Đạo lý 🀄🀄 Thần Số Học🀄🀄

🀄🀄Ngày sinh không ngẫu nhiên, nó mang theo một tần số của riêng bạn.

Thần số học không nói bạn là ai… mà nói vì sao bạn lại như vậy.

Có những điều bạn chưa hiểu về mình, con số đã biết từ lâu.

Hiểu con số của mình… là bắt đầu hiểu chính mình.

Mỗi con số đều mang một bài học linh hồn.

Bạn không vô tình sinh ra vào ngày đó.

“Con số không biết nói dối.
Tần số của bạn đang nói gì?”
Có duyên thì xem, không duyên lướt."🀄🀄

🀄Muốn xem Thần số học thì cần:

Họ tên đầy đủ trên giấy khai sinh

Ngày / tháng / năm sinh dương lịch

Từ đó mới tính được
Con số chủ đạo
Đường đời
Linh hồn
Nhân cách
Sứ mệnh…
Mỗi con số sẽ phản ánh một phần tính cách, bài học và hướng phát triển của bạn.🀄

TrìnhCa🌸
 
Seeding tao là nữ xong cuối cùng là về đích là coi bói onl kiếm tiền, kết thúc hành trình giả gái kiếm tiền @Ivan Kutonhuphich mày thấy có cái con cặc gì qua mắt được tao ko?

Cái kiểu thớt chìm quá đéo ai xem đành phải spam vụn
"hihi"
"lên"
"yeah"
"hihi"
này lạ gì nữa
Mấy con chó đói rách thất nghiệp hết
Cũng có Lồn mà qua mắt được tao cái dcm. Tao @ mầy vô đéo phải đéo có lý do :vozvn (18):
 
[Hỏi vui phần 2]
xác xuất, trật tự, và hiện sinh.
Trình Ca nói về Thần số học + ngày sinh có ảnh hưởng nhất định.
Hỏi:

Khi con người sinh ra, đó sự kết hợp giữa giống đực và cái vào ngay thời khắc nhất định. Từ đó đứa bé có cái "số học" để giờ ngồi coi.

Vậy nên, khi sự kết hợp diễn ra, nó là xác xuất hay định mệnh khi cả 2 người nam và nữ đều đã trải qua muôn ngàn "nhân duyên" khác để có 1 thời điểm giao hợp sinh ra đứa bé ?
[/QUOTE]
Sorry vì hôm nay tôi mới thấy Thư.

Câu hỏi hay đấy,
Nếu nhìn theo khoa học thì đó là xác suất cực lớn chồng lên nhau,

Như đúng người, đúng thời điểm, đúng một tinh trùng gặp đúng một trứng giữa vô số khả năng khác.

Chỉ cần lệch vài phút, vài quyết định, hay vài nhân duyên trước đó thì có thể đã là một con người khác hoàn toàn.

Nhưng nếu nhìn theo góc độ hiện sinh hoặc tâm linh thì người ta lại gọi chuỗi xác suất đó là định mệnh,

vì sau khi nó đã xảy ra, mình nhìn ngược lại thấy mọi thứ như được xâu chuỗi sẵn.

Nên có khi câu hỏi không phải xác suất hay định mệnh, mà là mình chọn kể câu chuyện đời mình bằng ngôn ngữ nào, khoa học gọi là xác suất, còn tâm linh gọi là nhân duyên.

Hay nói theo cách Thần số học thì Ngày sinh chắc chắn có ảnh hưởng theo nghĩa môi trường, thế hệ, thời điểm sống… Còn việc nó mang một mã số định sẵn chi phối số phận hay không thì đó là niềm tin cá nhân hơn là điều khoa học đã chứng minh.
 


🌸“Giữ miệng… là giữ luôn cả số mệnh.”

Tiền bỏ ra giúp người ,ai cũng làm được.

Nhưng giữ được cái miệng sạch ,không phải ai cũng làm nổi.

Ngoài kia có rất nhiều người, ăn mặc tử tế, nói chuyện lịch sự, nhưng chỉ cần quay lưng một cái…

lời nói trở nên sắc như dao.

Họ không biết rằng…mỗi câu nói buông ra,
không chỉ đi vào tai người khác ,

mà còn quay lại, khắc vào vận mệnh của chính mình.

Thấy người khác sống tốt mà không ganh tị, đó là tu tâm.

Nghe chuyện thiên hạ mà không thêm mắm dặm muối ,đó là tu miệng.

Nghe thì đơn giản.
Nhưng làm được… lại là cả một đời tu.

Nhiều người nghĩ:
cứ đi chùa, làm từ thiện, bỏ tiền ra là tích phúc.

Không sai.
Nhưng có một cách tích phúc nhanh hơn…
mà ai cũng có nhưng lại ít ai làm:

Đó là nói chuyện tử tế.

Một câu nói nhẹ nhàng, có thể cứu một ngày tồi tệ của người khác.

Nhưng một câu nói cay nghiệt có thể theo họ… rất lâu.

Và trớ trêu là…người bị tổn thương có thể quên,

nhưng người buông lời ác, lại đang âm thầm mất phúc từng chút một.

Có một câu chuyện trong đạo Phật:

Một người đến gặp Đức Phật
và không ngừng buông lời xúc phạm.

Ông ta nói rất nhiều, rất cay độc.

Nhưng Đức Phật chỉ im lặng.

Đợi người kia nói xong,

Ngài hỏi một câu:
“Nếu có người mang quà đến cho ông,
nhưng ông không nhận… thì món quà đó thuộc về ai?”

Người kia đáp:
“Thuộc về người mang đến.”

Đức Phật mỉm cười:
“Vậy những lời ông nói, ta không nhận.
Xin trả lại cho ông.”

Nghe thì nhẹ… nhưng đó là trí tuệ rất sâu.

Người khác có thể buông lời ác, nhưng bạn có quyền không nhận.

Và quan trọng hơn… đừng biến mình thành người mang “món quà độc” đi phát cho người khác.

Người xưa nói:

“Ác ngữ hại người lạnh cả tháng Sáu.”

Nhưng sự thật là… người lạnh trước tiên,
chính là người buông lời ác.

Mỗi lần bạn nói xấu ai đó, tưởng là chỉ vài câu cho hả giận.

Nhưng thực ra… bạn đang âm thầm đốt phúc của chính mình.

Người càng nói nhiều, đời càng dễ loạn.

Người càng nói độc, đời càng dễ khổ.

Người thật sự có phúc không phải là người nói hay.

Mà là người:
• Biết cái gì nên nói
• Biết lúc nào nên im
• Và biết dừng lại trước khi làm người khác đau

Họ nhìn thấu ,nhưng không nói thấu.

Họ biết rõ ,nhưng không làm tổn thương.

Không phải họ yếu. Mà là họ đủ mạnh để chọn tử tế.

Muốn đổi vận… không cần bắt đầu bằng việc kiếm thật nhiều tiền.

Hãy bắt đầu bằng một việc rất nhỏ:

giữ miệng lại một chút.

Ít nói hơn khi nóng giận.

Chậm lại một nhịp trước khi phản ứng.

Và chọn lời nói… có phúc.

Vì cuối cùng… Ít nói là phúc.

Biết im là bản lĩnh.

Còn nói lời tử tế là cách một người âm thầm đổi số mệnh.

Nếu đọc đến đây, hãy tự hỏi:
Hôm nay… mình đang gieo phúc bằng lời nói,
hay đang tự tay làm mỏng đi vận may của chính mình?

Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸
 


🌸Ta Còn Lại Bao Lâu

Rồi sẽ có một ngày, khi bước qua tuổi U50, ta tự hỏi:

Ta còn lại bao lâu nữa?

Khi mất tiền, ta lo lắng.

Khi mất việc, ta bất an.

Khi mất người thân, ta đau buồn.

Khi mất vật chất ta cuống cuồng toan tính.

Nhưng một ngày nào đó, ta sẽ mất đi chính mình.

Ta dành rất nhiều thời gian để lo mất nhiều vật chất, nhưng lại rất ít khi nghĩ về thứ chắc chắn sẽ hết: thời gian sống của chính mình.

Nếu một đời người kéo dài khoảng 80 năm, thì cũng chỉ hơn 29.000 ngày.

Nghe thì nhiều.

Nhưng khi nhìn lại những năm tháng đã qua, ta mới thấy nó ngắn đến mức nào.

Ta lao vào cuộc sống.

Học tập. Làm việc. Kiếm tiền. Xây dựng sự nghiệp.

Và luôn nghĩ rằng còn rất nhiều thời gian phía trước.

Nếu điểm cuối của đời người vốn ai cũng chết, thì ý nghĩa của cuộc sống có lẽ không nằm ở việc kéo dài con đường.

Mà nằm ở việc:

Ta đã thực sự sống trên con đường ấy như thế nào.

Nếu cuối cùng ai rồi cũng phải rời đi, thì điều quý giá nhất không phải là những gì ta sở hữu.

Mà là những gì ta đã kịp trải nghiệm.

Ta đã từng thật sự lặng yên ngắm một bông hoa, một mầm cây hay một tiếng chim hót chưa?

Ta đã từng cho phép mình rút khỏi những náo nhiệt, những phông bạt từ công việc, cuộc sống để cho mình một giây phút yên lặng thực sự chưa?

Lúc đó ta không lạnh nhạt với cuộc đời, ta chỉ đang bận học cách đối thoại với chính mình.

Khi người ta một mình, ta có nhiều cơ hội để im lặng, và trong im lặng, ta nghe thấy những thông điệp linh thiêng phát ra từ sâu thẳm bản thể mình.

Vì khi bị phông bạt cuộc đời lôi kéo ta quên mất những điều cơ bản:

Ta quên yêu thương.

Ta quên được yêu thương.

Ta quen với việc chờ đợi.

Chờ khi xong việc.

Chờ khi đủ tiền.

Chờ khi rảnh hơn.

Chờ đến một ngày nào đó sẽ sống cuộc đời mình mong muốn.

Nhưng đời đâu phải chờ như ý ta bởi sự vô thường vô ngã và khổ đau của nó

Người mà ta mới vĩnh biệt hôm qua có thể trước đó vẫn đang lên kế hoạch cho năm tới.

Người bạn thân rời thế gian vào buổi sáng còn hẹn hò tối nay ăn gì quán nào với ta.

Đời vốn không hẹn trước.

Những gì hôm nay tưởng như vững chắc nhất có thể biến mất chỉ trong một khoảnh khắc.

Bởi chẳng ai biết mình còn một năm, một tháng hay một ngày một giờ một phút hay bao lâu nữa.

Nhưng có một điều chắc chắn:

Thời gian thực sự của mỗi người luôn chỉ nằm trong khoảnh khắc này.

Trong hơi thở này.

Trong giây phút hiện tại này.

Quá khứ đã qua chỉ còn là ký ức.

Tương lai cũng chỉ là sản phẩm tưởng tượng của tâm trí thứ chưa xảy ra

Và rồi câu hỏi ta sẽ còn bao lâu, có lẽ chỉ ngắn đúng bằng một hơi thở.

Một hơi thở ra.

Và không bao giờ hít vào nữa.🌸
 
Top