Tham khảo, đồng tiền mất giá

Baocaongay

Chú bộ đội
Nay ngân hàng nhà nước tăng lãi suất lên 9%, điều chỉnh biên độ tỷ giá +-5%. Vậy mà các mợ còn không tin là lãi suất bank có thể sẽ trở về mốc 2x như giai đoạn 2008-2012.

Mặc cho Chú Phỉnh có la ó, ép các anh bank không được chạy đua lãi suất huy động. Nhưng mấy anh bank này đầu lắm sạn, toàn nghĩ mẹo lách luật và cho nhiều hình thức gửi tiết kiệm lãi suất cao trá hình để thu hút dân vào gửi tiền. Tôi lạ gì ba cái trò mèo này. Không hút tiền dân vào thì bank là thằng chết trước. Vì đáo hạn trái phiếu ở các mốc đến gần, trích lập dự phòng thì kém, nợ xấu thì nhiều, chưa kể các pha đu đỉnh những khoản đầu tư tài chính khác. Những cái tôi liệt kê ra, để thấy rằng các anh bank luôn khát vốn, nhất là trong bối cảnh đến thời điểm xén lông cừu.

Bên cạnh đó, để tôi phân tích cho mà nghe, sao Đông Lào bắt buộc phải tăng lãi suất tiết kiệm mạnh như giai đoạn 2008-2012. Vì:

1. Xung quanh nhà hàng xóm, rồi bạn bè khắp nơi tăng lãi suất 1x-2x để kháng lại USD. Thì anh không tăng lãi suất tức tiền của anh mất giá trị. Trong khi đó anh đang là quốc gia nhập khẩu thô nhiều nguyên liệu của bạn bè thế giới. Anh không tăng lãi suất mạnh bằng bạn bằng bè thì anh nhập khẩu lạm phát vào.

Nói nôm na vầy, năm ngoái mua 1kg bột mì Mỹ chỉ mất 22k. Thì năm nay mua 1kg bột mì Mỹ mất gần 25k. Chỉ một hành động tăng lãi suất của thằng Fed mà nó đạp một đạp, mồ hôi nước mắt các nước khác thành lá mít.

2. Bán USD để gồng tỷ giá hối đoái trên thị trường tiền tệ. Tính đến ngày 21/9, Chú Phỉnh ăn chơi đã bán gần 21 tỷ USD. Tức là mấy năm, anh em, con cái nhà Chú Phỉnh cong đít làm xuất khẫu, rồi hút ngoại tệ về qua kiều hối, du lịch, FDI, ... trong két tiết kiệm bao nhiêu năm, thằng chủ nợ của chú nó đòi nợ bằng cách tăng lãi suất cho vay lên. Thì chú làm ra không kịp trả lãi cao, chú phải lấy tiền tiết kiệm ra đóng sưu. Tính tới cuối tháng 9, dự trữ USD của Chú Phỉnh chỉ còn 87 tỷ $. Mà mới có 8 tháng đầu năm, Chú Phỉnh đã tiêu hết pà nó 21 tỷ USD rồi. Ngắm 87 tỷ $ ấy gồng được bao lâu? Nếu Fed cố tình nhây việc làm mạnh đồng $ kéo dài sương sương 4 năm cũng đủ quéo dái Chú Phỉnh.

Nếu để cạn dự trữ ngoại hối để gồng tỷ giá, thì anh em hãy trông vào lịch sử của Thái Lan năm 1997 trong cuộc chiến đánh sập đồng Baht Thái năm ấy.

3. Nếu để đồng tiền nội tệ bị mất giá quá mạnh, các tổ chức, dòng vốn nước ngoài sẽ ồ ạt rút vốn, chảy vốn ra khỏi nước đó. Lập tức sẽ kích hoạt lệnh fomo bán tháo, phá giá nội tệ của dân.

Cái chủ quan của nhà nước Thái Lan năm 1997 là ỷ y rằng thặng dư tài khoản vãng lai ở mức cao, đà tăng trưởng tốt của xuất khẩu và du lịch, hai lĩnh vực chiếm tương ứng 50% và 20% GDP. Dự trữ ngoại hối của Thái Lan năm đấy cũng cao nên đồng Baht trở thành "vịnh tránh bão" trong suy thoái. Nhưng nước cờ sai của nhà nước Thái Lan năm đó là hạ lãi suất, duy trì lãi suất thấp để hỗ trợ xuất khẩu. Cuối cùng cũng thua đại ca Fed. Bị đánh sập đồng Baht, vua Thái năm đó khóc hu hu, xin tổ chức Quantum Fund của George Soros ngừng bán khống đồng Baht.

4. Vị thế của tiền đồng:

Sức mạnh của 1 đồng tiền thể hiện ở nội lực kinh tế quốc dân. Sở dĩ thằng Trung Quốc và Nhật Bản hiện tại vẫn "thả nổi đồng tiền" của họ là vì nền kinh tế họ mạnh. Tự sản xuất được, không phụ thuộc vào nguồn nguyên liệu thô nhập khẩu lớn từ các nước vào như Đông Lào.

Bản chất nền kinh tế của ta, xuất khẩu vẫn đang yếu. FDI góp vào trữ lượng ngoại hối là 20,13% GDP, chiếm 72% tổng giá trị xuất khẩu, khoảng 50% sản lượng công nghiệp. Ngoài ra là từ tiền kiều hối, một số ít là dòng tiền vãng lai ( như cá nhân, doanh nghiệp nhỏ lẻ người nước ngoài đầu tư vào VN, vốn ngoại trên thị trường chứng khoán ).

Từ cái số 4 này cho thấy, nếu tiền đồng mất giá mạnh thì vốn FDI và các nguồn ngoại hối khác vào VN cũng tháo chạy.

Ví dụ đoạn này cho dễ hiểu nè. Người thân của bạn đi lao động ở một nước nào đó, mà đồng nội tệ nước đó mất giá mạnh hơn so với tiền đồng thì tiền gửi về VN ít lại.
Phá giá tiền tệ chỉ có sức mạnh lớn khi xuất khẩu của nước đó thật mạnh, hàng hoá có sức cạnh tranh tốt không chỉ về giá cả mà còn phải do cả chất lượng.

Các anh chị có thừa nhận, mấy cái máy móc của Tàu nó cũng xài rất trâu không thua gì hàng Nhật Bản origin và hàng Mỹ real không? Còn lại, nếu phụ thuộc vào FDI như Đông Lào mà để tiền đồng mất giá, dân sẽ chạy hết tiền vào vàng, $ Mỹ và BĐS.

Còn nhiều hơn, nhưng chia sẻ vầy thôi.

Ảnh: Thấy cái đỉnh lãi suất cũ của Fed ở đâu không?

Nếu mà Fed chơi lớn, làm chu kỳ tăng lãi suất sương sương 10 năm như giai đoạn 1970-1980, thì đừng có mà đoán lãi suất của Fed chỉ dừng lại ở mốc 5%.

Nhìn chart ở dưới có thấy, lãi suất Fed năm 2020 đã chạm đáy của năm 1960 không? Và từ giai đoạn 1960 đến 1980 là 20 năm Fed miệt mài tăng lãi suất để kiềm chế lạm phát cao. Trùng hợp là từ 2000-2020 cũng là 20 năm giá lên của CK Mỹ.

Harry S. Dent có mô tả về một chu kỳ lớn 60-62 năm, người Á Đông ta gọi là Lục Thập Hoa Giáp để kết thúc một chu kỳ lớn, mở ra một chu kỳ lớn khác.

Em ơi có nghe chăng, 60 năm cuộc đời?

Tôi không đoán mò được Fed tăng lãi suất bao nhiêu %. Chỉ là viết suy luận vậy. Tham khảo thôi ha.

Nguồn: facebook Chứng Khoán Lướt Sóng Thần
 
Mua gạo nước mắm muối đi chúng mày
gạo thì rẻ mà tml, làm giống tao nè, mua 5tr đồ hộp về vứt trong nhà, sau này có đói quá thì có thịt hộp cải thiện cho người già trong nhà, thanh niên thì ăn sao cũng được, 5tr ko đáng bao nhiu, đừng để nước đến chân mới nhảy như dịch Covid
 
Viết tốt đấy, mày nói rõ hơn về tình hình Thái Lan 1997 được không
Nay ngân hàng nhà nước tăng lãi suất lên 9%, điều chỉnh biên độ tỷ giá +-5%. Vậy mà các mợ còn không tin là lãi suất bank có thể sẽ trở về mốc 2x như giai đoạn 2008-2012.

Mặc cho Chú Phỉnh có la ó, ép các anh bank không được chạy đua lãi suất huy động. Nhưng mấy anh bank này đầu lắm sạn, toàn nghĩ mẹo lách luật và cho nhiều hình thức gửi tiết kiệm lãi suất cao trá hình để thu hút dân vào gửi tiền. Tôi lạ gì ba cái trò mèo này. Không hút tiền dân vào thì bank là thằng chết trước. Vì đáo hạn trái phiếu ở các mốc đến gần, trích lập dự phòng thì kém, nợ xấu thì nhiều, chưa kể các pha đu đỉnh những khoản đầu tư tài chính khác. Những cái tôi liệt kê ra, để thấy rằng các anh bank luôn khát vốn, nhất là trong bối cảnh đến thời điểm xén lông cừu.

Bên cạnh đó, để tôi phân tích cho mà nghe, sao Đông Lào bắt buộc phải tăng lãi suất tiết kiệm mạnh như giai đoạn 2008-2012. Vì:

1. Xung quanh nhà hàng xóm, rồi bạn bè khắp nơi tăng lãi suất 1x-2x để kháng lại USD. Thì anh không tăng lãi suất tức tiền của anh mất giá trị. Trong khi đó anh đang là quốc gia nhập khẩu thô nhiều nguyên liệu của bạn bè thế giới. Anh không tăng lãi suất mạnh bằng bạn bằng bè thì anh nhập khẩu lạm phát vào.

Nói nôm na vầy, năm ngoái mua 1kg bột mì Mỹ chỉ mất 22k. Thì năm nay mua 1kg bột mì Mỹ mất gần 25k. Chỉ một hành động tăng lãi suất của thằng Fed mà nó đạp một đạp, mồ hôi nước mắt các nước khác thành lá mít.

2. Bán USD để gồng tỷ giá hối đoái trên thị trường tiền tệ. Tính đến ngày 21/9, Chú Phỉnh ăn chơi đã bán gần 21 tỷ USD. Tức là mấy năm, anh em, con cái nhà Chú Phỉnh cong đít làm xuất khẫu, rồi hút ngoại tệ về qua kiều hối, du lịch, FDI, ... trong két tiết kiệm bao nhiêu năm, thằng chủ nợ của chú nó đòi nợ bằng cách tăng lãi suất cho vay lên. Thì chú làm ra không kịp trả lãi cao, chú phải lấy tiền tiết kiệm ra đóng sưu. Tính tới cuối tháng 9, dự trữ USD của Chú Phỉnh chỉ còn 87 tỷ $. Mà mới có 8 tháng đầu năm, Chú Phỉnh đã tiêu hết pà nó 21 tỷ USD rồi. Ngắm 87 tỷ $ ấy gồng được bao lâu? Nếu Fed cố tình nhây việc làm mạnh đồng $ kéo dài sương sương 4 năm cũng đủ quéo dái Chú Phỉnh.

Nếu để cạn dự trữ ngoại hối để gồng tỷ giá, thì anh em hãy trông vào lịch sử của Thái Lan năm 1997 trong cuộc chiến đánh sập đồng Baht Thái năm ấy.

3. Nếu để đồng tiền nội tệ bị mất giá quá mạnh, các tổ chức, dòng vốn nước ngoài sẽ ồ ạt rút vốn, chảy vốn ra khỏi nước đó. Lập tức sẽ kích hoạt lệnh fomo bán tháo, phá giá nội tệ của dân.

Cái chủ quan của nhà nước Thái Lan năm 1997 là ỷ y rằng thặng dư tài khoản vãng lai ở mức cao, đà tăng trưởng tốt của xuất khẩu và du lịch, hai lĩnh vực chiếm tương ứng 50% và 20% GDP. Dự trữ ngoại hối của Thái Lan năm đấy cũng cao nên đồng Baht trở thành "vịnh tránh bão" trong suy thoái. Nhưng nước cờ sai của nhà nước Thái Lan năm đó là hạ lãi suất, duy trì lãi suất thấp để hỗ trợ xuất khẩu. Cuối cùng cũng thua đại ca Fed. Bị đánh sập đồng Baht, vua Thái năm đó khóc hu hu, xin tổ chức Quantum Fund của George Soros ngừng bán khống đồng Baht.

4. Vị thế của tiền đồng:

Sức mạnh của 1 đồng tiền thể hiện ở nội lực kinh tế quốc dân. Sở dĩ thằng Trung Quốc và Nhật Bản hiện tại vẫn "thả nổi đồng tiền" của họ là vì nền kinh tế họ mạnh. Tự sản xuất được, không phụ thuộc vào nguồn nguyên liệu thô nhập khẩu lớn từ các nước vào như Đông Lào.

Bản chất nền kinh tế của ta, xuất khẩu vẫn đang yếu. FDI góp vào trữ lượng ngoại hối là 20,13% GDP, chiếm 72% tổng giá trị xuất khẩu, khoảng 50% sản lượng công nghiệp. Ngoài ra là từ tiền kiều hối, một số ít là dòng tiền vãng lai ( như cá nhân, doanh nghiệp nhỏ lẻ người nước ngoài đầu tư vào VN, vốn ngoại trên thị trường chứng khoán ).

Từ cái số 4 này cho thấy, nếu tiền đồng mất giá mạnh thì vốn FDI và các nguồn ngoại hối khác vào VN cũng tháo chạy.

Ví dụ đoạn này cho dễ hiểu nè. Người thân của bạn đi lao động ở một nước nào đó, mà đồng nội tệ nước đó mất giá mạnh hơn so với tiền đồng thì tiền gửi về VN ít lại.
Phá giá tiền tệ chỉ có sức mạnh lớn khi xuất khẩu của nước đó thật mạnh, hàng hoá có sức cạnh tranh tốt không chỉ về giá cả mà còn phải do cả chất lượng.

Các anh chị có thừa nhận, mấy cái máy móc của Tàu nó cũng xài rất trâu không thua gì hàng Nhật Bản origin và hàng Mỹ real không? Còn lại, nếu phụ thuộc vào FDI như Đông Lào mà để tiền đồng mất giá, dân sẽ chạy hết tiền vào vàng, $ Mỹ và BĐS.

Còn nhiều hơn, nhưng chia sẻ vầy thôi.

Ảnh: Thấy cái đỉnh lãi suất cũ của Fed ở đâu không?

Nếu mà Fed chơi lớn, làm chu kỳ tăng lãi suất sương sương 10 năm như giai đoạn 1970-1980, thì đừng có mà đoán lãi suất của Fed chỉ dừng lại ở mốc 5%.

Nhìn chart ở dưới có thấy, lãi suất Fed năm 2020 đã chạm đáy của năm 1960 không? Và từ giai đoạn 1960 đến 1980 là 20 năm Fed miệt mài tăng lãi suất để kiềm chế lạm phát cao. Trùng hợp là từ 2000-2020 cũng là 20 năm giá lên của CK Mỹ.

Harry S. Dent có mô tả về một chu kỳ lớn 60-62 năm, người Á Đông ta gọi là Lục Thập Hoa Giáp để kết thúc một chu kỳ lớn, mở ra một chu kỳ lớn khác.

Em ơi có nghe chăng, 60 năm cuộc đời?

Tôi không đoán mò được Fed tăng lãi suất bao nhiêu %. Chỉ là viết suy luận vậy. Tham khảo thôi ha.

Nguồn: facebook Chứng Khoán Lướt Sóng Thần
 
Tao thấy dự trữ US$ là hay nhất và tao có nguồn US$ từ khách hàng chuyển về nên cũng yên tâm được phần nào đó trong thời loạn lạc này...
 
Nay ngân hàng nhà nước tăng lãi suất lên 9%, điều chỉnh biên độ tỷ giá +-5%. Vậy mà các mợ còn không tin là lãi suất bank có thể sẽ trở về mốc 2x như giai đoạn 2008-2012.

Mặc cho Chú Phỉnh có la ó, ép các anh bank không được chạy đua lãi suất huy động. Nhưng mấy anh bank này đầu lắm sạn, toàn nghĩ mẹo lách luật và cho nhiều hình thức gửi tiết kiệm lãi suất cao trá hình để thu hút dân vào gửi tiền. Tôi lạ gì ba cái trò mèo này. Không hút tiền dân vào thì bank là thằng chết trước. Vì đáo hạn trái phiếu ở các mốc đến gần, trích lập dự phòng thì kém, nợ xấu thì nhiều, chưa kể các pha đu đỉnh những khoản đầu tư tài chính khác. Những cái tôi liệt kê ra, để thấy rằng các anh bank luôn khát vốn, nhất là trong bối cảnh đến thời điểm xén lông cừu.

Bên cạnh đó, để tôi phân tích cho mà nghe, sao Đông Lào bắt buộc phải tăng lãi suất tiết kiệm mạnh như giai đoạn 2008-2012. Vì:

1. Xung quanh nhà hàng xóm, rồi bạn bè khắp nơi tăng lãi suất 1x-2x để kháng lại USD. Thì anh không tăng lãi suất tức tiền của anh mất giá trị. Trong khi đó anh đang là quốc gia nhập khẩu thô nhiều nguyên liệu của bạn bè thế giới. Anh không tăng lãi suất mạnh bằng bạn bằng bè thì anh nhập khẩu lạm phát vào.

Nói nôm na vầy, năm ngoái mua 1kg bột mì Mỹ chỉ mất 22k. Thì năm nay mua 1kg bột mì Mỹ mất gần 25k. Chỉ một hành động tăng lãi suất của thằng Fed mà nó đạp một đạp, mồ hôi nước mắt các nước khác thành lá mít.

2. Bán USD để gồng tỷ giá hối đoái trên thị trường tiền tệ. Tính đến ngày 21/9, Chú Phỉnh ăn chơi đã bán gần 21 tỷ USD. Tức là mấy năm, anh em, con cái nhà Chú Phỉnh cong đít làm xuất khẫu, rồi hút ngoại tệ về qua kiều hối, du lịch, FDI, ... trong két tiết kiệm bao nhiêu năm, thằng chủ nợ của chú nó đòi nợ bằng cách tăng lãi suất cho vay lên. Thì chú làm ra không kịp trả lãi cao, chú phải lấy tiền tiết kiệm ra đóng sưu. Tính tới cuối tháng 9, dự trữ USD của Chú Phỉnh chỉ còn 87 tỷ $. Mà mới có 8 tháng đầu năm, Chú Phỉnh đã tiêu hết pà nó 21 tỷ USD rồi. Ngắm 87 tỷ $ ấy gồng được bao lâu? Nếu Fed cố tình nhây việc làm mạnh đồng $ kéo dài sương sương 4 năm cũng đủ quéo dái Chú Phỉnh.

Nếu để cạn dự trữ ngoại hối để gồng tỷ giá, thì anh em hãy trông vào lịch sử của Thái Lan năm 1997 trong cuộc chiến đánh sập đồng Baht Thái năm ấy.

3. Nếu để đồng tiền nội tệ bị mất giá quá mạnh, các tổ chức, dòng vốn nước ngoài sẽ ồ ạt rút vốn, chảy vốn ra khỏi nước đó. Lập tức sẽ kích hoạt lệnh fomo bán tháo, phá giá nội tệ của dân.

Cái chủ quan của nhà nước Thái Lan năm 1997 là ỷ y rằng thặng dư tài khoản vãng lai ở mức cao, đà tăng trưởng tốt của xuất khẩu và du lịch, hai lĩnh vực chiếm tương ứng 50% và 20% GDP. Dự trữ ngoại hối của Thái Lan năm đấy cũng cao nên đồng Baht trở thành "vịnh tránh bão" trong suy thoái. Nhưng nước cờ sai của nhà nước Thái Lan năm đó là hạ lãi suất, duy trì lãi suất thấp để hỗ trợ xuất khẩu. Cuối cùng cũng thua đại ca Fed. Bị đánh sập đồng Baht, vua Thái năm đó khóc hu hu, xin tổ chức Quantum Fund của George Soros ngừng bán khống đồng Baht.

4. Vị thế của tiền đồng:

Sức mạnh của 1 đồng tiền thể hiện ở nội lực kinh tế quốc dân. Sở dĩ thằng Trung Quốc và Nhật Bản hiện tại vẫn "thả nổi đồng tiền" của họ là vì nền kinh tế họ mạnh. Tự sản xuất được, không phụ thuộc vào nguồn nguyên liệu thô nhập khẩu lớn từ các nước vào như Đông Lào.

Bản chất nền kinh tế của ta, xuất khẩu vẫn đang yếu. FDI góp vào trữ lượng ngoại hối là 20,13% GDP, chiếm 72% tổng giá trị xuất khẩu, khoảng 50% sản lượng công nghiệp. Ngoài ra là từ tiền kiều hối, một số ít là dòng tiền vãng lai ( như cá nhân, doanh nghiệp nhỏ lẻ người nước ngoài đầu tư vào VN, vốn ngoại trên thị trường chứng khoán ).

Từ cái số 4 này cho thấy, nếu tiền đồng mất giá mạnh thì vốn FDI và các nguồn ngoại hối khác vào VN cũng tháo chạy.

Ví dụ đoạn này cho dễ hiểu nè. Người thân của bạn đi lao động ở một nước nào đó, mà đồng nội tệ nước đó mất giá mạnh hơn so với tiền đồng thì tiền gửi về VN ít lại.
Phá giá tiền tệ chỉ có sức mạnh lớn khi xuất khẩu của nước đó thật mạnh, hàng hoá có sức cạnh tranh tốt không chỉ về giá cả mà còn phải do cả chất lượng.

Các anh chị có thừa nhận, mấy cái máy móc của Tàu nó cũng xài rất trâu không thua gì hàng Nhật Bản origin và hàng Mỹ real không? Còn lại, nếu phụ thuộc vào FDI như Đông Lào mà để tiền đồng mất giá, dân sẽ chạy hết tiền vào vàng, $ Mỹ và BĐS.

Còn nhiều hơn, nhưng chia sẻ vầy thôi.

Ảnh: Thấy cái đỉnh lãi suất cũ của Fed ở đâu không?

Nếu mà Fed chơi lớn, làm chu kỳ tăng lãi suất sương sương 10 năm như giai đoạn 1970-1980, thì đừng có mà đoán lãi suất của Fed chỉ dừng lại ở mốc 5%.

Nhìn chart ở dưới có thấy, lãi suất Fed năm 2020 đã chạm đáy của năm 1960 không? Và từ giai đoạn 1960 đến 1980 là 20 năm Fed miệt mài tăng lãi suất để kiềm chế lạm phát cao. Trùng hợp là từ 2000-2020 cũng là 20 năm giá lên của CK Mỹ.

Harry S. Dent có mô tả về một chu kỳ lớn 60-62 năm, người Á Đông ta gọi là Lục Thập Hoa Giáp để kết thúc một chu kỳ lớn, mở ra một chu kỳ lớn khác.

Em ơi có nghe chăng, 60 năm cuộc đời?

Tôi không đoán mò được Fed tăng lãi suất bao nhiêu %. Chỉ là viết suy luận vậy. Tham khảo thôi ha.

Nguồn: facebook Chứng Khoán Lướt Sóng Thần
Tóm lại: Câu hỏi cash is king hay đang mất giá thì k ai nói.
Giờ ôm tiền hay mua vàng, đất
 

Có thể bạn quan tâm

Top