Thắc mắc chút về lịch sử

Câu chuyện hồ tập chương của thằng Đài Loan nó kêu nhân chứng là bà bán thịt heo ông bán hàng rong ngoài chợ
Và đéo có bằng chứng gì
Thằng ngu nào tin được thì cũng lạ thật
Nhân chứng & Đài Loan đâu ra vậy mày?

Chuyện Hồ Tập Chướng là vì khoản 1932, 33 gì đấy tài liệu của cs có nói là Nguyễn AQ chết ở Hồng Kong (đéo biết chết thật hay giả chết). Sau đấy là im hơi lặng tiếng, đi tàu ngầm khá lâu. Lúc nổi lên lại 1945 ... thì đéo có quyền lực gì nhiều, chỉ là bộ mặt của CS thôi. Có đứa bảo là chử viết của ông cụ thời trước 33 & sau 45 nhìn khác nhau nữa.

Nói chung là chuyện lịch sử thời CS, đéo biết được đâu là sự thật. Đkm, cả nước tin răm rắp Lê Văn 8 mấy chục năm đấy thôi. Cả nước đéo biết gì về chiến tranh biên giới với TQ mấy chục năm đấy thôi. Bây giờ thì thật giả lẫn lộn, đéo ai biết được.
 
Nhân chứng & Đài Loan đâu ra vậy mày?

Chuyện Hồ Tập Chướng là vì khoản 1932, 33 gì đấy tài liệu của cs có nói là Nguyễn AQ chết ở Hồng Kong (đéo biết chết thật hay giả chết). Sau đấy là im hơi lặng tiếng, đi tàu ngầm khá lâu. Lúc nổi lên lại 1945 ... thì đéo có quyền lực gì nhiều, chỉ là bộ mặt của CS thôi. Có đứa bảo là chử viết của ông cụ thời trước 33 & sau 45 nhìn khác nhau nữa.

Nói chung là chuyện lịch sử thời CS, đéo biết được đâu là sự thật. Đkm, cả nước tin răm rắp Lê Văn 8 mấy chục năm đấy thôi. Cả nước đéo biết gì về chiến tranh biên giới với TQ mấy chục năm đấy thôi. Bây giờ thì thật giả lẫn lộn, đéo ai biết được.
Thôi đi ngáo
Mật thám pháp và CIA Mỹ nó còn xác nhận Hồ Chí Minh là Nguyễn Ái Quốc mà cãi gì nửa.
1960 Hồ Chí Minh chả mời lodoby người bào chữa cho ông ấy ở Hong Kong và cả nhà ông này sang Việt Nam để cảm ơn đó thôi.
 
Vậy sao kêu bác Trọng không phải bác Nguyễn bác Tô ko phải bác Lâm nhỉ ?
 
Câu đầu tiên của Stalin hỏi khi lần đầu gặp mặt 1950 là: tại sao giải tán …
# Hồ Chí Minh và câu hỏi "đổi phe":
Đây là một trong những câu hỏi **thú vị và quan trọng nhất** về lịch sử Việt Nam thế kỷ 20 — và cũng là câu hỏi bị **bóp méo từ cả hai phía** vì lý do chính trị.

---

## Bằng chứng thực sự tồn tại

### Các bức thư gửi Truman (1945-1946)

**Đây là fact được xác nhận**, không phải speculation.

Hồ Chí Minh gửi ít nhất **8 bức thư/điện tín** cho Tổng thống Truman và Bộ Ngoại giao Mỹ trong giai đoạn 1945-1946, với nội dung:

- Kêu gọi Mỹ ủng hộ nền độc lập Việt Nam theo tinh thần **Atlantic Charter**
- Trích dẫn trực tiếp **Tuyên ngôn Độc lập Mỹ** trong Tuyên ngôn 2/9/1945 — không phải ngẫu nhiên, là tín hiệu chính trị có chủ đích
- Đề nghị Mỹ can thiệp ngoại giao chống lại sự quay trở lại của Pháp
- Một số thư đề nghị Việt Nam có thể trở thành **"trustee" dưới sự bảo hộ LHQ** — với Mỹ làm bảo lãnh

**Tất cả đều không nhận được hồi đáp chính thức.**

### Tiếp xúc với OSS (tiền thân CIA) 1945

**Fact được xác nhận:**
- Hồ Chí Minh hợp tác tích cực với OSS trong giai đoạn cuối WW2
- Nhóm **Deer Team** (OSS) đóng quân cùng Việt Minh, huấn luyện quân sự
- Hồ Chí Minh cứu phi công Mỹ bị bắn rơi, trao trả cho OSS
- Thiếu tá Archimedes Patti (OSS) có mặt tại lễ Tuyên ngôn Độc lập 2/9/1945
- Hồ Chí Minh gọi Patti là bạn, hỏi thăm Roosevelt


---

## Vậy ông ấy thực sự muốn gì?

### Interpretation 1: Pragmatist thuần túy
*(William Duiker, Sophie Quinn-Judge — consensus học thuật chủ đạo)*

Hồ Chí Minh **không "muốn đổi phe"** theo nghĩa ý thức hệ. Ông là người theo chủ nghĩa dân tộc trước, ******** sau — và sẵn sàng hợp tác với **bất kỳ cường quốc nào** giúp Việt Nam thoát khỏi thực dân Pháp.

Logic của ông năm 1945:
- Liên Xô **không thể giúp** — quá xa, vừa kiệt sức sau WW2, không có lực lượng hải quân đủ mạnh ở Đông Nam Á
- Trung Quốc Quốc Dân Đảng = kẻ thù truyền thống + đang chiếm đóng miền Bắc
- **Mỹ = lựa chọn duy nhất khả thi** — vừa thắng Nhật, có ảnh hưởng với Pháp, Roosevelt từng công khai chống thực dân


### Interpretation 2: Cơ hội bị bỏ lỡ có thật
*(Stein Tønnesson, một số học giả Mỹ)*

Nếu Mỹ hồi đáp năm 1945-1946, **quỹ đạo lịch sử có thể khác**. Hồ Chí Minh lúc đó chưa bị khóa chặt vào Moscow — quan hệ với Liên Xô còn lạnh nhạt, Trung Quốc chưa thống nhất dưới ĐCSTQ.

Tønnesson gọi đây là **"the lost chance"** — cơ hội bị bỏ lỡ không phải vì Hồ Chí Minh không muốn, mà vì Washington không đọc được tín hiệu, hoặc không muốn đọc.

### Interpretation 3: Không có gì để "đổi" — luận điểm phản bác
*(Một số học giả bảo thủ Mỹ, và lập trường chính thức Hà Nội)*

Hồ Chí Minh là ******** kiên định từ 1920 — các bức thư gửi Truman chỉ là **chiến thuật tuyên truyền**, không phải đề nghị thực sự. Ông biết Mỹ sẽ không trả lời và dùng sự im lặng đó để hợp pháp hóa con đường đi với Liên Xô.

Nếu chỉ là tuyên truyền, tại sao gửi qua kênh bí mật OSS? Tại sao có tới 8 lần liên lạc? Tuyên truyền không cần nhiều nỗ lực đến vậy.

---

## Tại sao Mỹ không hồi đáp?

Đây là **phần quan trọng nhất** mà ít được phân tích đủ sâu:

**1. Roosevelt chết, tháng 4/1945**
Roosevelt có xu hướng chống thực dân, từng nói thẳng Đông Dương không nên trả về cho Pháp. Truman **không có quan điểm này** và thiếu context về Đông Dương.

**2. Ưu tiên tái thiết châu Âu**
Với Truman và Acheson, **Pháp quan trọng hơn Việt Nam** — cần Pháp mạnh để chặn ĐCS Pháp (PCF) đang rất mạnh trong nước. Mất lòng Pháp vì Đông Dương = rủi ro chiến lược ở châu Âu.

**3. Bộ máy chưa biết xử lý**
Nhiều bức thư **bị chặn lại ở cấp trung** tại Bộ Ngoại giao — không rõ Truman có thực sự đọc tất cả không. Archimedes Patti sau này nói ông đã báo cáo lên nhưng bị bỏ qua.

**4. Nhãn "********" đã đóng cửa**
Đến 1946-1947, với Chiến tranh Lạnh bắt đầu định hình, bất kỳ ai có nhãn "********" đều bị nhìn qua lăng kính ý thức hệ — bất kể thực tế phức tạp hơn thế.

---

## Hệ quả của sự im lặng đó


Sau khi mọi cánh cửa với Mỹ đóng lại, và Pháp bắt đầu tấn công toàn diện (12/1946), Hồ Chí Minh **không còn lựa chọn nào khác** ngoài quay sang Moscow và Bắc Kinh — dù quan hệ không nồng ấm.

Điều trớ trêu về mặt lịch sử:

> Chính sách **từ chối hồi đáp** của Mỹ năm 1945-1946 đã tạo ra chính xác kết quả mà Mỹ sợ nhất — một Việt Nam ******** trong quỹ đạo Xô-Trung — và cuối cùng dẫn đến cuộc chiến khiến 58.000 lính Mỹ tử trận.

đây là **kết luận của Pentagon Papers** (1971) và được nhiều học giả như Marilyn Young, Fredrik Logevall xác nhận.

---

## Kết luận thẳng thắn

Không hẳn là "đổi phe sang tư bản" theo nghĩa ý thức hệ — nhưng **có một giai đoạn thực sự** (1945-1946) khi Hồ Chí Minh tìm kiếm liên minh với Mỹ, tín hiệu là rõ ràng, và sự im lặng của Washington là một **quyết định có hệ quả lịch sử khổng lồ**.

Việt Nam đi theo Liên Xô-Trung Quốc **một phần vì không có lựa chọn nào khác còn lại** — không phải vì đó là lựa chọn đầu tiên.
 
Vậy sao kêu bác Trọng không phải bác Nguyễn bác Tô ko phải bác Lâm nhỉ ?
Vì hai ông này trưởng thành sau 1945
Chỉ có những người trưởng thành từ nho học học chữ hán trước 1945 mới gọi họ thay tên
Vd Ngô tổng thống
 
# Hồ Chí Minh và câu hỏi "đổi phe":
Đây là một trong những câu hỏi **thú vị và quan trọng nhất** về lịch sử Việt Nam thế kỷ 20 — và cũng là câu hỏi bị **bóp méo từ cả hai phía** vì lý do chính trị.

---

## Bằng chứng thực sự tồn tại

### Các bức thư gửi Truman (1945-1946)

**Đây là fact được xác nhận**, không phải speculation.

Hồ Chí Minh gửi ít nhất **8 bức thư/điện tín** cho Tổng thống Truman và Bộ Ngoại giao Mỹ trong giai đoạn 1945-1946, với nội dung:

- Kêu gọi Mỹ ủng hộ nền độc lập Việt Nam theo tinh thần **Atlantic Charter**
- Trích dẫn trực tiếp **Tuyên ngôn Độc lập Mỹ** trong Tuyên ngôn 2/9/1945 — không phải ngẫu nhiên, là tín hiệu chính trị có chủ đích
- Đề nghị Mỹ can thiệp ngoại giao chống lại sự quay trở lại của Pháp
- Một số thư đề nghị Việt Nam có thể trở thành **"trustee" dưới sự bảo hộ LHQ** — với Mỹ làm bảo lãnh

**Tất cả đều không nhận được hồi đáp chính thức.**

### Tiếp xúc với OSS (tiền thân CIA) 1945

**Fact được xác nhận:**
- Hồ Chí Minh hợp tác tích cực với OSS trong giai đoạn cuối WW2
- Nhóm **Deer Team** (OSS) đóng quân cùng Việt Minh, huấn luyện quân sự
- Hồ Chí Minh cứu phi công Mỹ bị bắn rơi, trao trả cho OSS
- Thiếu tá Archimedes Patti (OSS) có mặt tại lễ Tuyên ngôn Độc lập 2/9/1945
- Hồ Chí Minh gọi Patti là bạn, hỏi thăm Roosevelt


---

## Vậy ông ấy thực sự muốn gì?

### Interpretation 1: Pragmatist thuần túy
*(William Duiker, Sophie Quinn-Judge — consensus học thuật chủ đạo)*

Hồ Chí Minh **không "muốn đổi phe"** theo nghĩa ý thức hệ. Ông là người theo chủ nghĩa dân tộc trước, ******** sau — và sẵn sàng hợp tác với **bất kỳ cường quốc nào** giúp Việt Nam thoát khỏi thực dân Pháp.

Logic của ông năm 1945:
- Liên Xô **không thể giúp** — quá xa, vừa kiệt sức sau WW2, không có lực lượng hải quân đủ mạnh ở Đông Nam Á
- Trung Quốc Quốc Dân Đảng = kẻ thù truyền thống + đang chiếm đóng miền Bắc
- **Mỹ = lựa chọn duy nhất khả thi** — vừa thắng Nhật, có ảnh hưởng với Pháp, Roosevelt từng công khai chống thực dân


### Interpretation 2: Cơ hội bị bỏ lỡ có thật
*(Stein Tønnesson, một số học giả Mỹ)*

Nếu Mỹ hồi đáp năm 1945-1946, **quỹ đạo lịch sử có thể khác**. Hồ Chí Minh lúc đó chưa bị khóa chặt vào Moscow — quan hệ với Liên Xô còn lạnh nhạt, Trung Quốc chưa thống nhất dưới ĐCSTQ.

Tønnesson gọi đây là **"the lost chance"** — cơ hội bị bỏ lỡ không phải vì Hồ Chí Minh không muốn, mà vì Washington không đọc được tín hiệu, hoặc không muốn đọc.

### Interpretation 3: Không có gì để "đổi" — luận điểm phản bác
*(Một số học giả bảo thủ Mỹ, và lập trường chính thức Hà Nội)*

Hồ Chí Minh là ******** kiên định từ 1920 — các bức thư gửi Truman chỉ là **chiến thuật tuyên truyền**, không phải đề nghị thực sự. Ông biết Mỹ sẽ không trả lời và dùng sự im lặng đó để hợp pháp hóa con đường đi với Liên Xô.

Nếu chỉ là tuyên truyền, tại sao gửi qua kênh bí mật OSS? Tại sao có tới 8 lần liên lạc? Tuyên truyền không cần nhiều nỗ lực đến vậy.

---

## Tại sao Mỹ không hồi đáp?

Đây là **phần quan trọng nhất** mà ít được phân tích đủ sâu:

**1. Roosevelt chết, tháng 4/1945**
Roosevelt có xu hướng chống thực dân, từng nói thẳng Đông Dương không nên trả về cho Pháp. Truman **không có quan điểm này** và thiếu context về Đông Dương.

**2. Ưu tiên tái thiết châu Âu**
Với Truman và Acheson, **Pháp quan trọng hơn Việt Nam** — cần Pháp mạnh để chặn ĐCS Pháp (PCF) đang rất mạnh trong nước. Mất lòng Pháp vì Đông Dương = rủi ro chiến lược ở châu Âu.

**3. Bộ máy chưa biết xử lý**
Nhiều bức thư **bị chặn lại ở cấp trung** tại Bộ Ngoại giao — không rõ Truman có thực sự đọc tất cả không. Archimedes Patti sau này nói ông đã báo cáo lên nhưng bị bỏ qua.

**4. Nhãn "********" đã đóng cửa**
Đến 1946-1947, với Chiến tranh Lạnh bắt đầu định hình, bất kỳ ai có nhãn "********" đều bị nhìn qua lăng kính ý thức hệ — bất kể thực tế phức tạp hơn thế.

---

## Hệ quả của sự im lặng đó


Sau khi mọi cánh cửa với Mỹ đóng lại, và Pháp bắt đầu tấn công toàn diện (12/1946), Hồ Chí Minh **không còn lựa chọn nào khác** ngoài quay sang Moscow và Bắc Kinh — dù quan hệ không nồng ấm.

Điều trớ trêu về mặt lịch sử:

> Chính sách **từ chối hồi đáp** của Mỹ năm 1945-1946 đã tạo ra chính xác kết quả mà Mỹ sợ nhất — một Việt Nam ******** trong quỹ đạo Xô-Trung — và cuối cùng dẫn đến cuộc chiến khiến 58.000 lính Mỹ tử trận.

đây là **kết luận của Pentagon Papers** (1971) và được nhiều học giả như Marilyn Young, Fredrik Logevall xác nhận.

---

## Kết luận thẳng thắn

Không hẳn là "đổi phe sang tư bản" theo nghĩa ý thức hệ — nhưng **có một giai đoạn thực sự** (1945-1946) khi Hồ Chí Minh tìm kiếm liên minh với Mỹ, tín hiệu là rõ ràng, và sự im lặng của Washington là một **quyết định có hệ quả lịch sử khổng lồ**.

Việt Nam đi theo Liên Xô-Trung Quốc **một phần vì không có lựa chọn nào khác còn lại** — không phải vì đó là lựa chọn đầu tiên.
Destiny
 
# Hồ Chí Minh và câu hỏi "đổi phe":
Đây là một trong những câu hỏi **thú vị và quan trọng nhất** về lịch sử Việt Nam thế kỷ 20 — và cũng là câu hỏi bị **bóp méo từ cả hai phía** vì lý do chính trị.

---

## Bằng chứng thực sự tồn tại

### Các bức thư gửi Truman (1945-1946)

**Đây là fact được xác nhận**, không phải speculation.

Hồ Chí Minh gửi ít nhất **8 bức thư/điện tín** cho Tổng thống Truman và Bộ Ngoại giao Mỹ trong giai đoạn 1945-1946, với nội dung:

- Kêu gọi Mỹ ủng hộ nền độc lập Việt Nam theo tinh thần **Atlantic Charter**
- Trích dẫn trực tiếp **Tuyên ngôn Độc lập Mỹ** trong Tuyên ngôn 2/9/1945 — không phải ngẫu nhiên, là tín hiệu chính trị có chủ đích
- Đề nghị Mỹ can thiệp ngoại giao chống lại sự quay trở lại của Pháp
- Một số thư đề nghị Việt Nam có thể trở thành **"trustee" dưới sự bảo hộ LHQ** — với Mỹ làm bảo lãnh

**Tất cả đều không nhận được hồi đáp chính thức.**

### Tiếp xúc với OSS (tiền thân CIA) 1945

**Fact được xác nhận:**
- Hồ Chí Minh hợp tác tích cực với OSS trong giai đoạn cuối WW2
- Nhóm **Deer Team** (OSS) đóng quân cùng Việt Minh, huấn luyện quân sự
- Hồ Chí Minh cứu phi công Mỹ bị bắn rơi, trao trả cho OSS
- Thiếu tá Archimedes Patti (OSS) có mặt tại lễ Tuyên ngôn Độc lập 2/9/1945
- Hồ Chí Minh gọi Patti là bạn, hỏi thăm Roosevelt


---

## Vậy ông ấy thực sự muốn gì?

### Interpretation 1: Pragmatist thuần túy
*(William Duiker, Sophie Quinn-Judge — consensus học thuật chủ đạo)*

Hồ Chí Minh **không "muốn đổi phe"** theo nghĩa ý thức hệ. Ông là người theo chủ nghĩa dân tộc trước, ******** sau — và sẵn sàng hợp tác với **bất kỳ cường quốc nào** giúp Việt Nam thoát khỏi thực dân Pháp.

Logic của ông năm 1945:
- Liên Xô **không thể giúp** — quá xa, vừa kiệt sức sau WW2, không có lực lượng hải quân đủ mạnh ở Đông Nam Á
- Trung Quốc Quốc Dân Đảng = kẻ thù truyền thống + đang chiếm đóng miền Bắc
- **Mỹ = lựa chọn duy nhất khả thi** — vừa thắng Nhật, có ảnh hưởng với Pháp, Roosevelt từng công khai chống thực dân


### Interpretation 2: Cơ hội bị bỏ lỡ có thật
*(Stein Tønnesson, một số học giả Mỹ)*

Nếu Mỹ hồi đáp năm 1945-1946, **quỹ đạo lịch sử có thể khác**. Hồ Chí Minh lúc đó chưa bị khóa chặt vào Moscow — quan hệ với Liên Xô còn lạnh nhạt, Trung Quốc chưa thống nhất dưới ĐCSTQ.

Tønnesson gọi đây là **"the lost chance"** — cơ hội bị bỏ lỡ không phải vì Hồ Chí Minh không muốn, mà vì Washington không đọc được tín hiệu, hoặc không muốn đọc.

### Interpretation 3: Không có gì để "đổi" — luận điểm phản bác
*(Một số học giả bảo thủ Mỹ, và lập trường chính thức Hà Nội)*

Hồ Chí Minh là ******** kiên định từ 1920 — các bức thư gửi Truman chỉ là **chiến thuật tuyên truyền**, không phải đề nghị thực sự. Ông biết Mỹ sẽ không trả lời và dùng sự im lặng đó để hợp pháp hóa con đường đi với Liên Xô.

Nếu chỉ là tuyên truyền, tại sao gửi qua kênh bí mật OSS? Tại sao có tới 8 lần liên lạc? Tuyên truyền không cần nhiều nỗ lực đến vậy.

---

## Tại sao Mỹ không hồi đáp?

Đây là **phần quan trọng nhất** mà ít được phân tích đủ sâu:

**1. Roosevelt chết, tháng 4/1945**
Roosevelt có xu hướng chống thực dân, từng nói thẳng Đông Dương không nên trả về cho Pháp. Truman **không có quan điểm này** và thiếu context về Đông Dương.

**2. Ưu tiên tái thiết châu Âu**
Với Truman và Acheson, **Pháp quan trọng hơn Việt Nam** — cần Pháp mạnh để chặn ĐCS Pháp (PCF) đang rất mạnh trong nước. Mất lòng Pháp vì Đông Dương = rủi ro chiến lược ở châu Âu.

**3. Bộ máy chưa biết xử lý**
Nhiều bức thư **bị chặn lại ở cấp trung** tại Bộ Ngoại giao — không rõ Truman có thực sự đọc tất cả không. Archimedes Patti sau này nói ông đã báo cáo lên nhưng bị bỏ qua.

**4. Nhãn "********" đã đóng cửa**
Đến 1946-1947, với Chiến tranh Lạnh bắt đầu định hình, bất kỳ ai có nhãn "********" đều bị nhìn qua lăng kính ý thức hệ — bất kể thực tế phức tạp hơn thế.

---

## Hệ quả của sự im lặng đó


Sau khi mọi cánh cửa với Mỹ đóng lại, và Pháp bắt đầu tấn công toàn diện (12/1946), Hồ Chí Minh **không còn lựa chọn nào khác** ngoài quay sang Moscow và Bắc Kinh — dù quan hệ không nồng ấm.

Điều trớ trêu về mặt lịch sử:

> Chính sách **từ chối hồi đáp** của Mỹ năm 1945-1946 đã tạo ra chính xác kết quả mà Mỹ sợ nhất — một Việt Nam ******** trong quỹ đạo Xô-Trung — và cuối cùng dẫn đến cuộc chiến khiến 58.000 lính Mỹ tử trận.

đây là **kết luận của Pentagon Papers** (1971) và được nhiều học giả như Marilyn Young, Fredrik Logevall xác nhận.

---

## Kết luận thẳng thắn

Không hẳn là "đổi phe sang tư bản" theo nghĩa ý thức hệ — nhưng **có một giai đoạn thực sự** (1945-1946) khi Hồ Chí Minh tìm kiếm liên minh với Mỹ, tín hiệu là rõ ràng, và sự im lặng của Washington là một **quyết định có hệ quả lịch sử khổng lồ**.

Việt Nam đi theo Liên Xô-Trung Quốc **một phần vì không có lựa chọn nào khác còn lại** — không phải vì đó là lựa chọn đầu tiên.
mỹ đế ác như chó, đả đảo mỹ đế vì đã bỏ rơi vẹm quốc. Tất cả là tại @mỹ đế
 
Tên gọi Hồ Chí Minh được cụ sử dụng vào đầu những năm 194x khi đang hoạt động bên Trung Quốc, phải lấy tên na ná Trung quốc để dễ bề hoạt động.
Thời trẻ thì lấy tên Nguyễn Tất Thành, khi hoạt động cách mạng quốc tế thì là Nguyễn Ái Quốc, sau khi về hoạt động cách mạng VN thì chính thức dùng tên Hồ Chí Minh, một là để đảo tên cho đỡ bị bọn chống phá săm soi, bắt bớ, hai là thể hiện từng bước trưởng thành của cá nhân cụ cũng như của cách mạng VN.
Ba nữa, đoán là lấy tên na ná Trung Quốc để dễ bề ngoại giao với Trung Quốc về sau: hỗ trợ, viện trợ..vv
Cụ cụ cái cái con cặc, nói nghe ngứa dái. Ở Việt Nam làm gì có phong cách gọi một người theo họ, mà gọi theo tên, thằng hồ này bị ảnh hưởng 100% tàu cộng, gọi bằng họ, cụ Hồ, mặc áo đại cán, tóm lại là thằng bán nước cho tàu, đẩy đông lào vào con đường diệt vong. Mẹ mày thằng óc chó.
 
Top