Một là mày trẻ con, hoặc mày là bò đỏ, tốn công giải thích với mày cũng đéo bổ béo gì cho tao. Nhưng thôi lỡ tranh luận thì lặp lại nốt lần cuối, khỏi phải trả lời tao nữa cảm ơn
NHIỆT TÌNH + NGU DỐT = PHÁ HOẠI
Cái gì quan trọng nhai lại n lần mỏi tay chết con đi mẹ.
1. Mày nói k có cán bộ có năng lực thì rõ là mày dốt. Tất nhiên trong một tập thể nhiều đứa tham ăn lười làm thì phải có một bộ phận cán bộ è ra gánh team, nếu ko thì hệ thống này sập mẹ nó lâu rồi. Những thằng làm được việc lại chính là những thằng ức chế nhất với những đứa đéo làm dc gì mà vẫn húp tiền ngân sách. Thế nên đám gánh team tinh hoa này là những đứa ôm tiền nghỉ ngay, để lại đám rác rưởi hút máu bám ghế.
Thế thì có nên tinh giản bộ máy ko? Chắc chắn là có. Đơn giản chỉ cần tinh giản theo lộ trình thời gian 1-2 năm, được giám sát và chuyển giao công việc bởi những người có năng lực. Tuy nhiên Lâm lại biến đó thành một kiểu thủ đoạn chính trị để tư lợi cho cá nhân lão. Trong một thời gian ngắn, dùng tiền ngân sách, RẤT NHIỀU TIỀN, để cho nghỉ hàng loạt rồi gộp ghế nhét nhân sự của lão vào các vị trí chủ chốt nhằn mục đích tranh đấu quyền lực. Dùng tiền của dân, lấy danh cải cách hệ thống, trục lợi quyền lực chính trị, đó là thủ đoạn tiểu nhân chứ không phải mưu cầu lợi ích cho đại cục.
Hãy ví dụ mày là CEO vận hành một công ty mà mày kêu nhân viên đứa nào thích nghỉ thì nghỉ, đéo cần biết làm được việc hay ko, chỉ cần nghỉ là được một cục tiền và vẫn nhận lương hưu hàng tháng. Địt mẹ cổ đông cty nó lại chả treo mẹ cổ mày lên vì lấy tiền chúng nó làm chuyện ngu dốt. Đấy là cty thôi đấy, đàng này 8 làm chuyện đó với cả một dân tộc, một quốc gia. Đặt lợi ích cá nhân lão lên trên quyền lợi của toàn dân, thì mày biện hộ cho quyết định này kiểu gì?
2. Chuyện lùa dân: trước khi làm một chuyện vĩ mô, thì hãy nhìn vào hoàn cảnh và nội lực của bản thân đã. Cứ mang nước tây nước tàu ra so sánh, nhà thì quản đéo xong, nội lực đéo có, lại cứ thích phải súng sính làm ông này bà nọ sánh vai với các nước phương tây tích luỹ tư bản hàng trăm năm. Cái đám kinh doanh cá nhân là cái đám làm ăn lương thiện, đéo phải cái thứ tệ nạn gánh nặng của xã hội. Dồn éo chúng nó, tạo sự bất mãn cùng cực thành thế đối đầu chính quyền với dân, chỉ để một sớm một chiều mang cái mác tây tàu thì đéo khác gì lấy tấm vải lụa phủ lên đống cứt thối.
Chính sách gì thì cũng phải nghiên cứu, cũng phải thử nghiệm và điều chỉnh từng chút một. Đéo phải hôm nay muốn bước ra cửa thì trước nhà phải lộng lẫy như Paris, lùa hết đám khố rách áo ôm đi chỗ khác là hết chuyện. Đây ko phải là vì sự phát triển lâu dài bền vững, đây là chạy theo hào nhoáng mộng mơ và châm ngòi cho thùng thuốc súng toàn dân.
Còn vụ thuế thì nó nát thôi rồi. Tao mỏi tay đéo gõ nữa, đéo phải trách nhiệm của tao đi thông não cho mấy tml như mày. Đéo ai dạy thì cứ mộng mơ nhiều vào rồi từ từ ra đời Tô Lâm dạy cho mày