Biến đi con chó rách nát thua cả người bệnh tai biến.Vì cái lồn chứ gì thằng bê đê
Ngắn gọn là chưa chén nên vậy. Tình chỉ đẹp khi còn đang dở.Chỉ là nhớ cảm giác của người đó mang lại chưa 1 ai thay thế được. Vậy thôi...
Cái gi dang dở thường day dứt
Mượn bài chủ tus nói hộ lòng mình thôi ^^Ngắn gọn là chưa chén nên vậy. Tình chỉ đẹp khi còn đang dở.
Ngắn gọn là chưa chén nên vậy. Tình chỉ đẹp khi còn đang dở.






Chắc là để tìm nhân chứng cho sự cô đơn của mìnhThế lúc bắt đầu yêu bạn có tự hỏi "yêu để làm gì" không?
Vậy là bạn yêu sự cô đơn. Có vẻ như bạn yêu nó giống như việc đánh bóng đôi giày của mình, đến mức nhầm nó với một cái gương soi. Và người yêu của bạn chỉ là một bóng hình mờ nhạt vô tình lướt qua mảnh gương ấy trong lúc bạn tự ngắm nghía chính mìnhChắc là để tìm nhân chứng cho sự cô đơn của mình
Xong mày cũng là nhân chứng cho sự cô đơn của nóChắc là để tìm nhân chứng cho sự cô đơn của mình











Rất đúng.Vậy là bạn yêu sự cô đơn. Có vẻ như bạn yêu nó giống như việc đánh bóng đôi giày của mình, đến mức nhầm nó với một cái gương soi. Và người yêu của bạn chỉ là một bóng hình mờ nhạt vô tình lướt qua mảnh gương ấy trong lúc bạn tự ngắm nghía chính mình
Tao thích cô đơn và thích tận hưởng, gặm nhấm sự cô đơn, như chó gặm xương.Người ta thường hỏi:
"Làm sao để thoát khỏi cô đơn?"
Còn tôi thì mắc thắc :
"Cô đơn sẽ đi đâu sau khi bị bỏ rơi?"..
Có lẽ nó lang thang từ người này sang người khác.
Có lẽ nó đang ngồi cạnh một ai đó ngoài kia.
Hoặc có lẽ...
Nó chưa từng rời khỏi ta.
Chỉ là nó đã học cách im lặng đến mức ta không còn nghe thấy nữa.
Chỵch.Tao luôn nhớ nyc nhưng không thể trả lời được câu hỏi : quay lại để làm gì?
Đang nhậu ở đâu ? tao dọt qua ké?Tao tự đặt câu hỏi và tự bí câu trả lời. Tại sao đến mức như thế tao vẫn còn còn nhớ cô ấy, phải chăng nỗi nhớ trở thành thói quen rồi.
Mầy đi đâu cũng hút thuốc lá? Khói ngộp quá mày ơi...Anh không làm gì chỉ mong em cười thôi và nụ cười hạnh phúc thuốc lá 🚬
Anh biết hết mọi trường hợp thuốc lá 🚬