THÁI HƯ - MẶC TRẦN KÝ

Một dự án mình áp ủ đã lâu trong thời gian trốn nợ tu thân sửa mình.
Một tác phẩm mang tên : Thái Hư - Mặc Trần Ký
Tác phẩm mang phong cách tu tiên và triết học phương đông . Mang đậm triết lý nhân quả . Mời các bạn đọc thưởng thức
 

QUYỂN 0​

THÁI HƯ

Chương 0​

Chiếc Lá Đầu Tiên


Trước cả bầu trời.

Trước cả mặt đất.

Trước cả thời gian.

Không có ánh sáng.

Không có bóng tối.

Không có sinh.

Không có diệt.

Không có đúng.

Không có sai.

Không có thần.

Cũng không có người.

Chỉ có một khoảng tĩnh lặng vô biên.

Người đời sau gọi nó là...

Thái Hư.

Nhưng thật ra, nó chưa từng có tên.

Bởi khi ấy, chưa có ai để đặt tên.

...

Không biết đã trôi qua bao lâu.

Hay chưa từng có cái gọi là "bao lâu".

Trong khoảng tĩnh lặng ấy.

Có một gợn sóng rất nhỏ.

Không phải âm thanh.

Không phải ánh sáng.

Mà là...

Một niệm.

Không ai tạo ra nó.

Nó cũng không sinh ra từ đâu.

Nó chỉ đơn giản là xuất hiện.

Niệm ấy không nói.

Không nghĩ.

Không mong cầu.

Nó chỉ có một khuynh hướng rất nhẹ.

Muốn được biểu hiện.
Ngay khi khuynh hướng ấy xuất hiện.

Thái Hư không còn hoàn toàn tĩnh lặng.

Một sự phân biệt đầu tiên được sinh ra.

Có cái đang nhìn.

Và có cái được nhìn.

Khoảnh khắc ấy.

Quan sát ra đời.

Cũng từ đó.

Mọi khả năng bắt đầu đan xen.

Chúng kết nối với nhau như vô số sợi tơ vô hình.

Mỗi sợi tơ lại sinh ra vô số sợi khác.

Không có đầu.

Không có cuối.

Cuối cùng.

Chúng kết thành một hình dáng.

Đó không phải một ngọn núi.

Không phải một dòng sông.

Cũng không phải một vì sao.

Mà là...

Một cái cây.

Rễ của nó không cắm xuống đất.

Bởi khi ấy chưa có đất.

Cành của nó không vươn lên trời.

Bởi khi ấy chưa có trời.

Nó đứng giữa Thái Hư.

Lặng lẽ.

Không lớn lên.

Không già đi.

Chỉ mỗi khi một khả năng mới xuất hiện.

Lại có thêm một chiếc lá.

Người đời sau gọi nó là...

Cây Nhân Duyên.

...

Rất lâu sau.

Hay có lẽ chỉ trong một niệm.

Một chiếc lá trên cây khẽ rung.

Rồi rơi xuống.

Chiếc lá không chạm đất.

Bởi chưa có đất.

Nó hóa thành một đốm sáng.

Đốm sáng dần mang hình hài.

Đó là một người phụ nữ.

Nàng mở mắt.

Điều đầu tiên nàng nhìn thấy.

Không phải bầu trời.

Không phải Thái Hư.

Mà là...

Một sinh linh bé nhỏ đang nằm trong vòng tay mình.

Không ai biết đứa trẻ ấy từ đâu đến.

Ngay cả Người Gác Đạo sau này cũng không tìm được câu trả lời.

Người phụ nữ cúi xuống.

Khẽ ôm lấy đứa bé.

Trong khoảnh khắc ấy.

Nàng quên mất bản thân.

Không nghĩ mình là ai.

Không nghĩ mình sẽ được gì.

Không nghĩ mình sẽ mất gì.

Chỉ còn lại một ý niệm.

"Mong con được bình an."
Ngay khi ý niệm ấy sinh khởi.

Toàn bộ Cây Nhân Duyên rung lên.

Một chiếc lá màu vàng nhạt nở ra giữa vô vàn lá xanh.

Lần đầu tiên.

Thái Hư xuất hiện một điều chưa từng có.

Không phải sức mạnh.

Không phải quyền năng.

Mà là...

Lòng yêu thương không điều kiện.

Ở một nơi rất xa.

Hay rất gần.

Một người lặng lẽ mở mắt.

Ông không có tên.

Không có tuổi.

Không có quá khứ.

Ông nhìn chiếc lá vàng thật lâu.

Rồi lấy ra một quyển sách trắng.

Viết xuống dòng đầu tiên.

"Hôm nay, ta chứng kiến một điều kỳ lạ."
"Một sinh linh đã quên chính mình để nghĩ cho sinh linh khác."
Ông khép sách lại.

Nhìn về phía Cây Nhân Duyên.

Khẽ nói.

"Đây là khởi đầu."
Gió nổi lên.

Chiếc lá vàng khẽ lay động.

Không ai biết.

Một hạt giống đã được gieo.

Hàng triệu năm sau.

Nó sẽ nảy mầm trong trái tim của một thiếu niên tên...

Mặc Trần.
 

Chương 1​

Người Không Được Can Thiệp


Ông đã sống bao lâu?

Không ai biết.

Chính ông cũng không biết.

Khi thời gian còn chưa được gọi tên, ông đã tồn tại.

Khi những ngôi sao đầu tiên được thắp sáng, ông vẫn ở đó.

Khi ngọn lửa đầu tiên được nhóm lên bởi một bàn tay biết yêu thương, ông vẫn lặng lẽ đứng nhìn.

Ông không có tên.

Trong quyển sách trắng, ông chưa từng viết tên mình.

Ông chỉ ghi tên của người khác.

...

Trước mặt ông là một cái cây.

Không có thân cây nào trên thế gian giống nó.

Rễ của nó đâm vào những khoảng trống vô hình.

Cành của nó vươn qua những dòng thời gian chưa từng xảy ra.

Mỗi chiếc lá là một sinh mệnh.

Có chiếc lá xanh mướt.

Có chiếc lá úa vàng.

Có chiếc lá vừa chớm nở.

Và cũng có những chiếc lá mãi mãi không bao giờ kịp lớn.

Ông ngồi dưới gốc cây.

Lật từng trang sách.

Mỗi trang.

Là một kỷ nguyên.


Trang thứ nhất.

Một nền văn minh học cách tạo ra lửa.

Trang cuối.

Họ tự thiêu cháy cả thế giới.

Ông viết.

"Diệt vong vì sợ hãi."
Lật trang.


Trang thứ hai.

Một nền văn minh hiểu được mọi quy luật của vật chất.

Họ tạo ra những cỗ máy có thể dời non lấp biển.

Cuối cùng.

Họ dùng chính chúng để xóa sổ lẫn nhau.

Ông viết.

"Diệt vong vì kiêu ngạo."
Lật trang.


Trang thứ ba.

Một nền văn minh từ bỏ chiến tranh.

Không còn tranh chấp.

Không còn đau khổ.

Không còn nước mắt.

Mọi người đều sống như nhau.

Không ai khác ai.

Một ngàn năm sau.

Đứa trẻ cuối cùng được sinh ra đã hỏi.

"Nếu ai cũng giống nhau..."
"...vậy sống để làm gì?"
Nền văn minh ấy tự tan biến.

Ông viết.

"Diệt vong vì đánh mất ý nghĩa."
...

Ông tiếp tục lật.

Trang thứ tư.

Trang thứ năm.

Trang thứ sáu.

Trang thứ bảy.

Trang thứ tám.

Mỗi trang đều kết thúc giống nhau.

Không có nền văn minh nào tồn tại mãi mãi.


Ông khép sách.

Ngẩng đầu nhìn Cây Nhân Duyên.

Khẽ hỏi.

Lần đầu tiên sau vô số kỷ nguyên.

"Có phải..."
"...ta đã bỏ sót điều gì?"
Không ai trả lời.

Chỉ có một chiếc lá vàng khẽ rung.

Là chiếc lá đã xuất hiện từ thuở ban đầu.

Chiếc lá của người mẹ vô danh.

Ông nhìn nó thật lâu.

Trong lòng lần đầu xuất hiện một cảm giác mà trước đây ông chưa từng có.

Nghi ngờ.

Ông nghi ngờ chính quyển sách của mình.

Ông nghi ngờ những quy luật mà mình vẫn luôn tin.

Ông nghi ngờ cả sự im lặng mà mình đã giữ suốt vô tận năm tháng.

Đúng lúc ấy...

Một chiếc lá mới xuất hiện.

Không phải xanh.

Không phải vàng.

Mà là...

Màu xám.

Ông chưa từng thấy màu ấy.

Ông mở sách.

Trang giấy trắng tự hiện lên một hàng chữ.

"Kỷ nguyên thứ chín."
"Một biến số đã được sinh ra."
Ông ngẩn người.

Trong vô số kỷ nguyên.

Lần đầu tiên.

Quyển sách viết trước cả ông.

Ông hỏi rất khẽ.

"Biến số..."
Không có câu trả lời.

Chỉ có gió.

Nhẹ như hơi thở.

Lướt qua Cây Nhân Duyên.

Một chiếc lá xám từ từ bay xuống.

Rơi vào một thế giới nhỏ bé.

Một ngôi làng.

Dưới chân núi.

Nơi có một đứa trẻ đang ngồi bên bờ suối.

Nó nhặt viên đá dưới nước.

Rồi cười.

Một nụ cười rất bình thường.

Không ai biết.

Cả Thái Hư vừa rung lên vì nụ cười ấy.
 

Chương 2​

Đứa Trẻ Bên Dòng Suối


Mùa xuân năm ấy.

Mưa nhiều hơn mọi năm.

Con suối dưới chân Thanh Sơn trong vắt.

Một đứa trẻ đang ngồi trên tảng đá.

Nó cởi giày.

Thả chân xuống nước.

Miệng ngậm một cọng cỏ.

Hai tay cầm cành cây.

Ra vẻ như đang câu cá.

Thật ra...

Không có lưỡi câu.

Không có mồi.

Nó chỉ đang giết thời gian.

...

"Bắt được chưa?"

Một giọng nói vang lên phía sau.

Đứa trẻ quay đầu.

Một cô bé ôm giỏ tre đứng trên bờ.

Tóc buộc hai bên.

Mặt lấm lem bùn đất.

Đứa trẻ cười.

"Chưa."

Cô bé nhìn xuống nước.

"Không có lưỡi câu."

Đứa trẻ gãi đầu.

"Ừ."

"Vậy sao ngươi còn câu?"

Đứa trẻ suy nghĩ rất lâu.

Rồi đáp.

"Biết đâu..."

"Có con cá ngu."

Cô bé bật cười.

Ném một viên đá xuống suối.

Đàn cá hoảng sợ bơi mất.

Đứa trẻ ôm đầu.

"Ta sắp câu được rồi!"

Cô bé lè lưỡi.

"Ngươi nói thế từ sáng."

...

Hai đứa trẻ cãi nhau.

Rồi lại cười.

Xa xa.

Một người đàn ông đang bổ củi.

Thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn con trai.

Khóe môi khẽ cong lên.

Trong căn nhà nhỏ.

Một người phụ nữ nhóm bếp.

Mùi cơm mới lan theo gió.

Khói bếp bay lên.

Tan vào nền trời.

Không có linh khí cuồn cuộn.

Không có tiên nhân ngự kiếm.

Không có yêu thú.

Chỉ có...

Một ngày bình thường.

...

Người đàn ông đặt rìu xuống.

Gọi lớn.

"Mặc Trần."

Đứa trẻ giật mình.

"Dạ!"

"Về ăn cơm."

"Dạ!"

Nó đứng dậy.

Định chạy.

Bỗng khựng lại.

Dưới làn nước.

Có thứ gì đó phản chiếu ánh nắng.

Nó cúi xuống.

Thò tay.

Mò rất lâu.

Lấy lên.

Là một viên đá màu đen.

Không tròn.

Không vuông.

Bề mặt nhẵn như được nước mài qua hàng ngàn năm.

Cô bé ghé lại.

"Đẹp quá."

"Cho ta đi."

Mặc Trần lắc đầu.

"Không."

"Tại sao?"

"Ta nhặt được."

"Ích kỷ."

"Ừ."

Nói xong.

Nó bỏ viên đá vào túi áo.

Rồi chạy về nhà.

Không ai để ý.

Khoảnh khắc viên đá rời khỏi mặt nước.

Mặt suối gợn lên đúng một vòng sóng.

Rất nhỏ.

Nhỏ đến mức ngay cả gió cũng không nhận ra.

...

Ở một nơi rất xa.

Người Gác Đạo khẽ mở mắt.

Ông nhìn xuống quyển sách.

Một dòng chữ hiện lên.

"Khả năng đã được lựa chọn."
Ông cau mày.

"Lựa chọn?"

Ông lật tiếp.

Không có thêm chữ nào.

Lần đầu tiên.

Quyển sách không nói kết quả.

Chỉ nói...

Một khả năng.

Ông ngẩng đầu nhìn Cây Nhân Duyên.

Chiếc lá màu xám vẫn còn đó.

Nhưng lần này.

Nó hơi nghiêng về một phía.

Như thể...

Một cơn gió rất nhỏ vừa thổi qua.
 
Chương 3

Người Cha Dưới Gốc Hòe


Đêm xuống rất nhanh.

Tiếng côn trùng bắt đầu vang lên từ cánh rừng phía sau làng.

Ánh đèn dầu trong căn nhà nhỏ hắt qua khung cửa gỗ.

Mặc Trần ôm bát cơm, ăn rất nhanh.

"Cha."

"Hửm?"

"Hôm nay con nhặt được một viên đá."

Người cha ngẩng đầu.

"Đá gì?"

Mặc Trần lấy viên đá đen từ trong túi áo đặt lên bàn.

Nó chỉ lớn bằng quả trứng chim.

Đen tuyền.

Không có hoa văn.

Không phát sáng.

Không tỏa linh khí.

Người mẹ nhìn rồi cười.

"Đẹp đấy."

"Nếu thích thì giữ làm kỷ niệm."

Mặc Trần vui vẻ gật đầu.

Chỉ có người cha.

Ông nhìn viên đá rất lâu.

Ánh mắt thoáng hiện một tia dao động.

Nhưng rồi ông chỉ mỉm cười.

"Con thích thì giữ."

Ông không nói thêm.


Đêm khuya.

Mặc Trần đã ngủ.

Người cha bước ra sân.

Gốc hòe già trước nhà đứng lặng trong ánh trăng.

Ông lấy viên đá đen trong túi áo mình.

Đúng vậy.

Đó không phải viên đá của Mặc Trần.

Mà là một viên khác.

Giống hệt.

Không khác một chút nào.

Ông đặt hai viên cạnh nhau.

Chúng hoàn toàn bình thường.

Không hề có phản ứng.

Ông khẽ thở dài.

"Vẫn chưa đến lúc..."

Một giọng nói già nua vang lên phía sau.

"Ngươi định giấu nó đến bao giờ?"

Ông không quay đầu.

"Đến khi nó đủ lớn."

"Tất cả những người trước đây cũng từng nghĩ như vậy."

Người cha im lặng.

Ông biết người vừa đến.

Là ông lão bán mì ở đầu làng.

Ban ngày.

Ông chỉ là một lão già lưng còng.

Đêm nay.

Ông vẫn là một lão già lưng còng.

Chỉ có đôi mắt.

Sâu như bầu trời đêm.


"Ngươi sợ điều gì?"

Ông lão hỏi.

Người cha nhìn căn nhà.

Nơi Mặc Trần đang ngủ.

Rất lâu sau.

Ông mới đáp.

"Ta không sợ nó yếu."

"Ta chỉ sợ..."

"...nó phải trưởng thành quá sớm."

Gió khẽ lay tán hòe.

Lá rơi lác đác.

Ông lão bán mì cúi xuống nhặt một chiếc lá.

Ông xoay nó giữa hai ngón tay.

"Nếu ngươi giữ nó mãi dưới bóng cây."

"Nó sẽ không bao giờ biết gió mạnh đến đâu."

Người cha cười nhạt.

"Nhưng nếu gió quá mạnh..."

"...nó sẽ gãy."

Ông lão lắc đầu.

"Không."

"Chỉ cành khô mới gãy."

"Cây còn sống..."

"...sẽ học cách uốn mình."


Một khoảng lặng kéo dài.

Tiếng dế kêu.

Tiếng lá xào xạc.

Tiếng nước suối từ xa vọng lại.

Ông lão bỗng hỏi.

"Ngươi còn nhớ câu nói của sư phụ không?"

Người cha khẽ nhắm mắt.

Ông đọc chậm rãi.

"Người thông minh tìm cách biết tương lai."
"Người có trí tuệ..."
"...chọn gieo một nhân tốt ở hiện tại."
Ông lão mỉm cười.

"Xem ra ngươi vẫn chưa quên."


Đúng lúc ấy.

Trong căn nhà.

Mặc Trần trở mình.

Viên đá đen đặt bên gối khẽ lăn một vòng.

Rồi dừng lại.

Không ai thấy.

Trong khoảnh khắc rất ngắn.

Mặt đá hiện lên một đường sáng mỏng như sợi tóc.

Rồi biến mất.


Ở một nơi ngoài mọi vì sao.

Người Gác Đạo khựng tay.

Ông đang viết.

Đầu bút bỗng dừng lại.

Một giọt mực rơi xuống trang giấy.

Lần đầu tiên.

Trong quyển sách trắng.

Xuất hiện một vết mực ngoài ý muốn.

Ông nhìn thật lâu.

Khẽ nói.

"Có người..."
"...đang cố che giấu một nhân."
Ông ngẩng đầu.

Cây Nhân Duyên vẫn đứng đó.

Nhưng có một cành non vừa mọc.

Điều đó chưa từng xảy ra giữa một kỷ nguyên.

Ông khép sách.

Lần đầu tiên trong vô số năm.

Ông rời khỏi gốc cây.

Bước một bước.

Rất chậm.

Rất nhẹ.

Nhưng cũng từ khoảnh khắc ấy.

Bánh xe của kỷ nguyên thứ chín...

...đã bắt đầu chuyển động
 
Top