Ban đầu, bất cứ mối quan hệ nào tiếp cận, đến với nhau cũng bằng vẻ ngoài hoàn hảo, vỏ bọc hào nhoáng và có phần hơi “diễn”. Nhưng tiếp xúc lâu ngày, hay càng thân thì đột nhiên nhận ra những người xung quanh mình đều mang đầy ác ý, và nói chuyện rất mỉa mai.
Càng thân thì tính xấu càng bộc lộ ra nhiều, họ thể hiện mặt xấu của họ với mình 1 cách đương nhiên và ép mình phải nuốt bãi đờm dãi mà họ phun ra mỗi khi gặp gỡ.
Nếu đó chỉ là mối quan hệ xã hội thông thường thì còn đỡ. Còn nếu đó là người thân, máu mủ ruột rà không thể dứt ra được thì lại là một bi kịch khác.
Về mặt xã hội, thì chính những người gọi là “bạn thân” luôn là những kẻ ghen tị, hơn thua và so đo với những thứ mình đạt được. Mỗi buổi gặp mặt đều rất ngột ngạt với những toan tính. Nhưng vì nể tình xưa nghĩa cũ, nghĩ về mối quan hệ đã gắn bó từ lâu, luôn nhìn vào những điểm tốt của nó nên bản thân đã tự lừa dối mình rằng “nó không có vậy đâu, miệng nó vậy chứ lòng nó tốt lắm …” và vẫn muốn tiếp tục chơi cùng. Liệu như vậy có ngây thơ, lạc quan và tự tàn nhẫn với bản thân mình quá không ?
Kiếp người tạm bợ chỉ mong có những người bạn biết cân nhắc lời nói, khen là khen đàng hoàng, chê thì cũng không nặng lời, không bao giờ móc mìa. Hy vọng trên chuyến xe cuộc đời đầy tạm bợ này đã gọi 2 tiếng “bạn bè” sẽ không có vụ nói năng cay nghiệt với nhau luôn. Với tao, bạn bè dù thân cũng phải tôn trọng nhau. Tao không thích dùng lời lẽ gây tổn thương hay nhục mạ người khác và mong người khác cũng vậy đối với mình.
Trong khoảng thời gian đen tối ngày trước, tao từng bị những đứa gọi là “bạn” lợi dụng như 1 con slave, chuyện nhỏ chuyện lớn gì cũng nhờ vả 1 cách rất tự nhiên, và có phần bố đời. Có cây bút rơi dưới chân cũng sai tao cúi xuống nhặt, không giúp thì nói là chơi không hết lòng, bạn bè với nhau mà không giúp nhau. Tụ tập với nhau thì luôn phản bác mọi quan điểm và hạ thấp giá trị mình, mượn đồ không bao giờ trả, nhắc thì tự ái rồi vọng lại “cứ làm như tao thèm lắm”.
Có lần nghe nó nói chuyện móc mỉa mà cả đêm tao ngủ không được vì nghĩ về những lời nó nói. Tao không biết là tụi nó có để tâm rằng những lời linh tinh của tụi nó làm tao tổn thương sâu sắc đến vậy hay không ? Tao cũng thật sự không biết tụi nó có ác ý gì không hay chỉ giỡn trêu cho vui. Tao quá bế tắc với thế giới loài người.