Thảm sát ở Phương Đông

foodandrink001

Khổ vì lồn
Vietnam
3. Không việc nào Đảng Cs làm là có nhân tính, tất cả đều biến dị và ám muội

3.1 Cs Liên Xô tàn bạo

3.1.1 Giết người trong trại lao động cải tạo – hình mẫu cho “trại hủy diệt” của Hitler sau này

Ngày 5/9/1918, Lenin hạ lệnh xây dựng trại lao động cải tạo tập trung đặc biệt đầu tiên ở Quần đảo Solovetsky. Mục đích của quần đảo này là để giam giữ, tra tấn và tàn sát tù nhân chính trị và những người phản đối chính biến tháng 10, và những người xem chính quyền Xô-viết là kẻ địch. Sau đó, ĐCSLX xây dựng nhiều hơn nữa các trại tập trung tại các nơi. Những trại tập trung này là tiền thân của “trại tập trung Gulag” tai tiếng của thời kỳ Stalin.

Gulag là tên gọi tắt tiếng Nga, có nghĩa là “Tổng cục Quản lý Trại Lao động Cải tạo”. Dưới thời Stalin, cùng với sự liên tục gia tăng thanh trừng và khủng bố chính trị, các “trại tập trung Gulag” các nơi ở Liên Xô xây dựng ngày càng nhiều. Năm 1953, tính đến thời điểm Stalin chết, đã có 170 cục quản lý trại Gulag với hơn 30.000 trại ở khắp Liên Xô, giống như cái mà Aleksandr Solzhenitsyn gọi là “Quần đảo Gulag” trong cuốn sách cùng tên của ông.

Trong tác phẩm này, tác giả Solzhenitsyn liệt kê ra 31 phương pháp tra tấn, từ tra tấn tinh thần đến hủy hoại thân thể không thiếu thủ đoạn nào. Bởi vì cảnh sát bí mật thường sử dụng một số nhục hình, về sinh lý thì vắt kiệt thể lực nạn nhân, về tinh thần thì triệt để dập tắt mọi hy vọng, kết quả là muốn lấy khẩu cung gì thì có khẩu cung nấy. [6]

Những người bị đưa vào trại tập trung ăn không đủ no, mặc không đủ che thân, vào những ngày băng tuyết đầy trời, phải lao động chân tay cường độ cao từ 12 đến 16 giờ mỗi ngày, một lượng lớn những người bị “lao động cải tạo” này chết một cách oan uổng. Rất nhiều người mà cả gia đình bị đưa vào trại Gulag, có nhà thì chồng bị đi tù, vợ bị lưu đày, ngay cả người già 80 tuổi cũng không tha. Trong những người bị hại, cao thì có lãnh đạo cao cấp trong đảng và quốc gia, lãnh đạo cao cấp trong quân đội, thấp thì có bách tính phổ thông, nhân sỹ tôn giáo, kỹ sư, kỹ thuật viên, bác sỹ, học sinh, giáo sư, công nhân, nông dân, bao gồm tất cả các giai tầng.

Rất nhiều người cho rằng trại tập trung là sản phẩm của Đức Quốc Xã; kỳ thực, trại lao động cải tạo của Nga Xô-viết không chỉ làm mẫu cho các trại lao động cải tạo ******** khác, mà năm đó Hitler cũng phái Gestapo sang Nga tham quan, học tập kinh nghiệm thành lập trại cải tạo.

Theo thống kê chưa đầy đủ, từ năm 1930 đến năm 1940 có hơn 500.000 người bị tử vong trong trại cải tạo. Năm 1960, hệ thống Gulag bị đóng cửa. Năm 2013, một trang web của hãng truyền thông nhà nước Nga cho biết hơn 15 triệu người bị trừng phạt trong trại cải tạo Gulag; trong đó, hơn 1,5 triệu người bị tử vong.

3.1.2 Tạo ra mất mùa để giết người

Chính quyền cs thường dùng nạn đói để giết người. Vụ mất mùa lớn ở Ukraina từ năm 1932 đến năm 1933 trở thành nạn đói mang tính diệt chủng mà ĐCSLX sử dụng đối với Ukraina. Bối cảnh của sự việc là, chính sách phổ biến tập trung hóa nông nghiệp của ĐCSLX vấp phải sự chống cự của nông dân địa phương. Do vậy, ĐCSLX đã liệt những nông dân am hiểu việc canh tác vào loại “phú nông”, lưu đày họ và gia đình đến Siberia và Trung Á. Điều này khiến việc sản xuất nông nghiệp ở Ukraina bị giảm sút nhanh chóng, sản lượng lương thực năm 1932 bị sụt giảm đột ngột.

Từ mùa đông năm 1932 đến năm 1933, ĐCSLX cắt đứt nguồn cung lương thực cho Ukraina và dựng lên hàng rào an ninh dọc biên giới nước này, không ai có thể thoát ra được. Lúc đầu, người Ukaina dựa vào khoai tây và rau củ dự trữ để chống đói. Nhưng chính phủ Nga Xô-viết dùng đội trưng thu lương thực, cướp hết rau và khoai tây của những hộ còn sống. Rất nhanh chóng, một lượng lớn nông dân lần lượt chết đói, rất nhiều địa phương xuất hiện thảm họa ăn thịt người, còn có những nông dân đào lên xác chó, mèo, gia súc và thi thể người đã chôn để ăn. Nông dân bị cấm đến thành thị để tìm hoặc mua lương thực, rất nhiều người chết đói khi đi dọc đường ray xe lửa.

Sau khi nạn đói lớn qua đi, Ukraina có hơn 1 triệu trẻ em mất đi cha mẹ, trở thành cô nhi. Những đứa trẻ không có nhà để về ấy chỉ còn cách đến các thành thị xin ăn mưu sinh. Chính phủ Stalin cho rằng, một lượng lớn những đứa trẻ ăn xin như vậy sẽ làm tổn hại đến hình tượng huy hoàng của Liên Xô, thế là ký lệnh hành quyết những đứa trẻ trên 12 tuổi. Theo các con số thống kê, có từ 2,5 triệu đến 4,8 triệu người bị chết trong nạn đói lớn này. Lúc đó, ở thủ đô Kharkov của Ukraina, trên đường phố lúc nào cũng có thể thấy thi thể của những người chết đói.

3.1.3 Đại thanh trừng – giết đội ngũ của chính mình

Trong mục đích hủy diệt toàn nhân loại của tà linh ******** cũng bao gồm cả việc hủy diệt người của chính nó. Do vậy, Đảng ******** từ trước đến giờ chưa có chút tâm nhân từ nào với người của chính nó. Vào thời đại Stalin, hành động khủng bố giết chóc ngày càng nghiêm trọng. Bắt đầu từ năm 1928, Stalin đã đạo diễn một cuộc trấn áp chính trị máu tanh kéo dài 10 năm. Trong đó, cái gọi là “Đại thanh trừng” là cuộc vận động Stalin giết đội ngũ lãnh đạo của chính ĐCSLX.

Theo các nhà nghiên cứu lịch sử, trong cuộc vận động đại thanh trừng, trong 1.966 đại biểu tham dự Đại hội 17 của ĐCSLX năm 1934, có 1.108 người bị bắt với tội danh phản cách mạng. Trong 139 người được bầu vào Ban Trung ương tại Đại hội 17 thì đến 80% ủy viên bị bắt rồi bị xử tử toàn bộ.

Từ năm 1919-1935, trong tổng số 31 ủy viên bộ chính trị được bầu, có 20 người bị giết trong đợt thanh trừng của Stalin. Lavrentiy Beria, cảnh sát mật của Stalin, từng nói, “Hãy cho tôi một người, rồi tôi sẽ tìm ra tội cho người đó.” Ngoại trừ Stalin ra, trong 7 ủy viên chính trị cuối cùng tại thời điểm Lenin chết vào năm 1924, thì 5 người còn lại – Lev Kamenev, Grigory Zinoviev, Alexei Rykov, Mikhail Tomsky, and Leon Trotsky – đến năm 1940 đều bị xử tử hoặc ám sát.

Cuộc Đại Thanh trừng này không bỏ sót bất cứ thành phần xã hội nào – trấn áp đối với phần tử trí thức trong các lĩnh vực tôn giáo, khoa học kỹ thuật, giáo dục, học thuật và nghệ thuật mà thậm chí so với giới quân sự, chính trị còn sớm hơn một chút; hơn nữa, trên thực tế, nạn nhân chủ yếu của chính sách khủng bố của Stalin là dân thường Liên Xô.

Stalin thực hiện cuộc thanh trừng lớn như vậy, rốt cuộc tổng cộng bắt bao nhiêu người, giết bao nhiêu người, nhốt bao nhiêu người, lưu đày bao nhiêu người? Đến nay chưa có ghi chép và đáp án chính xác. Tháng 6/1991, vào đêm trước ngày Liên Xô giải thể, chủ tịch Ủy ban An toàn Quốc gia Xô-viết (KGB) Vladimir Kryuchkov công bố một con số: Từ năm 1920 đến năm 1953, Liên Xô có 4,2 triệu người bị trấn áp, riêng trong cuộc “Đại thanh trừng” đã là hơn 2 triệu người.

Thời kỳ Boris Yeltsin chủ trì công việc sửa lại án xử sai, chính trị gia phái cải cách Alexander Yakovlev, khi trả lời phỏng vấn năm 2000 đã nói, số nạn nhân của cuộc trấn áp của Stalin ít nhất là 20 triệu người, cũng có thể còn nhiều hơn nữa. [7]

3.2 Sự tàn bạo của ĐCSTQ

Trong vòng vài chục năm kể từ năm 1949, khi ĐCSTQ chiếm đoạt chính quyền, đến năm 1966, thông qua “Đàn áp bọn phản động”, “Tam phản Ngũ phản”, “Phản cánh hữu”, “Kế hoạch Đại Nhảy vọt”, nó đã gây ra nạn đói cực kỳ nghiêm trọng, khiến mấy chục triệu nhân dân Trung Quốc chết oan uổng.

Kế đến là những cuộc tranh đấu đẫm máu trong nội bộ ĐCSTQ. Khi một thế hệ người Trung Quốc mới tiếp nhận vô thần luận, “lũ sói con” trưởng thành trong giáo dục của văn hóa đảng, tà linh ******** đã phát động chiến dịch giết chóc và phá hoại còn tàn khốc hơn nữa nhằm xóa sổ nền văn hóa truyền thống Trung Hoa đã được truyền thừa 5.000 năm.

3.2.1 ĐSCTQ tạo ra nạn đói để giết người

Trong thời gian từ năm 1959 đến 1962, Trung Quốc đã xảy ra một nạn đói lớn chưa từng có, ĐCSTQ luôn một mực che mắt thế nhân, nói dối là do thiên tai.

Kỳ thực, năm 1958, khi ĐCSTQ làm Công xã Nhân dân và Kế hoạch Đại Nhảy vọt, không chỉ sử dụng hết sạch lương thực tồn kho, mà còn khiến cho ruộng đất không thể thu hoạch, còn ép buộc từ cấp tỉnh thành đến huyện thị báo cáo giả sản lượng lương thực, rồi lại dựa trên số lượng báo cáo giả mà trưng thu vượt mức, dẫn đến kết quả là sau khi nông dân nộp hết cả khẩu phần lương thực, giống lương thực, thức ăn gia súc thì vẫn không cách nào đạt tới con số báo cáo giả ấy.

Các cấp trong ĐCSTQ tổ chức các đoàn bức lương, tiến hành tra tấn xét hỏi, treo lên đánh những nông dân sắp chết đói để lấy đi những hạt lương thực cứu mạng cuối cùng của họ. Đồng thời, ĐCSTQ còn học cách làm của ĐCSLX, cấm không cho nông dân ra thành thị hoặc tìm con đường sống cầu thực nào khác, khiến cho rất nhiều gia đình, thậm chí rất nhiều thôn bị chết toàn bộ. Hiện tượng ăn thịt người nhiều lần phát sinh, thi thể của những người chết đói bên đường ở đâu cũng có thể thấy, thảm không nỡ nhìn. Khi nông dân vì để sinh tồn mà đi đoạt lương thực thì lại bị trấn áp, sát hại một cách tàn nhẫn.

Lương thực nộp lên ấy được dùng để mua một lượng lớn vũ khí của Liên Xô, dùng để xuất khẩu mua vàng, dùng để trả nợ, nhưng ĐCSTQ lại làm tổn hại đến mạng sống của nhân dân nước mình. Chỉ trong ba năm, nạn đói lớn ở Trung Quốc đã xóa sổ hàng chục triệu người.

3.2.2 Cách mạng Văn hóa bạo lực giết người, hủy hoại văn hóa truyền thống

Vào ngày 16/05/1966, “Thông tư của Ủy ban Trung Ương Đảng ******** Trung Quốc” (Thông tư ngày 16/5) được công bố, ĐCSTQ phát động cuộc Cách mạng Văn hóa. Vào tháng 8, lấy con em cán bộ cao cấp làm nòng cốt, học sinh trung học Bắc Kinh thành lập một đội Hồng Vệ binh để tiến hành hoạt động khám nhà tịch thu tài sản, đánh người và tàn sát trên quy mô lớn. Đến cuối tháng 8 năm 1966, chúng đã gây ra cái chết cho hàng ngàn người khắp các khu vực nội thành Bắc Kinh, dẫn đến cái gọi là “Tháng Tám Đỏ.”

Chỉ lấy sự kiện thảm sát ở huyện Đại Hưng tại Bắc Kinh làm ví dụ. Từ ngày 27/8/1966 đến ngày 1/9/1966, 48 tổ sản xuất của 13 công xã nhân dân đã có 325 người bị sát hại, trong đó, người lớn tuổi nhất là 80 tuổi, người nhỏ tuổi nhất là 38 ngày tuổi, có 22 hộ gia đình bị giết sạch. Cách giết người mà Hồng Vệ binh dùng có khi là dùng gậy đánh, có khi là dùng dao cắt cỏ chém, có khi là dùng dây thừng thắt cổ chết. Trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ thì một chân bị giẫm lên, một chân bị kéo ra, thân người bị xé thành hai nửa.

Khi tà linh ******** khiến người ta thực thi bạo lực, giết chóc thế nhân, còn bảo cho họ rằng, giết người là điều nên làm, tâm lương thiện mà con người vốn nên có thì nó bảo nhất định phải vứt bỏ, mà kiến lập một lý luận văn hóa đảng “đối với kẻ địch thì phải tàn khốc vô tình như mùa đông khắc nghiệt”. Những ví dụ như vậy nhiều không đếm được. Mỗi lần Trung Cộng hành ác đều là hữu ý góp gạch xây nhà để tạo nên văn hóa đảng dùng để bại hoại đạo đức con người, hủy hoại văn hóa truyền thống. Dưới sự độc hại của văn hóa đảng, rất nhiều người bị biến thành chân tay, công cụ giết người của tà linh.

Thế nhân đa số chỉ thấy được các quốc gia ******** độc tài tàn nhẫn, những đồ sát đã hình thành bản tính như thế nào, mà không cách nào lý giải được làm sao con người lại có thể mất đi nhân tính, vô nhân đạo như vậy được. Kỳ thực, điều này chính là bắt nguồn từ việc tà linh ********, do “hận” và các vật chất bại hoại tầng thấp tổ hợp thành, đồng thời lợi dụng lạn quỷ – các linh thể tầng thấp – hành ác; biểu hiện phi nhân tính đó chính là cái ma tính căn bản ấy quyết định.

Trong toàn bộ thời kỳ Cách mạng Văn hóa, những người bị chết oan uổng khó mà thống kê được cho hết. Đa số các nghiên cứu ước tính khoảng hơn 2 triệu người, thậm chí nhiều hơn. Giáo sư người Mỹ R.J.Rummel, nhà nghiên cứu các vụ đại thảm sát trên thế giới, trong tác phẩm “Trung Quốc 100 năm đẫm máu” (China’s Bloody Century) nói, trong Cách mạng Văn hóa, số người bị chết oan ước lượng khoảng 7,73 triệu người.

Cuốn sách “Rửa sạch oan khiên – bình phản án oan sai” của hai tác giả Phó Giáo sư Đổng Bảo của Đại học Sơn Đông và Đinh Long Gia, Phó Chủ nhiệm Phòng Nghiên cứu Lịch sử Đảng tỉnh Sơn Đông, được nhà xuất bản nhân dân An Huy xuất bản năm 1997, có dẫn lời của ông Diệp Kiếm Anh, Phó Chủ tịch Trung ương ĐCSTQ, trong lễ bế mạc hội nghị công tác Trung Ương ngày 13/12/1978 như sau: “Trung ương đã trải qua 2 năm 7 tháng điều tra toàn diện, Đại Cách mạng Văn hóa đã giết chết 20 triệu người, số người bị bức hại chính trị vượt quá 100 triệu người, chiếm 1/9 nhân khẩu toàn quốc, lãng phí 800 tỷ nhân dân tệ.”

Theo “Tuyển tập Đặng Tiểu Bình” ghi lại, từ ngày 21-23/8/1980, tại Đại Lễ đường Nhân dân, lãnh đạo ĐCSTQ Đặng Tiểu Bình đã hai lần nhận phỏng vấn của nhà báo Oriana Fallaci của Italy. Fallaci hỏi Đặng Tiểu Bình: “Rốt cuộc trong Cách mạng Văn hóa chết bao nhiêu người?” Đặng Tiểu Bình trả lời: “Cách mạng Văn hóa thực sự chết bao nhiêu người, thì đó là con số thiên văn, là con số vĩnh viễn không thể tính toán được.”

Đặng Tiểu Bình nêu ra một án oan kinh điển: Bí thư tỉnh ủy Vân Nam, Triệu Kiện Dân, bị Khang Sinh, đội trưởng đội cảnh sát mật của ĐCSTQ, chỉ mặt là kẻ phản bội, đặc vụ Quốc Dân Đảng. Khang Sinh lệnh cho Bộ trưởng Bộ Công an Tạ Phú Trị bắt Triệu Kiện Dân tại hiện trường, nhốt vào Đại Lao. Chỉ riêng vụ án Triệu Kiện Dân đã liên quan đến tổng cộng 1,38 triệu người, trong đó 17.000 người bị đánh chết, 60.000 người bị đánh cho tàn tật. Riêng địa khu Côn Minh đã đánh chết 1.493 người, đánh tàn tật 9.661 người.

Trích: https://9binh.com/ma-quy-dang-thong-tri-the-gioi-cua-chung-ta/chuong-3-tham-sat-o-phuong-dong.html
 
Tiêu đề topic làm tao tưởng Iran bị Anh đập cho 6-2 tại Qatar 🇶🇦 :haha:
 

Có thể bạn quan tâm

Top