bangtrucgioihien
Già trâu
Thực ra bố mẹ cũng chả phải ai cũng tốt, tao hiểu điều đấy vì bố mẹ tao là 1 ví dụ kinh điển. Tao con cả trong gia đình, mọi thứ trong nhà bố mẹ tao chỉ dành tình yêu thương cho 2 đứa em tao. Đối với họ mặc định tao phải có trách nhiệm gánh vác hết, 2 em còn bé, tao cũng ok. Nhưng giờ 2 đứa nó cũng lớn rồi mà vẫn vậy thì tao cũng đéo hiểu nổi. Ngày xưa lúc sửa nhà tao có đóng góp tiền nong, giờ cho thuê nhà mỗi tháng 44tr bố mẹ tao lại đòi chia 2 đứa em tao phần nhiều hơn với cái lý do chúng nó mới ra trường được 2 năm, lại mới lập gia đình thì tao đéo chịu nổi. Tao bức xúc, tao nói ra tâm trạng thì bố tao càng trà đạp lên cảm xúc của tao (điều bố tao chả bao giờ làm với 2 đứa em). Tao thì chưa tới mức từ mặt bố mẹ như thằng thớt, nhưng tao ít gặp gỡ hơn ngày xưa, 1 năm chắc tao qua lại độ 5-6 lần chủ yếu là vào các ngày giỗ ông bà nội ngoại (mẹ tao là con độc của ông bà ngoại nên lãnh trách nhiệm thờ ông bà ngoại tại nhà tao luôn) rồi ngày Tết. Còn lại trong năm tao chả gặp gỡ gì luôn, lúc ốm đau bố mẹ tao cũng chỉ gọi điện kêu tao chứ 2 đứa em tao thì hoàn toàn chả bao giờ gọi đến, được cái lúc ăn với hưởng cái gì thì lại gọi 2 đứa em. Chúng mày cảm tưởng tao bị bất công tới mức con em dâu của tao nó còn cảm thấy ngại, cái hôm bố mẹ tao gọi 2 gia đình 2 đứa em tao đến ăn nồi lẩu, chính con em dâu nó là đứa gọi cho tao. Tao cũng biết nó có lòng tốt nhưng thú thật tao chả đến cái buổi hôm đấy, người cần báo cho tao là bố mẹ tao chứ bố mẹ tao đã không muốn gọi cho tao thì việc gì tao phải lì lợm vác cái mặt đến làm gì. Được cái lúc cần vay tiền hoặc đơn giản là gia đình tổ chức 1 chuyến xe về quê thì lại gọi tao lo mọi việc. Nhiều thằng bảo bố mẹ tao là đang thương tao, họ làm thế để tao trưởng thành hơn, bớt dựa dẫm bố mẹ, nhưng tao đéo hiểu nổi giờ tao lớn vãi Lồn thế này rồi mà vẫn phải thương tao theo cái cách ý là sao nhỉ?
