Live Tao tu tập theo hình thức ngồi thiền , trì chú , niệm Phật gì đều bị chướng đến phát điên cái đầu ! Giờ chỉ dám đi chùa cúng dường rồi khấn bình an th

Thực tại đang diễn ra nó là bao hàm những gì nhỉ? Hay đó chỉ làm cái cảm nhận riêng lẻ của từng cá nhân, thực tại này có tính chất nhất quán hay nó sẽ sai khác bởi từng cá nhân.

nếu nó không có tính chất nhất quán thì thực tại này là một thực tại sai lầm chẳng? bởi nếu không có tính phổ quát và nhất quán, bản thân thực tại sẽ không còn thực tại nữa mà nhỉ?
Mọi cái mà chúng ta cho là thực tại đều đang dựa trên sự nhận biết của các giác quan và nghiệp, cùng 1 cục đá con người nhìn thấy khác, con rắn nhìn thấy khác, soi kính hiển vi nhìn thấy khác, vậy cái nhìn nào là đúng và trọn vẹn sự thật?
 
Tui tin là ông không thể dùng lý luận mà ngộ ra thực tại như thế, nó chính là bát nhã, càng phân biệt, càng lý trí thì càng lạc đường, đi xa cái chơn như của nó. Nó chỉ thông qua được con đường ngộ, không thể đi đến bằng con đường lý trí logic được
Dùng " lý luận " cái hàm ý lý luận của bro đề cập ở đây có phải là sự biện luận chia chẻ vấn đề chăng?
Vậy thì cái này không đúng với cái ý của tui

Tui thì cho rằng " lý luận " nó mang một hàm ý đó là tư duy dựa trên luân lý, sự tìm kiếm bằng tư duy ở một mức độ cao về vấn đề đạo đức. Thiền chẳng phải cũng là một phương pháp tư duy hướng tâm đến sự soi xét cái chủ đề mà thiền sinh nắm bắt nhỉ ( ít nhất là tui đọc các tác phẩm về thiền đều chỉ ra rằng, thiền là một quá trình tư duy mạnh mẽ của tâm thiền sinh, không phải thiền là một trạng thái nhắm mắt lơ mơ, mà thiền là một quá trình tập trung cao độ về sự suy xét bản tâm của chính thiền sinh)

ở đây mình xin trình bày một chút về triết học, được xem là khoa học về tư duy của con người.

Trong triết học ấn độ cổ đại có một nhánh có tên là ISAVARAKRSNA được soạn thảo vào giữa thế kỷ thứ 5 trước công nguyên và có lẽ là cổ nhất trong 6 hệ thống triết học truyền thống ấn độ. Có một số học giả cho rằng triết gia Kapila là người đã sáng lập ra hệ thống ấy, triết học Sankhya đã truyền cảm hứng cho đức Phật sống vào khoảng 1 thế kỷ sau đó.

Trường phái Sankhya chia sẻ với những hệ thống niềm tin vào các thần, bán thần và ma quỷ Ấn độ, nhưng nó quan niệm những vị ấy như là có thể chết và cũng bị luân hồi. Trái với ý niệm Brahman, trong hệ thống sankhya, không có chỗ cho một thiên chúa phổ quát. Hệ thống này tuyệt đối phủ nhận sự tồn tại của một vị thần như thế. Triết học sankhya là bi quan, và coi mọi vật tồn tại như là đau khổ và nhị nguyên, nhấn mạnh đến sự khác biệt căn bản giữa linh hồn và vật chất. Sự giải thoát khỏi đau khổ có thể đạt đến bằng cách nắm bắt nhận thức về dị biệt tuyệt đối giữa linh hồn và mọi hữu thể vật chất. Đức Phật rõ ràng là một con người thừa hưởng nền triết học của tiền nhân và là người có công rất lớn phát triển hệ thống này lên đến đỉnh cao nhờ sự tu tập và truyền bá của ngài.

sau này ngài bị thần thánh hoá lên rất nhiều lần, nhưng đối với t ngài vẫn là một con người như bao người khác, ngài là 1 triết gia vĩ đại với sự minh mẫn lạ thường, với một tư duy vượt ra phạm trù vật chất tương đối

Đây là một số kiến thức mình đã được đọc qua, bro có thể chia sẻ rõ hơn được chăng ý niệm của bro.
 
Sửa lần cuối:
Mọi cái mà chúng ta cho là thực tại đều đang dựa trên sự nhận biết của các giác quan và nghiệp, cùng 1 cục đá con người nhìn thấy khác, con rắn nhìn thấy khác, soi kính hiển vi nhìn thấy khác, vậy cái nhìn nào là đúng và trọn vẹn sự thật?
vậy 5 giác quan đó là mắt, tai, mũi, lưỡi, xúc giác khi trong thiền định bị tạm ngừng. Thì cái thực tại do tâm thức cảm nhận đó có tính phổ quát không bro nhỉ.

vậy thực tại rõ ràng không mang trong mình cái tính sự thật phổ quát, với mỗi cá nhân chúng ta có một cảm nhận về thực tại khác nhau, thông qua tâm thức nhỉ?
 
vậy 5 giác quan đó là mắt, tai, mũi, lưỡi, xúc giác khi trong thiền định bị tạm ngừng. Thì cái thực tại do tâm thức cảm nhận đó có tính phổ quát không bro nhỉ.

vậy thực tại rõ ràng không mang trong mình cái tính sự thật phổ quát, với mỗi cá nhân chúng ta có một cảm nhận về thực tại khác nhau, thông qua tâm thức nhỉ?
Cái mà giác quan và nghiệp cảm nhận dc là giả tạm, có nhưng ko thường hằng, thực có. Còn sự thật phổ quát thì bạn tu đi sẽ thấy, Phật giác ngộ và giảng dc cho ng khác tức là có cái chung chứ ko phải mỗi chúng sinh 1 kiểu.
 
T cũng bị.dm xém điên mẹ luôn.nên t bỏ k dám làm lại
 
Cái mà giác quan và nghiệp cảm nhận dc là giả tạm, có nhưng ko thường hằng, thực có. Còn sự thật phổ quát thì bạn tu đi sẽ thấy, Phật giác ngộ và giảng dc cho ng khác tức là có cái chung chứ ko phải mỗi chúng sinh 1 kiểu.
tui có một thắc mắc ở đây đó là.
sự không thường hằng của vật chất, của thế giới này là bản chất thực của nó. Hay nó sự cảm nhận thế giới này qua các giác quan là giả tạm, là không kiến cố và có thể bị biến đổi theo thời gian.
ý niệm của bro như thế nào về vấn đề này.
 
Chả hiểu kiểu gì tao càng giữ giới tu tập thì càng bị hoàn cảnh làm cho điên đầu . Tu pháp nào cũng thế ngồi thiền , trì chú , niệm Phật cũng bị hết . Giờ tao chỉ dám đi chùa cúng dường , khấn bình an thôi ! Có thằng nào bị vậy không
Mới tu mày sẽ có thời gian bị phá! Một là phá thối tâm 2 là lúc ngủ bị nằm mơ khá nhiều! Bản chất của cái này là do tâm bị thúc ép về trạng thái tĩnh gây ra hiện tượng có những cảnh mình chưa từng thấy!
Từ khiến tâm động mà tu cũng khó khăn vấn đề cốt lõi cứ kệ nó! Đừng khởi nhiều về nó vài ngày hoặc thời gian sau sẽ hết sẽ tốt
 
Mới tu mày sẽ có thời gian bị phá! Một là phá thối tâm 2 là lúc ngủ bị nằm mơ khá nhiều! Bản chất của cái này là do tâm bị thúc ép về trạng thái tĩnh gây ra hiện tượng có những cảnh mình chưa từng thấy!
Từ khiến tâm động mà tu cũng khó khăn vấn đề cốt lõi cứ kệ nó! Đừng khởi nhiều về nó vài ngày hoặc thời gian sau sẽ hết sẽ tốt
sự không thường hằng của vật chất, của thế giới này là bản chất thực của nó. Hay nó sự cảm nhận thế giới này qua các giác quan là giả tạm, là không kiến cố và có thể bị biến đổi theo thời gian.
ý niệm của bro như thế nào về vấn đề này.
tri kiến của bro thế nào về vấn đề này vậy.
 
sự không thường hằng của vật chất, của thế giới này là bản chất thực của nó. Hay nó sự cảm nhận thế giới này qua các giác quan là giả tạm, là không kiến cố và có thể bị biến đổi theo thời gian.
ý niệm của bro như thế nào về vấn đề này.
tri kiến của bro thế nào về vấn đề này vậy.
Thường hằng thì lấy đâu ra sự biến đổi, sẽ chẳng có cái j vận động cả mọi thứ dừng lại tại 1 thời điểm duy nhất, cái đó thì chả cần tu chứng j cũng nhận ra là ko thực tế.
 
sự không thường hằng của vật chất, của thế giới này là bản chất thực của nó. Hay nó sự cảm nhận thế giới này qua các giác quan là giả tạm, là không kiến cố và có thể bị biến đổi theo thời gian.
ý niệm của bro như thế nào về vấn đề này.
tri kiến của bro thế nào về vấn đề này vậy.
Vốn dĩ vật chất nó ko thường tồn! Và nó sẽ bị biến đổi theo thời gian! Cái cảm nhận của giác quan nó luôn hằng tồn! Bản chất mình vẫn thấy cái này là nhỏ đánh vẫn đau lớn đánh vẫn vậy già cũng thế? Dù thân thể có già đi cái đau ko đổi!
Mắt dù có cận có yếu nhưng nằm mơ cái thấy ko đổi khi lúc nhỏ! Vậy đối mình những thứ đó nó ko đổi! Có thể nói nôm na là 5 uẩn sắc, thọ, tưởng, hành, thức, ko biến đổi! Vậy hiểu nó trường nó là cái chi phối mình
 
Thường hằng thì lấy đâu ra sự biến đổi, sẽ chẳng có cái j vận động cả mọi thứ dừng lại tại 1 thời điểm duy nhất, cái đó thì chả cần tu chứng j cũng nhận ra là ko thực tế.
vậy bản chất của thế giới hiện hữu xung quanh chúng ta là sự biến đổi
vậy cái cảm nhận của giác quan bản thân nó là sự biến đổi, hay cái ta cảm nhận là sự biến đổi của thế giới xung quanh ta. Nếu cả hai cái đều có sự biến đổi thì rõ ràng cái cảm nhận này vô cùng có vấn đề đúng không nhỉ.

Như vậy việc tu phải chăng là việc loại bỏ sự ảo tưởng trong cảm giác của hành giả dẫn đến sự nhìn nhận thế giới quan một cách chính xác, thấy được sự vận động chuyển đổi mà không bị nhiễu loạn bởi cái cảm giác của thân và tâm.

bro có tri kiến gì về vấn đề này không
 
vậy bản chất của thế giới hiện hữu xung quanh chúng ta là sự biến đổi
vậy cái cảm nhận của giác quan bản thân nó là sự biến đổi, hay cái ta cảm nhận là sự biến đổi của thế giới xung quanh ta. Nếu cả hai cái đều có sự biến đổi thì rõ ràng cái cảm nhận này vô cùng có vấn đề đúng không nhỉ.

Như vậy việc tu phải chăng là việc loại bỏ sự ảo tưởng trong cảm giác của hành giả dẫn đến sự nhìn nhận thế giới quan một cách chính xác, thấy được sự vận động chuyển đổi mà không bị nhiễu loạn bởi cái cảm giác của thân và tâm.

bro có tri kiến gì về vấn đề này không
Đơn giản là thấy mọi thứ biến đổi, kể cả thân tâm, ko chụp mũ nó biến đổi từ cái j thành cái j, chỉ là sự biến đổi thôi.
 
Đơn giản là thấy mọi thứ biến đổi, kể cả thân tâm, ko chụp mũ nó biến đổi từ cái j thành cái j, chỉ là sự biến đổi thôi.
cái thấy đó tự thân nó cũng biến đổi thì làm sao có thể khẳng định cái thấy đó là đúng đắn nhỉ bro. Phải chăng có vấn đề gì đấy ở đây nhỉ???
 
Chả hiểu kiểu gì tao càng giữ giới tu tập thì càng bị hoàn cảnh làm cho điên đầu . Tu pháp nào cũng thế ngồi thiền , trì chú , niệm Phật cũng bị hết . Giờ tao chỉ dám đi chùa cúng dường , khấn bình an thôi ! Có thằng nào bị vậy không
Niệm Phật thôi cũng bị m . Đêm nằm ngủ thường ác mộng , bóng đè
mấy thằng ở trên nói cũng đúng đấy.. căn cơ từng người, tùy duyên mà dụng pháp.. nếu muốn tu tại gia thì tu tâm trước tất thảy pháp môn. Định hình thân - tâm của mày đã.. quan sát nó đã..
mới tu mà bị phá nhiều như thế thì cũng là họa có phúc.. xem thử thách này mày có lên level được không :))) thắng thì làm thiên còn thua thì làm ma. hehehe
 
cái thấy đó tự thân nó cũng biến đổi thì làm sao có thể khẳng định cái thấy đó là đúng đắn nhỉ bro. Phải chăng có vấn đề gì đấy ở đây nhỉ???
Vậy nên nó mới bất toại nguyện, là khổ, ko nên chấp thủ nữa mà buông bỏ cho nhẹ đầu.
 
Tiên thiên khí hoá Thái Thượng Đạo Quân
Nếu ngươi cứ u mê không tỉnh sao biết được chân tu, hãy nhập giáo ta, Tây Phương ko độ được ngươi nhưng ta có thể
 
Tao đã từng trải qua rồi, và tao nói luôn mày đang vướng vào ma đạo.
mày nên bỏ ngay những thư như: Tụng niệm, trì chú, ngồi thiền đi. Nếu mày còn dấn thân vào mấy cái đó là rất nguy hiểm đó
 
Vậy nên nó mới bất toại nguyện, là khổ, ko nên chấp thủ nữa mà buông bỏ cho nhẹ đầu.
có một sự không rõ ràng ở trong nền tảng triết học này, có thể là do sự dịch thuật hoặc do thời gian quá dài không còn tính nguyên bản nữa.

mọi thứ đều thay đổi kể cả sự cảm nhận của 5 giác quan, đến cả tâm của hành giả của biến đổi, và đến người quan sát cũng biến đổi. Vậy thì rõ ràng cái luân lý của Đức Phật là phù hợp, khi hành giả luyện tập đến mức cái ngã không còn, cái ngã không còn thì không có gì biến đổi thêm được nữa.
vậy lúc đó cái sự tiếp nhận là hoàn toàn không thông qua lăng kính gì nữa, vậy thế giới mới thực sự hiện ra trong sự biến đổi của chính nó. ( vậy ở đây lại dính mắc một cái mâu thuẫn đó là nếu không có lăng kính thì cái gì nhìn nhận thế giới thực sự hiện ra. Vậy thì sự ghi nhận này vốn dĩ nó không phải là sự ghi nhận nữa mà đó là hoà vào với cái biến đổi đó, nhưng nếu hoà hợp thì phải có cái gì đó hoà hợp lại rơi vào tiếp một cái mâu thuẫn đó là phải có cái gì đó hoà hợp, nó lại mâu thuẫn với vô ngã, nhưng nếu coi vô ngã là một phương pháp thì nó lại giải quyết được cái mâu thuẫn này)

bro đừng nói với tui là tồn tại mâu thuẫn trong triết lý nền tảng của bất cứ một nhà hiền triết nào sẽ dẫn đến sự nhìn nhận bản chất của vấn đề. Mọi thứ có thể giải đáp phải được giải đáp, nếu nó liên quan đến sự tu tập, và mọi sự mâu thuẫn tự thân của giáo lý đều đem đến sai lầm trong tu học. Bro chấp nhận điều này với mình chứ.
 
Mày mời Thiền thì ko có chuyện j đâu :D
Chứ Phật ngồi thiền dưới gốc cây trc khi đắc đạo phải gặp con Ma Ba Tuần và chiến thắng nó đấy
mọi thứ đều thay đổi kể cả sự cảm nhận của 5 giác quan, đến cả tâm của hành giả của biến đổi, và đến người quan sát cũng biến đổi. Vậy thì rõ ràng cái luân lý của Đức Phật là phù hợp, khi hành giả luyện tập đến mức cái ngã không còn, cái ngã không còn thì không có gì biến đổi thêm được nữa.
vậy lúc đó cái sự tiếp nhận là hoàn toàn không thông qua lăng kính gì nữa, vậy thế giới mới thực sự hiện ra trong sự biến đổi của chính nó. ( vậy ở đây lại dính mắc một cái mâu thuẫn đó là nếu không có lăng kính thì cái gì nhìn nhận thế giới thực sự hiện ra. Vậy thì sự ghi nhận này vốn dĩ nó không phải là sự ghi nhận nữa mà đó là hoà vào với cái biến đổi đó, nhưng nếu hoà hợp thì phải có cái gì đó hoà hợp lại rơi vào tiếp một cái mâu thuẫn đó là phải có cái gì đó hoà hợp, nó lại mâu thuẫn với vô ngã, nhưng nếu coi vô ngã là một phương pháp thì nó lại giải quyết được cái mâu thuẫn này)

bro đừng nói với tui là tồn tại mâu thuẫn trong triết lý nền tảng của bất cứ một nhà hiền triết nào sẽ dẫn đến sự nhìn nhận bản chất của vấn đề. Mọi thứ có thể giải đáp phải được giải đáp, nếu nó liên quan đến sự tu tập, và mọi sự mâu thuẫn tự thân của giáo lý đều đem đến sai lầm trong tu học. Bro chấp nhận điều này với mình chứ.

bro có thể chia sẻ tri kiến của mình về vấn đề này được không.
 
Ngồi thiền là thiền cái gì
Trì chú là trì cái gì
Niệm Phật là niệm cái gì.

Phải biết rõ mới dc.
Chứ ai rảnh mà phá m. Phật nào Ma nấy.
M phải tu hành dữ dằn thì con ma phá m mới dữ dằn.
Chứ cái gì cũng ba mớ thì chả có con ma nào phá hết.

@SchrodingerIII
nhiều khi chính cái ba mớ đó lại là 1 sự chướng ngại rõ ràng.
chướng ngại đôi khi lại được nhìn nhận là ma, mà chắc là ma chướng nhỉ. kkk
 
Ngồi thiền là thiền cái gì
Trì chú là trì cái gì
Niệm Phật là niệm cái gì.

Phải biết rõ mới dc.
Chứ ai rảnh mà phá m. Phật nào Ma nấy.
M phải tu hành dữ dằn thì con ma phá m mới dữ dằn.
Chứ cái gì cũng ba mớ thì chả có con ma nào phá hết.

@SchrodingerIII
đúng, sư huynh nói chính xoácccc

m học giáo ní đi, biết 123 a bờ cờ rùi hẵn nhao nhao vào thiền
chứ ko là ko ra con giáp gì hết á
m đi thử mấy khóa tu thiền 7-10 có thiền sư cho m trình pháp
tu càng cao mà đc certified rùi á, ma nó khảo là có. mà căn cơ lên tới đó ko phải nhắm mắt lim dim, thấy ớn lạnh trg người, thấy này nọ đồ đâu. nào lên tới đó là m tự biết à.

còn giờ t cũng ko hơn gì m, đc cái t giờ siêng học giáo lý cơ bản, xây cái nền mống oke cái đã. t ko vội. t cũng thiền bth, ko bị vấn đề như m nói.

còn mấy giấc mơ ngủ thấy ma quỷ này kia thì riêng, cái đó khác. t cũng bị rùi, mà ko lquan đến thiền.
 

Có thể bạn quan tâm

Top