assofgods
Bò lái xe
Tao làm văn phòng. Cả văn phòng có tầm hơn hai chục người.
Tao có quan điểm là tiền mình cực khổ kiếm ra thì cái gì ko cần thiết thì đéo tiêu. Thành ra không bao giờ tham gia các cuộc vui mua sắm ở văn phòng như: mua cây trưng bàn, mua đồ ăn ngoài, gọi trà sữa, cafe, nói chung là cái gì tao thấy không có giá trị sử dụng hoặc gái cả lớn hơn gí trị thật quá nhiều thì tao không tiêu.
Nhưng lại bị bọn cùng văn phòng nhìn nhận là hà tiện, kẹt sỉ, thỉnh thoảng lại nói đểu. Hoặc lâu lâu thấy mọi người mua cái gì mà t đánh giá lf cần thiết thì t mua cùng thì lại bị chúng nó nói là “kinh kinh, ….. cũng mua cơ à” nói với giọng lạ Lồn và phân biệt vcl.
Sao chúng nó đéo chịu mở mắt ra mà hiểu bọn làm công ăn lương bây giờ chả khác Lồn gì lũ nô lệ thời cổ đại. Nai lưng ra cày nhận đồng lương bằng 1/4 đến 1/10, 1/100 giá trị mình tạo ra. Xong rồi lại bị lũ chủ tư bản bóc lột thêm lần 2 bằng những thứ sản phẩm có giá tiền cao x3 x4 mấy lần giá trị sử dụng.
Ví dụ mày làm ra 100tr/tháng cho cty, nó trả lương mày 20tr. Thế là bị bóc lột 5 lần.
Cái đồng tiền làm ra ấy lại mua một cốc 2land toàn đá với nước và bột hoá học giá 80k trong khi giá sản xuất ra có 20k. Lại bị bóc lột 4 lần nữa.
Vậy là đánh đổi tự do công sức để đổi lấy đồng tiền, húp cốc nước đéo giải quyết Lồn gì, thậm chí còn hại sức khoẻ, mà bị bóc lột 5x2 =20 lần sức lao động mày bỏ ra. Thế có đáng không.
Chắc hẳn nếu có bộ phim nào về thời phong kiến, người nông dân làm ra 2 tấn thóc mà chủ nô thu mẹ 1 tấn 8 - thì hẳn bất kỳ một con người hiểu biết và lương tri nào cũng muốn cắt cmn tiết thằng chủ nô và lật cmm cái chế độ thối nát ấy đi. Nhưng hồi đó thằng nông nô lại thấy ấy là điều bình thường, tất nhiên là nó sẽ thấy khổ, nhưng nó vẫn chấp nhận việc bị thu 1 tấn 8 thóc.
Đơn giản thế mà chúng nó đéo hiểu ra nhỉ. Lũ ngu đần.
Tao có quan điểm là tiền mình cực khổ kiếm ra thì cái gì ko cần thiết thì đéo tiêu. Thành ra không bao giờ tham gia các cuộc vui mua sắm ở văn phòng như: mua cây trưng bàn, mua đồ ăn ngoài, gọi trà sữa, cafe, nói chung là cái gì tao thấy không có giá trị sử dụng hoặc gái cả lớn hơn gí trị thật quá nhiều thì tao không tiêu.
Nhưng lại bị bọn cùng văn phòng nhìn nhận là hà tiện, kẹt sỉ, thỉnh thoảng lại nói đểu. Hoặc lâu lâu thấy mọi người mua cái gì mà t đánh giá lf cần thiết thì t mua cùng thì lại bị chúng nó nói là “kinh kinh, ….. cũng mua cơ à” nói với giọng lạ Lồn và phân biệt vcl.
Sao chúng nó đéo chịu mở mắt ra mà hiểu bọn làm công ăn lương bây giờ chả khác Lồn gì lũ nô lệ thời cổ đại. Nai lưng ra cày nhận đồng lương bằng 1/4 đến 1/10, 1/100 giá trị mình tạo ra. Xong rồi lại bị lũ chủ tư bản bóc lột thêm lần 2 bằng những thứ sản phẩm có giá tiền cao x3 x4 mấy lần giá trị sử dụng.
Ví dụ mày làm ra 100tr/tháng cho cty, nó trả lương mày 20tr. Thế là bị bóc lột 5 lần.
Cái đồng tiền làm ra ấy lại mua một cốc 2land toàn đá với nước và bột hoá học giá 80k trong khi giá sản xuất ra có 20k. Lại bị bóc lột 4 lần nữa.
Vậy là đánh đổi tự do công sức để đổi lấy đồng tiền, húp cốc nước đéo giải quyết Lồn gì, thậm chí còn hại sức khoẻ, mà bị bóc lột 5x2 =20 lần sức lao động mày bỏ ra. Thế có đáng không.
Chắc hẳn nếu có bộ phim nào về thời phong kiến, người nông dân làm ra 2 tấn thóc mà chủ nô thu mẹ 1 tấn 8 - thì hẳn bất kỳ một con người hiểu biết và lương tri nào cũng muốn cắt cmn tiết thằng chủ nô và lật cmm cái chế độ thối nát ấy đi. Nhưng hồi đó thằng nông nô lại thấy ấy là điều bình thường, tất nhiên là nó sẽ thấy khổ, nhưng nó vẫn chấp nhận việc bị thu 1 tấn 8 thóc.
Đơn giản thế mà chúng nó đéo hiểu ra nhỉ. Lũ ngu đần.
Sửa lần cuối:
).
Nếu không thì nai lưng ra mà làm thuê. Ở đấy mà kêu ca. Kêu kêu cái lồn