau này họ quên thì tao ko đòi còn tự giác trả thì tốt. Làm vậy cũng là hết lòng rồi với cả cũng để mẹ tao đỡ lo lại đi vay mượn lung tung đưa thì mệt. Chiều chắc tao lại lên chùa chơi vs bọn trẻ con cho thoải mái đầu ócMày làm vậy thì giống như phim Hồng Kong ngày trước: oan oan tương báo.
Lúc mày bể, ae bên nội ko bao giờ nghĩ có ngày mày ngóc đầu lên được, họ cũng ko nghĩ có ngày con zai họ sa cơ đi quỵ lụy mày. Cũng như vậy, mày của hiện tại cũng ko bao giờ nghĩ trong tương lai mày lại sẽ xuống vực, nhưng cuộc sống ko đơn giản là phép cộng: thông minh+chịu khó= thành công, mày trải đời rồi nên hiểu hơn ai hết. Vậy nên lúc khó khăn hãy gieo duyên lành, tạo phúc để nó gánh cho nghiệp sau này.
Thêm nữa, khi mày cự tuyệt và ăn nói như vậy, chắc chắn nội tâm mày ko thoải mái, là sự hả hê nhất thời nhưng luôn có sự thù hận, cảm giác đó ko tốt cho tim,gan,phèo,lá lách, hệ bài tiết,hệ tiêu hóa,hệ miễn dịch...khiến mày nổi mụn, nổi mề đay, nóng gan, tim đập nhanh...rồi lâu ngày dẫn đến tiểu đường, ung thư...abc...
Còn nếu mày dang tay cứu họ lúc này, (với đầy đủ giấy tờ xác nhận về khoản vay) đảm bảo tâm mày thanh thản, đầu óc nhẹ nhàng, mà trong mắt họ hàng và chính cha con họ, mày cũng đẳng cấp hơn một bậc, bố mày cũng sẽ vui, vì dù sao mày cũng giúp anh/em ruột của ông ấy. Nghe tao đi, tao thương!![]()
Ừ tao ở Hà NộiHay lắm thằng ml. Họ hàng gì vs loại đó. Mà nghe mày kể chắc mày ở bắc đúng ko?
Tao sẽ giúp 50 triệu chỉ một lần duy nhất dù sao cũng là anh em trong nhà. Với cả làm thế để mẹ tao đỡ buồn rồi lại đi vay mượn lung tung để đưa thì còn mệt hơn. Dù sao lên nói chuyện vs chúng mày t cũng thấy thoải mái, chiều lên chùa chơi vs bọn trẻ con vậy, vợ vừa gọi kêu tối sang nhà bác vợ nhậu thế là cũng hết ngày cn. Mà đm Hà Nội mưa to vl -_-Ủng hộ m. Ơn đền oán trả! Con người bình thường sẽ như m, chả ai nói được gì.
M k phải ng bình thường thì lấy ơn báo oán, đời nó nể!
Trc tao bám càng ông anh buôn iphone cho các cửa hàng khá lắm mày. Vì ông ấy có nguồn hàng ngon. Sau ông ấy nghỉ tao cũng nghỉ theo. Cũng mới nghỉ làm bên fpt đợt này nghỉ ngơi sau 30/4 tao góp vốn vs thằng bạn mở cty cntt, có tí start upTao chỉ muốn biết là m làm nghề gì mà nhanh hồi thế.
Cảm ơn tml

Thành công nữa nhé tmlTrc tao bám càng ông anh buôn iphone cho các cửa hàng khá lắm mày. Vì ông ấy có nguồn hàng ngon. Sau ông ấy nghỉ tao cũng nghỉ theo. Cũng mới nghỉ làm bên fpt đợt này nghỉ ngơi sau 30/4 tao góp vốn vs thằng bạn mở cty cntt, có tí start up![]()
Ok tml, hy vọng dịch đéo bùng lại -_-Thành công nữa nhé tml
bớt xạo Lồn đi màytiền là của m thì m muốn làm sao làm đéo ai có quyền ý kiến, nhưng cách m giải quyết là của 1 người bình thường, còn ng đắc đạo thì sẽ cho mượn, người ta gọi là lấy ân bảo oán, thiên hạ mới sợ m
Những chuyện như thế này rất nhiều trong cs mày à. Và hầu hết ai cũng cay cú như mày, nhưng nếu ae ruột thịt thân thiết thì theo tao mày nên giúp nếu mày có thể. T cũng đã từng rơi vào hoàn cảnh như mày, đm khi sa cơ có những người thân thiết có đk nhưng đéo có ý định giúp, có giúp cũng cân đo đong đếm 1 khoản rất nhỏ. Nhưng đến khi t có phất lên thì quay lại vay tiền ( gấp 10 lần họ cho t vay trc kia). Tất nhiên t cũng rất khó chịu nhưng cứ nghĩ cuộc sống giúp đc ai thì giúp, trong khát năng của mình. Đặc biệt anh em họ hàng, nên tao nghĩ, hãy giúp nếu mày có thể, ko vì mày, thì vì bme mày.Chuyện gia đình tao ít khi lên mạng kể lể nhưng đợt này bức xúc vcl tao muốn tâm sự với bọn mày tí cho hả giận :
Đợt trước hồi sinh viên nói thật tao có chơi bời bar bọt các củng cũng vì cái tính sĩ diện bao bè các kiểu mà nợ nần lên xuống, bễ lắm. Còn vay nóng các kiểu để trả nợ chỗ này đập vào chỗ kia . Có một đợt phải vào nam ở một thời gian đợi bố mẹ tao giải quyết xong xuôi mới ra được, từ đó mới tỉnh ngộ thương bố mẹ tập trung chí thú làm ăn bây giờ có của ăn của để.
Điều đáng nói là hồi đấy nhà tao khó bố mẹ thì thương cũng chạy vạy đi vay họ hàng nhưng mọi người biết chuyện tao chơi bời đéo ai giúp có mỗi ông anh con bác ruột bên mẹ tao còn thương giúp cho một nửa rồi mẹ tao bán đất đi để trả nốt cho tao ra làm lại cuộc đời. Hồi đấy nói thật bố mẹ tao khá buồn họ hàng đặc biệt bên nhà bố tao có hai bác ( Bố tao là con út, ông nội tao đẻ 3 người con ) và có các anh đều ăn nên làm ra nhưng không ai giúp thậm chí được một câu hỏi han. Nên từ đợt đó đến giờ tao ít giao lưu gặp gỡ trừ khi có dịp quan trọng như giỗ ông bà nội tao thì tao có qua ăn cơm xong cũng té chứ ko vui vẻ như trước nữa.
Đến bây giờ hôm qua thì ông bác với ông anh tao sang nhà bố mẹ tao ăn cơm ( Tao bình thường với vợ cứ thứ 7 là qua chơi ăn cơm với bố mẹ vì bọn tao ở riêng ). Tao với vợ qua được một lúc thì bác với ông anh tao qua, được vài chén rượu ông anh với bác bắt đầu ỉ ơi vay tiền tao do đợt rồi ông ấy vay tiền mở cửa hàng điện thoại dính đúng đợt covid bị giãn cách chẳng làm ăn được gì mà tiền mở là tiền đi vay nóng ở ngoài ( nghe tao thấy ngu vl). Giờ chúng nó đòi gắt quả cả lãi cả gốc 500 củ đã cho dừng lãi nhưng hẹn trong tháng này phải trả hết. Nếu bình thường tính tao anh em trong nhà có việc tao giúp không tiếc ( như vừa rồi nhà vợ ông anh cũng vỡ có vay tao 200 tao không lấy lời lãi gì bảo là bao giờ có anh trả em cũng được vì dù sao nhà vợ đối xử với tao rất tốt ), nhưng chuyện này lại làm tao nhớ tới năm xưa. Biết rằng ai cũng có lúc lầm lỡ nhưng nghĩ đến cảnh đợt đấy biết mẹ tao khóc lóc đi vay mượn họ hàng đéo ai cho máu nóng tao lại nổi lên. Làm 1 chén rượu tao nói thẳng rất tiếc em không giúp anh được đợt này tiền em không để không cũng đẩy đi đầu tư mỗi chỗ một ít rồi ,cũng vừa trả nốt trả góp căn chung cư của hai vợ chồng xong. Cái này thì tao nói thật nhưng mẹ tao thì biết tao cũng vừa có một quả ok lắm bảo thôi giúp anh với bác đi cho xong bọn xã hội không nó kéo đến nhà thì lại mệt ( Tính mẹ tao thì hay thương hay nghĩ cho người khác ), tao uống nốt chén thấy vợ cũng ăn xong rồi nên đứng dậy thôi anh với bác cố gắng lo cháu đợt này thật sự không đủ rồi ra về. Ra đến cửa thì vợ tao bảo thôi anh về đi em nay ngủ lại với mẹ ( Thi thoảng vợ tao vẫn thế thì hai mẹ con cũng thân nhau hòa hợp ) ,tao nói thẳng với vợ mẹ có tỉ tê gì cũng không được nhận lời ( Việc này thì vợ tao cực nghe lời nên tao yên tâm ). Hôm nay vợ về được một lúc thì mẹ gọi điện nói giúp bác với anh đi chứ sáng nay bác với anh lại qua nhờ mẹ nói với con ( đm mặt dày thật ) . Tao mới điên tiết gọi cho ông anh bảo việc nhà anh anh tự giải quyết đừng lôi nhà tôi vào, đm hồi trước tôi bễ thì có ai hỏi thăm giúp đỡ không mà giờ nhờ tôi giúp ? Việc đếch gì tôi phải giúp với những người chỉ biết mình như nhà anh, tiền đấy tôi đi làm từ thiện còn thiết thực hơn ( Nguyên văn tao không thêm thắt gì cả còn quát to) Một lúc tao giập máy lại gọi cho vợ tao ( đéo hiểu sao có số ) vợ nghe thấy là ông ấy thì tao kêu giập rồi chặn số luôn. ĐM theo chúng mày tao có quá đáng quá không ? Ở hoàn cảnh chúng mày chúng mày sẽ làm thế nào ? Vợ tao thì riêng chuyện này không can thiệp chỉ bảo anh nghĩ xem nên làm thế nào cho phải ??
Đây là xàm thì t xạo loz có gì là saibớt xạo lồn đi mày
Ok mày nhá . K giúp dc hết thì giúp ít thôi là hợp lý .Chuyện gia đình tao ít khi lên mạng kể lể nhưng đợt này bức xúc vcl tao muốn tâm sự với bọn mày tí cho hả giận :
Đợt trước hồi sinh viên nói thật tao có chơi bời bar bọt các củng cũng vì cái tính sĩ diện bao bè các kiểu mà nợ nần lên xuống, bễ lắm. Còn vay nóng các kiểu để trả nợ chỗ này đập vào chỗ kia . Có một đợt phải vào nam ở một thời gian đợi bố mẹ tao giải quyết xong xuôi mới ra được, từ đó mới tỉnh ngộ thương bố mẹ tập trung chí thú làm ăn bây giờ có của ăn của để.
Điều đáng nói là hồi đấy nhà tao khó bố mẹ thì thương cũng chạy vạy đi vay họ hàng nhưng mọi người biết chuyện tao chơi bời đéo ai giúp có mỗi ông anh con bác ruột bên mẹ tao còn thương giúp cho một nửa rồi mẹ tao bán đất đi để trả nốt cho tao ra làm lại cuộc đời. Hồi đấy nói thật bố mẹ tao khá buồn họ hàng đặc biệt bên nhà bố tao có hai bác ( Bố tao là con út, ông nội tao đẻ 3 người con ) và có các anh đều ăn nên làm ra nhưng không ai giúp thậm chí được một câu hỏi han. Nên từ đợt đó đến giờ tao ít giao lưu gặp gỡ trừ khi có dịp quan trọng như giỗ ông bà nội tao thì tao có qua ăn cơm xong cũng té chứ ko vui vẻ như trước nữa.
Đến bây giờ hôm qua thì ông bác với ông anh tao sang nhà bố mẹ tao ăn cơm ( Tao bình thường với vợ cứ thứ 7 là qua chơi ăn cơm với bố mẹ vì bọn tao ở riêng ). Tao với vợ qua được một lúc thì bác với ông anh tao qua, được vài chén rượu ông anh với bác bắt đầu ỉ ơi vay tiền tao do đợt rồi ông ấy vay tiền mở cửa hàng điện thoại dính đúng đợt covid bị giãn cách chẳng làm ăn được gì mà tiền mở là tiền đi vay nóng ở ngoài ( nghe tao thấy ngu vl). Giờ chúng nó đòi gắt quả cả lãi cả gốc 500 củ đã cho dừng lãi nhưng hẹn trong tháng này phải trả hết. Nếu bình thường tính tao anh em trong nhà có việc tao giúp không tiếc ( như vừa rồi nhà vợ ông anh cũng vỡ có vay tao 200 tao không lấy lời lãi gì bảo là bao giờ có anh trả em cũng được vì dù sao nhà vợ đối xử với tao rất tốt ), nhưng chuyện này lại làm tao nhớ tới năm xưa. Biết rằng ai cũng có lúc lầm lỡ nhưng nghĩ đến cảnh đợt đấy biết mẹ tao khóc lóc đi vay mượn họ hàng đéo ai cho máu nóng tao lại nổi lên. Làm 1 chén rượu tao nói thẳng rất tiếc em không giúp anh được đợt này tiền em không để không cũng đẩy đi đầu tư mỗi chỗ một ít rồi ,cũng vừa trả nốt trả góp căn chung cư của hai vợ chồng xong. Cái này thì tao nói thật nhưng mẹ tao thì biết tao cũng vừa có một quả ok lắm bảo thôi giúp anh với bác đi cho xong bọn xã hội không nó kéo đến nhà thì lại mệt ( Tính mẹ tao thì hay thương hay nghĩ cho người khác ), tao uống nốt chén thấy vợ cũng ăn xong rồi nên đứng dậy thôi anh với bác cố gắng lo cháu đợt này thật sự không đủ rồi ra về. Ra đến cửa thì vợ tao bảo thôi anh về đi em nay ngủ lại với mẹ ( Thi thoảng vợ tao vẫn thế thì hai mẹ con cũng thân nhau hòa hợp ) ,tao nói thẳng với vợ mẹ có tỉ tê gì cũng không được nhận lời ( Việc này thì vợ tao cực nghe lời nên tao yên tâm ). Hôm nay vợ về được một lúc thì mẹ gọi điện nói giúp bác với anh đi chứ sáng nay bác với anh lại qua nhờ mẹ nói với con ( đm mặt dày thật ) . Tao mới điên tiết gọi cho ông anh bảo việc nhà anh anh tự giải quyết đừng lôi nhà tôi vào, đm hồi trước tôi bễ thì có ai hỏi thăm giúp đỡ không mà giờ nhờ tôi giúp ? Việc đếch gì tôi phải giúp với những người chỉ biết mình như nhà anh, tiền đấy tôi đi làm từ thiện còn thiết thực hơn ( Nguyên văn tao không thêm thắt gì cả còn quát to) Một lúc tao giập máy lại gọi cho vợ tao ( đéo hiểu sao có số ) vợ nghe thấy là ông ấy thì tao kêu giập rồi chặn số luôn. ĐM theo chúng mày tao có quá đáng quá không ? Ở hoàn cảnh chúng mày chúng mày sẽ làm thế nào ? Vợ tao thì riêng chuyện này không can thiệp chỉ bảo anh nghĩ xem nên làm thế nào cho phải ??
Xưa ai giúp m thì m nên giúp ngta, sống có qua có lạiChuyện gia đình tao ít khi lên mạng kể lể nhưng đợt này bức xúc vcl tao muốn tâm sự với bọn mày tí cho hả giận :
Đợt trước hồi sinh viên nói thật tao có chơi bời bar bọt các củng cũng vì cái tính sĩ diện bao bè các kiểu mà nợ nần lên xuống, bễ lắm. Còn vay nóng các kiểu để trả nợ chỗ này đập vào chỗ kia . Có một đợt phải vào nam ở một thời gian đợi bố mẹ tao giải quyết xong xuôi mới ra được, từ đó mới tỉnh ngộ thương bố mẹ tập trung chí thú làm ăn bây giờ có của ăn của để.
Điều đáng nói là hồi đấy nhà tao khó bố mẹ thì thương cũng chạy vạy đi vay họ hàng nhưng mọi người biết chuyện tao chơi bời đéo ai giúp có mỗi ông anh con bác ruột bên mẹ tao còn thương giúp cho một nửa rồi mẹ tao bán đất đi để trả nốt cho tao ra làm lại cuộc đời. Hồi đấy nói thật bố mẹ tao khá buồn họ hàng đặc biệt bên nhà bố tao có hai bác ( Bố tao là con út, ông nội tao đẻ 3 người con ) và có các anh đều ăn nên làm ra nhưng không ai giúp thậm chí được một câu hỏi han. Nên từ đợt đó đến giờ tao ít giao lưu gặp gỡ trừ khi có dịp quan trọng như giỗ ông bà nội tao thì tao có qua ăn cơm xong cũng té chứ ko vui vẻ như trước nữa.
Đến bây giờ hôm qua thì ông bác với ông anh tao sang nhà bố mẹ tao ăn cơm ( Tao bình thường với vợ cứ thứ 7 là qua chơi ăn cơm với bố mẹ vì bọn tao ở riêng ). Tao với vợ qua được một lúc thì bác với ông anh tao qua, được vài chén rượu ông anh với bác bắt đầu ỉ ơi vay tiền tao do đợt rồi ông ấy vay tiền mở cửa hàng điện thoại dính đúng đợt covid bị giãn cách chẳng làm ăn được gì mà tiền mở là tiền đi vay nóng ở ngoài ( nghe tao thấy ngu vl). Giờ chúng nó đòi gắt quả cả lãi cả gốc 500 củ đã cho dừng lãi nhưng hẹn trong tháng này phải trả hết. Nếu bình thường tính tao anh em trong nhà có việc tao giúp không tiếc ( như vừa rồi nhà vợ ông anh cũng vỡ có vay tao 200 tao không lấy lời lãi gì bảo là bao giờ có anh trả em cũng được vì dù sao nhà vợ đối xử với tao rất tốt ), nhưng chuyện này lại làm tao nhớ tới năm xưa. Biết rằng ai cũng có lúc lầm lỡ nhưng nghĩ đến cảnh đợt đấy biết mẹ tao khóc lóc đi vay mượn họ hàng đéo ai cho máu nóng tao lại nổi lên. Làm 1 chén rượu tao nói thẳng rất tiếc em không giúp anh được đợt này tiền em không để không cũng đẩy đi đầu tư mỗi chỗ một ít rồi ,cũng vừa trả nốt trả góp căn chung cư của hai vợ chồng xong. Cái này thì tao nói thật nhưng mẹ tao thì biết tao cũng vừa có một quả ok lắm bảo thôi giúp anh với bác đi cho xong bọn xã hội không nó kéo đến nhà thì lại mệt ( Tính mẹ tao thì hay thương hay nghĩ cho người khác ), tao uống nốt chén thấy vợ cũng ăn xong rồi nên đứng dậy thôi anh với bác cố gắng lo cháu đợt này thật sự không đủ rồi ra về. Ra đến cửa thì vợ tao bảo thôi anh về đi em nay ngủ lại với mẹ ( Thi thoảng vợ tao vẫn thế thì hai mẹ con cũng thân nhau hòa hợp ) ,tao nói thẳng với vợ mẹ có tỉ tê gì cũng không được nhận lời ( Việc này thì vợ tao cực nghe lời nên tao yên tâm ). Hôm nay vợ về được một lúc thì mẹ gọi điện nói giúp bác với anh đi chứ sáng nay bác với anh lại qua nhờ mẹ nói với con ( đm mặt dày thật ) . Tao mới điên tiết gọi cho ông anh bảo việc nhà anh anh tự giải quyết đừng lôi nhà tôi vào, đm hồi trước tôi bễ thì có ai hỏi thăm giúp đỡ không mà giờ nhờ tôi giúp ? Việc đếch gì tôi phải giúp với những người chỉ biết mình như nhà anh, tiền đấy tôi đi làm từ thiện còn thiết thực hơn ( Nguyên văn tao không thêm thắt gì cả còn quát to) Một lúc tao giập máy lại gọi cho vợ tao ( đéo hiểu sao có số ) vợ nghe thấy là ông ấy thì tao kêu giập rồi chặn số luôn. ĐM theo chúng mày tao có quá đáng quá không ? Ở hoàn cảnh chúng mày chúng mày sẽ làm thế nào ? Vợ tao thì riêng chuyện này không can thiệp chỉ bảo anh nghĩ xem nên làm thế nào cho phải ??