(Trân Sa nhắm mắt, hít thở sâu ba lần. Đồng tử sau mi mắt của cô bé chuyển động nhanh như đang quét một bản đồ vô hình. Những tia sáng li ti lấp lánh quanh thái dương.)
(Dần dần, hình ảnh hiện rõ trong tâm trí Trân Sa. Một tòa nhà cao tầng hiện ra, kiến trúc hiện đại với những đường nét uốn lượn như rồng cuộn. Đó là khách sạn Vạn Đạt ở khu Chaoyang, Bắc Kinh, nơi tổ chức hội nghị quốc tế về công nghệ sinh học.)
(Phòng 2507 - một căn phòng suite rộng rãi trên tầng 25. Qua cửa sổ kính từ trần đến sàn, ánh đèn thành phố Bắc Kinh lấp lánh như biển sao. Phương đang ngồi trên chiếc sofa màu xám bạc, mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây đen, vẻ mặt căng thẳng.)
(Trên bàn trước mặt Phương là một chiếc laptop đang mở, màn hình hiển thị những dãy số liệu phức tạp và biểu đồ đầy màu sắc. Bên cạnh là tách trà ô long đã nguội và một tập tài liệu dày cộm với logo của Viện Khoa học Trung Quốc.)
(Căn phòng được canh gác kỹ lưỡng. Hai người đàn ông mặc vest đen đứng bên ngoài cửa. Họ đeo tai nghe và thỉnh thoảng trao đổi bằng giọng trầm thấp. Trên ve áo họ gắn huy hiệu nhỏ - biểu tượng của một tổ chức bí mật.)
(Phương thỉnh thoảng nhìn đồng hồ, dường như đang chờ đợi ai đó. Anh ta cầm điện thoại lên, gõ một tin nhắn ngắn rồi lại đặt xuống, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt.)
(Trong góc phòng, một chiếc vali titan đặc biệt được khóa bằng hệ thống sinh trắc học - chỉ mở được bằng vân tay và võng mạc của Phương. Bên trong vali là những tài liệu tối mật về công nghệ mới nhất mà anh ta đang nghiên cứu.)
(Trân Sa nhận thấy trên bàn làm việc còn có một tấm ảnh nhỏ - hình bố Bách và Phương chụp chung thời đại học, cả hai mỉm cười rạng rỡ, tay khoác vai nhau trước cổng trường.)
(Không gian xung quanh khách sạn được giám sát chặt chẽ. Camera an ninh, thiết bị dò tín hiệu và thậm chí cả drone nhỏ tuần tra quanh tòa nhà. Rõ ràng Phương không chỉ đang nghiên cứu mà còn đang bị theo dõi - hoặc được bảo vệ - bởi những thế lực không rõ danh tính.)
(Trân Sa mở mắt, những hình ảnh dần tan biến. Cô bé nhìn bố với ánh mắt nghiêm túc.)