Chắc là m cũng đã từng nghe qua câu ''cuộc sống thì muôn màu''.Không ai muốn sống trong cuộc sống vất vả lam lũ,có khi đi làm tích cóp bóp mồm bóp miệng cả đời cũng đéo bằng chiếc đồng hồ chúng nó đeo, và càng đéo bao giờ mong muốn thế hệ con cái mình sinh ra sẽ phải chịu cảnh khổ nhục tự ti như mình, không bằng bạn bằng bè cùng chăng lứa.Mỗi người mỗi khả năng, không thể xảy ra việc 100% con người trên trái đất này giàu được. Bớt so sánh đi,bản thân mày sinh ra không khuyết tật đã là 1 điều may mắn,có sức khoẻ, có đôi tay lành lặn đã là 1 điều quá tuyệt với rồi.Là thằng đàn ông thì tự lực mà vươn lên,sao m đéo nghĩ rộng hơn 1 tý, để có được những thứ như hiện tại đời bố mẹ ông bà chúng nó tổ tiên chúng nó đã phải đánh đổi như nào mới đạt được.Đây là góc nhìn cá nhân của 1 thằng 26 tuổi đầu va chạm xã hội cũng chưa được nhiều,m thấy t nói đạo lý hoặc có câu văn nào suy luận như lol m cứ việc cười nhạt , cứ coi như t là 1 trong những thằng loser thích nói đạo lý và thường hay sống như đầu buồi và bỏ qua coi như chưa từng đọc.T chỉ khuyên m 1 câu là suy nghĩ nó thoáng ra 1 chút, đời nó vả đau cho vài cái đã co mình lại thì đéo làm nên được cái trò trống gì đâu