QUYỂN 0
THÁI HƯ
Chương 0
Chiếc Lá Đầu Tiên
Trước cả bầu trời.
Trước cả mặt đất.
Trước cả thời gian.
Không có ánh sáng.
Không có bóng tối.
Không có sinh.
Không có diệt.
Không có đúng.
Không có sai.
Không có thần.
Cũng không có người.
Chỉ có một khoảng tĩnh lặng vô biên.
Người đời sau gọi nó là...
Thái Hư.
Nhưng thật ra, nó chưa từng có tên.
Bởi khi ấy, chưa có ai để đặt tên.
...
Không biết đã trôi qua bao lâu.
Hay chưa từng có cái gọi là "bao lâu".
Trong khoảng tĩnh lặng ấy.
Có một gợn sóng rất nhỏ.
Không phải âm thanh.
Không phải ánh sáng.
Mà là...
Một niệm.
Không ai tạo ra nó.
Nó cũng không sinh ra từ đâu.
Nó chỉ đơn giản là xuất hiện.
Niệm ấy không nói.
Không nghĩ.
Không mong cầu.
Nó chỉ có một khuynh hướng rất nhẹ.
Ngay khi khuynh hướng ấy xuất hiện.
Thái Hư không còn hoàn toàn tĩnh lặng.
Một sự phân biệt đầu tiên được sinh ra.
Có cái đang nhìn.
Và có cái được nhìn.
Khoảnh khắc ấy.
Quan sát ra đời.
Cũng từ đó.
Mọi khả năng bắt đầu đan xen.
Chúng kết nối với nhau như vô số sợi tơ vô hình.
Mỗi sợi tơ lại sinh ra vô số sợi khác.
Không có đầu.
Không có cuối.
Cuối cùng.
Chúng kết thành một hình dáng.
Đó không phải một ngọn núi.
Không phải một dòng sông.
Cũng không phải một vì sao.
Mà là...
Một cái cây.
Rễ của nó không cắm xuống đất.
Bởi khi ấy chưa có đất.
Cành của nó không vươn lên trời.
Bởi khi ấy chưa có trời.
Nó đứng giữa Thái Hư.
Lặng lẽ.
Không lớn lên.
Không già đi.
Chỉ mỗi khi một khả năng mới xuất hiện.
Lại có thêm một chiếc lá.
Người đời sau gọi nó là...
Cây Nhân Duyên.
...
Rất lâu sau.
Hay có lẽ chỉ trong một niệm.
Một chiếc lá trên cây khẽ rung.
Rồi rơi xuống.
Chiếc lá không chạm đất.
Bởi chưa có đất.
Nó hóa thành một đốm sáng.
Đốm sáng dần mang hình hài.
Đó là một người phụ nữ.
Nàng mở mắt.
Điều đầu tiên nàng nhìn thấy.
Không phải bầu trời.
Không phải Thái Hư.
Mà là...
Một sinh linh bé nhỏ đang nằm trong vòng tay mình.
Không ai biết đứa trẻ ấy từ đâu đến.
Ngay cả Người Gác Đạo sau này cũng không tìm được câu trả lời.
Người phụ nữ cúi xuống.
Khẽ ôm lấy đứa bé.
Trong khoảnh khắc ấy.
Nàng quên mất bản thân.
Không nghĩ mình là ai.
Không nghĩ mình sẽ được gì.
Không nghĩ mình sẽ mất gì.
Chỉ còn lại một ý niệm.
Ngay khi ý niệm ấy sinh khởi.
Toàn bộ Cây Nhân Duyên rung lên.
Một chiếc lá màu vàng nhạt nở ra giữa vô vàn lá xanh.
Lần đầu tiên.
Thái Hư xuất hiện một điều chưa từng có.
Không phải sức mạnh.
Không phải quyền năng.
Mà là...
Lòng yêu thương không điều kiện.
Ở một nơi rất xa.
Hay rất gần.
Một người lặng lẽ mở mắt.
Ông không có tên.
Không có tuổi.
Không có quá khứ.
Ông nhìn chiếc lá vàng thật lâu.
Rồi lấy ra một quyển sách trắng.
Viết xuống dòng đầu tiên.
"Hôm nay, ta chứng kiến một điều kỳ lạ."
"Một sinh linh đã quên chính mình để nghĩ cho sinh linh khác."
Ông khép sách lại.
Nhìn về phía Cây Nhân Duyên.
Khẽ nói.
Gió nổi lên.
Chiếc lá vàng khẽ lay động.
Không ai biết.
Một hạt giống đã được gieo.
Hàng triệu năm sau.
Nó sẽ nảy mầm trong trái tim của một thiếu niên tên...
Mặc Trần.